Chương 4
Khi ấy, Lê Dương vẫn là thiếu niên, hóa thành rắn khổng lồ quấn lấy tôi, che chở tôi.
Thân rắn của anh bị cào rách vô số vết thương rớm máu.
Trong quá trình đưa tôi chạy trốn, móng vuốt đã xuyên vào ngực anh.
Khóe miệng trào máu, anh vẫn không quên trấn an tôi.
“Anh nói rồi, anh sẽ bảo vệ em. Anh rất mạnh, sẽ không chết đâu.”
Ký ức quay về hiện tại.
Tôi đáp: “Đi, em muốn gặp anh ấy.”
16.
Nhà họ Lê, ở tầng hầm, qua màn hình giám sát, tôi nhìn thấy một con rắn đen khổng lồ bị nhốt trong căn phòng sắt bốn bề là thép.
Con rắn đen đau đớn bực bội quật mạnh thân.
Khắp người đầy những vết thương do mình đập vào vách thép.
Nhìn mà khiếp sợ.
Mắt tôi đỏ hoe, giọng run run: “Lê Dương.”
Giọng nói theo hệ thống truyền vào căn phòng kia.
Con rắn đen đang kích động bỗng khựng lại.
Giây tiếp theo, nó phá hủy luôn màn hình giám sát.
Trước mắt tối om, tôi chỉ thấy giọt nước mắt mình rơi xuống.
“Chà, mấy hôm nay đây là lần đầu nó phá màn hình đó.”
“Có vẻ vẫn còn chút lý trí, không muốn để em thấy bộ dạng chật vật của nó.”
Tiêu Nhã rút tờ khăn giấy đưa cho tôi: “Đừng khóc nữa A Âm, nhìn mà chị cũng xót ruột.”
Chị ấy hừ một tiếng: “Thằng nhóc Tiêu Vũ chạy nhanh thật, không thì chị đánh nó một trận cho xem.”
“Nó nói với em chuyện này, chẳng phải khiến em khó xử sao?”
“Ai chẳng nhìn ra Lê Dương thích em.”
“Hiện giờ tình cảnh của nó là do nó chọn, là kết quả tự nó gây ra.”
“Em đừng vì đạo đức mà tự trói mình, đừng suy nghĩ lung tung.”
Tiêu Nhã vừa lôi tôi đi vừa lầm bầm chửi.
Tôi dừng bước, kéo tay chị.
“Chị, em muốn gặp Lê Dương.”
Tiêu Nhã quát khẽ: “Không được!”
“Giờ nó rất nguy hiểm, tính công kích cực mạnh.”
“Hơn nữa nó đối với em…”
Tôi đã hạ quyết tâm, bình tĩnh mà kiên định: “Em muốn giúp anh ấy vượt qua thời kỳ phát nhiệt.”
Tiêu Nhã khựng lại, nghiêm túc: “A Âm, nếu là vì thương hại hoặc áy náy, chị không đồng ý.”
“Không phải thương hại, cũng không phải áy náy.”
“Là vì em đau lòng và sợ.”
“Em không muốn anh ấy bị thương, không muốn anh ấy đau đớn, em sợ mất anh ấy.”
Em đã quen có Lê Dương bên cạnh.
Quen với sự tốt của anh ấy, quen với việc mặc nhiên đón nhận mọi thứ anh ấy dành cho em.
Em không thích thú nhân, em coi anh ấy là bạn.
Cho đến hôm ở khách sạn, anh ép em tự tay đập nát cái khung mang tên “bạn bè” đó.
Anh vừa dỗ vừa ép, em hết lần này đến lần khác lùi bước, thỏa hiệp.
Nhưng em không thấy ghê tởm, cũng không thấy chán ghét.
Nếu đổi lại là người khác, em mới nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Nhưng lời của Lê Dương, em lại không thấy khó chịu.
Trong lòng em, anh ấy luôn là một tồn tại đặc biệt.
Anh ấy là ngoại lệ của em.
17.
Dưới sự kiên quyết của tôi, tôi đã gặp được Lê Dương.
Ngăn cách bởi song sắt, tôi đặt tay lên đầu anh.
Cửa sắt khóa chặt được mở ra.
Lê Dương thú hóa, biến thành trạng thái nửa người nửa đuôi rắn.
Anh ôm tôi, trườn vào phòng riêng của mình.
Đuôi rắn lạnh lẽo trơn trượt quấn lấy thân thể tôi.
Không ngừng cọ xát.
Anh còn giữ lại chút lý trí, khàn giọng hỏi: “A Âm, em nghĩ kỹ chưa?”
“Em vẫn còn cơ hội lựa chọn lần cuối.”
Đáp lại anh là nụ hôn tôi ngẩng đầu đặt lên môi anh.
Nụ hôn này lập tức khiến anh mất khống chế.
Căn phòng tối bị dục vọng châm lửa.
Đốt bừng không gian đến ngột ngạt.
Tôi bị động chịu đựng ham muốn chiếm đoạt mạnh mẽ đó.
Nhiều lần muốn trốn tránh, lại bị anh giữ chặt.
“Vũ khí” thô dài, đầy gai ngược ra vào thay phiên, mạnh mẽ xâm chiếm.
Tôi kìm không được mà nức nở cầu xin tha thứ.
Trái lại càng chọc cho Lê Dương càng thêm điên cuồng.
Hai nơi đồng thời bị tiến vào.
Tôi khóc đến nước mắt giàn giụa.
Trong những nụ hôn sâu nặng nề, trong hơi thở nóng hổi dồn dập.
Trong từng cú va chạm thay đổi góc độ, ngày một sâu hơn, tôi hoàn toàn bị cuốn vào vực sâu dục vọng đó.
Khoảnh khắc anh giải phóng.
Lê Dương áp trán lên trán tôi, mê đắm nói: “A Âm, anh yêu em.”
18.
Ba ngày sau.
Sinh nhật hai mươi bảy tuổi của Lê Dương.
Anh chọn chỉ ở bên một mình tôi.
Tôi cho phép anh đưa ra một điều ước.
Trong phòng bao tối, ánh nến bập bùng hắt lên mày mắt anh.
Ánh nhìn của anh không né tránh, cứ thế dán lên tôi, ẩn giấu tình ý dâng trào.
Nhưng vẫn luôn kiềm chế trong giới hạn không khiến tôi muốn trốn chạy.
Anh nghiêm túc: “A Âm, anh thích em, chúng ta hẹn hò đi.”
Tôi cúi mắt suy nghĩ.
Anh kiên nhẫn im lặng, chờ câu trả lời của tôi.
Lê Dương xắn tay áo sơ mi trắng, rót một ly nước chanh cho tôi.
Ánh mắt tôi dừng lại ở vết sẹo dài hơn chục centimet trên cánh tay trái của anh.
Dừng lại vài giây, tôi hạ quyết tâm, đáp: “Được.”
Tôi do dự không phải vì không chắc về tình cảm dành cho anh.
Mà là vì đêm đó, sự điên cuồng và đòi hỏi không điểm dừng của anh khiến tôi vẫn sợ hãi.
Vừa dứt lời, Lê Dương đã cúi xuống thổi tắt nến.
Khóe môi anh cong lên đường cung mãn nguyện.
Anh bật đèn, nhìn tôi, trong mắt là niềm vui rực rỡ.
Tôi lựa lời: “Ờm, em chưa từng yêu đương, cũng không biết yêu như thế nào.”
“Anh cũng biết, em không quen thân mật với người khác.”
Mặc dù chuyện gì cần làm cũng đã làm, nhưng tôi vẫn thấy ngượng ngùng, không quen.
Tôi dừng lại, dò xét sắc mặt anh.
Anh chăm chú nhìn tôi.
Tình yêu mãnh liệt trong mắt anh nóng đến mức khiến tôi hoảng hốt.
Anh vòng qua bàn, quỳ một gối trước mặt tôi.
Cầm tay trái tôi, buộc lên đó một sợi dây đỏ.
Rồi cúi đầu hôn vào cổ tay, ngay chỗ mạch đập.
Tôi giật mình, vô thức muốn rụt tay lại.
Anh thuận thế đan mười ngón tay mình với tôi, nắm thật chặt.
Chặn luôn đường lui của tôi.
“Sợi dây đỏ này là trước đây anh cầu được, sợi của anh em giúp anh đeo vào nhé?”
Trong ánh mắt chan đầy hy vọng và tình yêu của anh.
Tôi đeo dây đỏ giống hệt lên tay anh.
Điểm đẹp nhất, có hồn nhất trên gương mặt Lê Dương là hàng mày mắt lạnh nhạt, cao quý đó.
Khi anh nghiêm túc nhìn một người, sẽ khiến người ta có cảm giác ánh trăng trên cao chỉ rọi xuống riêng mình.
Lúc này, tôi chính là người đó.
“A Âm, chỉ cần em đồng ý ở bên anh, những chuyện khác anh đều nghe theo em.”
“Em đừng sợ, anh sẽ tôn trọng ý muốn của em, từ từ thôi.”
Sự tinh tế và tôn trọng của anh khiến tôi dâng lên chút áy náy.
Thế là, tôi nói một câu mà sau này bản thân cực kỳ hối hận.
“Anh có thể dạy em, em sẽ phối hợp với anh.”
Ánh mắt anh khẽ sáng lên: “Thật sao? Đó là lời hứa hả?”
Khi ấy tôi không nghi ngờ, hoặc nói đúng hơn, với hiểu biết ít ỏi của mình về chuyện yêu đương, tôi không tưởng tượng ra nổi “dạy” của anh là như thế nào.
Tôi đáp: “Phải.”
Lê Dương cười: “Em là người giữ lời, phải nhớ kỹ hôm nay em nói đó.”
Tôi không vui cau mày: “Những chuyện em đã đồng ý nhất định sẽ giữ lời. Anh không cần lặp lại nhiều lần.”
Anh thỏa mãn, nâng cằm tôi lên hôn sâu.
19.
Tôi và Lê Dương chính thức yêu nhau.
Anh trở nên rất dính người.
Lại còn hay làm nũng.
Như thể mắc chứng “đói da”, lúc nào cũng muốn thân mật với tôi.
Buổi hẹn hò đầu tiên, anh dỗ dành tôi.
Nói muốn dạy tôi quen dần với sự thân mật.
Ngay trước mắt tôi, anh nắm lấy tay tôi.
Rồi từ tốn, chậm rãi liếm mút.
Như đang thưởng thức một viên kẹo.
Cảm giác tê dại xa lạ chạy khắp thân thể tôi.
Tôi kinh hãi, hoảng loạn muốn rụt tay, lại bị anh giữ chặt.
Lê Dương nghiêm túc dỗ dành:
“Anh biết em không quen thân mật, nhưng em đã đồng ý để anh dạy rồi mà, đúng không?”
“Từng bước từng bước, trước hết phải thực hành đã chứ?”
“Không thể nuốt lời.”
Mặt tôi đỏ bừng, tai nóng ran.
Những chuyện tương tự cứ thế, lần sau lại vượt hơn lần trước.
Tôi cảm thấy anh càng lúc càng giống tên lưu manh vô lại.
Hoặc có lẽ đó vốn là bản tính bị anh giấu kín bấy lâu nay.
Chỉ đợi bên cạnh tôi đủ lâu mới lộ ra.
Nhu cầu của anh rất lớn, khiến tôi đuối sức.
Tôi lên án: “Anh có thể đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến… ngủ với em được không.”
Anh lại nghiêm giọng: “Muốn ngủ với người mình yêu là lẽ dĩ nhiên.”
Tôi lại không biết phản bác thế nào.
20.
Nửa năm sau khi yêu nhau.
Trong lời dỗ dành không ngừng của Lê Dương, tôi đồng ý kết hôn.
Ngày cưới.
Tiêu Vũ uống say, chỉ vào tôi mà “tố cáo”.
“Chị Lục Âm, chị không biết đâu, anh Dương biến thái lắm á!”
“Trước mặt chị thì giả làm quân tử, sau lưng bóp chết hết mấy bông đào hoa của chị.”
“Anh ấy còn sưu tầm đồ chị từng dùng nữa.”
“Chị tốt với em thì bị anh ấy nhìn thấy, anh ấy liền kiếm cớ xử em, bắt em tránh xa chị.”
“Anh ấy là đồ biến thái cố chấp, tính độc chiếm cực mạnh, chị phải cẩn thận đó.”
Trong ánh mắt kinh ngạc của tôi, Tiêu Vũ bị Lê Dương lôi đi.
Sau khi hôn lễ kết thúc, tôi hỏi Lê Dương những lời đó có thật không.
Anh gật đầu thừa nhận.
Anh vịn eo tôi, hỏi: “Em sợ chưa?”
Tôi lắc đầu: “Em chỉ đang nghĩ, ngần ấy năm rồi, tại sao anh cứ phải là em.”
Anh cắn một cái lên vai tôi, không trả lời.
Mà nói: “Đêm xuân quý giá, chúng ta nên làm chút chuyện có ý nghĩa hơn.”
Vừa nói, anh cúi xuống hôn tôi.
Lần này anh vô cùng kiên nhẫn, chậm rãi săn mồi.
Khiến tôi run rẩy khắp người, cố ý không cho tôi được “giải thoát” trọn vẹn.
Anh ghé bên tai tôi, cố chấp thì thầm hết lần này đến lần khác: “Ngoan, gọi tên anh.”
Tôi cắn chặt môi, cuối cùng kìm không được mà nức nở: “Lê Dương…”
Anh cười khẽ, đầy thỏa mãn: “Anh đây.”
Đêm tối mông lung, tình yêu tràn ngập.
Tôi nghe thấy Lê Dương nói: “Không cần lý do gì hết, anh chỉ là nhất định phải có em.”
(Hoàn toàn văn)