‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Kèm theo bức ảnh con gái bị quấn trong tã được anh ta chụp từ xa.

Dưới phần bình luận, một người bạn của anh ta viết: "Người anh em giỏi đấy! Câu đang ở đâu thế? Gửi định vị đi!"

Tôi thấy đầu óc mình tối sầm lại, tôi lập tức gọi Tần Dương vào.

"Anh bảo mẹ anh xóa bài đăng đó đi rồi đăng lại! Bà ấy đăng hình em cho con bú mà chẳng che chắn gì cả!"

Tần Dương liếc mắt nhìn ngực tôi với ánh mắt đầy ghét bỏ, thờ ơ đáp "ừm" rồi quay người đi ra ngoài.

5.

Mẹ chồng tôi cầm hộp cháo từ nhà ăn về.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, bà ta đã mở miệng nói trước: "Mẹ thấy bài đăng đó rất hay, sao tự dưng Dương Dương lại bảo mẹ xóa đi?"

Tôi cố nén giận giải thích: "Mẹ, mẹ xem kỹ lại bức ảnh đi, mẹ đăng lên mà không hề che chắn gì cả! Sao có thể để lộ những chỗ riêng tư như vậy chứ?"

Mẹ chồng cười vô hại, chẳng hề bận tâm: "Có gì to tát đâu! Trẻ con đói thì bú thôi, chuyện bình thường mà. Với lại con cũng đâu phải gái chưa chồng nữa, đã sinh con rồi, còn ai thèm nhìn con làm gì?"

"Lúc mẹ sinh con, còn trần như nhộng đi tới đi lui nữa kìa, nhưng mẹ cũng đâu thấy có cái gì xấu hổ.”

Tôi vừa mệt vừa chán nản: "Mẹ đăng như vậy thì sau này con và Tần Dương biết giấu mặt đi đâu? Gặp họ hàng còn nhìn mặt nhau kiểu gì?"

Lời này vừa thốt ra, mẹ chồng lập tức nổi đóa: "Còn dám nói đến thể diện à? Không sinh được con trai đã đủ khiến nhà họ Tần mất mặt lắm rồi!"

"Tốn bao nhiêu tiền của, công sức để có thai, vậy mà lại đẻ ra một con bé vô dụng, theo mẹ thấy, tốt nhất là con nhanh chóng sinh tiếp một đứa con trai để con trai mẹ nở mày nở mặt đi!"

Tôi tức giận đến mức quăng mạnh cái thìa xuống bàn: "Mẹ xóa ngay đi! Mẹ có hiểu tôn trọng người khác là gì không hả?"

Mặt mũi của mẹ chồng sa sầm, nhưng ngay sau đó lại đổi giọng đầy châm chọc: "Nhiều người chúc phúc như thế, giờ mà xóa thì họ sẽ nghĩ gì? Nghĩ là Tần Dương sợ vợ, đến cả wechat của mẹ ruột cũng bị vợ quản sao? Nói ra không thấy mất mặt à?"

Bà ta cố ý nói vậy để chọc tức tôi.

Bên ngoài vang lên tiếng của Tần Dương, bà ta lập tức thu lại vẻ hống hách, vội vã cầm giẻ lau quỳ xuống lau chỗ cháo tôi vừa làm đổ.

Tôi không còn sức tranh luận nữa, cúi đầu lặng lẽ uống cháo.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, khóe mắt tôi liếc thấy chiếc vòng vàng lấp lánh trên cổ tay của bà ta.

Tôi lập tức bốc hỏa, tức giận đến mức cả người run rẩy, ngay cả vết mổ cũng đau nhói theo.

6.

Bảy năm hôn nhân, tình cảm của chúng tôi vẫn luôn tốt đẹp, chỉ trừ một chuyện là Tần Dương không được như người khác.

Từ năm thứ hai sau khi kết hôn, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch có con, nhưng mãi mà không thành công.

Sau vô số lần thăm khám, bác sĩ đã nói bóng gió rằng vấn đề là ở nam giới, muốn có con chỉ còn cách dùng tinh trùng hiến tặng.

Tần Dương không thể chấp nhận sự thật đó.

Trước áp lực từ gia đình và họ hàng, tôi đành đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình, nói với tất cả mọi người rằng vấn đề nằm ở tôi.

Mẹ chồng không ngừng tạo áp lực lên tôi, thậm chí còn sắp xếp đối tượng xem mắt cho Tần Dương.

Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng mỗi lần như vậy Tần Dương lại đứng ra bảo vệ tôi, gánh vác tất cả, nhìn thấy anh ta đối xử tốt với mình, tôi lại không nỡ buông bỏ đoạn tình cảm đã kéo dài suốt bảy năm qua.

Cuối cùng chúng tôi chấp nhận phương án dùng tinh trùng hiến tặng, và từ đó Quả Quả ra đời.

Vì con nên tôi đã từ bỏ công việc lương hơn chục nghìn tệ mỗi tháng, chuyên tâm dưỡng thai.

Nhưng tôi không ngờ rằng, ở trong mắt Tần Dương, tôi lại biến thành kẻ nằm yên trên giường chờ mẹ chồng hầu hạ.

Tôi chịu bao nhiêu đau đớn, tiêm hết mũi này đến mũi khác, chỉ mong có thể yên tâm nghỉ ngơi sau sinh, vậy mà trong mắt anh ta thì tôi lại trở thành một người vợ không hiểu chuyện, không ngoan ngoãn.

Cuộc hôn nhân này chắc chắn không thể tiếp tục được nữa, nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất là tôi phải nhanh chóng hồi phục sức khỏe lại đã.

Mấy ngày nằm viện, tôi cố gắng xuống giường đi lại mỗi ngày để có thể sớm hồi phục, để tránh bị họ thao túng.

Đêm hôm đó không có ai ở bên cạnh tôi, tôi gắng gượng xuống giường đi vào nhà vệ sinh, nhưng khi vừa đến cửa thì tôi chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ chồng vọng ra từ bên trong.

“Con trai à, mẹ thấy con nên ly hôn với Châu Kỳ sớm đi, con xem nó thế này chắc không sinh thêm được nữa đâu, con còn trẻ thì nên tìm một người khác sinh cho mẹ một thằng cháu nội bụ bẫm đi.”

Tần Dương ngập ngừng một lát, sau đó nói nhỏ: “Mẹ, Kỳ Kỳ vừa sinh xong, mẹ nói nhỏ chút đi, lỡ cô ấy nghe thấy thì không hay đâu.”

Mẹ chồng tôi lập tức than vãn: “Khổ thân con trai mẹ! Cưới phải một con gà mái không biết đẻ trứng, con còn trẻ, sự nghiệp cũng vững vàng mà lại lấy một đứa vô dụng, tốn biết bao nhiêu tiền của của nhà mình, bao nhiêu năm trời mà cuối cùng chỉ sinh ra một đứa con gái, con xem sau này gia nghiệp của con giao cho ai đây hả? Con vất vả làm việc đến cuối cùng để người ngoài được hời rồi.”

Gia nghiệp? Tôi bỗng bật cười chua chát.

Một căn hộ hai phòng ngủ, 80 mét vuông với 30 năm tiền vay ngân hàng, đó là thứ mà nhà họ Tần gọi là gia nghiệp sao?

Nhưng tôi không có thời gian để đau lòng, tôi lập tức lấy điện thoại ra rồi lặng lẽ quay lại cảnh tượng này, dù sao sau này ly hôn thì có lẽ tôi sẽ cần đến nó.

Giọng nói của Tần Dương trầm xuống, anh ta nói nhỏ hơn: “Mẹ, bây giờ chưa phải lúc, đợi cô ấy hồi phục sức khỏe đã, kẻo người ta lại nói nhà họ Tần chúng ta đối xử với cô ấy không tốt.”

Bà ta hừ một tiếng: “Lúc trước bỏ một đống tiền làm thụ tinh nhân tạo, mẹ đã phản đối rồi, sao con không thử với người khác trước, làm sao con dám chắc là lỗi nằm ở con chứ? Lỡ đâu là nó khắc con thì sao?”

Nghe bà ta nói như thế, đầu óc tôi chợt nổ tung.

Bà ta biết hết sự thật, ba ta biết rõ Tần Dương vô sinh, biết chúng tôi làm thụ tinh nhân tạo.

7.

Vậy mà suốt bao nhiêu năm nay, bà ta vẫn luôn mỉa mai tôi là con gà mái không biết đẻ trứng.

Tần Dương là một người con hiếu thảo, đó là điều mà tôi từng yêu thích nhất ở anh ta.

Để giúp anh ta chia sẻ áp lực mà khi mẹ chồng làm phẫu thuật, tôi đã lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ cho bà ta, tận tụy chăm sóc, thậm chí còn đích thân dọn dẹp vệ sinh cho bà ta.

Vậy mà cuối cùng, tôi lại thành ra thế này.

Tần Dương im lặng, mẹ chồng thở dài một hơi: “Thôi thì số mệnh của nhà họ Tần chúng ta đã định sẵn là như vậy rồi, cứ để Châu Kỳ chịu khổ thêm chút nữa, sinh được thằng con trai rồi ly hôn vậy.”

Lòng tôi nguội lạnh, tôi còn chưa kịp phản ứng thì giọng nói của Tần Dương vang lên, mang theo chút lưỡng lự: “Mẹ, bây giờ con trai hay con gái cũng không quan trọng, chỉ cần sinh ra thì con sẽ coi như con ruột mà nuôi dưỡng.”

Tôi khẽ giật mình, tôi bỗng thấy lòng có chút ấm áp, có lẽ anh ta vẫn còn chút tình nghĩa với tôi.

Nhưng ngay khi tôi vừa có suy nghĩ đó thì câu nói tiếp theo của anh ta đã dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng trong tôi: “Chỉ là bây giờ chưa thể ly hôn, đợi Quả Quả lớn hơn chút nữa đi, lúc đó tòa sẽ phán quyền nuôi con cho con, đến lúc đó ba căn nhà của cô ấy cũng sẽ thuộc về con gái của con, mỗi căn trị giá từ ba đến năm triệu, cuối cùng đều thuộc về gia đình chúng ta cả thôi.”

Tôi run lên bần bật, nỗi đau thể xác không là gì so với sự phản bội này.

Mẹ chồng vung tay lên để lộ chiếc vòng vàng sáng chói trên cổ tay, giọng nói đầy đắc ý: “Con trai à, cái vòng vàng này đẹp thật đấy! Mấy bà bạn của mẹ ai cũng khen, nếu có thêm vài căn nhà nữa thì mẹ có thể tự hào ngẩng cao đầu rồi.”

Tần Dương nhíu mày trách móc: “Mẹ cũng thật là, con đã bảo để con bàn bạc với cô ấy rồi mua cho mẹ sau, mẹ lại tự ý lấy tiền của cô ấy đi mua, lỡ như cô ấy phát hiện thì con làm sao giải thích được đây?”

Mẹ chồng mỉa mai: “Giải thích làm gì? Tiền của nó chính là tiền của nhà họ Tần chúng ta, con đừng sợ nó.”

Tần Dương bất đắc dĩ cười nhạt: “Thôi bỏ đi, lần này cứ quyết định như vậy đi, nhưng sau này mẹ đừng làm thế nữa.”

Tôi há hốc miệng, cả người cứng đờ, số tiền tôi để dành dụm để đặt cọc trung tâm chăm sóc sau sinh, thế mà lại bị họ lấy mất.

8.

Tần Dương xuất thân từ vùng nông thôn, từng bước vượt qua gian khó để đến được thành phố lớn rồi lập nghiệp và định cư như ngày hôm nay.

Tôi đã từng rất ngưỡng mộ anh ta, một người đàn ông có chí tiến thủ, từ miền núi nghèo khó vươn lên, tự mình xây dựng gia đình và sự nghiệp.

Sau khi ổn định, anh ta đón ba mẹ từ quê lên để họ có thể tận hưởng cuộc sống đầy đủ hơn.

Đó cũng là một trong những lý do tôi yêu anh ta, anh ta từng là một người đàn ông chân thành, chăm chỉ và hiếu thảo.

Nhưng bây giờ nhìn lại, tôi mới hiểu anh ta hoàn toàn không phải là người sẽ suy nghĩ cho tôi.

Căn hộ mà vợ chồng tôi đang ở là do ba mẹ của tôi mua toàn bộ bằng tiền mặt.

Anh ta sợ sống chung dưới một mái nhà với ba mẹ chồng sẽ khiến tôi không thoải mái, nhưng nếu ở quá xa thì khi cần giúp đỡ lại bất tiện.

Vậy nên sau khi kết hôn, anh ta dùng tiền tiết kiệm của mình để mua một căn hộ nhỏ ngay trong khu nhà của chúng tôi, dành cho ba mẹ của anh ta ở.

Anh ta nói anh ta làm như thế để tiện chăm sóc tôi.

Tôi đã từng cảm động vì hành động này của anh ta.

Nhưng giờ nghĩ lại thì đó chẳng qua là một nước cờ trong kế hoạch của anh ta.

Tôi là con một, ba mẹ tôi có chút tích lũy nên họ thương yêu tôi hết mực, họ đã để cả ba căn nhà đứng tên của tôi.

Ban đầu khi tôi thuyết phục ba mẹ để Tần Dương đến thành phố của tôi làm việc và định cư thì gia đình của anh ta cực lực phản đối.

Nhưng không hiểu sao, chỉ sau một lần nói chuyện với Tần Dương thì họ lại lập tức đồng ý.

Bây giờ nghĩ lại thì có lẽ chính Tần Dương đã nói cho họ biết gia đình tôi có những tài sản gì.

Thời điểm đó ba mẹ của tôi đã từng phản đối kịch liệt.