Chương 2
Lúc này, Thẩm Trú đang khoác chiếc chăn lông Hermès, mặc bộ đồ ngủ lụa cao cấp, ngồi trên ghế sofa đọc sách.
Còn tôi vừa tắm xong, trên người mặc bộ đồ ngủ liền thân hình SpongeBob mà Cố Thời An tặng, so với anh ấy thì tôi trông chẳng khác nào một chú hề.
Thẩm Trú nhìn thấy tôi, ánh mắt của anh ấy chợt lóe lên rồi anh ấy nhẹ nhàng đặt cuốn sách sang một bên, anh ấy vừa định mở miệng thì tôi đã nói: "Có phải anh đã phẩu thuật thẩm mỹ không?"
Câu hỏi này khiến anh ấy khựng lại, tôi bắt được một tia không hài lòng trên gương mặt của anh ấy nhưng rất nhanh thì đã biến mất, anh ấy vẫn giữ vẻ tao nhã và lịch thiệp vốn có: "Không có."
Gì chứ? Hai người này rõ ràng có khí chất hoàn toàn khác nhau, nhưng giọng nói lại giống nhau đến kỳ lạ.
"So với chuyện này thì…" Anh ấy đứng dậy rồi nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm hệt túc như giáo viên chủ nhiệm của tôi: “Em nên quan tâm nhiều hơn đến việc rốt cuộc là ai đã giết em đi."
Xem ra sau hai lần gặp gỡ đầy kỳ lạ thì chúng tôi đều đã ngầm hiểu về chuyện xuyên không này rồi.
Tôi lắc đầu, hiếm hoi lắm mới nghiêm túc giải thích với anh ấy: "Em đã suy nghĩ cả ngày rồi, thành tích, gia cảnh và ngoại hình của em đều bình thường, chắc không có ai ghen tị đến mức muốn giết em đâu… Hơn nữa, em cũng chẳng có sở thích đặc biệt nào, mỗi ngày chỉ đi học rồi về nhà…"
"Tôi biết." Không ai biết lần gặp gỡ này sẽ kéo dài bao lâu nên Thẩm Trú không muốn lãng phí thời gian.
"Đêm ngày 1 tháng 6, em sẽ chết vì rơi từ trên cao xuống."
Anh ấy liệt kê ngắn gọn toàn bộ điểm đáng ngờ: "Thứ nhất, bình thường cửa lên sân thượng luôn bị khóa nhưng hôm đó lại mở, thứ hai, camera giám sát hướng ra cầu thang lại bị hỏng."
Nghe có vẻ giống như một vụ mưu sát hoàn hảo, nhưng ai lại tốn công sức giết một nữ sinh trung học bình thường như tôi chứ?
Ngay sau đó, anh ấy đặt một câu hỏi khác: "Gần đây em có gặp chuyện gì không vui…"
"Không thể nào!" Tôi quả quyết nói: "Anh đang nghi ngờ em tự sát sao? Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra."
Tôi có bố mẹ yêu thương, có một người anh trai dù hay cãi nhau với tôi nhưng vẫn rất yêu quý tôi, cho dù trời có sập xuống thì tôi vẫn còn ba người họ chống đỡ cho tôi, tại sao tôi phải tự sát chứ?
"Quả nhiên…" Thẩm Trú khẽ thở dài: "Lúc đó Thời An cũng nói với tôi như thế, xem ra em thực sự là Cố Thời Ninh rồi."
Vì không có manh mối nên cả hai chúng tôi đều rơi vào im lặng.
Tôi chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngờ dù đã cách sáu năm nhưng nơi đây vẫn có tuyết rơi.
"Chỉ còn lại nửa năm…"
"Gì cơ?" Thẩm Trú ngẩn ra, anh ấy cúi xuống nhìn tôi.
"Giờ anh là đại minh tinh rồi." Tôi hơi tự ti quay đầu đi: "Chắc không có nhiều nuối tiếc như em đâu nhỉ?"
Lúc đó tôi nghe thấy một giọng nói còn nhẹ hơn cả nhịp tim của tôi: "Tôi cũng có."
Tôi muốn quay đầu lại hỏi anh ấy có tiếc nuối gì nhưng trước mặt tôi lại là gương mặt tức giận đến mức sắp nổ tung của Cố Thời An.
Lần này thời gian ở quá khứ dài hơn lần trước một chút.
Cố Thời An nắm chặt vai tôi, hai mắt đỏ hoe cảnh cáo tôi: "Cố Thời Ninh, em nghe cho kỹ đây, trước khi tốt nghiệp đại học thì không có cửa hẹn hò yêu đương đâu.”
Không chỉ không có cửa chính mà cửa sổ cũng không có, thậm chí mạng sống này cũng có thể không giữ được nữa rồi.
Đây là một bí mật mà tôi không thể nói ra.
5.
Hóa ra, Cố Thời An chưa từng nhờ Thẩm Trú đưa tôi về nhà.
Anh ấy nhìn thấy chiếc áo khoác da treo trên giá nên tưởng rằng tôi chủ động lên xe của Thẩm Trú rồi còn dẫn anh ấy vào nhà, cho nên mới tức giận đến thế.
Ba mẹ đi công tác xa nhà mấy tháng nay nên dường như anh ấy đặc biệt quan tâm đến từng hành động nhỏ của tôi.
"Em cứ nhất quyết đòi theo anh làm gì hả?" Cố Thời An cau mày, nét mặt lạnh tanh.
"Tên Vũ An đó như chó vậy, một khi đã bám dính thì không thể nào dứt ra được, em có biết không hả?"
Cố Thời An kể cho tôi nghe về Vũ An, chính là gã thanh niên đầu vàng kia, anh ta là một dân anh chị ngoài xã hội, vài tháng trước anh ta ăn cắp đồ trong cửa hàng tiện lợi rồi bị Thẩm Trú bắt quả tang, chủ cửa hàng lập tức báo cảnh sát nên anh ta bị bắt vào đồn.
Kể từ đó Vũ An kết thù với Thẩm Trú rồi luôn tìm cơ hội trả thù, chờ mãi thì cũng chờ được đến ngày hôm nay.
Tôi chột dạ nuốt nước bọt, nhỏ giọng bịa ra một cái cớ: "Anh à, em biết sai rồi, chẳng phải em chỉ lo anh lại đi đánh nhau sao..."
"Còn không mau đi làm bài tập đi?" Cố Thời An khoanh tay trước ngực, gương mặt vẫn còn hơi tức giận, anh ấy cắt ngang lời tôi: "Từ mai anh sẽ đích thân đưa đón em đi học."
Tôi gật đầu, nhưng khi về phòng thì trong đầu tôi lại hiện lên một ý nghĩ liệu kẻ giết tôi có phải chính là Vũ An hay không?
Sáng hôm sau tôi chật vật lôi mình ra khỏi chăn, tôi tưởng tối qua Cố Thời An chỉ giận quá nên nói suông thông, vì anh ấy còn là một người nghiện ngủ trầm trọng hơn cả tôi nữa, ai ngờ hôm nay anh ấy còn dậy sớm hơn cả tôi.
"Đi thôi." Anh ấy ngáp dài một cái, giọng nói vẫn còn đượm giọng mũi vì ngái ngủ.
Giống như có tiếng bong bóng nhỏ nổ “lụp bụp” bên tai, cuối cùng một buổi sáng dài đằng đẵng cũng kết thúc trong cơn buồn ngủ triền miên.
"Xin lỗi, cậu có thể cho mình mượn thẻ cơm được không?"
Trong lúc mọi người đang xếp hàng dài dằng dặc trước quầy ăn trưa, sắp đến lượt tôi lấy đồ ăn thì đột nhiên cô gái có mái tóc dài đứng trước tôi bỗng quay lại rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
Học sinh lớp 11, Từ Tuế Nhiên, cô ấy giống như một ly soda cam trong mùa hè, nụ cười của cô ấy luôn mang lại cảm giác nhiệt tình mạnh mẽ.
"À... được thôi."
Tôi sững lại một giây nhưng vẫn rút thẻ cơm trong túi ra đưa cho cô ấy.
Sau đó Từ Tuế Nhiên kết bạn wechat với tôi, cô ấy hẹn tôi cuối tuần đi dạo phố, còn nói muốn mời tôi uống trà sữa để cảm ơn.
Rõ ràng tôi đã từ chối nhưng đến trước giờ tan học ngày thứ sáu thì cô ấy vẫn đứng trước cửa lớp tôi, mỉm cười làm động tác tay, dùng khẩu hình miệng nhắc nhở tôi: "Chủ nhật gặp nhé…"
Vốn dĩ tôi có chút e dè với việc ra ngoài, nhưng may mà Cố Thời An nói với tôi Vũ An đã bị bắt vì tội gây rối trật tự công cộng, vì có tiền án nên lần này có thể anh ta sẽ bị tạm giam khá lâu.
Nguy hiểm tạm thời đã được xóa bỏ, nhưng tôi lại càng cảm thấy bất an hơn.
Chỉ còn chưa đến nửa năm nữa là đến "ngày chết" của tôi rồi.
Nếu Vũ An không phải kẻ sát nhân vậy thì ai mới là hung thủ?
6.
Mấy ngày nay, tôi liên tục thử quay lại năm 2023, tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi Thẩm Trú, thế nhưng dù cửa phòng tắm có mở rồi đóng bao nhiêu lần thì cảnh tượng trước mắt vẫn chẳng hề thay đổi, những chuyện đã xảy ra trong những ngày đó, bây giờ lại mờ ảo như một giấc mơ.
Mãi cho đến chiều chủ nhật hôm ấy, ngay khoảnh khắc tôi vừa rửa mặt xong, tôi xoay nắm cửa mở ra thì cuối cùng một gương mặt quen thuộc cũng đã xuất hiện ngay trước mắt tôi lần nữa.
Bàn tay của Thẩm Trú đặt lên tay nắm cửa phía bên kia, trong chớp mắt, tôi nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của anh ấy vì kinh ngạc mà co lại.
Ngón tay của tôi vô thức rụt lại, tôi theo phản xạ lùi về sau nửa bước, tôi định giả vờ bình tĩnh chào hỏi trước nhưng anh ấy đã mở lời trước tôi.
Nhìn anh ấy có vẻ khá kích động, chắc hẳn đã tìm được manh mối gì mới rồi.
"Em phải cẩn thận..."
Thế nhưng giọng nói của anh ấy giống như đã bị ai đó bấm nút tắt tiếng, tôi chỉ có thể nhìn thấy đôi môi của anh ấy mấp máy nhưng lại không nghe được bất kỳ âm thanh nào.
"Anh nói cái gì cơ?" Tôi đánh bạo tiến lên một bước rồi đưa tay về phía anh ấy, tôi muốn lại gần hơn: "Em không nghe rõ..."
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tôi chạm vào anh ấy thì bầu không khí xung quanh bỗng rung lên dữ dội, cả cơ thể tôi như bị điện giật, tôi lập tức bật ra xa.
Dường như Thẩm Trú cũng nhận ra có gì đó không ổn, hai hàng chân mày của anh ấy vốn đã nhíu chặt lại càng nhíu chặt hơn, trên trán anh ấy nổi lên những đường gân xanh, yết hầu không ngừng trượt lên trượt xuống.
Anh ấy đang cố hết sức để hét lên điều gì đó nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả.
Anh ấy lập tức rút điện thoại ra rồi nhanh chóng gõ một cái tên, sau đó đưa màn hình cho tôi xem, nhưng đúng vào lúc đó thì màn hình điện thoại đột nhiên tối đen, ngay sau đó có thông báo đẩy hiện lên: "Mối duyên dang dở của năm chín tuổi, nỗi day dứt khôn nguôi của năm hai mươi mốt."
Dường như Thẩm Trú đang đáp trả tin đồn trên hot search.
Tôi cố gắng cất bước lên muốn phá vỡ bức tường vô hình chặn giữa chúng tôi, kết quả là đầu của tôi va mạnh vào một lồng ngực rộng lớn.
Lần này tôi nhìn đồng hồ thì chỉ mới trôi qua ba phút.
"Vội đi đầu thai đấy à?" Cố Thời An vươn tay búng mạnh vào trán tôi, anh ấy lạnh giọng nói: "Có thể ba mẹ chưa về được trong tháng này đâu, em ngoan ngoãn ở nhà cho anh.”
"Không phải đã hứa cùng nhau đón giáng sinh sao..." Tôi bất mãn đá anh ấy một cái, tôi vừa xoa đầu vừa lẩm bầm: "Cũng sắp hết năm rồi, nhà mình có phải tiệm bán hàng tết đâu chứ..."
Cố Thời An bĩu môi khinh thường rồi ngắt lời tôi: "Chẳng phải ba mẹ vất vả kiếm tiền là vì em sao? Không phải em từng nói sau kỳ thi đại học thì em muốn đi du lịch nước ngoài à? Tận hưởng đi còn gì."
Anh ấy bắt tôi ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, nhưng bản thân anh ấy lại khoác ba lô lên vai rồi đi thẳng ra ngoài.
Nghe thấy tiếng “cạch” vang lên khi cánh cửa đóng lại, tôi âm thầm đếm từ một đến một trăm rồi bực tức khoác áo, bắt xe đến chỗ hẹn với Từ Tuế Nhiên.
7.
Hôm nay Từ Tuế Nhiên mặc một chiếc áo khoác dạ màu lạc đà, bên dưới là váy caro xám hồng, nếu nhìn gần thì có thể thấy cô ấy còn trang điểm nhẹ nhàng, trông chẳng khác nào đang viết lên mấy chữ "thanh xuân rực rỡ" trên gương mặt của mình.
Còn tôi, tôi sợ lạnh đến mức tối qua đã lôi áo lông vũ ra mặc, trên mặt chỉ bôi chút kem dưỡng da trẻ em mà Cố Thời An mua cho.
"Này." Từ Tuế Nhiên nhét cốc trà sữa nóng vào tay tôi, khi cô ấy cười thì đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
"Uống khi còn nóng nhé."