📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Lúc nhận được lời mời tham gia chương trình, tôi đang đấu khẩu với anti-fan trên mạng.

[Tôi mà EQ thấp á? Có thấp bằng IQ của cô không đồ ngu!]

[Cô như con cá hố chết ba tháng rồi ý.]

[Ăn nói cho cẩn thận, quan tài nhỏ.]

Xả ra một trận, đầu óc thông thoáng, tôi ngẩng đầu nhìn Hạ Doãn với vẻ mặt phức tạp:

“Chương trình hẹn hò á? Không phải chương trình muốn mời mỗi cậu thôi à? Sao lại thêm cả tớ nữa vậy?”

“Đương nhiên là tớ tranh thủ với tổ chương trình rồi!”

Hạ Doãn gõ nhẹ lên trán tôi với vẻ mặt bất lực, “Tả Hựu, cậu cái gì cũng tốt, chỉ là miệng xinh này có thể bớt nói lại một chút không? Xem trên mạng người ta mắng cậu thành cái dạng gì rồi hả?”

“Lần này cùng tớ tham gia show hẹn hò, cậu dịu dàng một chút, thành công ghép CP, xoay chuyển hình tượng trong mắt công chúng đi.”

Tôi ngoan ngoãn chớp mắt: “Biết rồi, biết rồi.”

Hạ Doãn và tôi là bạn thân trong giới, cùng nhau debut, cũng là hai thái cực được cả mạng xã hội công nhận.

Cô ấy ngoan hiền, trong sáng, còn tôi... thì suốt ngày mắng người.

Nhưng mà...

Tôi chống cằm nhìn Hạ Doãn, cô ấy đang cúi đầu lướt điện thoại, khóe môi cong lên.

“Nhiều show thực tế mời cậu thế, sao tự nhiên lại chỉ muốn tham gia show hẹn hò này? Cậu muốn yêu đương rồi à?”

Mặt Hạ Doãn đỏ bừng: “Không phải!”

Tôi chợt nghĩ ra điều gì đó: “Thế thì là crush cũng tham gia show này đúng không?”

Cô ấy quay người đi, lấy tay che mặt: “Đừng hỏi nữa…”

Tôi nhướng mày, hiểu rồi, hiểu rồi.

Vậy, vì hạnh phúc của bạn thân, tôi nhất định phải tham gia thôi!

Tôi là một nghệ sĩ khá gây tranh cãi, lượng fan ruột và antifan luôn bằng nhau, nên bình thường cũng không có nhiều lời mời đóng phim hay làm đại sứ thương hiệu.

Lịch trình nhanh chóng được sắp xếp, tôi và Hạ Doãn đến địa điểm ghi hình chương trình làm thủ tục.

Tổ chương trình thuê một căn biệt thự sang trọng, phía trước là hồ bơi trong vắt, đằng sau là một khu vườn nhỏ xinh, tràn ngập không khí lãng mạn.

Ba vị khách mời nam đã đến đông đủ, đang ngồi trên những chiếc ghế gỗ ngoài trời.

Hai người trong số đó trò chuyện rôm rả, người còn chỉ im lặng ngồi cúi đầu, rõ ràng là đang chơi game.

Ngay từ khi bắt đầu phát sóng, độ nóng trong phòng livestream đã tăng cao không ngừng...

[Á á á Dịch Giang Từ! Dịch Thần vậy mà lại tham gia show hẹn hò rồi!!!]

[Chịu đấy, sao lại có Tả Hữu nữa? Lần nào cũng bám Hạ Doãn để ké fame, Hạ Doãn thật tội nghiệp, cứ bị hút máu mãi...]

[Lầu trên nói chuyện cho cẩn thận nhé, không thì chị Hữu mắng cho đấy, fan chúng tôi không cản được đâu...]

...

Tôi tìm một chỗ trống ngồi xuống, đưa mắt nhìn ba người đối diện, nhớ lại thông tin cá nhân mà chương trình cung cấp.

Tề Tử Thao – Hot boy mạng xã hội sở hữu hàng triệu fan hâm mộ.

Đinh Cao Mạc – Tiến sĩ du học, nho nhã, uyên bác.

Dịch Giang Từ – Đội trưởng đội tuyển eSports nổi tiếng trong nước.

Rốt cuộc ai mới là crush của Hạ Doãn nhỉ?

Đang suy nghĩ, tôi chợt nhận ra mọi người đều đang nhìn mình.

Hạ Doãn nhỏ giọng nhắc: “Mọi người tự giới thiệu xong hết rồi, đến lượt cậu đấy.”

“Ồ ồ.” Tôi giật mình, vội vàng nói: “Tôi tên Tả Hữu, 24 tuổi, một nghệ sĩ, công việc thường ngày là đóng phim, quay chương trình giải trí…”

“Tôi biết cô.” Tôi còn chưa nói hết câu thì một giọng nói đã cắt ngang.

Tôi nhìn sang, là vị tiến sĩ du học nho nhã kia, Đinh Cao Mạc.

Nhưng nhìn anh ta có vẻ không cao lắm, chắc là không phải gu của Hạ Doãn rồi.

Đinh Cao Mạc dựa vào lưng ghế: “Trên mạng người ta toàn đồn cô là thánh chửi, mồm mép kinh lắm.”

Nghĩ đến danh tiếng lẫy lừng của mình, tôi ngượng ngùng cười: “Thực ra dư luận trên mạng cũng hơi phiến diện, tôi vẫn khá…”

“Tôi cho cô một lời khuyên nhé, con gái thì phải ra dáng con gái, dịu dàng hiền thục mới là nhất.”

Đinh Cao Mạc đẩy gọng kính, lại cắt ngang lời tôi, “Cho nên… sau này cô nên tiết chế tính khí lại một chút, như thế mới được nhiều người yêu quý.”

Nụ cười của tôi tắt ngấm, khoan đã… anh ta đang sủa bậy gì thế?

Anh ta xòe tay ra, tự luyến nói: “Mấy người cũng biết, tôi học một mạch thạc sĩ, tiến sĩ ở nước ngoài, kiến thức chắc chắn hơn mấy người, cho nên… chỉ là một lời khuyên nhỏ thôi, đừng để bụng nha.”

Trong câu nói còn xen lẫn vài từ tiếng Anh, giọng điệu cứ như sắp ngất đến nơi.

Tôi theo phản xạ đáp trả: “Anh khuyên khuyên cái con mẹ anh…”

Tay tôi bị kéo lại, Hạ Doãn nhỏ giọng nhắc nhở: “Không được nói bậy…”

“Dịu dàng vào.”

Tôi hít sâu một hơi, mỉm cười lễ phép với Đinh Cao Mạc: “Anh khuyên mẹ anh ấy ạ~”

Hạ Doãn: “…”

Đinh Cao Mạc mãi mới nhận ra mình đang bị mắng, mặt đỏ bừng, định mở miệng nói thì…

Một chất giọng dịu dàng từ xa vọng lại: “Xin lỗi xin lỗi, tôi tới muộn rồi.”

3.

Đập vào mắt đầu tiên là đôi chân dài trắng nõn, thon thả, tiếp đến là mái tóc đen dài óng ả chấm eo cùng nụ cười rạng rỡ, quả thật là câu hồn đoạt phách.

Đây chính là nữ khách mời thứ ba, Phương Hữu Y – một siêu mẫu.

Cô ấy áy náy đưa quà cho từng người: “Sáng nay tôi vừa quay xong, đường hơi tắc nên đến muộn, xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu…”

“Không sao, không sao đâu.” Chưa để tôi kịp phản ứng, Hạ Doãn đã vội vàng đưa một cốc nước ấm cho cô ấy: “Uống chút nước đi, cậu đổ mồ hôi rồi kìa.”

Đinh Cao Mạc và Tề Tử Thao thì ân cần lấy đồ ăn nhẹ và hoa quả ra mời, chẳng còn chỗ cho tôi thể hiện nữa.

Sự xuất hiện của nữ siêu mẫu khiến cho khắp khu bình luận cũng trở nên sôi nổi:

[Đôi chân này đỉnh quá đi! Tim tôi đập loạn lên cả rồi! Aaa~]

[Hahaha, ban nãy chương trình suýt nữa phải tắt tiếng của Tả Hữu rồi, cái tên họ Đinh kia đúng là bất lịch sự thật...]

[Phương Hữu Y với Dịch Thần đẹp đôi quá! Hai người họ đều cao ráo hết kìa! Ơ? Sao Dịch Thần không nhìn người đẹp vậy? Anh ấy lại chơi game nữa à?]

...

Liếc sang đối diện, thấy anh lại cúi đầu nhìn điện thoại, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình, đối phương liền gục ngã.

Tính tò mò nổi dậy, tôi lên tiếng hỏi: “Cái băng đen quấn trên tay anh là gì thế?”

Dịch Giang Từ lơ đãng ngước mắt lên, giọng nói trầm ấm, từ tính: “Là băng y tế, dùng để bảo vệ cổ tay.”

Tôi chớp mắt, nghe có vẻ hữu dụng.

“Vậy khi nào rảnh anh dạy em cách quấn được không?”

Thấy anh khựng lại, tôi vội vàng giải thích: “Không có ý gì khác đâu, chỉ là em hay gõ máy tính nên cần bảo vệ cổ tay thôi.”

Dịch Giang Từ cụp mi: “Ừm.”

4.

Vì là ngày đầu tiên mới quen biết nên tổ chương trình không sắp xếp hoạt động đặc biệt nào.

Sắp đến giờ ăn trưa, Phương Hữu Y mỉm cười: “Hay là chúng ta chuẩn bị bữa trưa nhé? Tôi sẽ làm vài món sở trường.”

“Cậu biết nấu ăn à?” Hạ Doãn ngạc nhiên hỏi, “Tớ không rành lắm, có thể theo học hỏi cậu được không?”

“Được chứ!”

Sau đó, hai người vừa nói vừa cười bàn bạc về việc nấu nướng.

Dịch Giang Từ đang chuẩn bị nguyên liệu ở bồn rửa, tôi cũng không thể ngồi không ở đó, bèn cùng Tề Tử Thao phụ giúp.

Chỉ có Đinh Cao Mạc là cứ lượn lờ xung quanh:

“Chúng ta tổng cộng có sáu người, trưa nay làm tám món mặn một món canh đi.”

“À đúng rồi, tôi kiêng ăn cay, nhớ đừng cho nhiều ớt quá nha.”

“Bây giờ là 10 giờ, một tiếng đồng hồ, có thể làm xong cơm chứ? Lát nữa ai rảnh thì dọn dẹp bàn ăn ở phòng khách nhé.”

Phương Hữu Y liếc anh ta một cái, không để ý, tiếp tục hướng dẫn Hạ Doãn cách điều chỉnh lửa.

Tôi không nhịn được lên tiếng: “Củ khoai tây này gì mà cứ lăn qua lăn lại, phiền quá!”

“Cô nói thế có ý gì?” Đinh Cao Mạc dừng bước, trừng mắt nhìn tôi.

“Tôi nói củ khoai tây đấy, cứ lăn qua lăn lại, muốn cắt sợi cũng không biết cắt thế nào.” Tôi chọc chọc củ khoai tây trước mặt, cười tủm tỉm: “Nếu không được thì đừng cho khoai tây lên bàn nữa, anh thấy sao?”

Đinh Cao Mạc: “…”

Đột nhiên xuất hiện những ngón tay thon dài cầm lấy củ khoai tây trước mặt tôi, thoăn thoắt cắt thành từng sợi nhỏ.

Tôi nhìn Dịch Giang Từ: “Cảm ơn nhé.”

Anh cụp mắt, tay vẫn không ngừng động tác: “Không có gì.”

Tôi không nhịn được liếc anh thêm vài cái. Đúng là nam thần eSports danh bất hư truyền, sống mũi cao thẳng, ánh mắt cùng hàng lông mày toát ra vẻ lạnh lùng xa cách, không biết đã làm biết bao cô gái phải mê mẩn.

Lại nhìn Hạ Doãn đang trò chuyện rôm rả với Phương Hữu Y, tôi bắt đầu thấy khó hiểu.

Anh chàng Hạ Doãn này, tham gia show hẹn hò mà không tập trung vun đắp tình cảm với crush của mình, cứ quấn lấy Phương Hữu Y là sao? Tôi còn chẳng có cơ hội chen lời…

Rốt cuộc cô ấy thích ai vậy? Dịch Giang Từ hay Tề Tử Thao?

Cơm nước rất nhanh đã được dọn lên bàn, với đầy đủ màu sắc và hương vị.

Tôi cầm đũa lên, đầy mong đợi nhìn bàn ăn thịnh soạn. Một nửa số món là do Phương Hữu Y nấu, nửa còn lại là của Dịch Giang Từ. Nhìn cách họ làm bếp thành thạo như vậy, chắc chắn đồ ăn sẽ rất ngon!

“Khoan đã.” Đinh Cao Mạc còn chưa ngồi xuống đã nhíu mày lên tiếng: “Món này ai làm thế?”

Phương Hữu Y ngẩn người, ngẩng đầu lên: “Thịt xào ớt xanh tôi làm. Sao vậy?”

“Không phải tôi đã nói là mình không ăn được cay à? Sao lại cho nhiều ớt thế này?”

5.

Không gian bỗng chốc im lặng.

Hạ Doãn nhanh chóng hoàn hồn: “Là tôi thích ăn cay nên nhờ Hữu Y cho thêm ớt. Anh có thể gắp ớt ra mà.”

“Gắp ớt ra nhưng vị cay vẫn còn đó.”

Nói đến nước này thì dù có chậm tiêu đến mấy cũng nhận ra anh ta là đang cố tình gây sự.

Mọi người đều đã ngồi xuống, chỉ có Đinh Cao Mạc vẫn đứng dậy, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, ra dáng bề trên: “Đã nhận nhiệm vụ nấu cơm rồi, tôi cho rằng không thể chỉ làm theo ý thích cá nhân mà phải nghĩ đến tất cả mọi người mới phải.”

Phương Hữu Y nhíu mày: “Ngồi xuống rồi nói.”

Đinh Cao Mạc làm như không nghe thấy, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Mấy ngày nay sáu người chúng ta sống chung, cần phải phối hợp với nhau.”

“Có nhiều chuyện mấy người còn nhỏ không tiện nói, nên tôi, người lớn tuổi nhất, đành phải làm kẻ xấu vậy.”

Ánh mắt Phương Hữu Y dần lạnh xuống: “Mời anh ngồi xuống nói chuyện.”

Đinh Cao Mạc cười khẩy: “Các quy tắc thường khó nghe, tôi biết, cũng biết cô nấu cơm vất vả…”

“Tôi cho rằng,” Phương Hữu Y cắt ngang, chậm rãi đứng dậy, nhìn xuống anh ta, “ăn cơm không chê bai người nấu chính là quy tắc cơ bản nhất đấy.”

Đối mặt với Phương Hữu Y cao hơn mình cả cái đầu, Đinh Cao Mạc ngây người.

Tôi cuối cùng không nhịn được cười phá lên: “Bảo anh ngồi xuống thì cứ không nghe, 1m68 đứng trước mặt người ta, cứ như mô hình tí hon ấy.”