Chương 1

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Sau khi ly hôn với Chu Diên Hi, mọi người đều nghĩ tôi sẽ níu kéo mãi.Anh ta công khai kết hôn với tôi khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp.Sau khi kết hôn thì chuyển hướng sự nghiệp thành công, thậm chí đến khi nhận giải thưởng đầu tiên mà vẫn có người nhắc đến tôi.

“Cô ta dựa vào gì chứ? Tốt số thật.”

Ly hôn là tôi đề nghị.Nhưng đó lại là điều anh ta đã chờ đợi từ lâu.

Nữ diễn viên Ôn Ngưng đóng cùng anh ta trong bộ phim mới, mặc áo của anh ta, dùng ốp lưng điện thoại của anh ta, diễn vai vợ chồng trong đoàn phim với anh ta…Còn tôi vẫn lật lịch đếm ngày chờ anh ta về nhà, hết lần này đến lần khác bị anh ta lấy lý do bận rộn mà cúp điện thoại.

Cho đến một lần tôi gặp Ôn Ngưng ở khoang hạng nhất.Cô ta rất nhiệt tình, khuôn mặt tươi cười chào hỏi tôi.

“Chị biết không?” Cô ta thì thầm bên tai tôi: “Vé máy bay lần này là quẹt thẻ của anh ấy đấy.”

Cô ta cố ý nói thế.Là muốn ép tôi ly hôn.Tôi đã làm như cô ta mong muốn, chỉ mất nửa giờ để thu dọn đồ đạc và rời khỏi nhà.Tôi không cần thứ bẩn thỉu đã bị người khác chạm vào.

May mắn là chúng tôi chưa có con.

Chu Diên Hi đứng tựa vào cửa nhìn tôi.Phản ứng của anh ta rất hờ hững, chỉ hỏi duy nhất một câu: “Em còn cần gì nữa không?”

“Điện thoại của anh.”

Anh ta hơi ngẩn người nhưng vẫn đưa cho tôi xem.Những năm tháng anh ta yêu tôi nhất, tôi đã đồng hành cùng anh ta từ kẻ vô danh tuyến mười tám đi đến đỉnh cao, tôi luôn là người duy nhất được anh ta ghim lên đầu trong danh bạ.Bây giờ vị trí của tôi bị thay thế.Chỉ còn lại chế độ không làm phiền.

Chúng tôi ký thỏa thuận ly hôn.Tất cả số tiền anh ta kiếm được trong những năm qua đều đưa cho tôi, chỉ cầu mong tôi nhanh chóng buông tha cho anh ta.Anh ta nói mình thực lòng yêu Ôn Ngưng.

Sau khi ký thỏa thuận bảo mật, ngày rời đi tôi đã nghĩ mình sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào với anh ta nữa.Cho đến khi anh ta gọi lại tôi.

“Chúng ta gặp nhau đi.”Là vào tháng đầu tiên sau ly hôn.

“Không thể để fan biết là cậu ngoại tình được, phim vẫn còn phải chiếu mà.”

Tôi đến sớm.Trong phòng nghỉ, tôi nghe thấy quản lý của Chu Diên Hi đang khuyên nhủ anh ta.“Ly hôn rồi, cậu vẫn là ảnh đế hàng đầu, còn cô ta chỉ là một người bình thường chờ bị thiên hạ chê cười thôi.”

“Chắc chắn cô ta không cam tâm đâu.”

“Cậu cứ lừa cô ta đi, nói là muốn cùng cô ta tham gia chương trình thực tế ly hôn.”

“Để cô ta tưởng rằng vẫn có thể cứu vãn, rồi ra sức lấy lòng cậu.”

“Cuối cùng biên tập của chương trình chỉ cần cắt ghép để khán giả nhìn thấy cô ta là người phiền phức, còn cậu vẫn giữ được hình tượng si tình.”

Quản lý thúc vào vai anh ta.“Cậu có nghe tôi nói không đấy?”

Chu Diên Hi gác chân lên bàn thấp, lười biếng chơi game, hờ hững đáp: “Ừm.”

“Tin tôi đi, chỉ cần cậu ngoắc tay thì cô ta sẽ ngay lập tức chạy đến liếm chân cậu như một con chó, cảm ơn rối rít luôn đấy.”

Trong phòng họp.Chu Diên Hi nghịch điện thoại bằng một tay.

Anh ta chỉ nói vài câu đơn giản.

Tôi đã đồng ý.

“Tôi sẽ tham gia chương trình.”

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, ngừng lại một chút: “Em như thế… là không thể sống thiếu tôi được à?”

Anh ta quá tự tin, rất dễ bị lừa gạt.Tôi rủ mắt xuống.

“Phải.”

“Diên Hi, chúng ta còn cơ hội nào không?”

Ánh mắt của anh ta lạnh nhạt, quay mặt đi rồi khẽ nói:“Xem em thể hiện thế nào đã.”

“Nhưng… Kịch bản của chương trình này không như em nghĩ đâu.”

Chương trình thực tế ly hôn này sẽ được phát sóng cùng thời điểm với bộ phim mới của anh ta và Ôn Ngưng.

Mục đích là để đẩy thuyền cặp đôi của hai người.

Chương trình lấy chủ đề “Thay đổi cách sống, nhìn nhận vấn đề trong hôn nhân”.

Ôn Ngưng và anh ta ở chung một phòng.Còn tôi ở chung phòng với chồng cũ của Ôn Ngưng.

Người từng làm mưa làm gió khi mới 19 tuổi, nổi đình nổi đám nhờ một bộ phim, sau khi giành được một giải thưởng lớn thì rút lui khỏi ngành giải trí và nhanh chóng kết hôn ngay sau đó - Trình Tích.

Chu Diên Hi chỉ là người hưởng ké hào quang của anh.Nhờ gương mặt giống với Trình Tích đến bảy phần mà nổi tiếng.

Có tin đồn rằng sau khi kết hôn thì Ôn Ngưng và Trình Tích sống xa cách hai nơi.Cô ta yêu nhưng không được đáp lại.

2.

Khách sạn suối nước nóng.Hai phòng cách nhau một bức tường.Chương trình thực tế được phát sóng trực tiếp.Bên trong có phòng quan sát, bên ngoài có khán giả bình luận trực tuyến qua màn hình.

[Chu Diên Hi và Ôn Ngưng thật sự tham gia chương trình ly hôn sao? Còn ở chung một phòng nữa, chơi lớn quá rồi!][Hai người này đúng là cặp đôi đỉnh cao, hợp nhau ghê!][Đã nói rồi, Chu Diên Hi và vợ anh ấy không có tình cảm gì đâu, dù sao thì chẳng ai thích bị người khác kéo chân cả.][Tôi mong bọn họ ly hôn lâu lắm rồi!][Anh ấy mù à, năm xưa yêu cô ta đến vậy mà…]

Nhân viên chương trình đeo đồng hồ đo nhịp tim cho Chu Diên Hi và Ôn Ngưng.“Nhịp tim đạt 70 thì có thể ra khỏi phòng.”

[Chắc là phá kỷ lục ngay thôi nhỉ?]Nhưng không ngờ, chỉ số của cả hai đều dừng ở mức 68.

Ở nơi riêng tư thì anh ta và Ôn Ngưng cái gì cũng đều làm cả rồi.

Quá quen thuộc nên sợ để lộ sơ hở.Trong chương trình, ngược lại họ vẫn cẩn thận diễn với nhau.

[Ôn Ngưng lịch sự ghê, tới việc đến gần anh ấy mà cũng không dám kìa.][Chu Diên Hi đừng nhịn nữa, chúng tôi ủng hộ anh!]

Ôn Ngưng ngồi ở trước cửa phòng.Chu Diên Hi đứng ngoài ban công hít thở không khí, qua một góc có thể thấy được phòng của tôi.

Trình Tích vẫn chưa đến.Tôi ngồi một mình bên giường, trên tay đeo đồng hồ đo nhịp tim.

Có tiếng gõ cửa.Là một người đàn ông cao lớn.Chiếc mũ bóng chày che nửa gương mặt, tóc mái lòa xòa phía trước còn vương hơi nước của suối nước nóng.Ngoài trời có mưa phùn lất phất.Trên người anh ấy toát ra hơi lạnh của sương đêm.

[Bạch nguyệt quang của tôi đã trở lại rồi!][Nói thế nào nhỉ, Chu Diên Hi, không có so sánh thì không có tổn thương.][Từ chối chà đạp.]

“Anh phải đeo cái này.”Tôi đưa chiếc đồng hồ đo nhịp tim còn lại cho Trình Tích.

Chu Diên Hi rất khó chịu khi bị người khác nói mình giống với Trình Tích.Năm đầu tiên sau khi kết hôn, lúc nửa đêm chúng tôi đi dạo trên đường, tôi dừng lại trước tấm biển quảng cáo khổng lồ của Trình Tích, nhìn đến mức không rời mắt.Chu Diên Hi đội mũ lên đầu tôi, che khuất tầm nhìn, chua xót nói một câu:“Biết ngay là em thích kiểu gương mặt đó mà.”

Bây giờ.Ở căn phòng khác, Chu Diên Hi đứng trên ban công.Rõ ràng là anh ta nhìn thấy.Nhìn thấy Trình Tích bước vào phòng rồi thuận tay đóng cửa lại.Anh ấy đeo đồng hồ lên tay.

Chu Diên Hi không để tâm.Từ đêm hôm đó thì anh ta đã biết, người mà anh ta không đuổi kịp, người mà anh ta ghen tị đến chết, chính là Trình Tích, vì Trình Tích bởi hợp đồng mà kết hôn với Ôn Ngưng.

Thậm chí Trình Tích còn không hề thích cô ta chút nào.Dĩ nhiên, Trình Tích càng không thể thích một người bình thường đến không thể bình thường hơn như tôi, một người đã ly hôn, một người mà anh ấy cũng không thèm để mắt đến.

Chu Diên Hi cười nhạt một tiếng, tỏ vẻ không quan tâm.Nhưng ánh mắt của anh ta lại theo dõi từng phản ứng của tôi, không bỏ sót chi tiết nào.

“Chào cô, Tống Đông Nghi.”Chỉ số trên đồng hồ của tôi dừng ở mức 50, tôi đưa tay ra với Trình Tích.

“Chào anh, Trình Tích.”Anh ấy nắm lấy tay tôi.

Vài giây sau, đồng hồ phát ra tiếng kêu chói tai.Chỉ số của Trình Tích lập tức vượt giới hạn.

Nhưng anh ấy lại là người bình tĩnh hơn ai hết.Trình Tích nói: “Đồng hồ hỏng rồi.”Tôi đáp: “Ồ.”

3.

Đổi sang đồng hồ mới, quả nhiên chỉ số trở lại bình thường.Phía Chu Diên Hi và Ôn Ngưng, qua mấy vòng trò chơi kiểm tra độ ăn ý, nhịp tim vượt qua 70, họ đã rời khỏi phòng trước thời gian quy định.Còn phía tôi và Trình Tích.Chỉ số nhịp tim của anh ấy luôn giữ ở mức 25.

Ít đến đáng thương.

“Nếu chỉ số mãi vẫn không vượt qua thì…” Tôi hỏi nhân viên chương trình: “Có phải chúng tôi phải qua đêm trong phòng này không?”

Trình Tích nghe thấy câu này.Anh ấy lưng thẳng vai rộng, mặc một chiếc áo hoodie đen mỏng, ánh mắt lạnh nhạt như để tâm hồn trôi dạt.Nhân viên trả lời: “Sẽ tính là nhiệm vụ thất bại, một giờ sau thì có thể ra ngoài.”

Cuối cùng, tôi và Trình Tích là cặp đôi ra khỏi phòng muộn nhất.

[Thất bại quá mà.][Hai người này chẳng có chút cảm giác cặp đôi gì cả.][Đưa đi dùm đi, có thể đừng để tôi nhìn thấy cô ta nữa được không, tôi chỉ muốn xem Ôn Ngưng và Chu Diên Hi thôi.]

Bình luận trực tuyến thảm hải đến mức tận khi buổi phát trực tiếp kết thúc mà cũng chẳng khá hơn.

Trong phòng phỏng vấn hậu kỳ.Máy quay, ánh đèn, người chen chúc đông đúc.Chu Diên Hi đứng ở góc phòng nhìn Ôn Ngưng trả lời phỏng vấn, ánh mắt vô tình lướt qua tôi.

“Phấn khích không?”Anh ta không đầu không đuôi hỏi.

“Có phải đã có một khoảnh khắc, em nghĩ Trình Tích sẽ để mắt đến em không?”

Tôi phớt lờ anh ta rồi định bỏ đi.

Nhưng tôi bị anh ta chặn lại.

“Phải làm sao đây Tống Đông Nghi?” Anh ta đút tay vào túi, nghiêng đầu nhìn tôi: “Tôi càng ngày càng cảm thấy lựa chọn ly hôn với em là quyết định đúng đắn nhất.”

Có người đi ngang qua, Chu Diên Hi lập tức đứng thẳng người lại.

Vẫn là dáng vẻ dịu dàng sâu sắc, nhưng cũng mang nét tan vỡ tổn thương.Giống như tôi mới là người làm anh ta đau lòng nhất.

Ôn Ngưng trả lời phỏng vấn xong, dưới ánh mắt của mọi người, cô ta bước đến trước mặt tôi rồi nắm lấy tay tôi.

“Chị Đông Nghi.” Trên cổ tay của cô ta có buộc một sợi dây đỏ cũ: “Chị phải trân trọng anh Diên Hi nhé, anh ấy thật sự rất yêu chị.”

Sợi dây đỏ đó.Tôi đã từng thấy qua.Vào kỷ niệm ngày cưới năm ngoài, Chu Diên Hi bị fan cuồng bám theo nên có xảy ra một vụ tai nạn nhỏ.Người thì không sao.Tôi kéo anh ta lên núi cầu bình an, tôi nhắm mắt lại, trong lòng toàn là cầu mong cho anh ta luôn khỏe mạnh.Khi mở mắt ra thì tôi nhìn thấy anh ta mua một sợi dây đỏ.

Tôi đã nghĩ anh ta sẽ tặng cho tôi.Nhưng anh ta nói, để tôi yên tâm nên anh ta đã mua cầu phúc cho bản thân.Giờ đây nó lại ở trên tay của Ôn Ngưng.

“Đừng làm loạn nữa.” Ôn Ngưng vẫn nói trước ống kính: “Tôi còn mong hai người hạnh phúc hơn bất kỳ ai.”

Tôi không nói một lời.Chu Diên Hi không biết.Ôn Ngưng cũng không biết.

Thực ra, lý do tôi đồng ý tham gia chương trình này còn có một nguyên nhân khác, tôi giấu kín nó đi và không thể nói với bất kỳ ai.Ngày đó khi nhắm mắt cầu nguyện, trong lòng tôi cũng không phải là Chu Diên Hi.

4.