📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

[Hừ, cứ bảo Dịch Thần giỏi lắm, cũng chẳng ra gì, team bị đẩy lên tận nhà chính rồi mà hai trụ bên kia còn chưa phá được kìa!]

Những lời mỉa mai cứ thế nối tiếp không ngừng, khiến khán giả trong phòng livestream cũng bắt đầu nóng máu:

[Mấy người này bị bệnh à?! Cứ dâng mạng cho đối phương như thế thì bảo sao không bị đẩy lên tận nhà chính chứ!]

[Trời ơi! Nếu tôi mà được ghép chung với Dịch Thần, tôi còn chẳng kịp ôm đùi ấy! Bọn họ đang ghen ăn tức ở cái gì thế?!]

[Má ơi! Ghê tởm quá! Sao Dịch Thần không chửi cho bọn họ một trận đi!!!]

Những lời lẽ trên màn hình khiến tôi tức sôi máu. Hít một hơi thật sâu, tôi nhìn sang Dịch Giang Từ đang ngồi đối diện.

Vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh như thường khi cùng tôi hạ gục thêm một mạng.

Tôi không nhịn được hỏi: “Anh đã chặn họ chưa?”

“Chưa.”

“Anh thấy những gì họ nói trên màn hình rồi chứ?”

“Thấy rồi.”

Tôi ngẩn người: “Vậy mà anh không tức giận à?”

“Tức giận làm gì chứ?” Dịch Giang Từ thản nhiên đáp, đầu ngón tay khẽ động, đẩy đổ trụ thứ hai, “Em đừng buồn nữa, trận này chúng ta thắng chắc.”

Nhìn thái độ bình tĩnh như nước của anh, tôi lại cúi xuống nhìn màn hình.

Bên địch thấy đồng đội khiêu khích được thì cũng bắt đầu lên mặt…

[Hahaha, nghĩ đến việc sắp đánh bại Dịch Thần là thấy hơi phấn khích rồi đấy!]

[Cười chết mất! Đang quay màn hình đây, chúng ta cùng lên tivi nào!]

Tức đến mức đầu muốn nổ tung, tôi lại tu một ngụm nước lớn, nghiêm túc nhìn Dịch Giang Từ: “Dịch Giang Từ.”

Anh ngẩng lên: “Hửm?”

“Anh có phiền nếu em chửi bậy không?”

Không khí im lặng trong giây lát: “Không phiền…”

Tôi mỉm cười: “Vậy anh cố gắng câu giờ thêm chút nữa nhé.”

“Hửm?”

“Chuyện là thế này, nếu muốn chửi từ đời tổ tông thứ mười tám của bọn họ thì e là thời gian không đủ.”

Dịch Giang Từ: “Ừ, anh sẽ cố gắng.”

Tôi hài lòng gật đầu, mở khung chat, giữa những lời chế nhạo trên màn hình, luôn tay thả từng quả bom một…

[Miệng rảnh rỗi thì đi liếm bồn cầu đi, phóng uế bừa bãi như thế rất bất lịch sự đấy.]

[Đi rừng bên kia là bố của xạ thủ bên mình à? Sao cứ dâng tiền cho người ta thế? Hiếu thuận vậy?]

[Không phải bố mày à? Tội nghiệp ghê, chiêu 2 của Thái Văn Cơ dùng lên cả gia phả nhà mày chắc cũng chẳng bật ra phát thứ hai đâu...]

Vì tôi đã lâm trận nên tất cả những lời châm chọc trên khung chat ván game đều biến thành “**”.

Tôi tò mò hỏi: [Sao mọi người toàn gõ “**” thế? Mù chữ do thi trượt lớp 6 nên thành trẻ sơ sinh rồi à?]

Sau khi một loạt “**” trôi qua màn hình, cuối cùng đồng đội cũng không nhịn được nữa, bật mic lên mắng.

Tôi nhanh tay tắt âm thanh, thong thả gõ chữ đáp trả:

[Giật cả mình, giọng như vịt muối bị thiến ba năm thế.]

[Sao hung dữ vậy? Mà cũng đúng thôi, được cha mẹ trên trời phù hộ nên nói năng chẳng kiêng nể gì cả.]

Băng gạc y tế của Dịch Giang Từ đúng là xịn sò, tôi gõ phím một tràng, cơn tức ngực được thông, cổ tay chẳng hề có chút cảm giác khó chịu nào.

Tôi hăng hái định tiếp tục combat thì màn hình bỗng sáng lên.

Ể? Thắng rồi?

Chậc, đã ghê!

Giơ ngón cái với Dịch Giang Từ: “Anh giỏi quá! Một cân tám mà vẫn thắng!”

Anh nhếch môi: “Em mới giỏi ấy! Bọn họ mải chửi em nên chẳng ai để ý anh đang đẩy trụ cả.”

Dòng bình luận dần dần càng lúc càng nhiều, nhưng kỳ lạ là chẳng có ai mắng tôi cả...

[Huhu tui xúc động quá! Không phải vì thắng đâu, mà vì cuối cùng cũng có người giúp Dịch Thần mắng lại đám đó huhu...]

[Trước đây xem Dịch Thần livestream, mỗi lần thấy anh ấy bị chửi mà đồng đội lại chẳng làm gì được, tui tức lắm luôn!]

[Chuyển sang làm fan Tả Hữu rồi! Mắng hay quá! Mở lớp dạy chửi người đi chị ơi!]

….

10.

Sau khi cùng Dịch Giang Từ “tâng bốc” nhau một hồi, tôi mở giao diện khiếu nại, report tất cả đồng đội lẫn đối thủ, thành công khiến bọn họ bị khóa tài khoản.

“Dịch Giang Từ, anh hay bị chửi lắm à?”

Anh hơi khựng lại: “Cũng không thường xuyên lắm.”

Tôi đầy nghĩa khí vỗ vai anh: “Lần sau có việc này cứ tìm em, đảm bảo hả giận!”

Anh cong khóe môi, đuôi mắt ánh lên ý cười: “Được.”

Đang định chơi tiếp ván nữa, tôi cúi đầu xuống thì chợt sững lại.

“Sao thế?”

Nụ cười của tôi pha chút ngượng ngùng: “Báo cáo một chút… hình như nick phụ của anh cũng bị khóa rồi…”

Rõ ràng tôi toàn dùng từ ngữ văn minh, có chửi bậy gì đâu, sao lại khóa tài khoản chứ!

Tôi hơi lúng túng mở giao diện khiếu nại, bắt đầu gõ chữ phân trần thì người bên cạnh khẽ bật cười.

Bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng đưa tới, lấy điện thoại của tôi:

“Không sao, anh còn nick phụ khác.”

Tôi chớp mắt ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn anh.

Dịch Giang Từ mỉm cười, tóc mái rủ xuống trán, vẻ xa cách ban đầu tan biến, vậy mà trông… đẹp trai thật.

“Dịch Giang Từ…”

“Hửm?”

Tôi ho hai tiếng: “Cái đó…”

“Chương trình quy định không được từ chối hẹn hò, nhưng đâu có quy định không được dừng hẹn hò, đúng không?” Một giọng nói cắt ngang lời tôi.

Cả tôi và Dịch Giang Từ đều ngẩng đầu nhìn sang.

Phương Hữu Y sải bước dài đi vào, vẻ mặt không vui, theo sau là Đinh Cao Mạc.

Đinh Cao Mạc đẩy đẩy kính mắt, chạy theo: “Nói thì nói vậy, nhưng tôi thấy cô làm tôi mất mặt trước mọi người như thế này là rất bất lịch sự.”

Phương Hữu Y tức giận trợn trắng mắt, không nói gì nữa.

Nhìn tình hình này, tôi hiểu ngay, chắc chắn là Đinh Cao Mạc lại giở trò rồi.

Vội vàng bưng nước lọc đến, tôi hóng hớt hỏi: “Đừng giận, có chuyện gì vậy?”

Phương Hữu Y còn chưa lên tiếng, phòng livestream đã sôi sục phẫn nộ...

[Vô lý! Đinh Cao Mạc tưởng hẹn hò là được phép sờ soạng à! Thật kinh tởm!]

[Thương Hữu Y quá! Chắc chắn là ám ảnh tâm lý rồi!]

[Chị Bưởi ơi, mắng cho hắn ta một trận đi! Em xin thề từ nay về sau sẽ làm fan cứng trung thành của chị!]

Phương Hữu Y vừa định mở miệng, Đinh Cao Mạc đã giành nói trước: “Chúng tôi đi hẹn hò, gặp một cửa hàng nói các cặp đôi nắm tay chụp ảnh sẽ được giảm giá 50%, tôi thấy chỉ là nắm tay thôi mà, nhưng cô ấy không chịu.”

Tôi không nhịn được mà nhíu mày, thảo nào Phương Hữu Y tức giận.

Ai lại muốn nắm tay một tên ngốc chứ? Vấn đề là tên ngốc này còn ra vẻ mình làm đúng lắm…

“Luật pháp quy định, chỉ có chó ra đường mới cần người dắt thôi!”

Tôi ngẩn người, khoan đã, tôi đâu có nói gì đâu.

Hạ Doãn từ cửa xông vào, kéo Phương Hữu Y đi: “Về phòng đi!”

Chắc hẳn không ngờ bản thân sẽ bị một cô gái ngây thơ nói thành như thế, Đinh Cao Mạc cứng họng.

Tôi nhìn về phía Tề Tử Thao đang thong dong đến muộn: “Không phải anh hẹn hò với Hạ Doãn sao? Sao lại về sớm thế?”

“Hạ Doãn thấy ngoài trời nóng quá nên đòi về trước.” Tề Tử Thao gãi đầu, “Nhưng mà thời tiết này, tối nay chúng ta có thể mở tiệc bể bơi, thế nào?”

Đinh Cao Mạc lập tức gật đầu: “Được, tôi tán thành!”

Trở về phòng, Hạ Doãn đang xem xét ổ bánh mì ít béo: “Cái này ăn không béo đâu.”

“Ừm, cảm ơn nha.”

Hạ Doãn thấy tôi: “Sao thế? Mặt mày ủ rũ vậy?”

Tôi hơi chán nản: “Tớ có còn là bảo bối của cậu không vậy?”

“Dĩ nhiên là còn rồi!”

“Vậy mà hai ngày nay hai người cứ dính lấy nhau, toàn bỏ bê tớ thôi.” Tôi uất ức tố cáo, “Đừng tưởng tớ không biết, tối qua hai người còn ngủ chung một chăn mà không rủ tớ!”

Phương Hữu Y bỗng dưng ho sặc sụa, mặt đỏ bừng.

Hạ Doãn lúng túng giải thích: “Không phải… là vì… haiz, khó nói lắm…”

Tôi hừ một tiếng: “Đừng bảo với tớ là vì cậu sợ tối đấy nhé.”

Hạ Doãn: “…”

Phương Hữu Y vội chuyển chủ đề: “Tề Tử Thao nói mở tiệc bể bơi, các cậu có định đi không?”

Cuộc trò chuyện trở lại bình thường, tôi liếc nhìn Hạ Doãn. Tuy Tề Tử Thao có chút toan tính riêng, nhưng chắc cũng là muốn phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng và bồi đắp tình cảm, chi bằng, để chị đây làm bà mối cho hai người vậy.

Tôi thăm dò: “Hay là chúng ta tham gia đi?”

Hạ Doãn gật đầu: “Trước khi tham gia chương trình, đạo diễn đã nói muốn tận dụng bể bơi một chút, nếu chúng ta không đi thì chắc tổ đạo diễn cũng sắp xếp thôi.”

Trời dần tối, nhiệt độ oi bức theo đó dịu xuống, trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn hẳn.

Chúng tôi mặc đồ bơi, khoác khăn tắm lớn, cùng nhau ra bể bơi.

Đinh Cao Mạc và Tề Tử Thao đang ngồi trò chuyện bên thành bể, còn Dịch Giang Từ thì rất giữ mình, mặc áo choàng tắm, chuẩn bị hoa quả ở bên cạnh.

Thấy chúng tôi, Đinh Cao Mạc ngẩn người: “Sao các cô ăn mặc kín thế?”

Phương Hữu Y mặc bộ đồ bơi liền thân dài tay, tôi mặc bộ đồ bơi ngắn tay, Hạ Doãn tuy không có tay áo nhưng cũng choàng khăn tắm. Quả thật, ba chúng tôi che chắn rất kỹ.

Phương Hữu Y liếc nhìn thân hình trẻ con chẳng chút hấp dẫn của anh ta, tốt bụng gợi ý: “Muốn ngắm bikini thì tự mà mặc đi nhá!”

Đinh Cao Mạc hừ một tiếng: “Trước kia cô đi diễn còn mặc ít hơn bây giờ, sao đi bơi lại kín đáo thế?”

Phương Hữu Y trợn trắng mắt: “Vì sàn diễn không có tên biến thái nào nhìn chằm chằm như anh cả.”

Đinh Cao Mạc: “...”

Tôi lập tức giơ ngón tay cái lên. Tốt, tốt lắm, đúng là học trò của ta!

Dòng bình luận cũng hùa theo tôi:

[Haha, phản dame đỉnh quá!]

[Tôi thích trạng thái của Phương Hữu Y sau khi được chị Bưởi khai sáng.]

[Trước giờ chỉ chú ý nghe Tả Hựu mắng người, không ngờ chị ấy trông lại trắng thế nhỉ?]

Phương Hữu Y xuống nước trước, rồi đưa tay về phía Hạ Doãn: “Đua 20 mét nhé? Thử không?”

“Được được.”

Hạ Doãn vui vẻ đặt khăn tắm xuống cạnh bể bơi, rồi xuống nước theo.

Tôi không biết bơi, nên ngồi trên phao thiên nga trắng mà chương trình chuẩn bị sẵn: “Vậy tớ làm trọng tài cho hai cậu nhé!”

“Hả?”

Tề Tử Thao ngờ vực hỏi: “Hạ Doãn, em đi bơi không cạo lông nách à?”

Hạ Doãn hơi ngẩn ra: “Không được sao?”

“Tốt nhất là nên cạo đi.” Vẻ mặt Tề Tử Thao có chút khó coi, “Hơn nữa em lại mặc áo không có tay, người khác nhìn thấy không hay đâu.”

Nghe vậy, tôi nhíu mày. Tề Tử Thao này sao ăn nói khó nghe thế nhỉ?

Hạ Doãn quay đi, chẳng thèm để ý đến anh ta: “Vậy thì anh đừng nhìn là được.”

“Hạ Doãn, ý tôi không phải vậy. Chỉ là chúng ta khá thân nhau nên tôi mới nói thật, tôi thấy hơi chướng mắt thôi, lần sau em có thể…”

Một quả bóng nhựa bay đến, đập trúng đầu hắn.

“Anh đi thẩm mỹ nhiều lắm hả? Người thời nhà Thanh mà giữ gìn tốt ghê.” Tôi cười híp mắt đáp trả, “À mà, nếu anh có bố mẹ thì sẽ biết, bố mẹ anh cũng có lông nách đấy nhé~”

Tề Tử Thao ôm đầu, bực bội nói: “Tả Hựu, cô có thể đừng suốt ngày mở miệng ra là mắng người khác không!”