Chương 4
Phải mất một lúc lâu sau thì anh ấy mới đứng thẳng dậy, đôi mắt hơi rủ xuống, vẻ mặt không quá dễ coi nhưng khi nhìn tôi lại hơi nhếch môi cười nở nụ cười nhàn nhạt: "Em gái của Cố Thời An cũng là em gái của tôi, em không cần khách sáo với tôi như vậy."
Thì ra là... em gái à.
Anh ấy cùng tôi lên xe buýt, rồi lại im lặng đi theo sau tôi, một lần nữa đưa tôi đến tận cổng khu chung cư.
"Em lên nhà đi."
Anh ấy quay người, lười biếng vẫy tay với tôi: "Tôi đi đây."
Tôi nhìn bóng lưng của anh ấy rồi lặng lẽ vươn tay ra nhưng chẳng thể nắm lấy được thứ gì.
Lúc đó có một bông tuyết lạnh lẽo rơi xuống đầu ngón tay tôi, trận tuyết thứ hai trong năm cũng đã bắt đầu.
"Đợi đã..."
Cuối cùng tôi cũng gọi anh ấy lại.
Nhưng khi anh ấy quay đầu thì tôi lại không biết phải nói gì.
Sững sờ một hồi lâu thì tôi mới lắp bắp thốt lên một câu chẳng liên quan gì: "Áo khoác của anh, em quên trả cho anh rồi."
Không đúng, tôi không định nói câu này.
Tôi nhìn thấy nụ cười dừng lại nơi khóe môi của anh ấy, tôi nuốt mạnh một ngụm nước bọt rồi cúi đầu nói nhỏ: "Em lên nhà lấy, anh đợi em một chút, còn nữa..."
Tôi lấy hết can đảm, âm thầm đếm ngược ba, hai, một…
"Đừng từ bỏ, hãy tin em, sau này anh sẽ thành công hơn bây giờ gấp vạn lần."
Khi tôi quay người đi thì tôi nghe thấy giọng của anh ấy vang lên: "Được."
Nhẹ nhàng như cánh hoa anh đào tháng ba rơi vào trong lòng tôi.
Tuyết lạnh nhưng khuôn mặt của tôi nóng bừng, tôi khập khiễng bước vào thang máy.
Về đến nhà, tôi vội vàng lấy chiếc áo khoác da đã được giặt sạch và ủi phẳng rồi đặt vào túi.
Nhìn lớp tuyết đọng trên cửa sổ, tôi lại tiện tay lấy thêm một chiếc ô.
10.
Lúc này, ánh đèn vàng hắt lên người Thẩm Trú.
Anh ấy tựa lưng hờ hững vào lan can, những ngón tay thon dài nghịch chiếc bật lửa.
Bông tuyết trắng rơi trên mái tóc của anh ấy, anh ấy chỉ lặng lẽ đứng trong ánh sáng mờ mờ đó nhưng lại giống như một vị thần giáng thế.
Tôi cúi đầu, vội vã nhét đồ vào lòng anh ấy rồi lắp bắp nói: "Vậy... vậy em về đây, tạm... tạm biệt."
Không đợi anh ấy trả lời, dù mắt cá chân rất đau nhưng tôi vẫn cố gắng chạy đi.
Bởi vì chỉ cần đứng cạnh anh ấy thôi thì trái tim của tôi đã đập loạn xạ, đến mức tôi chẳng thể nghe thấy thứ gì khác.
Về đến nhà, tôi mở cuốn sổ tay ra, định như thường lệ viết vài dòng ghi chép.
Nhưng cây bút trong tay tôi lại vô thức viết ra hai chữ "Thẩm Trú".
Tôi bực bội cắn môi dưới, nhanh chóng dùng bút xóa xóa đi rồi lật sang trang khác, nhưng nét mực cũ của trang bên kia vẫn hằn rõ qua lớp giấy.
Chiếc loa bluetooth trên bàn lúc này đang phát đúng câu hát: "Nhớ anh, nhớ anh cũng trở thành một thói quen..."
Đúng là không đúng lúc mà.
Tôi gập sổ tay lại rồi tắt loa, sau đó tôi chui vào chăn, cố gắng nhẩm thuộc từ vựng tiếng anh cần kiểm tra vào ngày mai, nhưng tôi không thể ngủ nổi.
Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ.
Như một tên trộm, tôi vội vàng tắt đèn trong phòng đi rồi rón rén bước đến cửa, tôi nghe thấy tiếng Cố Thời An đang nói chuyện điện thoại ở bên ngoài.
"Hai người có thể đừng ích kỷ như thế được không hả? Có thể lo lắng cho Ninh Ninh một chút không?"
Giọng nói của anh ấy rõ ràng là đang bị đè nén.
"Vội vã bán nhà như vậy làm gì? Con chẳng thèm mấy đồng tiền bẩn thỉu đó..."
Cảm xúc của anh ấy đầy chán nản.
"Con mặc kệ hai người phân chia thế nào, nhưng Ninh Ninh chỉ còn nửa năm nữa là thi đại học..."
Tiếng thở nặng nề như thể sắp khóc.
Tôi dùng sức bịt miệng mình lại nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
Những mảnh thông tin rời rạc trong đoạn hội thoại dần ghép lại thành một sự thật.
Ba mẹ tôi đã lén lút làm thủ tục ly hôn sau lưng tôi.
Họ đều đã xây dựng gia đình mới của mình rồi.
Thậm chí mẹ của tôi còn có con với người đàn ông khác.
Họ muốn bán căn nhà này đi.
Tôi sắp không còn nhà để về nữa rồi.
"Rắc."
Dường như có thứ gì đó vụn vỡ trong lòng tôi.
Thứ tôi muốn nắm chặt trong tay nhưng lại chẳng thể giữ được.
Tôi nhớ đến câu hỏi của Thẩm Trú khi ấy: "Gần đây em có chuyện gì không vui không?"
Có.
Tiếng bước chân ngoài cửa đột nhiên tiến lại gần.
Tôi không kịp buồn bã, tôi vội vàng chui lại vào chăn rồi dùng chăn trùm kín đầu, lấy tay đè chặt lồng ngực đang đập dồn dập.
Cánh cửa khẽ mở ra một khe hở nhỏ đủ để ánh sáng lẻn vào, nhưng rất nhanh đã bị bóng tối nuốt chửng.
Một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng vang lên.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, tôi siết chặt hai bàn tay rồi nhẩm đi nhẩm lại trong đầu: Cố Thời Ninh, mày lấy tư cách gì mà buồn chứ?
Anh trai mày vì mày mà đi làm thêm kiếm tiền, vậy mà mày không hề hay biết, thật ra ba mẹ của mày đã không quan tâm đến mày từ lâu rồi.
Mày đã mười tám tuổi, sắp có thể tự lập rồi.
Tình yêu cũng có thời hạn, chỉ là ba mẹ của mày không còn yêu nhau nữa, chẳng ai có thể đi cùng ai suốt đời.
Trên thế gian này, không có thứ gì có thời hạn vĩnh viễn cả.
Nhưng ít nhất ở một tương lai vô định nào đó vẫn có người nguyện ý chờ đợi mày.
11.
Cuộc sống ở trường cấp ba luôn trôi qua trong những bài kiểm tra và những bài giảng về bài kiểm tra, chỉ là kể từ hôm đó mọi thứ dường như đã thay đổi một chút.
Vừa bước vào lớp tôi luôn cảm nhận được những ánh mắt nóng bỏng rơi vào mình, nhưng khi tôi ngước lên và nhìn xung quanh thì thấy mọi người đều đang bận rộn ghi chép, chẳng ai rảnh để chú ý đến tôi.
Tuy nhiên cho đến tối khi tan học thì những ánh mắt nóng bỏng ấy vẫn luôn bám theo tôi, nhìn tôi như nhìn một chú hề, khiến tôi cả ngày không thể nào an tâm được.
"Này, Cố Thời Ninh?" Trước khi ra về, bạn cùng bàn bất ngờ gọi tôi, cô ấy đẩy kính lên rồi hỏi nhỏ: "Cậu có lướt bài đăng trên trang của trường không?"
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Đó là cái gì thế?"
Bạn cùng bàn thở dài một hơi rồi lặng lẽ rút điện thoại ra, sau đó gửi cho tôi một số QQ.
Trên chuyến xe buýt cuối cùng về nhà, tôi ngồi ở hàng ghế cuối gần cửa sổ nhập số QQ do cô ấy cho vào.
Ở nơi giống như một cái hốc cây này là tràn ngập các bài đăng nhảm nhí, phần lớn là những lời phàn nàn ẩn danh, hay là những thông tin vô ích như tìm bạn và kết bạn.
Tôi chán nản lướt qua mấy bài đăng, khi tôi chuẩn bị tắt màn hình thì bất ngờ nhìn thấy ảnh của mình, tim tôi như bị ai đó bóp chặt, tôi lo lắng mở khung trò chuyện có chứa bức ảnh, nhưng khung trò chuyện bị cắt đi phần đầu nên chỉ còn lại vài câu ít ỏi.
"Quản Quản, cô gái siêu dễ thương tôi gặp ở quán trà sữa hôm chủ nhật, hình như là học sinh của trường chúng ta, muốn làm quen, muốn yêu đương."
Nhưng trong bức ảnh ngược sáng ấy thì trông tôi rất xấu, tay tôi đang cầm trà sữa mà nắp không đậy kín nên một phần trà sữa bị đổ ra ngoài, tôi cúi người xuống vì sợ làm bẩn quần áo, chiếc áo lông vũ bị gió thổi lên, trông tôi như một con rùa xấu xí vậy.
Có chỗ nào dễ thương đâu.
Những người qua đường cũng không ngốc, họ liên tục bình luận dưới bài đăng bảo rằng chắc chắn người đăng bài là người trong ảnh, tự khen mình để tìm kiếm sự chú ý.
Có rất nhiều lời bình khó nghe khiến tôi không thể xem tiếp được nữa.
Khi chuyến xe buýt dừng ở ngã tư đầu tiên, đèn xanh bắt đầu nhấp nháy và nhanh chóng chuyển sang đỏ, tài xế đạp mạnh phanh, chiếc điện thoại trong tay tôi xoay vòng một vòng, may mà không rơi xuống đất.
Lúc này ngón tay cái của tôi đã lướt đến một bài đăng từ mấy tháng trước.
"Dựa vào đâu mà một người bình thường như cậu lại khác biệt như thế, dựa vào đâu cậu sinh ra đã có tất cả mà vẫn không biết đủ, tôi thật sự hy vọng cậu sẽ mất hết mọi thứ và biến mất khỏi thế giới này."
Thật sự là một nội dung nhảm nhí.
12.
Khi tôi về đến nhà thì đã quá 11 giờ khuya nhưng Cố Thời An vẫn chưa về, tôi nhìn vào phòng khách vắng vẻ, hơi thở của tôi dần trở nên chậm lại.
Tôi nghĩ mình phải giữ bình tĩnh, giả vờ không biết gì, không thể để Cố Thời An biết rằng tôi đã biết tất cả.
Lúc này, điện thoại trong túi tôi rung lên vài lần, toàn là tin nhắn của Từ Tuế Nhiên gửi đến.
"Ninh Ninh, mình đã nhìn thấy bài đăng đó rồi, nhưng thật sự không phải mình đăng đâu."
"Chờ mình một chút, để mình đi hỏi thử đã.”
"Mình sẽ bảo trang của trường xóa bài đăng đó đi."
"Ninh Ninh, đừng giận nhé."
Sau đó là vài tin nhắn nữa, toàn là biểu tượng xin lỗi.
Tôi do dự một lúc rồi trả lời cô ấy: "Không sao, mình không để ý đâu."
Nhưng cô ấy có vẻ còn quan tâm hơn tôi, rất nhanh cô ấy gửi một bức ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện, là cuộc trò chuyện giữa cô ấy và trang trường, cô ấy thậm chí đã gửi 200 tệ cho trang để họ có thể xóa bài đăng đó đi.
Mặc dù hơi đau lòng, nhưng nghĩ đến việc không muốn cô ấy phải tiêu số tiền này nên tôi vẫn cắn răng chuyển tiền cho cô ấy.
Nhưng ngay lập tức cô ấy chuyển tiền trả lại tôi, hồi lâu sau lại gửi lại một loạt ảnh chụp màn hình, lần này cô ấy thậm chí còn gửi cả thông tin QQ của người đăng bài.
Để xóa bài đăng, cô ấy phải trả 200 tệ, mà nếu muốn biết thông tin của người đăng bài thì không biết phải trả bao nhiêu nữa.
Cô ấy nói với tôi: "Ninh Ninh, ngay cả các sao nữ cũng có ảnh xấu, huống chi người bình thường như chúng ta, hôm sinh nhật năm ngoái mình cũng bị chụp rất nhiều ảnh xấu."
Ngay sau đó, cô ấy gửi cả loạt ảnh xấu đó cho tôi xem kèm theo biểu tượng cái ôm.
Cô ấy cố gắng an ủi tôi, còn tôi cũng cố gắng nói với cô ấy: "Mình thật sự không để ý đâu mà.”
Thứ năm và thứ sáu tuần này sẽ là kỳ thi tháng cuối cùng trong năm, bốn thành phố lớn đồng loạt tổ chức, coi như một kỳ thi mô phỏng trước kỳ thi quan trọng nhất nên vô cùng khó khăn.
Thay vì quan tâm người khác nói tôi xấu thì tôi nên quan tâm xem mình làm thế nào để điểm số của kỳ thi tháng này không khiến tôi xấu hổ.
Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc với câu nói "Cố lên nhé, Ninh Ninh" của Từ Tuế Nhiên.
13.
Tuy nhiên, chỉ với hai từ "cố gắng" và "nỗ lực" thì không thể cải thiện thành tích trong thời gian ngắn được.
Quả nhiên ngay khi kỳ thi tháng vừa kết thúc thì trong lớp lập tức vang lên những tiếng than vãn khắp nơi.