Chương 1
Vì bị vỡ ối cho nên lúc này tôi đang nằm ở hàng ghế sau trên xe để đến bệnh viện chờ sinh.
Chồng tôi đang lái xe phía trước, anh ta lo lắng đến mức trán đầm đìa mồ hôi.
Ngay cả ghế nằm ở phía sau cũng là do anh ta chuẩn bị từ nửa tháng trước, sợ tôi bất ngờ chuyển dạ mà không kịp xoay sở.
Để giảm bớt lo lắng trước khi sinh, tôi đã lấy điện thoại của anh ta để xem các video ngắn.
"Vợ tôi rất hiểu chuyện, ở cữ được 7 ngày đã xuống giường đi giặt quần áo rồi, dù sao thì mẹ tôi đã lớn tuổi rồi nên không thể chạm vào nước lạnh, nếu người phụ nữ nào cũng đòi ở cữ 42 ngày như chủ thớt thì còn sống nổi không chứ?"
"Vợ tôi sinh thường, tôi nói mẹ tôi đừng giặt quần áo cho con, chờ đến khi con không còn đồ mặc nữa thì cô ấy sẽ phải tự giặt thôi. Sinh thường mà còn làm màu cái gì? Hồi đó tôi thấy có người sinh xong tự đi về phòng bệnh, giặt vài bộ đồ thì có gì mà không được?”
Những bình luận đó khiến tôi tức giận sôi máu, tôi lập tức bấm vào định tranh luận vài hiệp.
Mẹ chồng tôi năm ngoái phải cắt bỏ polyp tử cung còn nghỉ dưỡng hơn ba tháng, tôi sinh con mà chỉ nghỉ có 42 ngày cũng không được sao?
Nhưng khi vừa bấm vào bài viết thì tôi mới phát hiện… chủ bài đăng chính là chồng tôi, Tần Dương.
"Vợ của tôi muốn ở cữ 42 ngày, tôi có nên đồng ý không?
"Tôi hỏi câu này vì ba lý do chính: Một là vì năm ngoái mẹ của tôi vừa làm phẫu thuật, đến giờ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, bình thường bà phải nấu nướng giặt giũ cho cả nhà đủ mệt rồi, nếu giờ còn phải chăm con dâu ở cữ thì tôi sợ bà quá sức.”
"Hai là mấy năm nay do ba tôi bị trật chân, mẹ tôi phải phẫu thuật, rồi đủ thứ chuyện lặt vặt khác xảy ra, nhiều năm rồi họ chưa về quê quét mộ tổ tiên, lần này muốn quay về sớm để cúng bái.”
"Ba là vốn dĩ vợ tôi có sức khỏe yếu nên cần vận động nhiều hơn, trong suốt thai kỳ cô ấy phải nằm dưỡng thai, bây giờ đã rất lâu không vận động rồi, tôi sợ cô ấy ở cữ quá lâu sẽ ảnh hưởng đến thể chất lẫn tinh thần.
"Vợ của tôi sắp sinh rồi, làm sao tôi có thể nói cho cô ấy hiểu nỗi khổ tâm của tôi? Tôi không muốn cãi nhau với cô ấy, dù sao bụng của cô ấy cũng đã rất to rồi. Tôi sợ làm cô ấy tức giận sẽ ảnh hưởng đến con trai của tôi thì sao?"
Bài đăng được viết vào một tháng trước, thời điểm đó tôi đang thảo luận với anh ta chuyện thuê bảo mẫu hay vào trung tâm ở cữ.
Thuê bảo mẫu thì sẽ tốn 28 ngàn tệ, trung tâm ở cữ thì tốn 65 ngàn tệ, nhưng mãi mà anh ta không nói gì.
Mãi đến khi tôi nói tôi sẽ tự bỏ tiền để vào trung tâm ở cữ 42 ngày thì anh ta mới không chịu được.
Chính anh ta đã nói rằng đến lúc đó để mẹ anh ta chăm sóc tôi, vì để người khác làm thì anh ta không yên tâm.
anh ta lúc nào cũng thương mẹ: "Số tiền tiết kiệm đó có thể mua cho mẹ một chiếc vòng vàng, cả đời bà tằn tiện rồi, tôi nhìn mà xót."
Bên dưới bài đăng có vài người truyền đạt kinh nghiệm, cũng có vài người mắng anh ta.
Những câu khen vợ người khác "ngoan", "biết điều", dạy vợ "phải phục tùng" đều được anh ta ấn thích và lưu lại hết.
Còn những bình luận mắng anh ta là "đạo hiếu thuê ngoài", "lúc vợ chưa sinh con nhà anh không có tổ tiên à?", anh ta trả lời từng cái một, mắng ngược lại người ta: "Mấy người muốn tạo phản à?".
2.
Đọc xong những dòng đó, tôi cảm thấy máu trong người chảy ngược, đầu óc tức đến mức kêu ong ong.
Ảnh đại diện trong bài đăng của anh ta vẫn là ảnh chụp chung của hai chúng tôi hồi yêu nhau.
Ngay lúc này, anh ta vẫn tỏ ra quan tâm đến tôi: "Bà xã, em có ổn không? Tại sao em không nói gì đi? Bụng bắt đầu đau rồi à? Chúng tôi sắp đến bệnh viện rồi, cố gắng cố chịu thêm chút nữa nhé."
Nhìn vào vẻ quan tâm giả tạo của anh ta, cơn giận trong lòng tôi không kiềm chế được nữa, vốn dĩ tôi đã vỡ ối, bây giờ lại tức đến mức bắt đầu có cơn co thắt.
Tôi nghiến răng nghiến lợi hỏi anh ta: "Anh đắng cái này có ý gì hả? Em không thể yên ổn ở cữ sao?"
Anh ta sững lại một giây giống như chợt nhớ ra chuyện gì đó, anh ta liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, rõ ràng có tật giật mình.
"Anh chỉ đăng cho vui thôi mà, mẹ cũng đã nói sẽ chăm sóc em trong thời gian ở cữ rồi, đến nước này rồi, Châu Kỳ à, em đừng làm loạn nữa.”
"Đừng giận mà, đợi con trai chúng ta sinh ra rồi thì em muốn đánh hay mắng anh thế nào cũng được.”
Tôi giận đến run người, nhưng những cơn co thắt bất ngờ khiến tôi buộc phải kiềm chế cảm xúc của mình lại, tôi tiếp tục hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh rồi chậm rãi nói: "Tần Dương, vì đứa con này mà em đã phải tiêm bao nhiêu mũi giữ thai, chịu bao nhiêu khổ cực, anh không hiểu sao hả?”
Tôi mang thai đứa con này vô cùng gian nan, mà nguyên nhân lại chính là do Tần Dương.
Thế nhưng Tần Dương lại tỏ ra mất kiên nhẫn, anh ta thờ ơ nói: "Còn muốn cả nhà anh phải thấu hiểu em thế nào nữa? Em nói không đi làm thì không đi làm, em nằm trên giường cũng được mẹ anh hầu hạ ăn uống, anh ra ngoài kiếm tiền nuôi cả nhà cũng không dễ dàng gì, em có biết không hả?"
Cơn giận dâng trào trong lòng tôi, tôi gắng gượng ngồi dậy để tranh luận với anh ta: "Nếu anh đã vô lý như thế thì sẽ về nhà mẹ đẻ ở cữ, con cũng sẽ mang họ Châu!"
Tần Dương hốt hoảng: "Ở đâu ở cữ anh không phản đối, miễn là có người chăm sóc em cho tốt là được! Nhưng sao con có thể mang họ của em được hả?"
Cơn co thắt càng lúc càng dày đặc hơn, cũng đã đến được bệnh viện rồi nên tôi không có thời gian đôi co với anh ta nữa, ngay lập tức tôi được bác sĩ y tá đẩy vào phòng sinh.
Mẹ chồng tôi vừa đi chơi mạt chược về nên đến muộn, đúng vào khoảnh khắc tôi sắp vào phòng sinh thì bà ta giả vờ đứng bên cạnh Tần Dương, hai mắt rưng rưng tiễn tôi vào phòng sinh.
Lúc này tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo đến thấu tim.
3.
Do tâm trạng biến động mạnh trước khi sinh nên tôi bị khó sinh, phải chịu đau đớn suốt một ngày một đêm.
Trong suốt quá trình đó, bác sĩ đã nhiều lần gọi cho người nhà nhưng không thấy bóng dáng của Tần Dương hay mẹ chồng đâu, cuối cùng vẫn là y tá sợ tôi kiệt sức mới đút cho tôi vài miếng sô cô la.
Con gái tôi vừa chào đời, tôi chỉ kịp nhìn thoáng qua thì con bé đã bị bế đi mất. Đến khi tôi khâu xong vết mổ và được đẩy ra ngoài thì cửa phòng sinh trống trơn, không có bóng dáng ai đứng đợi tôi ra ngoài cả.
Tần Dương và mẹ chồng đều chạy đi vây quanh đứa bé, chẳng ai quan tâm tôi thế nào.
Tôi được y tá đẩy về phòng bệnh.
Tôi vô cùng mệt mỏi nên nhắm mắt dưỡng thần, tôi chỉ muốn được nghỉ ngơi thật tốt.
Thậm chí mẹ chồng còn không thèm nhìn tôi lấy một cái mà thẳng tay lật chăn đắp trên người tôi lên: "Xem vết mổ có lớn không nào? Đã sinh ra một đứa vô dụng rồi, năm sau còn phải sinh cho nhà họ Tần một thằng bé mới được."
Mấy người đàn ông đi theo chăm sóc sản phụ trong phòng bệnh liếc mắt nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy xấu xa, tôi vừa sinh xong nên bên dưới chẳng mặc gì cả.
Mặt tôi nóng bừng lên, nhưng cơn đau và sự kiệt sức sau sinh khiến tôi không thể cất tiếng phản kháng nổi.
Tôi nhìn sang Tần Dương, anh ta đang đứng trong góc nghịch điện thoại, tôi cố gắng dùng ánh mắt cầu cứu anh ta nhưng anh ta chẳng hề liếc tôi lấy một lần.
Tôi yếu ớt cầu xin: “Mẹ, làm ơn đắp chăn lại cho con, mọi người đang nhìn kìa."
Mẹ chồng làm như không nghe thấy, bà ta còn cố ý lật chăn rộng hơn: "Vết mổ lớn quá thì không được, con trai nghịch ngợm nên khó mang thai lắm.”
Tôi bị truyền dịch ở tay trái nên chỉ có thể dùng một tay còn lại yếu ớt kéo chăn về.
Mấy gã đàn ông kia càng cười nham nhở hơn, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra, tôi hoảng hốt nên cố gắng giãy giụa, nhưng lại làm động đến vết mổ, tôi đau đớn hít một ngụm khí lạnh.
Cuối cùng vẫn là y tá phát hiện ra sự bất thường nên bước tới đắp lại chăn giúp tôi.
Mẹ chồng lại bĩu môi rồi lẩm bẩm đầy khó chịu: “Tốt nhất là hai năm nữa phải sinh tiếp!"
Cô y tá lạnh nhạt đáp lời: "Chuyện có sinh con nữa hay không thì phải dựa theo ý nguyện của sản phụ."
Mẹ chồng nghe xong thì trừng mắt với cô ấy: "Đợi lâu như thế sao được chứ? Hai đứa nó đều ngoài ba mươi cả rồi, nếu sinh trễ quá thì có sinh nổi nữa không? Cô còn nhỏ, nói chuyện gì cũng phải có trách nhiệm với lời mình nói!"
Thấy cô y tá không buồn tranh luận nữa thì mẹ chồng lại lẩm bẩm đầy bất mãn: "Chắc là bệnh viện này trình độ kém rồi, cố tình mổ to để lấy thêm tiền chứ gì! Làm hại tôi không có cháu trai mà bế!"
Cô y tá không muốn phí lời với bà ta, cô ta chỉ nhẹ nhàng dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt rồi rời đi.
Nhưng mẹ chồng vẫn chưa chịu buông tha, còn đuổi theo người ta hét lớn: "Nhớ để lại nhau thai cho tôi! Tôi biết thứ đó đáng giá, tôi muốn giữ lại cho con dâu tôi ăn để năm còn sau sinh được con trai đấy."
4.
Sau khi vất vả cho con bú xong, con gái ngủ thiếp đi nên tôi nằm trên giường bệnh viện mở vòng tròn bạn bè trên wechat ra xem.
"Con trai vất vả rồi, con đã sinh cho mẹ một cô cháu gái. Con trai cố gắng lên nhé, năm sau lại cho mẹ bế thêm một thằng cháu đích tôn nhé."
Là bài đăng của mẹ chồng tôi, kèm theo đó là bức ảnh tôi đang cho con gái tôi bú, trong ảnh không có mặt của tôi, chỉ có con gái đang ngậm ti và cơ bụng của tôi vẫn chưa hoàn toàn co lại.
Không có bất cứ sự che chắn nào, cứ thế mà trực tiếp đăng lên mạng xã hội.
Tôi không biết bà ta đã lén chụp lúc nào.
Dưới phần bình luận là những lời hùa theo của chồng tôi và họ hàng nhà anh ta.
Tần Dương: "Mẹ cứ yên tâm đợi nhé! Quả Quả nhất định sẽ có em trai!(Biểu cảm mặt cười)"
Bác cả của Tần Dương: "Con dâu này là vô dụng quá! Vỹ Vỹ nhà tôi một phát là đã trúng được con trai rồi! (Biểu cảm siêu tự hào)."
Cô hai của Tần Dương: "Kỳ Kỳ có nhiều sữa không đấy? Nhìn phẳng thế kia, con bé có đủ no không?"
…
Người nhấn like thì càng nhiều, từ chú bác, cậu dì cho đến cả đám họ hàng xa và những người chỉ gặp tôi một lần.
Ngay sau đó, tôi thấy bài đăng của Tần Dương.
"Đỉnh thật! Em bé 3,8kg, ông đây chính thức lên chức bố rồi nhé!"