Chương 4
Tôi chỉ có thể chờ đợi một cơ hội khác để đưa đơn ly hôn ra tòa.
Chỉ là cơ hội này lại đến vừa đúng lúc.
Các thám tử tư đã chụp được ảnh và video của Tần Dương đang thân mật với một người phụ nữ khác, dáng vẻ của họ dường như không thể chờ đợi được nữa.
Trên xe dưới tầng hầm, họ như hình với bóng dính liền nhau, run rẩy dìu nhau cùng nhau đi vào khách sạn.
Thỉnh thoảng cơ thể của Lâm Thụy Tuyết run rẩy như thể cô ta bị điện giật, đôi khi còn cắn chặt môi dưới, khuôn mặt ửng đỏ.
Cho đến khi họ bước vào phòng khách sạn.
Chẳng bao lâu sau thì Tần Dương bước ra ngoài.
Ngay lúc đó, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai bước ra từ lối thoát hiểm cầu thang, thì thầm với Tần Dương vài câu rồi đi vào phòng.
Khi người đàn ông này bước ra, anh ta liếc nhìn Tần Dương ở cách đó không xa. Tần Dương lại quay về phòng.
Người đàn ông đó… không ngờ lại là Lý Vĩ Vĩ, con trai của bác cả nhà Tần Dương, người từng được bác cả của anh ta ca tụng là một phát ăn ngay.
Suýt nữa tôi đã kinh ngạc đến thốt lên.
Tôi biết Tần Dương muốn làm gì.
Nhưng tôi không vội, nếu đã có gan chen chân vào gia đình người khác thì cũng phải chấp nhận hậu quả xứng đáng.
Tra nam tiện nữ, tôi sẽ không bỏ qua cho bất cứ người nào.
12.
Bây giờ đã có chứng cứ xác thực, tôi nắm chắc 100% phần thắng khi kiện ly hôn. Tần Dương chắc chắn là bên có lỗi, không thể chối cãi, nhưng tôi vẫn không dám đánh cược.
Quả Quả mới hơn ba tháng, về nguyên tắc thì quyền nuôi con sẽ được trao cho tôi vô điều kiện.
Nhưng vì Tần Dương bị vô sinh, theo luật pháp thì con cũng sẽ được phán quyết trao cho bên không có khả năng sinh sản.
Vì vậy tôi chỉ có thể đợi cho đến khi âm mưu của Tần Dương thành hiện thực.
Chờ cho đến khi Lâm Thụy Tuyết mang thai con của “Tần Dương”.
Kể từ khi tôi về nhà mẹ đẻ, Tần Dương và mẹ chồng sống rất vui vẻ thoải mái, không một ai nhớ đến tôi.
Họ đang bận rộn để Lâm Thụy Tuyết sinh ra một bé trai khỏe mạnh mập mạp.
Quả nhiên danh tiếng “một phát ăn ngay” của Lý Vĩ Vĩ không phải hữu danh vô thực, Lâm Thụy Tuyết thực sự đã mang thai.
Cuối cùng họ cũng nhớ đến tôi.
Mẹ chồng đã gửi cho tôi một tin nhắn: “Kỳ Kỳ, cô và Dương Dương nhanh đi làm thủ tục ly hôn đi! Kéo dài lâu quá, cô còn con nhỏ thì sau này khó mà tái giá.”
Tôi chẳng muốn phí lời với đám người này, tôi lập tức giao toàn bộ bằng chứng cho luật sư theo vụ ly hôn của mình, ủy thác cho cô ấy toàn quyền xử lý vụ kiện.
Tần Dương ngoại tình trong hôn nhân có chứng cứ rành rành, cùng với việc Lâm Thụy Tuyết đã mang thai, quyền nuôi dưỡng Quả Quả tất nhiên sẽ thuộc về tôi.
Tần Dương phải ra đi tay trắng.
Tôi chính thức quay về cuộc sống độc thân, thoải mái tận hưởng cuộc sống mới.
Lâm Thụy Tuyết với bụng bầu lớn vẫn không quên khoe khoang với tôi, nói rằng lần này cô ta mang thai con trai.
Tôi vỗ tay chúc mừng: “Tuyệt vời! Nhiễm sắc thể Y đã xâm nhập, các người hết đường cứu rồi!”
Lâm Thụy Tuyết tức đến mặt mũi tái xanh, ôm bụng bầu bỏ đi.
Lúc đầu tôi còn có chút áy náy vì đã biến cô ta thành công cụ lợi dụng.
Nhưng bây giờ xem ra, với loại người vừa ngu xuẩn vừa độc ác này, được tôi sử dụng một lần đã là vinh hạnh của cô ta lắm rồi.
Mặc dù tôi đã có được những gì tôi muốn, nhưng tôi không muốn bỏ qua cho họ dễ dàng như vậy.
Như vậy là chưa đủ, vở kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
Nửa tháng sau khi chúng tôi chính thức ly hôn, Tần Dương và Lâm Thụy Tuyết tổ chức đám cưới.
Tôi đã nhận được thiệp mời đám cưới, trên bìa thiệp, hai người họ tươi cười rạng rỡ, hạnh phúc ngập tràn.
Tôi chờ ngày này lâu rồi, tôi tỉ mỉ trang điểm, diện đồ thật đẹp, vui vẻ đến dự tiệc cưới của chồng cũ.
Tại tiệc cưới, tôi tranh thủ kết bạn với hầu hết họ hàng và người quen của Tần Dương.
Ban đầu họ cảnh giác không muốn kết bạn với tôi, nhưng tôi nói với họ tôi có một nhóm chuyên cập nhật tình hình khuyến mãi trứng gà trong siêu thị, vị vậy họ chen nhau đồng ý kết bạn với tôi.
Thậm chí ngay cả vài người thân bạn bè của Lâm Thụy Tuyết cũng bị tôi kéo vào danh sách liên lạc.
Trong đám cưới, bụng bầu của Lâm Thụy Tuyết đã khá lớn rồi.
Mẹ chồng cũng hào hứng đăng lên vòng tròn bạn bè: “Nhà họ Tần của chúng tôi cuối cùng cũng vượt qua khó khăn, tôi sắp được bế cháu trai đích tôn rồi.”
Thời cơ đã chín muồi.
13.
Buổi tối, ngay lúc Tần Dương và Lâm Thụy Tuyết đang động phòng.
Tôi đăng lên trang cá nhân bản thỏa thuận hiến tinh trùng giữa tôi và Tần Dương kèm theo chú thích: “Nhà họ Tần sắp tuyệt tự rồi! Chắc chắn có người không thể sinh ra một cô con gái đáng yêu như tôi được đâu.”
“Ông chồng cũ bị vô sinh, vậy không biết “con trai” trong bụng ai kia từ đâu mà có nhỉ?”
“Chúc tiểu tam tận hưởng kỳ ở cữ 42 ngày thật vui vẻ nhé!”
Những họ hàng trước đó còn bình luận dưới bài đăng của mẹ chồng khi bà ta khoe ảnh tôi cho con bú, giờ đây đều mang vẻ hóng hớt xen lẫn kinh ngạc kéo vào bài đăng của tôi.
Bác cả của Tần Dương: “Đây là ý gì chứ? Con trai của Tần Dương không phải là con ruột của nó sao? (Biểu cảm hoang mang)”
Tôi: “@Bác cả của Tần Dương (che miệng cười) Đúng vậy… Có khi lại là của con trai bác đấy, ai mà biết được chứ! Ha ha ha”
Cô hai của Tần Dương: “Cô đừng có tung tin đồn nhảm! Cái gì cũng dám đăng lên mạng xã hội, mau xóa ngay đi!”
Em họ của Tần Dương: “Trời ạ… Chuyện này đáng lên bản tin thời sự luôn đấy!”
Lâm Thụy Tuyết: “Cô có ý gì hả? Cô bịa đặt tôi báo cảnh sát đấy!”
Em họ của Lâm Thụy Tuyết: “@Chị họ Lâm Thụy Tuyết, chuyện này là thật sao? Anh rể thành cha hờ rồi à? (biểu cảm đầu chó) (biểu cảm cười thầm)”
…
Tôi mỉm cười sảng khoái.
Lúc này, có cuộc gọi tới của Tần Dương.
Anh ta tức giận gào lên: “Châu Kỳ, cô làm trò gì vậy hả? Ly hôn xong rồi còn cố tình phá tôi à? Nếu vợ tôi biết chuyện thì sao?"
Tôi lạnh lùng chế nhạo: “Thì sao hả? Thì cứ làm cho lớn chuyện lên đi!”
Bất chợt tôi cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ Lâm Thụy Tuyết không biết chuyện Tần Dương bị vô sinh sao?
Sau khi Tần Dương cúp máy thì lập tức Lâm Thụy Tuyết gửi tin nhắn đến.
Cô ta không còn vênh váo như trước, mà thay đổi thái độ hoàn toàn, hạ giọng nhún nhường: “Chị Châu Kỳ, Tần Dương thực sự bị vô sinh sao?”
Tôi bình tĩnh trả lời: “Đúng vậy, con của chúng tôi là thụ tinh nhân tạo nhờ hiến tinh trùng đấy, anh ta và mẹ của anh ta cũng biết chuyện này.”
Lâm Thụy Tuyết đừng bên bờ vực sụp đổ: “Nhưng mẹ chồng nói là do chị không thể sinh con nên mới ly hôn… chẳng lẽ cả nhà họ đều lừa tôi sao?”
Tôi thở dài, tiếc thay cho số phận của cô ta: “Sự thật chính là như vậy, tôi gửi cho cô một đoạn video nhé.”
Nói rồi, tôi chuyển cho cô ta đoạn video mà thám tử tư đã quay được ngày hôm đó.
Tôi nghĩ, nếu là người thông minh thì cô ta nên biết phải làm thế nào rồi.
14.
Đầu tiên Lâm Thụy Tuyết tìm người đánh cho Tần Dương một trận nhừ tử, nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Sau đó cô ta đã báo cảnh sát.
Ngoài video là bằng chứng thì đứa trẻ trong bụng cô ta còn là “bằng chứng” rõ ràng nhất.
Trong quá trình điều tra vụ án, Tần Dương sợ mẹ của anh ta sẽ lo lắng nên không dám nói thật.
Anh ta chỉ viện cớ rằng mình vô tình bị ngã, làm tổn thương đầu gối.
Lâm Thụy Tuyết đã biệt tăm từ lâu, mẹ chồng tức giận không có chỗ trút, bèn quay sang trút lên đầu tôi.
Chỉ trích tôi đăng linh tinh lên mạng, khiến bà ta mất đi con dâu, quan trọng nhất bà ta là không yên tâm về đứa bé trong bụng Lâm Thụy Tuyết.
Bà ta chỉ vào tôi rồi gào lớn: “Đều tại cái đồ sao chổi như cô khắc thằng con tôi! Cô tránh xa Thụy Tuyết ra, đừng có mà gieo họa lên đứa cháu đích tôn trong bụng nó.”
Tôi bật cười lớn hỏi lại bà ta: “Bà chắc chứ? Đó là con của Tần Dương à? Mở miệng ra là liên tục gọi cháu đích tôn.”
Mẹ chồng như bị tôi chọc trúng điểm yếu, nhảy dựng lên phản bác: “Còn không phải do cô khắc con tôi sao! Cô không mang thai được là do cô có vấn đề! Con tôi khỏe mạnh bình thường, không phải rời khỏi cô thì lập tức có con rồi à?!"
Tôi càng cười lớn hơn, tôi giả vờ trầm tư rồi nói: “Những chuyện khác tôi không rõ, nhưng anh ta có “khỏe” hay không, tôi biết rõ hơn ai hết đấy! Ha ha ha!”
Đúng là không biết xấu hổ đến mức vô địch.
Cuối cùng, bà ta còn mặt dày ra lệnh cho tôi: “Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa! Bây giờ con trai tôi bị thương ở đầu gối, Châu Kỳ, cô phải có trách nhiệm! Xương gân bị thương thì cần trăm ngày hồi phục, ít nhất cô cũng phải chăm sóc nó ba tháng”
Tôi nén cười nói: “Ồ, thì ra là như vậy! Trước tiên để tôi hỏi cư dân mạng xem có nên đồng ý hay không đã nhé.”
15.
Thế là tôi học theo phong cách của Tần Dương, lên mạng đăng một bài viết:
“Chồng cũ ngoại tình đã ly hôn, bị vợ hiện tại đánh cho một trận, mẹ chồng cũ yêu cầu tôi chăm sóc anh ta suốt ba tháng. Tôi có nên đồng ý không?”
Đồng thời, tôi còn tag thẳng Tần Dương vào.
“Đưa ra câu hỏi này, tôi đã cân nhắc mấy điểm sau:
“Thứ nhất, khi tôi sinh con, tôi nói muốn ở cữ 42 ngày, chồng cũ bảo không cần làm quá lên. Tôi thấy đầu gối bị thương càng không phải chuyện gì ghê gớm, cũng chẳng cần phải nằm nghỉ lâu vậy.”
“Thứ hai, hơn một năm trước mẹ chồng cũ từng làm phẫu thuật, với tư cách là con trai thì anh ta nên thông cảm cho mẹ mình, biết sức khỏe của bà ta không tốt, không tiện chăm sóc anh ta lâu như vậy. Hơn nữa, ba mẹ chồng cũ vì nhiều lý do mà mấy năm nay chưa về quê cúng tổ tiên, họ muốn sớm quay về quét dọn mộ phần, làm tròn đạo hiếu.”
“Thứ ba, vốn dĩ sức khỏe của chồng cũ tôi không tốt nên cần vận động nhiều hơn, từ khi bị đánh đến giờ, anh ta đã nằm lì trên giường mấy ngày trời, tôi sợ nếu cứ tiếp tục thế này sẽ ảnh hưởng đến thể chất lẫn tinh thần.”
“Cả ngày anh ta đều ủ rũ, làm sao để nói chuyện cho anh ta hiểu được lòng tốt của tôi đây? Tôi không muốn tranh cãi với anh ta quá nhiều, dù sao tôi cũng còn phải chăm con gái nữa.”
Ban đầu, cư dân mạng còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng sau khi lục lại bài viết trước đây của Tần Dương về chuyện “vợ muốn ở cữ 42 ngày, có nên đồng ý không” thì tất cả đã rõ ngọn nguồn.
Bình luận thứ nhất: “Xã hội bây giờ tiến bộ đến mức nào rồi? Chồng cũ bị thương mà còn bắt vợ cũ chăm sóc à?”
Tôi nghiêm túc trả lời: “Chỉ là đùa chút thôi! Thêm chút niềm vui cho mọi người ấy mà.”
Bình luận thứ hai: “Vợ cũ không có nghĩa vụ nha! Khuyên chồng cũ và mẹ chồng cũ nên có chút lương tâm đi, vả lại chỉ bị thương ở đầu gối thôi thì sao có thể “nằm cữ” bắt mẹ ruột hầu hạ được? Như vậy là bất hiếu đó! Ba mẹ còn phải về quê cúng tổ tiên, đừng làm lỡ việc của ba mẹ, nhanh lên đường đi, tốt nhất là xuống đó hỏi trực tiếp tổ tiên luôn nhé.”
Bình luận thứ ba: “Một năm trước mẹ ruột mới phẫu thuật xong, không thể để bà ấy vất vả được đâu, dù đầu gối có dập nát thì cũng phải tự giặt đồ nấu cơm thôi!”
Bình luận thứ tư: “Bị đánh cũng phải vận động nhiều vào! Có lợi cho thể chất lẫn tinh thần nha!”
…
Tôi quay sang nói với mẹ chồng cũ: “Bà nhất định phải sống thật tốt, để tận mắt chứng kiến kết cục của con trai mình nữa chứ.”
16.
Những ngày này, tôi bình thản đến lạ.
Kết quả xét xử vụ án của Tần Dương đã có.
Trong lúc Lâm Thụy Tuyết không hề hay biết, Tần Dương đã lén bỏ thuốc khiến cô ta bất tỉnh, sau đó dụ dỗ Lý Vĩ Vĩ thực hiện hành vi cưỡng hiếp.
Tần Dương bị kết án 5 năm 3 tháng, Lý Vĩ Vĩ lĩnh án 3 năm 5 tháng.
Tội ác của Tần Dương không cần bàn cãi thêm, chỉ riêng Lý Vĩ Vĩ thôi thì anh ta đã là một tên lưu manh có tiếng rồi
Anh ta từng đi khắp nơi quấy rối phụ nữ, thậm chí khi tôi mới kết hôn với Tần Dương thì anh ta cũng đã nhiều lần buông lời lẽ thô tục với tôi.
Tất cả đều là quả báo.
Mẹ chồng cũ cả ngày than khóc vật vã, nhưng cũng chẳng làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn con trai mình bị còng tay tống vào tù.
Nhìn con gái tôi khỏe mạnh lớn lên, lại nhìn thấy cả nhà Tần Dương gà bay chó sủa, tôi càng cảm thấy hả hê hơn bao giờ hết.
Danh tiếng của Lâm Thụy Tuyết hoàn toàn sụp đổ, ba mẹ của cô ta tức giận đến mức tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với cô ta.
Từ một trợ lý thực tập của công ty Tần Dương, chỉ mới 23, 24 tuổi mà cô ta tự tay hủy hoại cuộc đời của chính mình.
Cuối cùng cô ta phá thai rồi bỏ đi, từ đó biệt tăm biệt tích.
Hành vi phạm tội được lập, Tần Dương ra đi trắng tay, tôi đã tiếp quản công ty của anh ta từ lâu.
Mất đi căn hộ hơn 80 mét vuông được gọi là "gia nghiệp", mẹ chồng cũ chẳng còn cách nào khác ngoài việc cùng ba chồng cũ quay về quê, cam chịu sự chế giễu và ghẻ lạnh từ những người bà hàng xóm trong thôn.
Ba mẹ của tôi thì đã nghỉ hưu, họ chỉ toàn tâm toàn ý chăm lo việc giáo dục cho Quả Quả. Hiện tại công ty của tôi phát triển rực rỡ, gia đình yên ấm thuận hòa.
Quả Quả lớn lên ngày càng giống tôi hồi bé, ông bà ngoại vui vầy bên cháu, tận hưởng tuổi già an nhàn.
Và đây chính là khởi đầu của một cuộc đời mới.