Chương 1
Màn hình livestream lập tức tối đen, nhưng từ khóa #Anh ơi, dầu gội của em đâu rồi# đang leo lên top tìm kiếm với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Người đại diện cau mày, đau lòng nói: "Thẩm Trú, cậu làm thế là không được rồi, có bạn gái mà không báo cáo với công ty trước à?"
Đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Trú cụp xuống, anh vừa lấy điện thoại chuẩn bị gọi cảnh sát vừa bình tĩnh giải thích: "Tôi cũng không biết cô ta vào đây bằng cách nào nữa."
Tôi dùng tay che chặt ngực, trợn tròn mắt nhìn họ, căng thẳng nói: "Các... các anh xông vào nhà tôi bằng cách nào thế hả?"
Nghe như thế thì Thẩm Trú lộ vẻ mặt "cô đúng là có bệnh" rồi liếc nhìn tôi một cái, nhẹ giọng nói: "Cô lấy được địa chỉ nhà tôi từ đâu không quan trọng, nhưng mời cô lập tức rời khỏi đây."
Người đại diện giật mình: "Bây giờ fan cuồng đều ngang ngược như thế à?"
Tôi như hóa đá, đầu óc toàn dấu chấm hỏi, hai kẻ lạ mặt này tự tiện xông vào nhà tôi, vậy mà còn hợp tác định chiếm luôn nhà tôi à?
Tôi hoảng sợ lùi lại một bước, vừa lùi lại vừa hét lớn: "Thời An, mau ra đây! Nhà có trộm!"
Nghe đến cái tên này, sắc mặt của Thẩm Trú khẽ biến đổi, anh ấy đặt điện thoại xuống rồi trầm giọng hỏi tôi: "Cô quen Thời An à?"
"Nói thừa." Tôi gần như dán lưng vào tường: "Thời An là anh ruột của tôi mà."
"Em có biết mình đang nói gì không?"
Đột nhiên Thẩm Trú đứng bật dậy, anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng điệu trở nên nghiêm túc: "Thời An chỉ có một đứa em gái, mà em gái của cậu ấy đã mất từ sáu năm trước rồi."
"Anh nói là… bây giờ là năm 2023 à?"
Tôi chỉ đi tắm một cái, lúc mở cửa phòng tắm ra thì đã xuyên không từ năm 2016 đến 2023 sao? Chuyện này ai nghe mà chẳng thấy hoang đường?
"Vậy cô định chứng minh lời mình nói là thật kiểu gì hả?" Thẩm Trú nhìn tôi đầy cảnh giác.
Tuy trông anh ấy cao quý điển trai thật, nhưng ai dám chắc anh ấy không phải loại ngụy quân tử chứ?
"Hay là… anh xem thử đề thi đại học tỉnh Giang Tô năm 2017 trước đi..."
"Khoan đã…" Thẩm Trú cau mày cắt ngang lời tôi: "Để tôi gọi điện cho Thời An trước."
Nói rồi, anh ấy bấm số gọi cho Thời An ngay trước mặt tôi, rõ ràng là anh ấy cũng không tin tôi.
Khi cuộc gọi được kết nối, tôi nghe thấy một tiếng "Alo" quen thuộc, tôi vừa định đưa tay nhận điện thoại từ Thẩm Trú thì ngay lập tức bị cốc đầu một cái.
"Em ngốc à!"
Thời An ném chai dầu gội vào tay tôi: "Dầu gội đầu sao lại mang bỏ trong tủ lạnh?"
Chỉ trong nháy mắt, hai người ban nãy đã biến mất, thay vào đó là khuôn mặt đáng ghét của Thời An.
"Không phải! Cái em muốn nói không phải là chuyện này!"
Tôi lắc đầu thật mạnh, tôi nắm lấy góc áo Thời An, lo lắng hỏi anh ấy: "Anh, nếu em chết rồi thì anh có buồn không?"
"Làm gì đấy?" Ánh mắt của Thời An thoáng sững lại, nhưng rất nhanh đã trở về vẻ lấc cấc như thường ngày.
"Cố Thời Ninh, có phải bài kiểm tra giữa kỳ lại bị điểm kém không? Ha ha ha! Đợi ba mẹ đi công tác về là cưng tiêu đời nhé."
Nói xong, anh ấy xoay chiếc chìa khóa xe máy trên ngón tay rồi lại ra ngoài tụ tập với đám bạn xấu.
Tôi một mình trở về phòng, tôi mở máy tính gõ tên Thẩm Trú vào thanh tìm kiếm…
Không có bất cứ kết quả hữu ích nào.
Điều này chứng tỏ vào năm 2017, Thẩm Trú hoàn toàn không tồn tại trên mạng.
Đến khi Thời An về nhà thì đã gần 11 giờ đêm.
Có trời mới biết tôi đã đợi anh ấy bao lâu.
Tôi chặn anh ấy ngay cửa phòng rồi hỏi thẳng: "Anh có biết Thẩm Trú không?"
Nghe thấy cái tên này, cuối cùng Thời An cũng nghiêm túc nhìn tôi, anh ấy trầm mặc rồi đột nhiên nghiêm nghị cảnh cáo: "Cố Thời Ninh, nghe cho rõ đây, còn nửa năm nữa là em phải thi đại học rồi, đừng có suy nghĩ linh tinh! Cả nhà họ Cố đều trông chờ vào em thi đỗ đại học để nở mày nở mặt đấy."
Ý ngầm chính là: Thẩm Trú là có thật.
Vậy thì chuyện anh nói tôi sẽ chết vào mùa hè năm 2017... cũng là thật sao?
2.
Ngày hôm sau có tiết học buổi sáng, nhưng tôi đến muộn.
Bạn cùng bàn nhẹ nhàng đẩy tay tôi rồi lặng lẽ dựng tờ nháp lên, trên đó viết số trang bài học mà lát nữa cần chép lại.
Tôi vội vàng gật đầu cảm kích.
Bạn cùng bàn của tôi là một cô gái ngoan ngoãn điển hình, tính cách trầm lặng, không có cảm giác tồn tại quá mạnh, nhưng ai nhắc đến cô ấy cũng đều đánh giá cô ấy rất tốt.
Nếu tôi thực sự bị giết hại thì chắc chắn hung thủ không phải là cô ấy.
Trên bảng đen, mỗi ngày đều cập nhật số ngày đếm ngược đến kỳ thi đại học, áp lực vô hình đang ngày càng nặng nề, ai nấy cũng đều bận rộn, ai cũng muốn nắm lấy cơ hội có thể thay đổi vận mệnh này.
Cuộc sống không phải là phim truyền hình, nhất là ở ngôi trường trọng điểm nổi tiếng nghiêm khắc này, không có những mối tình học đường rầm rộ, cũng hiếm khi xảy ra tình trạng bắt nạt học đường.
Nếu có thể loại trừ khả năng tôi bị sát hại, lẽ nào cái chết của tôi chỉ đơn thuần là một sự cố ngoài ý muốn sao?
Cố gắng cầm cự đến khi kết thúc tiết tự học buổi tối, trong lòng tôi vẫn còn tràn ngập lo âu.
Thầy giáo dạy toán đã kéo dài thời gian thêm một chút để giảng hết bài toán cuối cùng.
Bây giờ là 10 giờ 15 phút, mà chuyến xe buýt cuối cùng về nhà sẽ đến vào lúc 10 giờ 20, nếu để lỡ chuyến xe buýt này thì tôi chỉ có thể bắt taxi về nhà.
Tôi lập tức ôm lấy cặp sách rồi lao vội về phía trạm xe buýt, nhưng vừa chạy ra khỏi cổng trường thì có người bất ngờ nắm lấy tay tôi, khiến tôi giật nảy mình.
"Chạy cái gì mà chạy?" Một giọng nói đáng ghét vang lên bên tai tôi: "Vội đi đầu thai à?"
Thời An đội mũ bảo hiểm lên đầu tôi, anh ấy vừa ngáp vừa lười biếng nói: "Trường của các em tan học trễ thật đấy, suýt nữa thì anh ngủ gật rồi đấy.”
"Đi nhanh lên nào, đại tiểu thư của tôi ơi." Nhìn thấy tôi vẫn còn đứng đực ra đó nên anh ấy quay đầu lại, bực bội trừng mắt nhìn tôi: "Anh còn có việc phải làm nữa đấy."
Tôi bĩu môi khẽ đáp: "Ừm."
Sau đó tôi bước nhanh hơn về phía anh ấy, đúng lúc này điện thoại của anh ấy đột ngột reo lên.
Anh ấy rút điện thoại trong túi quần ra, trả lời ậm ừ vài câu, sau đó sắc mặt của anh ấy dần tối sầm lại.
Tôi nghe thấy anh ấy nói: "Chết tiệt, cậu nói Thẩm Trú đang đánh nhau với họ á? Đợi tôi, tôi đến ngay đây!"
Anh ấy cúp máy rồi vội vàng quay sang nói với tôi: "Em tự bắt taxi về đi, anh chuyển tiền xe cho em rồi."
Nói xong, anh ấy vặn chìa khóa xe rồi lao đi như gió.
Điện thoại của tôi rung nhẹ một cái, thông báo tài khoản vừa nhận được một khoản tiền.
Trước khi màn hình hoàn toàn tối đi, tôi quyết đoán giơ tay lên vẫy chiếc taxi vừa chạy ngang qua, tôi nói với tài xế: "Bác tài, làm ơn bám theo chiếc xe máy phía trước giúp cháu."
Bác tài bật cười trêu tôi: "Cô bé, đi bắt gian à?"
3.
Tôi siết chặt điện thoại trong tay nhưng không trả lời.
Lúc này tim tôi vẫn đang không ngừng đập loạn nhịp.
Là mong đợi hay là tò mò? Tôi cũng không thể phân biệt nổi.
Xuống xe, tôi lặng lẽ bám theo Thời An đến một sân bóng rổ bỏ hoang, bên cạnh là cột đèn đường cũ kỹ lúc sáng lúc tắt.
Ánh sáng lờ mờ kéo dài bóng dáng của từng người, hắt lên mặt đất thành những hình thù quái dị.
Nhìn có hơi đáng sợ.
Tôi do dự mấy giây nhưng rồi vẫn quyết định tiến lên.
Thời An nhanh chóng nhập cuộc, tôi sững sờ nhìn nhóm người xa phía trước mặt.
Đột nhiên tôi nhìn thấy một người thanh niên tóc vàng đang cầm gậy bóng chày, anh ta lăm le định đánh lén một cậu thanh niên đang đứng quay lưng về phía anh ta…
Không biết tôi lấy dũng khí từ đâu ra mà tôi giơ cặp sách lên rồi nện mạnh vào đầu gã thanh niên đó.
Thanh niên tóc vàng bị đập cho choáng váng, anh ta đưa tay sờ gáy rồi hung tợn trừng mắt nhìn tôi, anh ta cầm gậy bóng chày đập mạnh vào lòng bàn tay rồi gằn giọng: "Con nhóc này là của thằng nào? Chán sống rồi hả, dám đánh ông đây à?"
Tôi sợ đến cứng đờ, còn chưa kịp phản ứng bỏ chạy thì bỗng nghe thấy một tiếng "Bốp!".
Có ai đó đã tung một cú đá khiến gã thanh niên tóc vàng đó lăn lông lốc xuống đất.
Người đó có mái tóc ngắn màu xám bạc, đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại, toát ra một luồng khí nguy hiểm.
Anh ấy dùng mu bàn tay lau vết máu ở khóe miệng rồi nhặt chiếc cặp sách lên quăng lại cho tôi, giọng điệu uể oải nhưng lạnh lùng cảnh cáo: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có xen vào."
"A Trú, phía bên cậu sao rồi?"
Tôi nhìn theo phía tiếng gọi thì thấy Thời An, anh ấy nhìn thấy tôi thì lập tức xị mặt.
"Gì nữa đây hả bà cô? Tự nhiên mò tới đây làm gì? Cút ngay về nhà cho anh!"
"A Trú..."
Hả?
A… người trước mặt này là Thẩm Trú…
Không thể nói là không giống, mà phải nói là chẳng có điểm nào giống cả.
Tôi có cảm giác như có ai đó vừa đập mạnh vào đầu mình, nhất thời tôi không thể suy nghĩ được gì.
Anh ấy hơi nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt nửa khép nửa mở rồi thấp giọng hỏi: "Tìm tôi à?"
Làm phiền rồi.
Tôi ôm chặt cặp sách rồi quay đầu bỏ đi thẳng.
Sớm biết nhận nhầm người thì tôi đã không phí thời gian theo dõi làm gì.
Đêm đầu đông nên gió lạnh lùa vào cổ áo tôi, lạnh đến mức tôi không ngừng run rẩy.
Nơi này quá hẻo lánh.
Tôi gọi xe mãi mà không có ai nhận chuyến, tôi chỉ đành ôm lấy cánh tay mình, dậm chân tại chỗ để người ấm lên.
Đột nhiên có một chiếc áo khoác da màu đen rơi thẳng xuống đầu tôi.
"Mặc vào đi."
Giọng nói của anh ấy cũng giống chiếc áo này, có hương bạc hà nhàn nhạt, lạnh nhạt và xa cách.
Anh ấy nói: "Anh của em kêu tôi đưa em về.”
Sau khi đưa tôi về đến cổng khu chung cư thì Thẩm Trú lái xe đi thẳng, không nói một câu dư thừa nào.
Cả quãng đường đi tôi gần như vùi đầu vào đầu gối mình, vừa xấu hổ vừa căng thẳng, thậm chí quên mất phải trả lại áo khoác cho anh ấy.
Tôi mơ màng đi đến chỗ cổng an ninh, tôi vừa định nhập mật khẩu thì đầu ngón tay bỗng chạm vào một thứ gì đó lành lạnh.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra... tuyết đã bắt đầu rơi rồi.
4.
Về đến nhà, tôi lập tức đi tắm nước nóng trước, tôi muốn khiến bản thân mình bình tĩnh lại nhưng khoảnh khắc đẩy cửa phòng tắm ra thì tôi lại không thể nào giữ được bình tĩnh…
"Thẩm… Thẩm Trú?" Tôi lên tiếng, hai hàm răng va vào nhau phát ra âm thanh lách cách.