‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Ba tôi nói Tần Dương xuất thân từ nông thôn, dù có học cao đến đâu thì cũng khó tránh khỏi chuyện vì tầm nhìn hạn hẹp mà nảy sinh lòng tham, quan trọng hơn là ba tôi không muốn tôi chịu đựng những tư tưởng lạc hậu của người nhà anh ta.

Nhưng khi đó tôi đã tin chắc chắn rằng Tần Dương thật lòng yêu tôi, tôi cũng kiên quyết nghe theo trái tim mình.

“Con đâu có gả về nhà họ, sau này chúng con vẫn ở riêng, nếu có chuyện gì xảy ra thì con sẽ báo với ba mẹ ngay.”

Nhìn thấy tôi đã hạ quyết tâm, mẹ tôi bất lực thở dài: “Chỉ hy vọng là ba con lo xa thôi, dù sao cũng đã chuẩn bị sẵn tài sản trước hôn nhân cho con, để con không chịu thiệt.”

Bây giờ nhớ lại, tôi chỉ cảm thấy thật sự ba mẹ của mình quá sáng suốt, tôi cứ nghĩ rằng mình kết hôn vì tình yêu, nhưng Tần Dương lại nhắm đến tài sản của gia đình tôi.

Khi tôi còn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn thì giọng nói ngập ngừng của mẹ chồng lại vang lên: “Nếu đã như thế thì đành để Thụy Tuyết chịu ấm ức một thời gian nữa vậy, con nhớ cẩn thận, đừng để Châu Kỳ phát hiện ra rồi nắm thóp con.”

Giọng của Tần Dương tràn đầy tự tin: “Mẹ yên tâm, cô ấy rất tin tưởng con, cô ấy sẽ không phát hiện đâu, chúng con xa nhau lâu như vậy mà cô ấy chẳng hề nghi ngờ gì cả.”

Tôi đột nhiên chết sững, Tần Dương thật sự ngoại tình rồi.

Lâm Thụy Tuyết chính là trợ lý của anh ta, thì ra trong suốt khoảng thời gian tôi mang thai, anh ta thường xuyên lấy lý do tăng ca về muộn, nhưng thực chất là ở bên cạnh cô ta.

Anh ta lấy cớ để tôi nghỉ ngơi dưỡng thai nên chủ động đề nghị ngủ riêng, thì ra chỉ để giữ gìn trinh tiết cho người tình của mình mà thôi.

Tôi đã bị lừa dối suốt bao nhiêu lâu nay.

Trong thời gian mang thai, vì phải dưỡng thai cẩn thận nên chúng tôi không có nhiều lần tiếp xúc thân mật.

Nhưng may mắn là bây giờ tôi đã biết được sự thật rồi, cũng chưa quá muộn.

Tôi im lặng nằm trên giường bệnh, mở to mắt nhìn lên trần nhà, tôi suy nghĩ suốt đêm không ngủ được cho đến tận lúc bình minh.

9.

Trong suốt những ngày nằm viện, tôi cố gắng không nghĩ về bất cứ điều gì, tôi chỉ cố gắng nghỉ ngơi thật tốt.

Nhìn gương mặt non nớt của con gái, tôi âm thầm thề rằng mình phải ly hôn càng sớm càng tốt, phải giữ chặt quyền nuôi con gái trong tay.

Ngày xuất viện, tôi đã gọi hai cuộc điện thoại.

Một cho ba mẹ và một cho cảnh sát.

“Chú cảnh sát, có người vào phòng ngủ của tôi trộm cắp, tôi có video làm bằng chứng.”

Trước đây tôi lắp camera trong phòng ngủ vì nghĩ rằng sau khi sinh con sẽ tiện theo dõi con hơn, do tôi và Tần Dương vốn đã ngủ riêng nên tôi cũng không nói với anh ta, không ngờ đến lúc này nó lại trở thành bằng chứng quan trọng.

Trước khi báo cảnh sát, tôi đã xem lại đoạn video giám sát đó, ban đầu tôi nghĩ rằng Tần Dương lấy tiền từ tủ quần áo để mua trang sức vàng cho mẹ anh ta, nhưng không phải, trong đoạn video, chính mẹ chồng tôi là người đã lấy tiền.

Số tiền mặt này là ba mẹ của tôi đưa cho tôi, họ bảo tôi giữ để lo liệu sinh con.

Tôi cất vào túi xách rồi giấu dưới đáy tủ quần áo, chưa từng động đến, tổng cộng là mười ngàn tệ, ngoài Tần Dương ra thì tôi không hề nói chuyện này với ai.

Mẹ chồng tôi sống ở tòa nhà khác trong cùng khu chung cư với chúng tôi, bình thường không thường xuyên qua lại.

Nhưng bà ta lại quen thuộc với tủ đồ của tôi đến mức đáng sợ, giống như trước đây bà ta đã lục lọi vô số lần rồi.

Bà ta lấy đi chín vạn, chỉ để lại một xấp một vạn rồi nhét phần còn lại vào túi xách của mình.

Lấy tiền xong, bà ta còn cầm lọ kem dưỡng da cao cấp của tôi lên rồi múc một vốc lớn bôi lên mặt.

Tôi tin chắc bà ta không chỉ lén dùng đồ của tôi một hai lần.

Bây giờ nghĩ lại, lúc tôi đau đớn sinh con, bác sĩ và y tá gọi người nhà mãi mà không thấy ai, thì ra mẹ chồng tôi đã tranh thủ lúc đó để về nhà lấy tiền đi tiêu xài.

Cảnh sát thấy tôi vừa sinh con nên chỉ lấy lời khai đơn giản ngay tại bệnh viện.

Có video làm bằng chứng, vụ trộm cắp này rõ ràng như ban ngày.

Thế nhưng mẹ chồng tôi vẫn trơ trẽn cãi lại: “Tôi tiêu tiền trong nhà thì có gì sai? Cô có quyền gì mà quản tôi? Đây là tiền của con trai tôi, tôi thích tiêu thế nào thì tiêu.”

Cảnh sát lạnh giọng: “Đây là tài sản cá nhân của cô Châu, hành vi của bà đã cấu thành tội trộm cắp.”

Tôi thật sự giận đến bật cười, Tần Dương cảm thấy mất mặt nên vội vàng xuống nước khuyên nhủ: “Kỳ Kỳ, chuyện có gì đâu mà lại làm lớn chuyện vậy? Em cần gì phải báo cảnh sát chứ? Không phải là vì dự án của anh chưa thu được tiền sao? Mẹ chỉ tạm ứng trước thôi, đợi anh có tiền rồi thì anh trả lại em, như vậy là xong mà.”

Tôi phì cười vì sự trơ tráo của anh ta: “Anh đừng có làm màu nữa, anh có bao nhiêu tiền mà bày đặt hào phóng trước mặt tôi?”

Ba mẹ tôi tất tả chạy vào, nhìn thấy cảnh tượng này thì hốt hoảng lao đến, mẹ của tôi đẩy mẹ chồng tôi ra rồi ôm chặt lấy tôi, lo lắng kiểm tra xem tôi có bị làm sao không.

Ba tôi giận dữ nhìn chằm chằm vào Tần Dương.

Nước mắt tôi trào ra, tôi nhớ đến năm xưa khi ba mẹ kiên quyết phản đối cuộc hôn nhân này.

Họ từng khuyên tôi nhìn người phải biết nhìn xa, đừng để bị mấy món lợi nhỏ che mờ mắt.

Nhưng tôi vẫn mù quáng lao vào, ba mẹ không lay chuyển được tôi nên cuối cùng đành thỏa hiệp, họ lặng lẽ chuẩn bị tiền bạc cho tôi, chỉ sợ tôi chịu khổ ở nhà chồng.

10.

Thấy tình thế không còn nằm trong tầm kiểm soát, mẹ chồng lập tức lăn ra đất khóc lóc: "Nhà họ Tần chúng tôi tạo nghiệt gì mà cưới phải một cô con dâu như thế này hả."

Tôi cũng không phải người ăn chay nên khinh thường đáp trả: "Tôi mới là người tạo nghiệt đây này, cho nên mới gặp phải loại gia đình như các người! Ly hôn đi!"

Mẹ tôi lập tức giơ ngón tay cái lên, trong ánh mắt của bà hiếm hoi hiện lên vẻ hài lòng.

Bà đá một cú vào người mẹ chồng rồi cất giọng đầy uy hiếp: "Mụ già kia, trả lại vòng vàng của con gái tôi đây, nếu không thì tôi cho bà vào tù."

Không đợi mẹ chồng phản ứng, mẹ tôi đã giật mạnh chiếc vòng vàng khỏi tay bà ta, lớp da trên cổ tay mẹ chồng cũng bị kéo xước theo.

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tần Dương: "Còn lại năm vạn tệ, anh tính trả thế nào hả? Hay là để mẹ anh ngồi tù?"

Cuối cùng Tần Dương cũng sợ hãi, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía ba tôi: "Ba, con biết ba thương Kỳ Kỳ, đây là lỗi của con, nhưng con vừa mới làm cha, con gái không thể không có cha, ba khuyên Kỳ Kỳ giúp con đi, khuyên cô ấy đừng giận nữa, con sẽ trả đủ tiền cho cô ấy mà,"

Ba tôi cười lớn như vừa nghe được một trò hề vĩ đại: "Con bé có thể không có cha nhưng tuyệt đối không thể có một người cha như cậu."

Tôi ghê tởm dùng khăn sát trùng lau đi lau lại chiếc vòng vàng, đến khi cảm thấy sạch sẽ rồi mới đeo vào tay mẹ tôi.

Một món đồ đẹp như vậy, nếu phải hiếu kính thì cũng chỉ có thể hiếu kính mẹ ruột của tôi mà thôi

Tần Dương không còn cách nào khác nên đành phải chuyển khoản ngay năm vạn tệ còn lại cho tôi.

Tài sản đã được trả lại đầy đủ, cảnh sát cũng đã chỉ trích và giáo huấn mẹ con họ một trận.

Mẹ chồng ủ rũ ngồi một chỗ, không nói nổi lời nào.

Nhận ra tình hình không ổn nên Tần Dương lập tức bắt đầu giở trò dỗ dành: "Hôm nay Kỳ Kỳ xuất viện, mọi người nên vui vẻ mới phải, là anh có lỗi, tất cả là lỗi của anh, giờ anh đưa em về nhà, anh và mẹ sẽ tận tâm chăm sóc em."

Tôi lạnh lùng cười khẩy: "Chăm sóc tôi sao? Không phải anh bảo rằng ngay cả ở cữ 42 ngày thì tôi cũng phải hỏi ý kiến anh sao? Tôi đâu dám để mẹ anh chăm sóc tôi."

Ba mẹ tôi cũng giận dữ trừng mắt, khi Tần Dương định đỡ tôi thì họ hất tay anh ta ra.

"Không cần! Con gái của chúng tôi, chúng tôi tự biết cách thương yêu."

Thấy không còn cơ hội nên Tần Dương lập tức đổi giọng: "Ba, mẹ, hai người đừng giận nữa, để Kỳ Kỳ về nhà ba mẹ nghỉ ngơi cũng được, cô ấy là quan trọng nhất nên cứ để cô ấy thoải mái trước đã, đợi cô ấy hồi phục rồi thì con sẽ đón về, mẹ của con không có học thức, sợ rằng sẽ làm cô ấy buồn bực rồi ảnh hưởng đến quá trình phục hồi."

Tôi khinh bỉ trong lòng, đúng là không biết xấu hổ.

Nói trắng ra là chẳng phải anh ta cũng không muốn mẹ mình chăm sóc tôi ở cữ chứ gì?

Tính toán cũng thật khéo đấy.

Nếu phụ nữ không sinh con thì thật sự không biết mình cưới phải người hay quỷ nữa.

Tôi nhìn thẳng vào Tần Dương rồi cất giọng chắc nịch: "Tất nhiên tôi sẽ về nhà mình ở cữ rồi, chúng ta ly hôn thì con cũng là con của tôi, chẳng liên quan gì đến anh, anh đừng giả vờ giả vịt nữa."

Nghe tôi nói như vậy, mẹ tôi lập tức đẩy đuổi hai mẹ con họ ra khỏi phòng bệnh.

Mẹ chồng bắt đầu gào lên: "Ly thì ly! Chẳng qua chỉ là một đứa con gái thôi mà, con trai của tôi ly hôn rồi vẫn có thể lấy một cô gái trinh nguyên, sinh cho tôi một đứa cháu trai bụ bẫm, còn cô thì sao? Một người phụ nữ đã sinh con, để tôi xem có ai thèm lấy cô không."

Đúng là tự tin đến mức nực cười.

Chính bà ta đang đẩy con trai mình vào cảnh tuyệt tự, còn mơ tưởng tìm vợ mới cho anh ta sao?

11.

Mẹ tôi thuê cho tôi một bảo mẫu sau sinh, tôi đã ở cữ trọn vẹn ba tháng ở nhà.

Mỗi tháng mất 28.000 tệ, ba tháng tổng cộng gần 100.000 tệ, ba mẹ của tôi rất vui vẻ, nhìn thấy dáng vẻ của tôi và Quả Quả đều tròn trịa mũm mĩm, họ đều nói số tiền này bỏ ra rất xứng đáng.

Thậm chí mỗi ngày mẹ còn chuẩn bị cho tôi các loại trái cây tươi mới khác nhau, không để tôi phải động tay vào bất cứ việc gì, mọi thứ đều được rửa sạch, cắt gọt cẩn thận, chỉ chờ để đưa tận miệng tôi.

Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, hơn nữa còn không thể đồng cảm với chính mình khi còn trẻ đã si mê điên cuồng vì Tần Dương.

Chiếc vòng vàng to bản mà mẹ chồng từng đeo, chúng tôi đều cảm thấy không may mắn, thế là bỏ thêm chút tiền, đổi sang kiểu dáng mẹ tôi thích hơn.

Cơ thể tôi hồi phục rất tốt, Quả Quả cũng lớn nhanh khỏe mạnh.

Chỉ là việc ly hôn không được thuận lợi, sau khi đăng ký ly hôn, sắp đến sát ngày kết thúc thời gian cho đôi bên suy nghĩ, Tần Dương đơn phương rút đơn khiến mọi thứ bị trì hoãn.