Chương 6

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Bên ngoài, đạo diễn gõ cửa.

“Anh Diên Hi, chúng tôi vừa phát hiện một thứ.”

Anh ta hoảng loạn rút giấy lau trán: “Đợi chút.” Không để ý đến đau đớn, nhét hết giấy dính máu vào thùng rác.

Anh ta mở cửa.

Đạo diễn sững sờ hỏi anh ta bị làm sao.

“Không sao, tôi tự va trúng thôi.”

Anh ta hỏi đạo diễn đang cầm gì trên tay.

Lúc này đạo diễn mới nhìn vào trong phòng, thấy tôi đang chậm rãi nhặt cái gạt tàn lên rồi lịch sự đặt lại lên bàn trà.

Không muốn gây phiền phức không đáng có cho tổ chương trình.

Đạo diễn lắp bắp.

Vốn dĩ Chu Diên Hi đang bị đau ở trán, cộng thêm bực bội nên giật lấy tờ giấy trên tay đạo diễn.

Đó là một tờ đơn đăng ký bình thường.

Rất cũ, là một bản sao.

Nó ghi lại tình hình trả tiền thuê nhà mỗi tháng.

Người thuê là tên tôi.

Tám trăm đồng.

Mỗi tháng người nộp tiền đều phải ký tay xác nhận.

Nhưng chữ ký đó.

Giống hệt nét chữ ngông nghênh tự do vừa ký lên bảng tên thảm đỏ tại liên hoan phim cách đây hơn mười giờ bay.

Trình Tích.

12.

Nam Thành, mùa hè dài đằng đẵng và oi bức.

Kỳ nghỉ hè năm hai đại học, tôi gặp lại Trình Tích.

Tôi làm thêm ở trung tâm đào tạo dưới tầng, còn anh ấy làm người mẫu chụp ảnh quảng cáo ở tầng trên.

Chúng tôi biết về sự tồn tại của nhau, nhưng chưa từng chào hỏi.

Dù sao đã ba năm không liên lạc, còn lại bao nhiêu thân thuộc chứ.

Mỗi lần anh ấy trở về trường đều phải băng qua cả thành phố.

Ba tiếng rưỡi đồng hồ trên xe buýt.

Còn tôi thuê tạm một căn phòng nhỏ gần đó.

Đêm oi bức nhất của mùa hè ấy lại là một đêm bão.

Tôi là người cuối cùng khóa cửa.

Nhìn thấy anh ấy và nhóm người đang cười nói bước xuống lầu.

Trình Tích lại cao thêm rồi.

Dù đi ở cuối cùng nhưng vẫn rất nổi bật.

Tuy nhiên, anh ấy lại không liếc nhìn tôi dù chỉ một lần.

Khi tôi tới thang máy thì họ đã đi xuống hết.

Không gian trống trải.

Thực ra, chào hỏi một câu cũng không sao mà.

Dù gì cũng từng học cùng trường.

Tôi đeo balo đi xuống lầu.

Đêm bão đến sẽ không có mưa.

Bầu trời vốn dĩ phải đen đặc như bị đổ mực nhưng nay lại bị nhuộm một sắc hồng kỳ lạ.

Trình Tích đứng đó.

Anh mặc áo hoodie đen rộng thùng thình, tóc mái rối nhẹ rủ xuống trán.

Đôi mắt không chút phòng bị, dưới ánh đèn của hành lang, mang theo sự trong trẻo của đêm hè.

Trông như một chú chó con không nơi nương tựa.

“Đàn chị, xe buýt ngừng chạy rồi.”

Đêm đó, tôi đưa anh ấy về căn phòng nhỏ mà mình thuê tạm với giá tám trăm tệ.

Cái giường nhỏ đến đáng thương.

Về sau, khi anh đứng trên sân khấu nhận giải thưởng điện ảnh cao quý nhất, được ca ngợi là một ảnh đế thiên tài, được muôn người tung hô, tôi vẫn ngồi trong căn phòng nhỏ này ăn mì gói.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ thoáng qua.

Lần đầu tiên của anh ấy năm 18 tuổi lại chen chúc trên chiếc giường nhỏ của tôi.

Thật thiệt thòi cho anh ấy.

Tôi không hiểu.

Rất nhiều truyền thông miêu tả anh ấy là người kiêu ngạo khó thuần, thiên phú vượt xa người thường, ngông cuồng bất cần.

Nhưng trong trí nhớ của tôi, thì mùa hè năm đó, anh ấy luôn rất ngoan ngoãn.

Rất biết nghe lời.

Làm tất cả việc nhà, nấu ăn ba bữa mỗi ngày.

Lúc nào cũng gọi tôi là “đàn chị”.

Chỉ trừ khi trên giường…

Anh ấy rất tinh quái, đổi giọng gọi tôi: “Tống Đông Nghi.”

Vượt giới hạn.

Nói gì cũng không chịu nghe.

Về sau tôi mới hiểu, cái gọi là thiên phú của anh ấy, tất cả đều dành cho diễn xuất.

Vì tầng trên nơi tôi làm việc vốn dĩ không hề có công ty người mẫu nào.

Ba tiếng rưỡi đồng hồ.

Chỉ để nhìn tôi một lần rồi lại một lần.

Nhìn thấy tôi về nhà an toàn.

Đưa tôi về nhà một lần, rồi lại muốn đưa thêm ngàn vạn lần.

13.

Chu Diên Hi không nổi giận.Anh ta giống như bị rút cạn toàn bộ cảm xúc, chỉ trong vài giây đã nhận ra một sự thật.

Mối tình đầu của tôi không phải là anh ta.Mà là một người đàn ông giống anh ta đến bảy phần.Là người mới 19 tuổi đã giành được giải thưởng mà anh ta luôn khao khát nhưng không thể với tới.

Từ ngày ra mắt, anh ta đã bị xem như kẻ thay thế của người đó.

Chu Diên Hi vò nát tờ giấy trong tay, không nói thêm gì.“Chuyện từ cả trăm năm trước rồi, có gì mà to tát?”Anh ta cười khẩy, quay người bước đi, không liếc nhìn tôi lấy một lần.

Nhưng vừa đến cửa thì anh ta gục ngã, bất tỉnh nhân sự.

Chu Diên Hi, đúng như mong muốn của quản lý anh ta, lần này thật sự vô cùng thê thảm.Cho nên mọi người đều nghĩ anh ta vì yêu mà đau lòng đến mức nhập viện.Ngay lập tức lên thẳng hot search.

Khi Chu Diên Hi tỉnh lại, tôi đang thu dọn đồ đạc trong khách sạn.Anh ta nhìn quanh một vòng.

Ôn Ngưng ngồi bên cạnh, nhưng anh ta lại không thấy tôi đâu.“Vợ tôi đâu rồi?”

Anh ta hỏi Ôn Ngưng.

Ôn Ngưng giận đến mức hai tay run rẩy, tát anh ta mấy cái liền.

Chương trình tạm ngừng quay, thời gian tạm ngừng kéo dài vô hạn.

Ôn Ngưng từng đến tìm tôi.Cô ta đã có được Chu Diên Hi.Nhưng vẫn nhiều lần xuất hiện trước mặt tôi, như để khẳng định sự tồn tại của chính mình.Cứ như chỉ khi có tôi chen chân vào, thì tình yêu của họ mới có điểm tựa vậy.

Anh ta bắt đầu chán ngán cảm xúc của cô ta.Cô ta cũng không thể chịu nổi sự thờ ơ của anh ta.

Càng ngày càng giống tôi và Chu Diên Hi ngày trước.Khi đam mê lụi tàn, họ cũng sẽ phải đối mặt với những vấn đề giống tôi.

Yêu một người như Chu Diên Hi, Ôn Ngưng ngây thơ nghĩ rằng cô ta có thể là ngoại lệ.Nhưng cô ta không phải.

Cô ta đã nhận ra điều đó.Cho nên từ rất lâu, hết lần này đến lần khác, cả trên chương trình lẫn ngoài đời, cô ta chỉ có thể chèn ép tôi.

Ví dụ lần đầu tiên gặp trên máy bay, lúc tôi không chút phòng bị thì cô ta bất ngờ công kích.

Rồi hết lần này đến lần khác khi nhìn tôi bị tổn thương, cô ta mới tìm được cảm giác ưu việt.

Nhưng bây giờ cô ta ngồi trước mặt tôi.Cảm xúc đã lên đến đỉnh điểm, chỉ còn lại đôi mắt lạnh lùng và bàn tay khẽ run.“Tại sao chị không còn tức giận nữa?”

Tôi không trả lời, đứng dậy định rời đi.

Cô ta bật cười thành tiếng.Nói: “Để tôi kể cho chị nghe một bí mật.”

Cô ta lừa Trình Tích để kết hôn với anh ấy.Cô ta nghĩ mình có thể làm cho anh ấy ấm lòng.Dù gì anh ấy cũng đã nhận được ân huệ quá lớn từ gia đình cô ta.

Nếu không có ba của cô ta kéo anh ấy ra khỏi căn phòng trọ tám trăm tệ kia, thì đến bây giờ anh ấy sẽ chỉ vẫn là kẻ hèn mọn sống dưới đáy xã hội.

Cô ta nghĩ ít nhất anh ấy cũng sẽ say mê mình.Vì cuộc đời của Trình Tích là hành trình phải chạy tới thành Rome, còn Ôn Ngưng thì đã sinh ra ở Rome rồi.

Nhưng anh ấy lại không như thế.

“Tôi đã từng nghĩ người như anh ta sẽ không yêu ai cả.”“Nhưng chị biết tôi phát hiện ra gì sau khi kết hôn không?”

“Mọi mật khẩu của anh ta đều là 207.”

“Ban đầu tôi nghĩ đây là sinh nhật của ai đó.”“Sau này tôi mới biết, là số của căn phòng thuê tồi tàn kia.”

“Hóa ra người mà anh ta luôn nghĩ đến, mãi mãi là người mà anh ta yêu ở quãng thời gian tối tăm nhất. Buồn cười thật.”

Tôi có thêm một kỳ nghỉ nữa.

Làm xong visa, xách hành lý ra sân bay, lúc đang ngồi trong phòng chờ xem phim thì có người ngồi xuống bên cạnh tôi.

Chu Diên Hi bịt kín từ đầu đến chân.

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Trước cửa kính lớn của sân bay, phản chiếu bầu trời xanh ngắt ngoài kia.Anh ta mặc đồ đen, gầy hơn trước rất nhiều.Trên trán vẫn còn một vết sẹo nhàn nhạt, vết thương vẫn chưa lành hẳn.

“Lý do thật sự mà em tham gia chương trình này là gì?”Anh ta tự hỏi rồi tự trả lời.

“Không phải để níu kéo tôi, mà là để gặp anh ta đúng không?”“Thậm chí em gả cho tôi cũng chỉ vì tôi trông giống anh ta, đúng không?”

Tôi im lặng nhìn đồng hồ, tính giờ lên máy bay.

“Tống Đông Nghi, lừa tôi vui lắm sao?”“Lấy tình cảm của tôi ra làm trò cười thú vị lắm sao?”

Tôi ngắt lời anh ta: “Anh thì có tình cảm gì?”“Người ngoại tình là anh, người nói yêu Ôn Ngưng đến phát điên cũng là anh, lừa tôi lên chương trình thực tế chỉ để bôi nhọ tôi cũng là anh.”

“Tôi chỉ trả lại anh những gì anh đã làm, sao anh lại tự biến mình thành nạn nhân rồi?”

“Nếu tôi chỉ là một Tống Đông Nghi yêu anh, anh sẽ kiên nhẫn nghe tôi chất vấn anh như bây giờ sao?”

“Chu Diên Hi, là chính anh nói đấy.”

Tôi đáp trả lại từng chữ: “Có những người đáng bị phản bội.”

Đến giờ rồi, tôi quay lưng lên máy bay.

Trước khi tắt điện thoại, nhận được tin nhắn của Chu Diên Hi.

[Tôi nhất định sẽ hủy hoại hai người.]

14.

Chỉ khi tổn thương chạm đến bản thân thì con người mới hiểu thế nào là nỗi đau.Chu Diên Hi luôn tin là như vậy.Nếu danh tiếng của Trình Tích và tôi bị hủy hoại thì tôi sẽ quay lại với anh ta.

Nhưng Chu Diên Hi không phân biệt được sự trả thù sắp bắt đầu này, là vì tôi rời bỏ anh ta…Hay vì suốt những năm qua, mỗi khi người trong giới nhìn thấy anh ta thì họ đều nhắc đến Trình Tích.

Cảm giác bị đè nén quá lâu này đã tích tụ thành một nỗi khao khát hủy diệt mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Anh ta cho người cắt ghép lại toàn bộ chương trình thực tế về ly hôn, làm ra một bản ghi hình hoàn chỉnh.

Ngày phát hành.Anh ta cố tình chọn đúng ngày Trình Tích lên sân khấu nhận giải thưởng.

Weibo của Chu Diên Hi chỉ đăng một câu duy nhất:[Người ngoại tình là cô ấy, chúng tôi đã ly hôn.]

Dư luận sục sôi.Chu Diên Hi và quản lý của anh ta đều nghĩ rằng lần này họ đã đi trước một bước, nắm chắc phần thắng.

“Tống Đông Nghi chỉ là một người bình thường, Trình Tích lại không có tài nguyên gì, đội ngũ của họ không địch nổi chúng ta đâu.”

Nhưng chỉ sau một đêm.

Chu Diên Hi còn chưa kịp run rẩy vì phấn khích, chưa kịp mở Weibo ăn mừng thì cửa phòng đã bị gõ mạnh.

Anh ta bị bắt.Quản lý của anh ta cũng bị bắt.

Ngày ký thỏa thuận ly hôn.Anh ta nghĩ tôi sẽ đau khổ đến không kìm nén nổi.Tưởng rằng tôi xem điện thoại của anh ta chỉ để kiểm tra vị trí của mình trong lòng anh ta cao đến mức nào.

Nhưng anh ta không biết, tôi đang thu thập bằng chứng.

Ngày Ôn Ngưng tìm đến tôi trên máy bay.Khi máy bay hạ cánh.Người đầu tiên tôi gọi là bạn thân nhất của mình.

“Từ lâu mình đã nghi ngờ Chu Diên Hi trốn thuế.”

Bạn thân dạy tôi cách thu thập chứng cứ, dạy tôi cách tố cáo.

Sau đó còn nhắc nhở tôi một câu:“Quá trình lấy bằng chứng sẽ kéo dài khá lâu, tốt nhất cậu nên diễn cho tròn vai, nếu anh ta muốn cậu tham gia chương trình vớ vẩn đó thì cứ chơi với anh ta đi, làm anh ta mất cảnh giác.”

Tôi đồng ý.Ý định ban đầu chỉ để trả thù.

Nhưng gặp lại Trình Tích, là chuyện ngoài dự đoán.

Bản ghi hình hoàn chỉnh mà Chu Diên Hi tung ra ngày hôm đó đã bị các blogger trên một nền tảng video mang ra phân tích tỉ mỉ.

Dưới sự thông minh của cư dân mạng và khả năng kéo bè kéo phái của các tài khoản truyền thông, cuối cùng phát hiện người ngoại tình chính là Chu Diên Hi và Ôn Ngưng.

Thời gian địa điểm và ngày tháng hoàn toàn khớp nhau.Còn cuộc tái ngộ của tôi và Trình Tích.Là sau khi cả hai đã ly hôn.

Chỉ đơn thuần là một sự trùng hợp có xác suất cực thấp.

Ngày máy bay hạ cánh ở nước ngoài, tôi mượn thẻ công tác mà trợ lý của Trình Tích đưa cho rồi lẻn vào hậu trường.

Buổi tiệc mừng đã bắt đầu.

Một đạo diễn người Pháp hào hứng hỏi Trình Tích: “Có dám đánh cược không?”

Giữa âm nhạc chói tai, anh ấy cúi đầu bịt tai hỏi lại: “Cược gì?”

Người kia nói với anh ấy một câu bằng tiếng Pháp.

“Tôi cược.” Anh ấy trả lời.

Anh ấy cược thua nên phải chấp nhận hình phạt.

Bị nhóm bạn vây quanh dùng ngón tay búng trán.

Bữa tiệc với ánh sáng màu tím lạnh, những mảnh kim tuyến vàng lấp lánh bay đầy trời.Trình Tích ngược sáng mà bước đến.Đôi mắt ánh lên một làn hơi nước nhàn nhạt.

Bạn bè của anh ấy trêu chọc:

“Không phải chứ anh bạn này, lúc trước quay phim bị ngựa đá vào phải nhập viện mà còn chẳng kêu rên một tiếng, bây giờ mới búng trán một cái mà mắt đỏ hoe rồi? Cậu đang diễn à?”

Trình Tích nghiêng đầu: “Liên quan gì đến cậu.”

Có người nhướng mày chỉ về phía tôi đang đứng ở cửa rồi nói với bạn của anh:“Người biết đau lòng vì cậu ấy đã đến rồi, cậu ấy diễn thêm một chút thì không được sao.”

Trình Tích đẩy họ ra.Anh ấy đi xuyên qua đám đông.

Chúng tôi nhìn nhau, anh ấy tiến từng bước về phía tôi.

“Anh vừa cược gì mà lại thua thế?”“Họ nói, cược xem ngày mai có thể gặp được người mình yêu hay không.”“Anh nói không thể, cho nên anh thua rồi.”

Anh ấy bước đến trước mặt tôi rồi ôm tôi vào lòng.

“Anh muốn gặp cô ấy ngay ngày hôm nay.”

15.

“Ngoan sao?”

Nhiều năm sau, khi bạn thân nghe tôi dùng từ này để miêu tả Trình Tích, cô ấy đã cười ít nhất mười phút.“Cưng à, làm gì có chuyện đó chứ?”Cô ấy nói nếu Trình Tích vẫn còn ngây thơ thì anh ấy đã chẳng sống sót được đến bây giờ.

Những gì trên mạng gọi là “mở màn đầy bất hạnh”.Với người khác chỉ là chuyện đùa, nhưng với Trình Tích lại là hiện thực.Anh ấy thực sự là đứa trẻ bị sinh ra trong một nhà vệ sinh công cộng.Anh ấy không biết ba ruột của mình là ai.Anh ấy sống cùng mẹ.

Năm lên 7 tuổi, anh ấy đã tự biết mua đồ ăn, tự biết nấu cơm.Chứng kiến mẹ mình say xỉn rồi hết lần này đến lần khác bị đàn ông đánh đập, nhưng bà vẫn không nỡ bỏ đi.

Khi còn nhỏ, mỗi lần như vậy anh đều giúp mẹ bôi thuốc.Anh cuộn mình bên cạnh bà, sưởi ấm tay cho bà.Anh ấy rất yêu mẹ mình.Yêu vô điều kiện chỉ bởi vì bà là mẹ của anh ấy.

Lên cấp ba, anh ấy mới biết mẹ mình luôn phá hoại gia đình người khác.Anh ấy lần theo dấu vết từ trường học tìm đến nhà của người ta.Anh ấy không dám bước vào.

Bên trong, người phụ nữ không ngừng điên cuồng gào thét, còn người đàn ông chỉ đáp lại bằng sự lạnh nhạt và im lặng.Bên ngoài, đứa trẻ ngồi co ro trên bậc thềm, chỉ biết vẽ bâng quơ lên nền đất để cố làm mình trở nên vô hình.

Khoảnh khắc đó, Trình Tích chỉ ước rằng mình có thể chết thay mẹ.

Cũng giống như sau này khi ba của Ôn Ngưng cho anh ấy cơ hội nổi tiếng và ký hợp đồng mười năm với anh.Mười năm quý giá nhất trong sự nghiệp, mọi tài sản anh ấy tạo ra không còn đồng nào thuộc về mình, tất cả đều vào túi của ba Ôn Ngưng.

Nhưng anh ấy không thể rời đi.Ngày đêm lao vào kiếm tiền.Hơn mười tỷ tiền bồi thường hợp đồng, cả đời này anh ấy cũng không trả hết.

Không ai biết anh ấy đã đau khổ đến nhường nào.

Vào năm khốn cùng nhất, anh ấy từng nghĩ đến việc kết thúc tất cả.

Dù sao đi nữa thì từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, cuộc đời của anh vẫn chỉ là để chuộc tội.

Trong căn phòng nhỏ, chiếc điện thoại gập cũ kỹ, anh ấy đã vô số lần bấm dãy số 207.

Đau đớn tột cùng.Anh ấy nghĩ cứ gọi đến khi nào không còn nghĩ về cô gái đó nữa thì sẽ tự giải thoát cho mình.

Nhưng chẳng có lúc nào như thế cả.Từng giây từng phút anh ấy đều nhớ đến cô.

Năm đó tin tức Ôn Ngưng theo đuổi anh ấy liên tục chiếm sóng trên hot search.

Tôi nghĩ anh ấy sẽ không bao giờ quay lại tìm tôi nữa.

Trong cơn bốc đồng, tôi đã chấp nhận lời cầu hôn của Chu Diên Hi.Dù sao tôi cũng cần tiền và tài nguyên.Tôi không muốn một mình ở lại căn phòng thuê tám trăm tệ đó.

Một năm sau, Trình Tích nhìn thấy tin tôi kết hôn được công bố trên hot search.Lúc đó ba của Ôn Ngưng đang bệnh nặng, người đàn ông vừa cho anh ấy ân tình vừa mang lại nỗi đau cho anh ấy, sau những ngày bị bệnh tật dày vò thì ông ấy đã chấp nhận để Trình Tích rời đi.

“Chỉ cần cậu kết hôn với Ôn Ngưng, giúp con bé giành được cổ phần rồi sau đó ly hôn, tôi sẽ để cậu tự do.”

Anh ấy đồng ý, kết hôn rồi lại ly hôn.Trước khi rời đi, Ôn Ngưng muốn anh ấy tham gia một chương trình thực tế.

Anh ấy đã nhìn thấy tên tôi trong danh sách.

Đêm đó, là anh đội mà mưa đến.Khách sạn suối nước nóng.

Lần tái ngộ sau bao năm xa cách, câu đầu tiên tôi nói khi đưa anh ấy chiếc đồng hồ đo nhịp tim là: “Anh phải đeo cái này.”

Xong đời rồi.

Không qua mặt được cô ấy đâu, Trình Tích đã nghĩ như thế.

Anh ấy không biết tình thân phải trả đến mức nào mới có thể giải thoát.Anh ấy không biết ân tình phải trả đến bao giờ mới được trong sạch.Anh ấy nghĩ trên đời này không có tình yêu nào là vô điều kiện.

Nhưng Tống Đông Nghi thì chỉ cần anh ấy hạnh phúc là đủ rồi.

16.

Năm ấy lên núi cầu phúc.Tôi nhắm mắt lại.Có một điều ước thầm kín không thể nói ra với ai.

Mong rằng Trình Tích được hạnh phúc.Mong rằng mọi người đều có thể gặp được người mà mình muốn gặp.Dù phải mất bao nhiêu năm đi nữa.

(Hoàn toàn văn)