‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Trong căn phòng âm u ngột ngạt.

Một bóng người mặc đồ đen ngồi dưới đất, tựa vào mép giường.

Tiếng thở dốc thô nặng càng thêm rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

“Cạch” một tiếng.

Tôi bật đèn, nhìn rõ cảnh tượng trong phòng.

Bóng dáng ẩn trong bóng tối hiện ra đường nét.

Đối phương cúi gằm đầu, mái tóc đen che mất hàng mày và đôi mắt.

Chỉ nhìn thấy được nửa bên mặt gầy gò, làn da trắng lạnh ẩn chút ửng đỏ.

Tản ra khí tức nguy hiểm lại yếu ớt.

Tôi đi tới trước mặt anh ấy, ngồi xổm xuống.

Thử gọi: “Lê Dương?”

Đối phương chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tóc mái trên trán anh đã bị mồ hôi thấm ướt.

Theo động tác ngẩng mặt, một đôi đồng tử dọc màu vàng kim khóa chặt lấy tầm mắt tôi.

Vảy rắn màu đen từ cổ áo bị anh kéo xệch xuống bò lên theo xương quai xanh và cổ, lan tới nửa bên trái gương mặt.

Vẻ đẹp đáng sợ mà yêu dị lạnh lẽo.

Tôi hít mạnh một hơi.

“Anh không phải vẫn uống thuốc đúng giờ mỗi tháng sao?”

“Sao còn có thể bước vào thời kỳ phát nhiệt?”

“Hơn nữa còn đã bắt đầu bán thú hóa rồi!”

Ánh mắt hơi tản mác của Lê Dương dần dần tụ lại.

Đôi môi bị cơn sốt nung đỏ khẽ hé mở, giọng nói run rẩy:

“A Âm, anh khó chịu lắm.”

2.

Lúc gọi điện cho tôi, Lê Dương chỉ nói cơ thể mình có chút không ổn,

có thể là sắp bước vào thời kỳ phát nhiệt.

Vì vậy tôi chỉ mang theo thuốc ức chế thông thường.

Không ngờ tình trạng của anh ấy lại nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Đây là một thế giới thú nhân và loài người cùng tồn tại.

Con người trong thế giới này chia làm hai loại.

Một loại có thể chuyển đổi qua lại giữa hình người và hình thú.

Một loại là thuần nhân loại.

Tôi thuộc loại sau.

Lê Dương thuộc loại trước.

Thú nhân một khi trưởng thành, mỗi năm sẽ có một lần bước vào thời kỳ phát nhiệt.

Thú nhân bước vào thời kỳ phát nhiệt phải được “giải tỏa” hoặc tiêm thuốc ức chế.

Nếu không sẽ mất lý trí, hoàn toàn thú hóa rồi tấn công, gây hại cho người khác.

Trường hợp này là sẽ bị truy tố hình sự.

Để kiểm soát nhân tố bất ổn này, quốc gia đã nghiên cứu ra thuốc.

Thú nhân không có bạn đời phải uống thuốc định kỳ để khống chế thời kỳ phát nhiệt.

Thời kỳ phát nhiệt chia hai giai đoạn.

Một là trạng thái phát nhiệt sơ cấp.

Lúc ấy có thể dùng thuốc ức chế để ép xuống.

3.

Một loại khác là trạng thái nặng cần cảnh giác, chính là bắt đầu thú hóa.

Lúc này thuốc ức chế có thể sẽ không phát huy được bao nhiêu tác dụng.

Nếu có người phát hiện một thú nhân đang phát nhiệt và bán thú hóa ngoài đường, có thể báo cảnh sát.

Thú nhân đó sẽ bị bắt nhốt, dùng thuốc cưỡng chế để trấn áp.

Nghe nói quá trình ấy vô cùng đau đớn dày vò.

Còn sẽ gây tổn hại cho thân thể.

Nhưng trên thực tế, rất hiếm thú nhân phải đối mặt với tình cảnh như vậy.

Bởi vì từ phát nhiệt bình thường đến thú hóa, sẽ cần một khoảng thời gian.

Thông thường là hai đến ba ngày.

Tình trạng của Lê Dương thì không đúng lắm.

4.

Tôi vội vàng lấy thuốc ức chế từ trong balô ra.

Nhìn bộ dạng của Lê Dương, trong lòng tôi cũng không nắm chắc lắm.

Tôi tiêm cho anh ấy một mũi thuốc ức chế.

Toàn thân anh căng cứng, gân xanh trên cánh tay nổi phồng.

Dáng vẻ đau đớn như vậy khiến tôi nhìn mà thấy khó chịu.

Lê Dương là trúc mã của tôi.

Vừa là bạn, cũng coi như nửa người thân.

Hôm nay anh ấy có nhắc với tôi, tối sẽ đi tụ tập với bạn.

Anh ấy xuất thân hiển hách, giao thiệp rộng, ngày thường ra vào vô số nơi.

Tôi gần như có thể khẳng định, anh ấy đã bị người ta hạ dược hãm hại.

Nếu không thì sẽ không nhanh chóng bán thú hóa như vậy.

Lúc này tôi chỉ có thể cầu mong thuốc ức chế có thể phát huy tác dụng.

Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán Lê Dương, tôi lấy khăn giấy giúp anh lau mồ hôi.

Vừa mới chạm vào cơ thể anh, Lê Dương đột nhiên túm chặt lấy tôi.

Kéo mạnh tôi vào trong lòng.

Cơ thể nóng như lửa, ôm chặt lấy tôi như bám được cọng rơm cứu mạng.

Cánh tay siết chặt đến mức tôi thấy hơi đau.

Tôi giãy giụa muốn đẩy anh ấy ra.

Lại nghe thấy giọng khàn khàn xen lẫn cầu xin: “A Âm, cho anh ôm một chút.”

“Chỉ một lát thôi.”

Tôi dừng lại không giãy nữa.

Mặc cho anh ấy ôm.

5.

Mười phút sau.

Nhiệt độ trên người Lê Dương dần lui.

Tôi hơi động đậy, anh ấy liền tự giác buông tay.

Vảy rắn trên mặt anh đã biến mất, đôi mắt cũng trở lại thành mắt đen.

Xem ra thuốc đã có tác dụng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cả người Lê Dương bị mồ hôi làm ướt đẫm, trông rất mệt mỏi.

Tôi đứng dậy tới nhà vệ sinh, lấy khăn mặt thấm nước.

Rồi quay lại bên cạnh anh ấy.

Dùng khăn ấm lau mặt cho anh.

Lồng ngực anh phập phồng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc giúp anh lau tay, động tác của tôi chợt khựng lại.

Những vảy đen lại lần nữa nổi lên, nhanh chóng trườn đi, che kín nửa bên trái gương mặt.

Nhiệt độ cơ thể của Lê Dương lại tăng vọt.

Hỏng rồi!

Thuốc ức chế vô hiệu!

Tim tôi nhảy dựng, lập tức hạ quyết tâm.

Quẳng khăn đi, quay đầu bỏ chạy.

Nhưng, khi còn cách cửa một bước.

Cổ tay tôi đã bị túm chặt lấy.

Sau lưng dâng lên một luồng lạnh buốt.

Thú nhân bị thuốc phản tác dụng, vào trạng thái bùng phát vô cùng nguy hiểm.

Tôi thầm giận mình không cẩn thận hơn.

Người phía sau dùng sức kéo mạnh, tôi buộc phải quay lại đối mặt với anh ấy.

Lê Dương đang bán thú hóa, đôi mắt rắn vàng kim gắt gao nhìn tôi.

Giống như dã thú đói khát đang rình rập con mồi.

Anh khàn giọng nói: “A Âm, em giúp anh với.”

6.

“Tôi, tôi không giúp anh được.”

Bàn tay bị Lê Dương nắm chặt, chỗ da thịt ấy như bị bỏng.

Tôi dốc sức rút tay về.

Lê Dương không hề nhúc nhích.

Vảy đen dày đặc phủ kín nửa bên mặt anh, tóc dài ra đến tận thắt lưng.

Vẻ đẹp yêu mị mà âm u.

Nhìn thôi đã khiến tim tôi run rẩy.

Đây là đang tăng tốc thú hóa!

Tôi không kiềm được mà nặng giọng hơn: “Lê Dương, buông tay!”

Nghe tôi quát, phần lý trí còn sót lại của anh ấy dần nới lỏng lực tay.

Tôi rút tay về, cảnh giác nhìn Lê Dương.

Cố gắng lùi ra sau.

Tay kia nắm lấy tay nắm cửa phía sau.

Mở ra một khe hở.

Không ngờ hành động này lại kích thích Lê Dương.

Cánh cửa vừa hé ra đã bị đóng sầm lại, vang lên một tiếng động lớn.

Tôi hoa mắt chóng mặt, bị ném ngã lên chiếc giường trắng tinh.

Thân thể nóng rực đè xuống.

Hai tay tôi bị nhấc lên, vòng ra sau đầu, bị khóa chặt.

Trước mắt là một đôi đồng tử dọc màu vàng lạnh lẽo ẩn chứa tức giận.

Khóe mắt bị dục hỏa thiêu đốt đến ửng đỏ.

Khóe môi trên mọc ra hai chiếc răng nanh sắc bén, tỏa ra khí lạnh rùng mình.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một Lê Dương xa lạ như vậy.

Nghe nói, thú nhân bị dục vọng ăn mòn còn sẽ khao khát vị máu tanh.

Trước giờ, trên tin tức xã hội, trong những dòng chữ tôi từng đọc.

Về những vụ thương người của thú nhân đang trong thời kỳ phát nhiệt.

Những mô tả đáng sợ tàn nhẫn ấy thi nhau ùa về trong đầu tôi.

“Lê Dương.”

Tôi gọi tên anh ấy.

Lại phát hiện hai chữ này được tôi thốt ra trong run rẩy.

Bại lộ nỗi sợ hãi trong lòng.

Ánh mắt Lê Dương khẽ lay động, anh cúi xuống người tôi.

Đầu lưỡi đã hóa thành chiếc lưỡi rắn đỏ tươi.

Lướt dọc qua má tôi, quét lên đôi môi đang mím chặt.

Tôi sợ đến mức phát hoảng, giãy giụa điên cuồng.

Lê Dương đè chặt lại động tác của tôi, một giọt mồ hôi nóng rơi trúng khóe mắt tôi.

Theo gương mặt chảy xuống.

Giống như tôi đang khóc.

Đồng tử dọc màu vàng đột ngột co rút lại.

Anh tỉnh táo hơn một chút, buông đôi tay đang giam cầm tôi.

Rời khỏi người tôi, nằm xuống bên cạnh, nửa ôm lấy tôi.

Bên tai truyền đến tiếng xin lỗi của Lê Dương: “Xin lỗi, xin lỗi…”

“Đừng sợ, anh sẽ không bao giờ làm em bị thương.”

Ánh đèn trắng trên trần nhà chói đến mức tôi phải khép mắt lại.

Hơi thở nóng rực của Lê Dương không ngừng phả lên cổ tôi.

Miệng nói xin lỗi, nhưng cánh tay vòng quanh eo tôi lại càng lúc càng chặt.

Khiến tôi không thể giãy ra.

Anh hoàn toàn không có ý định buông tay.

Đột nhiên, Lê Dương phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Tôi thậm chí còn nghe được tiếng xương cốt anh ấy đang biến đổi.

“A Âm, anh sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Lê Dương vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng khàn khàn cầu xin: “Em dùng tay giúp anh được không?”

Câu nói này khiến đầu óc tôi trống rỗng trong chớp mắt.

Vì kinh ngạc.

Vì xấu hổ.

Mắt tôi hơi trợn lên, theo bản năng từ chối: “Không được.”

Lê Dương nghe thấy, nhưng vẫn lặp đi lặp lại:

“A Âm, em giúp anh với.”

7.

Kinh hoàng và rối loạn cuốn phăng lý trí của tôi.

Tôi đang đứng trước một lựa chọn.

Tôi biết rất rõ.

Hoặc là tôi giúp anh ấy.

Hoặc là báo cảnh sát để người ta đưa anh đi cách ly.

Nhưng tôi làm sao nỡ để Lê Dương bị tiêm thuốc cưỡng chế.

Thế nhưng nếu giúp anh ấy…

Chúng tôi có lẽ sẽ không thể trở lại như xưa nữa.

Hơn nữa chuyện này, với một người từ nhỏ đã sống theo khuôn phép như tôi—một nhân loại cổ hủ.

Trong một chốc một lát thật khó lòng chấp nhận.

Tôi là kiểu người đặc biệt truyền thống, khô khan.

Hơn hai mươi năm, một mối tình cũng chưa từng có.

Bản tính lạnh nhạt, bạn bè cũng ít.

Ngày thường giao tiếp toàn là đám học giả vùi đầu trong khảo cổ.

Còn chuyện riêng tư của họ thế nào thì tôi không biết.

Nhưng khi làm việc thì đều rất chỉnh tề, nghiêm túc, chuẩn mực.

Số nam giới tôi quen mà có thể tính là bạn, cũng chỉ có Lê Dương.

Mà nguyên nhân khiến tôi có thể xem Lê Dương là người bạn thân thiết quan trọng, ngoài tình cảm từ nhỏ cùng lớn lên ra.

Chủ yếu nhất là bởi anh ấy từng cứu mạng tôi.

Tôi và những người khác giới gần như không giao lưu.

Dù vì phép lịch sự mà có thêm liên lạc đi chăng nữa, cũng chỉ dừng ở công việc.

Khi đối nhân xử thế, tôi sẽ vô thức đặt ra đủ loại khuôn khổ phân loại.

Ví dụ như Lê Dương được tôi đặt vào cái khung “bạn bè”.

Như vậy tôi sẽ đóng đinh anh ấy trong cái khung đó, không cho phép vượt rào.

Thế nhưng bây giờ, cái khung ấy lại đang bị ngoại lực không ngừng va đập.

Lảo đảo sắp sụp.

8.

Ý thức giằng co kéo trái tim tôi, tôi cắn môi, vẫn chưa gật đầu.

Cho đến khi Lê Dương bỗng buông tôi ra, lật người nằm về phía bên kia.

Anh co người lại, đau đớn mà kiềm chế nói:

“Có lẽ anh sắp không giữ nổi lý trí nữa, đuôi rắn sắp lộ ra rồi.”

“Là anh ép em, trách nhiệm ở anh.”

“Em đi đi, báo cảnh sát đi.”

Nhìn bóng lưng anh run rẩy trong dày vò.

Cái khung tôi từng khóa chặt trong đầu cuối cùng cũng nới ra.

Tôi mềm lòng thỏa hiệp.

Khẽ nói: “Em giúp anh.”

“Nhưng… nhưng em không biết, anh phải dạy em.”