Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Gửi một tin nhắn rồi lại thu hồi, không để lại bất cứ dấu vết trò chuyện nào.

"Đừng đi."

Không biết từ khi nào mà Cố Thời An đã xuất hiện, anh ấy tắt điện thoại của tôi: "Mặc kệ cô ta đi."

Không đúng.

Tôi lắc đầu: "Em phải đi."

Tương lai có thể thay đổi nhưng không chỉ của riêng tôi, tôi nghĩ ở dòng thời gian ban đầu có lẽ Từ Tuế Nhiên không cực đoan đến vậy.

Tôi muốn biết rốt cuộc tại sao cô ấy lại căm ghét tôi.

Thấy tôi thật sự định đi, Cố Thời An sốt sắng đến đỏ mắt, anh ấy đứng chặn trước cửa, giọng nói cũng run lên: "Cố Thời Ninh, anh bảo em ở nhà cơ mà…"

"Đi cùng nhau đi."

Thẩm Trú bất ngờ lên tiếng: "Trốn tránh không giải quyết được vấn đề."

Cuối cùng, Cố Thời An cũng bị thuyết phục.

Khi đến trường thì chúng tôi phát hiện toàn trường bị mất điện, cả khu trường học tối om.

"Chết tiệt." Cố Thời An mắng một tiếng: "Đừng đi nữa."

Tôi không nghe lời anh ấy mà lặng lẽ trèo lên sân thượng trong bóng tối.

Vừa thấy nhìn tôi xuất hiện, Từ Tuế Nhiên lập tức lao đến ôm chặt lấy tôi, đồng thời thò tay lấy điện thoại và máy ghi âm của tôi rồi ném sang một bên.

"Cậu dựa vào cái gì mà cướp mất cuộc đời tôi chứ?"

Cô ấy hung dữ trừng mắt nhìn tôi: "Là cậu bảo Đinh Gia Thụ gửi ảnh cho chú tôi phải không?"

Tấm ảnh đó chính là cảnh mẹ của cô ấy ở bên cạnh người đàn ông khác.

"Tại sao ngay cả ba tôi mà cô cũng muốn cướp đi?"

Cô ấy thay đổi cách xưng hô, hoàn toàn mất kiểm soát cảm xúc.

"Cô đáng chết lắm."

Cô ấy đẩy mạnh tôi một cái, tôi trượt chân rồi lập tức ngã về phía sau.

Từ Tuế Nhiên dường như cũng bị hoảng sợ, theo bản năng định vươn tay kéo tôi nhưng rồi lại rụt về.

May mà chiếc vòng tay của tôi vướng vào lan can nên đã giúp tôi có thời gian đu bám lại.

Trong bóng tối chắc là cô ấy không thấy tôi đang bám chặt vào lan can, cô ấy chỉ đứng đó cười nhạo tôi bị như thế là đáng đời.

Sau khi thu dọn xong hiện trường, cô ấy định quay người rời đi, nhưng đúng lúc đó có tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi bên ngoài.

Rất nhanh đã có người phá cửa xông vào.

Một bàn tay mạnh mẽ kéo tôi trở lại mặt đất.

Tôi mở mắt ra thì nhìn thấy trước mặt mình là Thẩm Trú.

Sau này tôi mới biết, Thẩm Trú đã báo cảnh sát từ trước, còn đặt sẵn camera giám sát không dây trên sân thượng, thậm chí bên dưới còn có cả đệm hơi an toàn.

Không ai có thể đoán trước tương lai, trừ khi…

Về chuyện này, tôi chọn cách ngầm hiểu mà không nói ra.

Mặc dù Cố Thời An và Thẩm Trú đã bàn bạc sẵn kế hoạch, nhưng sau đó anh ấy vẫn đấm Thẩm Trú một cái rồi nghẹn giọng nói: "Cũng may em gái tôi không sao đấy."

31.

Có lẽ vận may thi cử của tôi khá tốt, hoặc cũng có thể là do tổ tiên nhà họ Cố lại phù hộ lần nữa mà tôi phá lệ thi đậu vào Bắc Đại.

Nghe nói ba của tôi vẫn đang bận rộn kiện tụng ly hôn, còn người phụ nữ kia đã ôm tiền chạy theo người bạn trai quen qua mạng.

Mẹ tôi muốn tổ chức tiệc cảm ơn thầy cô đã giúp tôi nhưng tôi từ chối.

Mùa hè năm đó, tôi mời thầy giáo dạy toán cùng vợ của thầy đến nhà dùng bữa.

Không ai có thể hiểu rõ bằng tôi, chính thầy ấy đã kịp thời đưa tay kéo tôi khỏi vực thẳm, thầy ấy đã dùng những lời nói dịu dàng khích lệ tôi, trao cho tôi dũng khí để theo đuổi giấc mơ.

Tôi cũng muốn trở thành một người như thầy ấy, muốn thay đổi tương lai của nhiều người hơn.

Còn về Từ Tuế Nhiên thì tôi tin rằng pháp luật sẽ có phán quyết công bằng cho tất cả.

Bốn năm sau, tôi thuận lợi thi đậu chương trình cao học của trường, tiến gần hơn một bước tới ước mơ của mình.

Sau này Cố Thời An vẫn đến Học viện Curtis để học nâng cao, nhưng là nhờ vào chính năng lực của anh ấy.

Bây giờ Cố Thời An đã trở thành một nghệ sĩ piano trẻ tuổi có chút danh tiếng, đài truyền hình của tỉnh mời anh ấy tham gia chương trình đón giao thừa, nhờ có anh ấy mà tôi được ngồi dự ở hàng ghế đầu tiên.

Lúc cao trào của chương trình thì Thẩm Trú bước lên sân khấu.

Anh ấy cầm micro rồi nhìn về phía tôi, dịu dàng cất tiếng hát: "Em xuất hiện trong từng trang thơ của anh."

Không ai biết rằng trong bức ảnh bị paparazzi chụp lén, bức ảnh gây xôn xao dư luận đó, người ở trong vòng tay của Thẩm Trú, người bị làm mờ đến mức không nhận diện được lại chính là tôi.

Sau đêm giao thừa, một bài đăng trên Weibo của Thẩm Trú lại khiến cộng đồng mạng bùng nổ.

"Xin lỗi mọi người, tôi quyết định tạm thời rời khỏi ngành giải trí. Tôi muốn cùng cô gái nhỏ của tôi đi dạy học tình nguyện, thực hiện ước mơ của cô ấy."

Cách công khai như vậy, tôi cảm thấy rất hài lòng.

Ngoại truyện: Cố Thời An

Hình như tôi vừa mơ một giấc mơ.

Trong mơ, giáo viên chủ nhiệm của Cố Thời Ninh gọi điện cho tôi bảo tôi lập tức đến trường một chuyến, giọng điệu hoảng loạn của thầy ấy khiến người ta bất giác cảm thấy bất an.

Trước cổng trường trung học số 1 có mấy chiếc xe cảnh sát và xe cứu thương đậu san sát nhau, tim tôi như bị siết chặt, tôi tự trấn an mình rằng chuyện này nhất định không liên quan đến Cố Thời Ninh.

Nhưng khi giáo viên chủ nhiệm của cô ấy vừa khóc vừa bước tới an ủi tôi, tôi vẫn cảm thấy như mình đang nằm mơ.

"Không còn dấu hiệu sinh tồn nữa, báo nhà tang lễ đến đưa cô ấy đi thôi."

Bác sĩ bước xuống từ xe cấp cứu rồi lắc đầu với tôi, giọng nói của ông ấy như bị ngâm trong nước, méo mó kỳ quái.

Thật nực cười.

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cả gia đình bốn người chúng tôi lại tề tựu, nhưng lại là tề tựu trong đám tang của Cố Thời Ninh.

Tôi thấy mẹ khóc đến ngất đi mấy lần trước di ảnh của em gái.

Có lẽ bà ấy đau lòng thật.

Ba đứng ở cửa, lặng lẽ châm một điếu thuốc, tàn lửa cháy đến tận đầu ngón tay mà ông ấy vẫn không hề rít lấy một hơi nào.

Có lẽ ông ấy hối hận thật rồi.

Nhưng tất cả đã quá muộn màng.

Sau bốn mươi lăm ngày thì cuộc sống của họ vẫn sẽ trở về như quỹ đạo cũ.

Không phải những người đến viếng đều nói như thế sao?

Họ trách Cố Thời Ninh không hiểu chuyện rồi lại an ủi ba mẹ tôi rằng trong nhà vẫn còn người cần chăm lo, đừng đau buồn quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe.

Nhưng còn tôi thì sao? Tôi không còn nhà nữa.

Cô em gái bé nhỏ mà tôi đã nhìn con bé lớn lên từng chút một, giờ lại bị nhét vào một chiếc hộp bé xíu…

Xin lỗi nhé, anh trai thực sự không thể ôm em nổi nữa rồi.

Trong cơn mê man, tôi dường như quay về thời thơ ấu.

Lúc đó nhà tôi không đủ tiền mua đàn piano, chỉ có thể đến nhà thầy học.

Cố Thời Ninh cùng mẹ đến đón tôi, em ấy lén mở áo bông rồi dúi vào tay tôi một củ khoai lang nướng mà em ấy đã ủ ấm suốt dọc đường.

"Anh ơi, ăn đi."

Em ấy làm bẩn chiếc áo mới mua rồi, kiểu gì cũng sẽ bị mẹ mắng cho xem.

Tôi cố ý đẩy em ấy một cái, em ấy khóc đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, còn nấc lên: "Sau này em không chơi với anh nữa!"

Mẹ ôm lấy em ấy, nhẹ nhàng dỗ dành rồi quay sang cảnh cáo tôi bằng giọng đầy giận dữ: "Đợi về nhà rồi tính sổ với con!"

Tính sổ thì tính sổ đi, dù sao da tôi cũng dày mà.

Không ngờ rằng nhóc con vừa mới tuyệt giao với tôi ngày hôm qua thì hôm nay lại lon ton chạy theo mẹ đến đón tôi như chưa có chuyện gì xảy ra, đúng là ngốc thật.

Không biết giận cũng chẳng biết mách lẻo, bị bạn cùng lớp bắt nạt cũng chỉ biết khóc.

Khóc đến mức tôi phát cáu.

Thôi kệ, cứ đánh hết đám tình nghi trong lớp em ấy một trận rồi tính sau.

Lớn thêm chút nữa tôi mới nhận ra rằng, người thực sự được ba mẹ ưu ái chính là tôi.

Gần đến kỳ thi cấp ba của Cố Thời Ninh, tôi vô tình nghe được ba mẹ bàn bạc: "Nếu nó thi không thi đậu thì cho nó đi học sư phạm mầm non hoặc trường nghề cũng được, dù sao con gái cũng phải lấy chồng thôi, tốt nghiệp sớm đi làm là tốt nhất."

Họ sẵn sàng chi rất nhiều tiền cho tôi, từ nhỏ đã đầu tư cho tôi học nhạc, cho tôi thi nghệ thuật, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tiền để đưa tôi ra nước ngoài du học…

Tôi siết chặt nắm tay, căm hận bản thân khi ấy vô dụng đến mức chẳng thể làm được gì.

"Nếu không thi đậu vào trường trọng điểm thì đừng nhận là em gái của anh nữa!"

Tôi chỉ có thể vừa đe dọa vừa thúc ép Cố Thời Ninh học hành.

Mấy bài toán cấp hai khó muốn chết, nhìn chẳng khác gì thiên thư cả.

May mà tôi có cậu bạn thân là Thẩm Trú, tôi lén gửi đề cho cậu ấy, cậu ấy giải xong sẽ gửi lại cho tôi, thế là là tôi còn có thể làm một người anh trai vạn năng, tốt thật.

Sau đó Cố Thời Ninh thực sự thi đậu vào trung học số 1.

Trong tiệc mừng nhập học, ba mẹ nói với họ hàng: "Con bé Ninh Ninh nhà chúng tôi cũng may mắn lắm."

Nhưng chỉ có tôi biết, những ngày sát kỳ thi thì em ấy đã thức khuya làm đề đến rạng sáng, không ít lần chính tôi là người len lén tắt đèn giúp em ấy.

Cố Thời Ninh nhận được không ít tiền mừng, ba mẹ bảo em ấy để dành nhưng em ấy lại lén mua cho tôi một cây đàn organ.

Phím đàn nhẹ bẫng, chơi chẳng có cảm giác gì, nhưng em ấy cứ quấn lấy tôi mãi, tôi đành gõ cho em ấy nghe bài "Always With Me" mà em ấy thích.

Khi ba mẹ kiếm được nhiều tiền hơn thì quan hệ của họ cũng ngày càng xấu đi, cuối cùng vẫn đi đến ly hôn.

Tôi chẳng buồn quan tâm ai đúng ai sai, chỉ mong họ có thể giấu Cố Thời Ninh một thời gian.

Ba bảo tôi đi theo ông ấy, tôi hỏi còn Cố Thời Ninh thì sao thì ông ấy lại đẩy trách nhiệm đi: "Chẳng phải còn mẹ con sao?"

Cứ như thể ông ấy chẳng thèm bận tâm một cô bé phải sống cùng một người đàn ông xa lạ thì sẽ nguy hiểm đến nhường nào.

"Nếu hai người không quan tâm thì để con lo cho em ấy.”

Dù sao thì Cố Thời Ninh cũng là một đứa ngốc, chỉ cần một chiếc bánh kem rẻ tiền là đã có thể vui vẻ cả ngày rồi.

Tôi yêu cầu cảnh sát tiếp tục điều tra nhưng ban giám hiệu lại nói với tôi rằng ba mẹ tôi đã nhận tiền bồi thường và họ cũng đã ký vào thỏa thuận hòa giải rồi.

Thật nực cười.

Trên đường về tôi nhấn ga đến tận 120 km/h, mặc cho gió quật vào mặt, cuối cùng cũng không thể kìm được nước mắt.

Tôi nhìn thấy một luồng sáng trắng chói lóa lao thẳng vào mình rồi mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại thì tôi đã nằm trong phòng bệnh.