Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Cô ấy đứng trên sân khấu phát biểu hùng hồn, dưới khán đài là tiếng vỗ tay vang dội.

Tôi nghe mà buồn ngủ.

Sau khi buổi lễ kết thúc, thầy dạy Toán gõ nhẹ vào vai tôi bảo tôi theo thầy vào văn phòng.

Vừa bước vào thì cô Dương của lớp mười đã chỉ thẳng bút máy vào tôi rồi lạnh lùng hỏi: "Tại sao em lại gian lận?"

"Cô Dương, chuyện này còn chưa chắc đâu." Thầy Toán vội vàng ngăn lại: "Em ấy rất ngoan…"

Cô Dương cắt ngang: "Thầy Tiểu Trương à, thầy đừng bao che cho em ấy nữa, hôm đó chỉ có Tiểu Từ và La Đan lớp thầy và em ấy vào văn phòng, hai em kia đều là nhân tài của Thanh Bắc, thầy nghĩ họ cần phải trộm đề thi sao?"

"Bình thường chỉ được bảy tám chục điểm, đột nhiên thi được 118 à?"

"Tôi đã bảo thầy Vương gọi phụ huynh của em ấy đến rồi."

Tôi run rẩy phản bác: "Em không lấy trộm đề thi! Hôm đó em đến muộn nên không kịp nộp bài…"

Nhưng cô Dương chẳng buồn nghe tôi giải thích: "Sắp thi đại học rồi mà ngày nào cũng đi trễ, xem ra em chẳng để tâm vào học hành gì cả."

Đúng lúc đó, mẹ tôi và giáo viên chủ nhiệm đẩy cửa bước vào, họ kéo tôi lên phía trước rồi giục tôi xin lỗi: "Mau nhận sai đi rồi viết bản kiểm điểm, sắp thi rồi, thầy cô sẽ không truy cứu đâu."

"Nhưng con không gian lận."

"Sao con càng ngày càng không biết điều thế hả?" Người mẹ mà lâu rồi tôi không gặp đẩy tôi một cái thật mạnh: "Mau xin lỗi đi, mẹ còn có việc phải về nhà nữa."

Mũi tôi cay xè, tôi nhìn bà ấy rồi nghẹn ngào hỏi: "Mẹ, lẽ nào con không phải con ruột của mẹ sao?"

27.

Mẹ tôi khựng lại, sững sờ nhìn tôi.

"Đúng vậy!" Bạn cùng bàn của tôi đột nhiên thở hổn hển đẩy cửa bước vào: "Cô Cố, cô là mẹ của Cố Thời Ninh, chẳng lẽ cô không rõ con gái mình là người thế nào sao?"

Cô ấy mở sổ ghi chép của tôi ra rồi đặt trước mặt cô Dương: "Cô xem đi, câu này cậu ấy chỉ sai một lần, nhưng đã luyện tập hàng chục lần với những bài tương tự, cô nghĩ rằng một sự nỗ lực như vậy không đáng được đền đáp sao?"

Cô Dương ngẩn người một lúc nhưng nhanh chóng nghiêm mặt lại: "Không liên quan gì đến em, mau về lớp học đi."

"Em về trước đi." Thầy dạy Toán phất tay ra hiệu cho bạn cùng bàn của tôi: "Ở đây đã có thầy rồi."

Thầy in ra một đề thi mới, trịnh trọng đưa cho tôi: "Đây là đề dự phòng, có thể sẽ khó hơn một chút, em làm cho thật tốt nhé."

"Nếu học sinh của tôi đạt trên 100 điểm với đề này, cô có thể xin lỗi em ấy không?" Thầy ấy quay sang nhìn cô Dương: "Bộ đề này vì quá khó nên đã bị loại, chỉ có những người ra đề như chúng ta mới biết đến nó thôi.”

Cô Dương hớp một ngụm trà lớn nhưng không nói gì.

Trước khi bắt đầu làm bài, tôi kêu mẹ tôi về trước: "Con làm bài chậm lắm."

Thấy bà ấy quay lưng rời đi mà không hề do dự, tôi vẫn không thể tránh khỏi cảm giác mất mát.

Nhưng để không phụ lòng những người tin tưởng mình, tôi phải cố gắng mạnh mẽ.

Còn hai phút nữa là hết giờ nhưng tôi vẫn chưa kịp hoàn thành câu cuối thì cô Dương đã mất kiên nhẫn giật bài thi của tôi đi, giống như cô ấy đang nghĩ: "Thấy chưa, tôi biết ngay là em không làm được mà."

Sau đó cô ấy cầm bút đỏ, bàn tay lia lịa gạch lên bài thi.

Mười mấy phút sau, điểm số được công bố là 124 điểm.

Sắc mặt của cô Dương trở nên khó coi, miễn cưỡng nói một câu: "Có lẽ là tôi nhầm."

"Học sinh của tôi không gian lận." Thầy dạy Toán vỗ nhẹ lên vai tôi rồi gật đầu nói: "Em ấy cũng là một hạt giống sáng giá của Thanh Bắc."

Bước ra khỏi văn phòng, không ngờ mẹ tôi vẫn đứng đợi ở hành lang.

Bà ấy nhìn tôi rồi nói lời xin lỗi: "Ninh Ninh, vừa nãy mẹ nóng giận quá."

Tôi lắc đầu: "Không sao đâu, mẹ về lo công việc của mẹ đi."

"Thi đại học cho tốt." Bà ấy ôm nhẹ vai tôi: "Không phải con muốn đi du lịch nước ngoài sao? Khi nào thi xong mẹ sẽ đăng ký tour cho con."

Trên người bà ấy có mùi sữa bột rất rõ ràng.

Tôi hỏi: "Em trai hay em gái ạ?"

Bà ấy vô thức trả lời: "Em trai, sắp một tuổi rồi."

Tôi gật đầu: "Vậy con về lớp đây."

Bước chân tôi nhanh dần, khoảng cách giữa tôi và bà ấy ngày càng xa, nỗi mất mát trong lòng tôi cũng theo đó mà bị bỏ lại phía sau.

Khi mẹ tôi trở thành mẹ của người khác, tôi vẫn còn có Cố Thời An, cho nên… tôi không sao cả.

Trở lại lớp học, tôi hỏi bạn cùng bàn: "Sao cậu biết được chuyện này?"

Sắp đến kỳ thi đại học nên bình thường những chuyện này sẽ không được công khai trong trường.

Cô ấy vẫn đang chăm chú ghi chép, chỉ vô thức đáp: "Chú út của tớ nói đấy."

Chú út của cô ấy sao? Sao chú ấy lại biết chuyện của tôi chứ?

Bạn cùng bàn của tôi tên là Thẩm Diệu Diệu…

Tôi sững người rồi bất giác thốt lên: "Thẩm Trú sao?"

28.

Sau tháng Năm, thời tiết dần trở nên oi bức.

Tưởng rằng khi kỳ thi đại học cận kề thì mọi sóng gió sẽ tạm lắng xuống, nhưng những tin đồn về tôi lại đột nhiên bùng lên dữ dội.

Họ nói tôi đã đăng ảnh xấu của Từ Tuế Nhiên lên diễn đàn trường, còn xé vở ghi chép của cô ấy… Đúng là vô lý hết sức.

Hôm điền nguyện vọng thi thử, tôi chần chừ hồi lâu trên bàn phím, cuối cùng vẫn điền Thanh Bắc.

Dù là người bình thường như tôi thì cũng có quyền được mơ ước mà.

Làm xong nhiệm vụ trực nhật, cả tòa nhà gần như không còn ai, tôi xách cặp chạy vội ra ngoài, gần đến cầu thang thì có một bàn tay mảnh khảnh đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.

"Ninh Ninh." Lâu lắm rồi Từ Tuế Nhiên mới xuất hiện trước mặt tôi.

"Mình cũng không biết ai đang tung tin đồn linh tinh, nhưng mình chắc chắn rằng cậu không làm những chuyện đó, có đúng không?"

Đôi mắt của cô ấy hơi đỏ, rõ ràng vừa mới khóc.

"Đừng để những chuyện này ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu."

Cô ấy lại là người an ủi tôi trước, điều này khiến tôi có chút xúc động.

Tôi còn chưa kịp nói gì thì cô ấy đột nhiên siết chặt cổ tay tôi, mạnh mẽ kéo một cái rồi buông ra, sau đó cả người cô ấy ngã nhào xuống đất.

"Á!" Cô ấy kinh hoàng hét lên: "Ninh Ninh, sao cậu lại đẩy mình?"

Theo bản năng, tôi đưa tay ra giữ lại, nhưng chỉ kịp túm lấy vạt áo của cô ấy, cô ấy vẫn ngã xuống.

Chỉ cần cô ấy khẳng định là tôi đẩy thì đứng ở góc này, tôi đang lưng quay về phía camera giám sát, tôi sẽ chẳng có cách nào biện hộ.

Tôi siết chặt vạt áo mình, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh.

"Cậu có đi được không? Có cần gọi cấp cứu không?"

Cô ấy cúi đầu, chỉ lặng lẽ khóc.

Tôi lại hỏi: "Cậu ghét mình đến vậy sao?"

Cô ấy vừa khóc vừa chất vấn ngược lại tôi: "Sao cậu lại đẩy mình chứ?"

Rất khó để gài bẫy cô ấy, nhưng tôi vẫn muốn thử thêm một lần nữa.

"Đinh Gia Thụ đã nói hết với mình rồi."

Sau một khoảnh khắc im lặng, tôi thấy bờ vai của cô ấy khẽ run lên: "Cậu ấy dám lén liên lạc với cậu sao?"

Có tác dụng rồi.

Cô ấy cố nén giọng cười lạnh: "Sẽ chẳng có ai tin cậu đâu, cậu cứ chờ bị đuổi học đi."

Lợi dụng việc camera không thu âm được, cuối cùng cô ấy cũng tháo bỏ chiếc mặt nạ giả dối, nhưng cậu ấy lại không biết trong túi áo của tôi có một chiếc máy ghi âm.

Món quà năm mới mà Cố Thời An tặng tôi, không ngờ lại phát huy tác dụng trong tình huống này.

29.

Đến bệnh viện, trong lúc chờ kết quả kiểm tra, tôi hỏi Đinh Gia Thụ: "Họ quen ba tôi từ khi nào?"

Cậu ta trả lời: "Chắc từ năm cuối cấp hai, ban đầu chúng tôi sống cùng một khu, nhưng nhà cô ấy bỗng nhiên giàu lên."

Trùng hợp thật, năm cuối cấp hai, nhà tôi vừa mất một khoản tiền, mẹ tôi nghi ngờ ba đã lấy, nhưng ba tôi nhất quyết không thừa nhận, hai người vì thế mà cãi nhau rất lâu.

Số tiền đó vốn định dùng để mua đàn piano cho Cố Thời An, tôi sợ anh ấy buồn nên đã lén tiết kiệm mua cho anh ấy một cây đàn điện tử.

Giờ nghĩ lại thì mọi thứ đều có dấu vết từ trước.

Đinh Gia Thụ hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, tôi kể lại tất cả.

Rất lâu sau thì cậu ta mới trả lời: "Sao cậu ta cứ bày trò mãi thế nhỉ? Tôi đã khuyên bao nhiêu lần rồi."

"Cậu xem cái này đi."

Tôi còn chưa kịp xem thì một người phụ nữ lạ mặt đột nhiên lao tới, bà ta giơ tay định tát tôi. may mà Cố Thời An kịp giữ lấy cổ tay bà ta lại.

Ba tôi mắng: "Giống hệ mẹ mày, cũng chỉ là đồ đàn bà chanh chua."

Cố Thời An kéo tôi ra sau lưng, tức giận đấm thẳng vào người ông ta rồi cảnh cáo: "Đừng có điên lên ở đây."

Bầu không khí dần trở nên căng thẳng.

Lúc này kết quả kiểm tra đã có, Từ Tuế Nhiên chỉ bị trật chân, thêm vài vết trầy xước nhẹ.

Ba tôi trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ, còn Từ Tuế Nhiên thì co người trong vòng tay mẹ, khóc lóc đầy đáng thương.

Tôi hỏi cô ta: "Sao không nói thật?"

Mẹ cô ta lập tức lớn tiếng quát: "Đừng có kích động Nhiên Nhiên nhà chúng tôi! Chúng tôi đã kiểm tra camera, mai sẽ đi báo cảnh sát!"

Tôi giữ chặt Cố Thời An đang muốn lao lên rồi lấy máy ghi âm trong túi ra bấm nút phát.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi bình tĩnh lên tiếng: "Vậy thì đi báo cảnh sát đi."

Tôi yêu cầu Từ Tuế Nhiên phải công khai xin lỗi, nhưng ba của tôi lại muốn tôi bỏ qua, tôi không đồng ý.

Từ hôm đó, Từ Tuế Nhiên không còn xuất hiện ở trường nữa.

Sau giờ tan học, có người chặn đường tôi định bênh vực cô ta, tôi chỉ thẳng tay ném bản kiểm điểm viết tay của cô ta tại đồn cảnh sát ra trước mặt họ.

Bạn cùng bàn nói đúng, cách tốt nhất để dập tắt tin đồn chính là dùng chứng cứ để vả mặt.

Danh tiếng của Từ Tuế Nhiên sụp đổ trong chớp mắt, từ chỗ cao rơi xuống bùn đất, tất cả đều do cô ấy tự chuốc lấy.

Nghe Đinh Gia Thụ nói, cả nhà họ dự định sang Mỹ.

Cậu ta hỏi tôi: "Sao cậu vẫn chưa gửi ảnh cho ba cậu nữa?"

Tôi chỉ muốn đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc.

Tháng sáu đến đúng hẹn.

Cố Thời An giúp tôi xin nghỉ, anh ấy bắt tôi ở nhà cả ngày.

Nhưng… sao anh ấy lại biết là ngày hôm nay chứ?

Tới chiều muộn, Thẩm Trú cũng tới nhà tôi, anh ấy và Cố Thời An lén lút nói chuyện gì đó sau lưng tôi.

Tôi muốn nghe trộm nhưng Cố Thời An trực tiếp ấn đầu tôi đẩy ra ngoài: "Đi học từ vựng đi."

Trở lại phòng khách, tôi thấy màn hình điện thoại đặt dưới quyển từ điển bỗng sáng lên, hàng loạt tin nhắn hiện ra.

"Đến sân thượng của trường."

"Chúng ta giải quyết chuyện này cho rõ ràng."

"Nếu cậu không đến, tôi sẽ nhảy xuống, tôi đảm bảo từ nay về sau cậu sẽ không thể sống yên ổn."

30.