Chương trình được quay vào cuối tuần.Chủ đề chính là khái niệm “vợ chồng cuối tuần”.Ngày thường, tôi quay lại công việc cũ, muốn trở về làm quản lý ở công ty giải trí trước đây.
“Trình Tích và Ôn Ngưng đã ly hôn.”
Sếp cũ nói với tôi.“Anh ấy ký hợp đồng 10 năm với công ty của ba Ôn Ngưng, cuối cùng bây giờ cũng có thể chấm dứt hợp đồng được rồi.”“Anh ấy đang lập lại cấu trúc studio, mình đã đề cử cậu cho cậu ấy.”
Tôi theo địa chỉ mà cô ấy đưa cho rồi đến một studio quay phim để gặp Trình Tích.Khuôn mặt góc cạnh của anh dưới ánh sáng ngược, ngũ quan sắc nét đầy kiêu ngạo, quả thật là gương mặt trời sinh với màn ảnh.Anh ấy còn khó gần hơn tôi tưởng.
Tôi đứng đợi ở đó rất lâu.Cho đến khi trợ lý của anh chạy ra nói với tôi:“Xin lỗi cô Tống, hôm nay có lẽ không thể bàn bạc được rồi.”
Trên đường về, xe tôi bị hỏng.Mười một giờ đêm, nơi đồng không mông quạnh, trời mưa tầm tã.Tôi che ô đứng đợi xe kéo đến.Nhìn những chiếc xe lướt qua trong màn đêm như những bóng ma lang thang trong đêm tối.
Nhưng không có một chiếc nào là đến đón tôi cả.Trước mắt bỗng lóe lên một ánh đèn xe.Cửa sổ xe thương vụ màu đen hạ xuống, trợ lý của Trình Tích nhìn tôi rồi nói:“Cô Tống, lên xe trước đi.”
Trình Tích ngồi ở hàng ghế cuối, anh ấy đội mũ lưỡi trai, đang ngủ gật.Hơi thở rất nhẹ, đôi chân dài hơi co lại.Không gian trong xe có vẻ hơi chật hẹp so với anh ấy.
Trên xe có rất nhiều đồ lặt vặt, bên cửa sổ còn treo hai chiếc áo vest.Có hương thơm thanh mát của gỗ thông.
Chính là mùi hương từ bàn tay anh, ngày hôm đó đã từng chạm vào tôi.
“Cô Tống, tôi sẽ ghé trạm xăng ở phía trước mua chai nước, cô có muốn uống không?” Trợ lý nhỏ giọng hỏi tôi.“Cứ gọi tôi Đông Nghi được rồi, để tôi đi cùng cậu.”“Ôi.” Cậu ấy vẫy tay rồi bước xuống xe: “Tôi đi là được rồi, tôi sẽ quay lại ngay thôi.”
Cửa xe khép lại, trong xe chỉ có tôi và Trình Tích.Không còn ai khác.Cũng không máy quay.
Đèn pha phía trước khẽ nhấp nháy nhẹ, không gian trong xe tối mờ.Rõ ràng cách nhau một hàng ghế nhưng hơi thở của anh ấy lại như gần sát bên tai.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, siêu thị ở phía không xa phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, trợ lý của anh ấy đang lượn lờ ở một quầy hàng.Tôi nhớ có lần đi siêu thị, mình đã nhìn thấy quảng cáo của Ôn Ngưng.“Cô ấy đẹp thật.”
Lúc đó tôi đã nói với Chu Diên Hi.Phản ứng của anh ta rất thản nhiên.
“Cũng được.”
Tôi không biết.Cái câu “cũng được” đó đã khiến anh ta thường xuyên không về nhà.Sau này tôi mới nghe được từ người khác, Ôn Ngưng chính là mối tình đầu của anh ta.Khi anh ta chưa nổi tiếng thì họ đã chia tay.
Anh ta nhớ mãi không quên.
Nhưng lúc đó ở trong siêu thị, anh ta chỉ nhẹ nhàng đổi chủ đề rồi hỏi tôi:“Bé ngoan à, trước anh, em có từng yêu ai không?”“Chưa từng.”Ít nhất, đó là những gì tôi nói với anh ta và với mọi người bên ngoài.
Trong xe, có người đá nhẹ vào chân tôi.Là đôi chân dài từ hàng ghế sau nhưng không phải vô ý.Mà là cố ý, có ý đồ xấu, ấu trĩ, còn khe khẽ đá có nhịp điệu.
Tôi co chân lại để tránh khỏi tầm với của chân anh ấy.Tôi không nói lời nào, cũng không ngoảnh lại nhìn.Vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, làm như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
“Tống Đông Nghi.”Anh ấy lên tiếng, giọng nói hơi khàn vì vừa thức dậy, nhưng mang theo chút bất cần của thiếu niên: “Lâu rồi không gặp.”
Ngần ấy năm trôi qua rồi mà.Sao anh ấy vẫn thích gọi tên tôi theo cách thế nhỉ.Giống như những năm tháng ở trong căn phòng trọ nhỏ bé, oi bức ấy…Đắm chìm hết lần này đến lần khác…Trong sự dịu dàng ấy, còn có không kiềm chế được, không chừng mực xâm chiếm trong tay tôi.
5.
Sau hôm đó, tôi không liên lạc với Trình Tích nữa.Cho đến một ngày cuối tuần mới.
Chương trình thực tế này áp dụng hình thức thay đổi luân phiên.Cuối tuần này, sẽ quay lại với tổ hợp vợ chồng ban đầu.
“Đạo diễn.”Ôn Ngưng lên tiếng, giọng điệu vô cùng hiểu chuyện, trông cứ như đang suy nghĩ cho lợi ích của chương trình.“Tôi và anh Diên Hi có độ yêu thích rất cao, nếu bây giờ thay đổi thì sẽ bị khán giả chỉ trích mất.”
Đạo diễn trầm ngâm vài giây: “Nhưng mà…”“Anh Diên Hi.” Ôn Ngưng quay người lại nhìn Chu Diên Hi, ở ngay trước mặt tôi mà hỏi: “Tối nay anh chọn ai?”
Cô ta đã chờ đợi giây phút này rất lâu rồi.Những thứ càng không thể phơi bày dưới ánh sáng thì lại càng muốn được lựa chọn giữa đông đảo mọi người.Chu Diên Hi hiểu rõ ý đồ của cô ta.Anh ta cố tình liếc qua gương mặt tôi rồi tựa lưng vào ghế cười nhạt.“Chuyện này còn cần phải chọn à?”“Khán giả đâu muốn nhìn thấy cô ấy.”
Ôn Ngưng nhận được câu trả lời như mong muốn, lại quay sang nhìn tôi.“Chị Đông Nghi, chị không để bụng chứ?”
“Dù sao thì chị làm nội trợ lâu rồi, ít kinh nghiệm làm việc, chắc không biết sự yêu thích của khán giả là quan trọng nhất, chị cũng nên hy sinh vì lợi ích chung mà…”
“Được thôi.”Tôi đáp rất dứt khoát.
Chu Diên Hi nghe như thế thì ngẩng đầu nhìn.Họ đều nghĩ rằng tôi sẽ làm ầm lên.Như vậy thì mới dễ thêm phản ứng của tôi vào đoạn phát sóng, làm nổi bật sự dịu dàng thấu hiểu của Ôn Ngưng.
Nhưng không ngờ tôi lại đồng ý thoải mái như thế.Ôn Ngưng đã bỏ công học thuộc kịch bản từ trước, cho nên bây giờ không biết phải làm thế nào, chỉ đành lắp bắp nói một câu:“Vậy thì tốt, chị không được đổi ý đâu nhé.”Tôi nói: “Về sau cứ như thế đi.”
Sắc mặt của cô ta hơi đông cứng lại.Nhưng ngay sau đó lại mỉm cười, cô ta khẽ vén tóc sau tai rồi nói nhỏ:“Chị muốn khiến anh Diên Hi ghen sao?”“Ai mà chẳng biết chị tham gia chương trình chỉ để níu kéo anh ấy?”“Nhưng phải làm sao đây, anh ấy không những không ghen mà chị còn phải trơ mắt nhìn anh ấy bước vào phòng của tôi.”
Bên kia, đạo diễn đã gọi lớn.Quyết định tiếp tục giữ nguyên thiết lập của tuần trước.
Trước khi rời đi, Chu Diên Hi nửa đùa nửa thật hỏi Ôn Ngưng một câu:“Em không sợ cô ấy và Trình Tích ở chung một phòng à?”Nghe nhắc đến cái tên này, Ôn Ngưng phản ứng khá mạnh.Giống như cô ta vừa nghe được một câu chuyện cười.“Em chưa từng thấy anh ta thích ai bao giờ.”“Cô ta à?”“Có nhốt chung một năm thì anh ta còn không thèm nhìn đến đâu.”
Hai người liếc mắt trao đổi, cười đầy ăn ý.Ngay trước mặt tôi, Chu Diên Hi cố ý cởi áo khoác đưa cho Ôn Ngưng mặc.“Tống Đông Nghi, nếu muốn níu kéo tôi thì mấy chiêu này không đủ đâu.”
Anh ta muốn kích thích tôi, ép tôi nổi điên trước mặt mọi người, để anh ta có thể thuận lợi đóng vai nạn nhân một cách hợp tình hợp lý.
Chu Diên Hi và Ôn Ngưng được đưa đến biệt thự sang trọng.Đây là phần thưởng dành cho cặp đôi có chỉ số rung động cao nhất tuần trước.Ôn Ngưng đăng một bức ảnh bữa tối dưới ánh nến lên Weibo.Khu vực bình luận sục sôi như thủy triều.
Tất cả những điều này tôi đã đọc được qua điện thoại khi đang ngồi trên xe của tổ chương trình.Xe đang chạy về khu phố cũ.
[Nếu hôm nay mà chỉ số nhịp tim của hai người này không tăng lên thì chắc sẽ bị loại nhỉ?][Sẽ không loại Trình Tích đâu, dù sao thì địa vị của anh ấy cũng rất cao, chắc đổi bạn đồng hành thôi.][Chán ghê, Trình Tích tham gia chương trình này làm gì chứ?][Càng kỳ lạ thì càng thú vị, tôi cảm giác sẽ có chuyện gì đó xảy ra.][Lầu trên nói linh tinh quá, nếu thật sự có gì thì tôi sẽ vừa lộn ngược vừa ăn bánh.]
Tôi cất điện thoại đi rồi hỏi nhân viên:“Tối nay tôi và Trình Tích ở đâu?”
“Hai người có chỉ số rung động thấp nhất nên phải chịu phạt, tối nay chỉ được ở…”
Xe dừng lại, anh ta chỉ về phía khu chung cư cũ kỹ trước mặt.“Ở đó.” Anh ta nói: “Nhà trọ đấy.”
Xuống xe.Chỉ có duy nhất một camera trong xe.
Khoảng cách xa nên chỉ quay được bóng lưng, không thu được tiếng.
Tôi đứng trước cửa.Đầu óc trống rỗng vài giây.Rút điện thoại ra gọi cho sếp cũ, cũng là cô bạn thân ngốc nghếch của mình.“Trình Tích nói với mình, lâu rồi không gặp.”
Bây giờ tôi rất cần cô ấy dội cho bản thân một gáo nước lạnh.
“Rồi sao nữa? Ngoài câu đó ra thì anh ấy còn nói được gì?”Đúng như tôi nghĩ, bạn thân tiếp lời.“Nói khó nghe một chút thì ai mà chẳng có người yêu cũ?”“Anh ấy có nhiều lựa chọn thế, tại sao lại chọn một người đã ly hôn như cậu?”“Chỉ vì mấy tháng hai người nương tựa lẫn nhau kia thôi sao? Cậu thử nghĩ mà xem, đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời của anh ấy, ai lại muốn nhớ đến chứ?”
Cô ấy nói đúng.Tôi cúp máy.Vặn cửa đi vào trong.
Trình Tích đang đứng trên thang, sửa bóng đèn trần.Cánh tay vô thức giơ lên để lộ cơ bắp mỏng mà săn chắc, đường nét mượt mà.
Vẫn giống hệt năm đó.Chỉ là đang quay phim và có treo dây cáp nên thắt lưng của anh ấy được quấn băng thật chặt.
Trong tay anh là bóng đèn dây tóc cũ kỹ.Tắt rồi lại sáng.Quá quen thuộc.Quen thuộc đến mức khiến tôi đứng mãi ở cửa, không thể bước vào.
“Ăn cơm đi."Anh ấy nhìn thấy tôi.Lời nói ngắn gọn, không một biểu cảm dư thừa.
Làm cho sự bất an của tôi càng thêm khác thường.Người nghĩ quá nhiều là tôi.Với anh ấy, có lẽ chương trình này chỉ là để khép lại cuộc hôn nhân của anh ấy một cách êm đẹp.
Ngoài kia, tuyết đang rơi.Dáng người của anh cao gầy, đường nét gương mặt sắc sảo, một tay chống vào bệ bếp chuẩn bị nấu lẩu.Toàn thân toát lên vẻ điềm tĩnh chín chắn từ một người đàn ông của gia đình.
Tôi chụp một bức ảnh bóng lưng anh ấy rồi đăng lên Weibo.Xem như hoàn thành nhiệm vụ của tổ chương trình.
Ăn xong, anh ấy cũng không để tôi rửa bát.Trình Tích nhanh nhẹn dọn dẹp rồi rửa sạch tay, không hiểu sao lại tự giác trải ga giường cho tôi.
Chỉ có một chiếc giường.Anh ấy nói mình sẽ ngủ dưới đất.“Vết thương ở eo anh có cần thay băng không?” Tôi hỏi.“Tôi tự làm được.” Anh ấy nói.
Tôi tắm xong rồi bước ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy trên sàn đã trải sẵn một tấm chăn mỏng.Anh ấy đang lục trong vali rồi lấy ra một cuộn băng dài.
Tôi vô thức quay mặt đi, cầm điện thoại lên.Chu Diên Hi gửi một tin nhắn thoại tới.Vì tay còn ướt nên lỡ tay bật loa ngoài.
Chu Diên Hi nhìn thấy bức ảnh tôi đăng lên Weibo.
“Em ăn lẩu được à?”“Lần trước ở nhà, em nói muốn ăn bánh ngọt ở quán đó, tôi tiện đường nên đã mua cho em rồi.”
Chiếc bánh ngọt đó là sinh nhật năm ngoái tôi đã nói muốn ăn.Nhưng anh ta chưa từng mua cho tôi.Chờ lâu đến thế, bây giờ anh ta mới mua, cũng chỉ để làm tròn hình tượng “chung tình” của mình trên chương trình.
Tôi nhìn điện thoại.Ánh sáng trên đầu đã bị Trình Tích che khuất.
“Giúp tôi được không?”Anh ấy cầm cuộn băng nhìn tôi.
Không phải anh ấy vừa nói tự mình làm được sao?Thay thuốc, quấn băng.Tay tôi không đủ dài, đành phải khẽ vòng hai tay quanh người anh.