Trong căn nhà trọ cũ ở phía Bắc này.Hệ thống sưởi không đủ ấm, hơi lạnh từ tuyết hòa lẫn với mưa len lỏi qua khe hở của căn phòng.Rõ ràng rất lạnh.
Nhưng tôi và anh ấy vẫn giữ khoảng cách.Đầu ngón tay chỉ chạm được vào băng quấn.Ánh mắt của anh luôn nhìn sang hướng khác.
Không giống năm đó, trong căn phòng trọ ở phía Nam.Nóng bức và không thấy ánh mặt trời.Rõ ràng rất nóng.
Nhưng hết lần này đến lần khác chúng tôi cứ như không có ngày mai, phúng túng chiếm lấy nhau.
“Phụt.”Bóng đèn dây tóc sáng lên.
Giờ đây tôi và anh ấy đang đứng dưới ánh đèn.Những năm tháng khốn khó nhất đó, nghèo túng đến mức không dám mơ ước, không có hy vọng, thậm chí chúng tôi từng không nỡ thay một chiếc bóng đèn mới..Dùng được thì cứ dùng tiếp.Chiếc bóng đèn dây tóc ấy cũ rồi vẫn cứ sửa lại dùng.
Luôn chớp sáng vào nửa đêm.Khi ấy, Trình Tích 18 tuổi từng nói với tôi:“Nó chớp một lần nghĩa là một lần anh đang nhớ đến em.”
Tối nay.Ở độ tuổi không thiếu thốn bất cứ thứ gì.Bóng đèn dây tóc ấy cứ nhấp nháy vô số lần.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn rồi nói với Trình Tích: “Vừa nãy anh chưa sửa xong sao?”
Anh ấy khựng lại, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.“Ừm.”“Tôi cố ý.”
Tôi hỏi anh ấy: “Tại sao?”“Nếu sửa xong, em sẽ không thấy nó chớp nháy nữa.”
Tôi sững người.Anh ấy cầm lấy cuộn băng từ tay tôi rồi nhanh nhẹn quấn lên người mình.
“Tống Đông Nghi.”Anh ấy gọi tên tôi.“Hửm?”“Thích lẩu, hay thích bánh ngọt?”
Suy cho cùng thì con người ta vẫn thành thật trước những câu hỏi về đồ ăn.“Lẩu.”
6.
[Tốt thôi, tôi ăn phân.][Cảm giác xa lạ và cố tình giữ khoảng cách này sao kỳ lạ thế nhỉ.]
[Ồ, Trình Tích tắt đèn rồi.][Có gì mà một thành viên VIP cao quý như tôi không thể xem được sao hả?]
Thật ra, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.Trình Tích cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, ngủ dưới sàn nhà.Hơi thở của anh ấy rất nhẹ.Tôi nằm trên giường nhìn trần nhà, không sao ngủ được.
Bởi vì chiếc giường này quá kêu.Chỉ cần tôi trở mình một cái thì nó sẽ phát ra tiếng cọt kẹt.
Ngày xưa, tôi cũng từng phàn nàn với anh ấy về chuyện này.Nhưng những lời phàn nàn đó luôn đi kèm với một câu chẳng còn sức đâu để giận:“Trình Tích, anh đừng quá… anh tiết chế chút đi.”
Những ngày còn trẻ đó chúng tôi có những ngày đêm không biết điểm dừng.Mà bây giờ chỉ cần xoay người là liền có tiếng cọt kẹt vang lên.Tôi lại nhớ về quá khứ.
Không chỉ riêng tôi nhớ lại.Trình Tích lật chăn ra, anh ấy mặc chiếc áo thun xám mỏng, đứng dậy bước ra ngoài cửa.Còn tiện tay khép cửa lại.
Một tiếng “cạch” vang lên.Dưới ánh đêm sâu thẳm, trong tay anh là điếu thuốc đã được châm lửa.
Khi tôi quen Trình Tích, anh ấy không hút thuốc, ngoan ngoãn vô cùng.Bây giờ cũng không hút mà chỉ châm lửa.
Không xa lắm có ánh đèn xe lóe lên.Trình Tích chạm mặt Chu Diên Hi vừa bước xuống từ xe.
“Tôi đến đưa bánh ngọt.”
Chu Diên Hi vừa giải thích vừa thò đầu nhìn qua cửa sổ.Anh ta nhìn rõ trên giường và dưới sàn, mỗi người một chăn, không ai chạm vào ai.
Anh ta nở một nụ cười hiểu rõ mọi chuyện.“Hết cách rồi.” Chu Diên Hi nói: “Cô ấy bám dai quá mà.”
Hai người rõ ràng chẳng thân thiết gì, đối phương cũng chẳng trả lời câu nào nhưng Chu Diên Hi vẫn cố tình tìm kiếm chút cảm giác tồn tại.“Đây là bánh ngọt mà cô ấy đã muốn ăn từ lâu rồi, cứ khăng khăng đòi tôi mua, người khác mua cô ấy cũng không thèm.”“Sáng mai tỉnh dậy nhìn thấy, chắc chắn cô ấy sẽ cảm động chết mất.”
“Này.” Chu Diên Hi nhướng mắt: “Anh không biết đâu, tôi là mối tình đầu của cô ấy đấy.”
“Thật sao?”
Cuối cùng Trình Tích cũng trả lời một câu.
“Tôi lừa anh làm gì?” Chu Diên Hi nói: “Cô ấy tham gia chương trình này, chẳng qua chỉ muốn tôi quay lại thôi.”
Chiếc bánh đó.Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi vẫn không nhìn thấy nó đâu.
Buổi phát sóng trực tiếp kết thúc.Trong buổi phỏng vấn bổ sung, lần đầu tiên cả bốn người chúng tôi cùng xuất hiện.
Tôi đến muộn, là người cuối cùng bước vào.Nhân viên đưa tôi một chiếc tai nghe.
Tóc tôi vừa gội xong, mượt đến nỗi chiếc tai nghe cứ trượt xuống, không cách nào giữ cố định được.Bên kia, Ôn Ngưng và Chu Diên Hi đang bốc thăm trả lời câu hỏi.
Tôi cứ cúi đầu loay hoay.Chiếc tai nghe suýt thì rơi ra.
Một bàn tay của người bên trái đã nhanh chóng giữ nó lại.“Cảm ơn.”Tôi định cầm lấy tai nghe từ tay Trình Tích.
Nhưng anh ấy không buông ra, ngược lại còn giúp tôi đeo vào.Vừa đeo vừa thuận tay chỉnh lại.
Đây không phải một hành động quá thân mật.Chỉ là đồng nghiệp quan tâm lẫn nhau.Dù sao máy quay đang ở đây, mọi người cũng đang ở đây.
“Vướng vào rồi.” Anh ấy nói.Tóc tôi bị vướng vào chiếc tai nghe.
Anh ấy buộc phải tiến sát hơn một chút.Bên kia, giọng nói của Chu Diên Hi vang lên, ánh mắt anh ta quét qua tôi và Trình Tích.
Một động tác rất bình thường.Nếu không phải Trình Tích vô thức hôn lên tóc tôi.
Mùi hương quá quen thuộc.Tôi rất ít khi thay đổi những thứ mình quen dùng, bao năm qua dầu gội vẫn là mùi hương này.Mùi hương anh ấy từng quen thuộc.
Cả trường quay bỗng chìm vào sự im lặng kỳ lạ.
Chu Diên Hi đột nhiên đứng dậy.Trình Tích rút tay về, vô cùng lịch sự và kiềm chế nói với tôi:“Xin lỗi, không cẩn thận chạm phải.”
Đạo diễn phản ứng rất nhanh, mau chóng xử lý tình huống: “Chuyện bình thường thôi, chúng ta tiếp tục trả lời câu hỏi.”
Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, chạm vào rồi tách xa.Nhanh đến mức Chu Diên Hi còn chưa kịp nhìn rõ.
Chắc chỉ là vô ý thôi.
Anh ta lại ngồi xuống ghế.
Trò chơi hỏi đáp.
Đến lượt tôi rút thăm, rút trúng thẻ về tình đầu.
Đạo diễn hỏi tôi: “Tình đầu có phải người mà cô yêu nhất không?”
Chu Diên Hi chống tay, bỗng nhiên thu lại dáng vẻ tùy ý, nhìn thẳng về phía tôi.
Ánh mắt của mọi người cũng dừng lại giữa tôi và Chu Diên Hi.Ai cũng nghĩ tình đầu của tôi chính là anh ta.
“Phải.”Nghe câu trả lời của tôi, Chu Diên Hi ngồi thẳng dậy, anh ta không kìm được mà đắc ý liếc nhìn Trình Tích.
Nhưng đối phương lại chẳng mảy may quan tâm.
Trình Tích nghiêng đầu nhìn tuyết rơi bên ngoài cửa sổ.Trong cửa kính đang phản chiếu gương mặt tôi.
“Câu hỏi tương tự.” Đạo diễn tiếp tục nói: “Xin mời Trình Tích trả lời.”
Trong chương trình, anh ấy và tôi là một đôi nên câu hỏi giống nhau.
Ôn Ngưng không phải mối tình đầu của anh ấy.Không ai biết người đó là ai.
“Cô ấy rất đáng ghét, thật sự rất đáng ghét.”Giọng nói của Trình Tích rất nhẹ, nhẹ đến mức cuối câu còn mang theo chút ấm ức chưa từng có.
Mọi người lập tức cảm thấy hứng thú, chăm chú lắng tai hóng hớt.
“Giận đến như thế à?” Đạo diễn hỏi anh ấy: “Cô ấy đã làm gì?”“Ví dụ như…” Anh ấy kéo dài giọng: “Kết hôn với người khác nhưng lại nói rằng người cô ấy yêu nhất là tôi.”
Câu trả lời chẳng đầu chẳng đuôi.Không ai hiểu anh ấy đang nói gì.
Nhưng Chu Diên Hi vẫn bất giác nhíu mày.
Đạo diễn mở tấm thẻ cuối cùng.
“Tống Đông Nghi, bây giờ cô muốn nói gì với mối tình đầu của mình?”
Trong đầu tôi hiện ra hàng trăm câu trả lời an toàn.Nhưng tôi vẫn vô thức trả lời:“Tôi hy vọng anh ấy đừng quá ghét tôi.”
Một câu trả lời hợp lý.
Mọi người đều hiểu được.Họ đều nghĩ tôi muốn hàn gắn với Chu Diên Hi.
Chu Diên Hi lại quay về dáng vẻ tùy ý, anh ta nhướng mày muốn trêu chọc, không định chừa lối thoát cho tôi.
Cho đến khi câu hỏi tương tự ấy được đặt ra với Trình Tích, anh ấy đã trả lời: “Vừa rồi là tôi lừa cô ấy đấy, tôi không ghét cô ấy.”
Lúc này Chu Diên Hi mới bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.
7.
Tối chủ nhật.Buổi phát trực tiếp hôm nay, hai đội chơi đều phải quay lại khách sạn suối nước nóng ban đầu.Để tạo chủ đề, tổ chương trình sắp xếp cả bốn người cùng ngồi chung một chiếc xe.
Trong phần bình luận trên mạng, hầu hết vẫn là những lời ghép đôi Chu Diên Hi và Ôn Ngưng.Nhưng hình như gió đã bắt đầu đổi chiều.
[Thử nghĩ kỹ xem, phàm là bạn không phải kẻ mù như Chu Diên Hi - chồng của cô ấy, thì chắc chắn bạn sẽ chọn gia nhập hội của chúng tôi.][Nhảy múa ngay trước mặt nhân vật chính, vậy mà chồng của cô ấy vẫn vui vẻ ngồi đếm tiền.][Chắc chỉ là trùng hợp thôi, trước đây Trình Tích và cô ấy vốn chẳng có liên hệ gì cả mà.]
Độ thảo luận về tôi và Trình Tích tăng lên không ít.Thậm chí một số cư dân mạng thích đẩy thuyền những cặp đôi kỳ lạ còn lập hẳn một chủ đề cặp đôi riêng cho chúng tôi.
Cho nên trước khi lên xe, đạo diễn đã len lén đưa tôi một tờ giấy nhiệm vụ.“Lên xe hãy mở ra, chỉ mình cô được xem thôi.”
Chu Diên Hi lái xe, trong xe được lắp sẵn camera.Ôn Ngưng tranh lên trước tôi, cô ta ngồi vào ghế phụ.
“Này.” Cô ta tỏ vẻ ngây thơ, cố ý quay đầu nhìn phản ứng của tôi: “Trên đó đâu có ghi tên chị, chị sẽ không nhỏ mọn như thế chứ?”
Chu Diên Hi rất thích nhìn thấy cô ta làm khó tôi.Anh ta đang định chờ xem tôi tức đến phát điên, sau đó sẽ đóng vai trò trọng tài khách quan, ban cho tôi một chút mật ngọt.Nhưng không ngờ tôi lại hoàn toàn phớt lờ, đi thẳng lên ghế sau.
Đèn đỏ, khi hai người phía trước đồng loạt liếc nhìn về ghế sau qua gương chiếu hậu.Chu Diên Hi nhìn tôi.Ôn Ngưng thì nhìn Trình Tích.
Còn tôi và Trình Tích ngồi ở hai đầu ghế, giữ khoảng cách xa nhất có thể.
“Chị Đông Nghi.”Ôn Ngưng đưa tay ra khoe chiếc nhẫn của mình.
Đó là món mà mà tối qua Chu Diên Hi tặng cho cô ta.Là mẫu giống hệt nhẫn cưới của tôi.
“Chị đừng hiểu lầm nhé.” Cô ta cố ý nói trước máy quay: “Đây là nhẫn đại diện cho cặp đôi nhân vật trong phim của chúng tôi, tôi sợ chị suy nghĩ nhiều nên mới cho chị xem.”
“Nhưng chắc chị không hiểu được tình yêu chúng tôi dành cho vai diễn đâu.”“Dù sao trong bốn người chúng ta thì chỉ có chị không phải diễn viên, chẳng có chút tham vọng sự nghiệp nào cả.”
Cô ta nói thao thao bất tuyệt, cố tìm chút biểu cảm ghen tuông hay không cam tâm trên mặt tôi.Lời này không chỉ nhắm đến tôi, mà còn cố ý nói cho Trình Tích nghe.
Đáng tiếc, Trình Tích là kiểu người vừa lên xe đã ngủ say.Còn tôi thì cúi đầu nhìn tờ giấy nhiệm vụ nhỏ trong tay, đầu óc trống rỗng.
Trên đó viết: [Nắm tay Trình Tích, không được để nhóm còn lại phát hiện.]
Buổi sáng trên đường cao tốc, đường rộng ít xe.Hai bên là những hàng cây nhiệt đới trải dài tựa biển xanh.
Ánh nắng mùa đông sáng rực mà dịu nhẹ chiếu lên một nửa xe.
Nơi nơi tràn ngập ánh mắt trời.
“Phía trước, chuẩn bị vào hầm.”Cuối cùng, thông báo của GPS cũng vang lên.
Tôi liếc nhẹ sang bên cạnh.Trình Tích nhắm mắt, bàn tay thon dài buông lơi bên cạnh.
Nắm tay thôi.Chắc anh ấy sẽ không phát hiện đâu.
Bóng tối ùa đến, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt của đèn trong hầm chui.Tôi lấy hết can đảm đưa tay ra chạm vào tay anh ấy.
Người đang ngủ chợt ho khan một tiếng, bàn tay khẽ di chuyển.
Anh ấy phát hiện rồi sao?