Chương 1
Tôi mở quán cơm nhỏ đối diện trường học của con gái, năm nay là mở cửa được hai năm rồi.
Mỗi bữa gồm bốn món mặn, một món canh, chỉ thu phí mười lăm tệ.
Vì giá cả hợp lý, hơn nữa con gái tôi cũng ăn chung với các bạn, cho nên các phụ huynh đều rất yên tâm.
Quán cơm nhỏ của tôi làm ăn rất phát đạt, nhưng vì sức tôi có hạn nên chỉ nhận bảy học sinh một lần.
Từ trước đến nay tất cả phụ huynh lẫn học sinh đều hết lời khen ngợi tôi.
Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi quay video bữa trưa của bọn trẻ và đăng lên nhóm phụ huynh.
"Chào các vị phụ huynh, bữa trưa hôm nay gồm khoai tây hầm thịt bò, đùi gà nướng, súp lơ xào, củ cải trộn và canh mướp hương nấu trứng."
Kèm theo video bọn trẻ ăn uống ngon lành thì tôi xem như đã hoàn thành nhiệm vụ của hôm nay rồi.
Trong nhóm, các phụ huynh vẫn lên tiếng như mọi ngày: "Vất vả cho mẹ của Bảo Nhi rồi!"
"Trong mấy quán cơm nhỏ quanh đây thì chỉ có quán của mẹ Bảo Nhi là sạch sẽ, vệ sinh, giá cả phải chăng nhất, chất lượng lại hơn hẳn những chỗ khác!"
"Đúng vậy! Nếu không phải giới hạn số lượng thì tôi còn muốn giới thiệu con cháu của nhà người thân sang đây ăn nữa!"
Những lời này tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Tôi rất thích nấu ăn, mà ai thích nấu ăn cũng biết chỉ cần nhìn người khác ăn món mình nấu thật ngon miệng thì cảm giác thỏa mãn đó sẽ không có gì sánh bằng.
Nhưng nhà chỉ có hai mẹ con tôi thôi nên tôi có nấu nhiều cũng ăn không hết, lại bị thừa thức ăn.
Sau vài lần con gái dẫn bạn về nhà ăn cơm thì mẹ của bạn nó đã tìm đến tôi, cô ấy ngại ngùng hỏi: "Mẹ Bảo Nhi này, con trai tôi thích ăn đồ ăn chị nấu lắm, nếu chị thấy tiện thì có thể nấu cho nó ăn cùng Bảo Nhi được không? Tôi sẽ trả tiền cơm!"
Dưới sự nài nỉ của cô ấy, sau đó lại cân nhắc đến nhiều yếu tố khác nữa nên tôi mới đồng ý.
Về sau thì người này nói cho người kia nghe, thế là người muốn gửi con đến ăn ngày càng nhiều.
Tôi nghĩ mình vốn là một blogger ẩm thực, nấu ăn cũng là sở thích, vậy thì cứ mở hẳn một quán cơm nhỏ thôi.
Vì sức tôi có hạn nên tôi chỉ nhận bảy học sinh một lần, cộng thêm con gái tôi nữa là tám người.
Trẻ tiểu học ăn không nhiều, tôi nấu ăn cũng không quá tốn sức, chỉ tiện tay làm vài món là xong.
Cho nên tôi không lấy giá cao, vẫn là mười lăm tệ một suất như những quán ăn khác nhưng chất lượng tốt hơn hẳn.
Từ khi tôi mở quán cơm thì các phụ huynh đều rất hài lòng.
Gần đây có một học sinh mới chuyển trường đi, cho nên mẹ của cậu bé mới giới thiệu một học sinh khác đến thay.
Cậu bé đó tên là Lục Tử Hào, sức ăn rất khỏe, còn mẹ của cậu bé thì rất hay bắt bẻ, thường xuyên nói những điều khó nghe trong nhóm chat khiến tôi rất bực bội, tôi đã nghĩ đến việc sau khi kết thúc tháng này thì sẽ tìm lý do từ chối không nhận Tử Hào nữa.
Nhưng không thể vì mẹ mà lại làm khó con, cho nên hôm nay tôi vẫn nấu phần ăn cho Tử Hào nhiều hơn mọi ngày, tôi biết cậu bé thích ăn thịt bò nên tôi còn cố tình gắp thêm vài miếng cho cậu bé.
Tôi đang thầm vui trong lòng vì hôm nay mẹ của Tử Hào không làm khó tôi, ai ngờ chị ta lập tức lên nhóm chất vấn: "Mẹ của Bảo Nhi, tôi thấy trong bát của con gái chị không có miếng thịt bò nào! Có phải chị mua thịt bò bệnh cho bọn trẻ ăn nên không dám để con gái mình ăn không?"
Tôi thở dài, tôi biết mình vui mừng quá sớm rồi.
Ngay sau đó mẹ của Tử Hào còn đăng loạt ảnh cắt từ video bữa ăn trưa lên.
Trong ảnh, trước mặt con gái tôi đúng là không có món khoai tây hầm thịt bò.
Còn trước mặt Tử Hào thì món ăn đó đặc biệt nhiều.
Mẹ của cậu bé liên tục gửi tin nhắn thoại tấn công tôi: "Mọi người xem kỹ đi! Con gái của chị ta không có miếng thịt nào cả!"
"Chắc chắn là như tôi nói rồi, chị ta mua thịt bò bệnh cho bọn trẻ ăn đấy!"
"Con trai tôi ăn nhiều nhất, chắc chắn là do tôi hay hỏi nên chị ta ghi thù trong lòng, chị ta cố tình cho nó ăn nhiều thịt bò bệnh đây mà."
2.
Tôi bất lực đảo mắt, cố kiên nhẫn giải thích với chị ta: "Mẹ của Tử Hào à, không phải như vậy đâu, mấy ngày gần đây con gái của tôi bị ốm nên không thể ăn đồ ăn gây kích ứng, cho nên con bé mới không ăn thịt bò."
Vừa nói tôi vừa chụp ảnh bệnh án của Bảo Nhi gửi vào nhóm, trên đó ghi rõ cổ họng bị sưng đau, trong chỉ định của bác sĩ cũng dặn dò phải ăn uống thanh đạm.
Nhưng mẹ của Lục Tử Hào vẫn không chịu buông tha: "Thế nên chị nhân lúc con gái mình không ăn được thịt bò thì mua thịt bò bệnh cho con trai tôi ăn đúng không?"
"Như vậy thì chị còn có lý do để biện bạch nữa chứ gì? Đúng là người đàn bà lòng dạ đen tối!"
Tôi tức giận nên trực tiếp phản bác lại trong nhóm: "Này mẹ của Tử Hào, chị không thể nói bừa như vậy được, chị nói chuyện phải có bằng chứng chứ."
"Chị nói tôi mua thịt bò bệnh, vậy chị tận mắt thấy tôi mua hay phát hiện ra cái gì rồi à?"
Mẹ của Lục Tử Hào chẳng hề nao núng, chị ta tiếp tục công kích dữ dội hơn: "Một bữa cơm chỉ có 15 tệ mà lại có cả thịt bò, còn gắp nhiều thịt bò cho con trai tôi như vậy, chuyện này quá vô lý đúng không?”
"Chẳng lẽ chị chấp nhận kinh doanh lỗ vốn chắc? Hơn nữa chỗ của chị cũng chỉ có vài đứa trẻ, nếu trừ đi chi phí thì chị kiếm lời từ đâu hả?”
"Chị làm từ thiện à? Chịu lỗ vốn để kiếm tiếng thơm à?"
Thấy chị ta càng nói càng quá đáng, tôi lập tức gửi hóa đơn mua thực phẩm của mình lên.
Trước đây tôi từng làm kế toán nên có thói quen ghi chép lại chi tiêu hàng ngày, cũng giữ lại thói quen lưu giữ hóa đơn.
Tôi nghĩ tôi đã làm đến nước này thì chị ta không còn gì để nói nữa, nhưng không ngờ chị ta lại rất giỏi trong việc bới móc: "Mẹ của Bảo Nhi, chị tự xem lại đi, chị đã mua hơn 100 tệ thịt bò mà tiền cơm của bảy đứa trẻ mỗi ngày chỉ có 105 tệ, vậy một bữa ăn này chị lỗ mấy chục tệ, chẳng lẽ chị tự bỏ tiền túi ra bù vào sao?"
"Các mẹ của bọn trẻ à, mọi người nhìn hóa đơn này đi rồi nhìn lại bữa cơm hôm nay của bọn trẻ xem, hoàn toàn quá vô lý! Mọi người có tin là mẹ của Bảo Nhi tự bỏ tiền ra cho con mình ăn không?"
"Chưa kể còn có tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền gas nữa!"
"Chuyện vô lý như vậy thì chỉ có một cách giải thích đó là chị ta đang cho con của chúng ta ăn thịt kém chất lượng thôi!"
"Hóa đơn chỉ chứng minh chị ta từng mua thịt nhưng không chứng minh được con của chúng ta ăn thứ thịt đó có phải thịt bẩn hay không.”
Chị ta càng nói càng hăng.
"Đúng rồi, mẹ của Bảo Nhi à, chuyện này có vẻ không hợp lý lắm, có khi nào thật sự là thịt không đảm bảo chất lượng không?"
"Phải đó mẹ của Bảo Nhi, rốt cuộc thì chị làm như thế vì cái gì chứ? Chẳng lẽ thật sự là mua thịt bẩn rồi sao?"
"…"
"…"
Nhìn thấy mọi người thi nhau đặt nghi vấn trong nhóm, cõi lòng của tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Chỉ có mẹ của Đình Đình cũng chính là người đầu tiên gửi con đến nhà tôi ăn cơm là lên tiếng bảo vệ tôi: "Đúng là hết thuốc chữa mà, nếu nguyên liệu nấu ăn của mẹ Bảo Nhi có vấn đề, chẳng lẽ bọn trẻ ăn vào đến giờ còn chưa phát bệnh à?”
"Hơn nữa chị ấy cũng đã đưa ra cả hóa đơn mua hàng rồi, vậy mà mấy người vẫn suy diễn đủ thứ chuyện, đúng là rảnh rỗi quá mức mà."
"Mẹ Bảo Nhi đã nói từ trước rồi, chị ấy không làm chuyện này vì tiền mà chỉ muốn các con quây quần ăn cơm ngon miệng hơn thôi, chẳng lẽ con của mấy người chưa bao giờ kể cho mấy người nghe chúng ăn cơm ở đây ngon miệng lại ăn được nhiều hơn sao?”
Tôi rất biết ơn mẹ của Đình Đình, tôi vừa định lên tiếng thì mẹ của Lục Tử Hào lại không kìm được, chị ta tiếp tục châm chọc: "Làm không vì tiền à? Cô cũng tin lời này à? Đúng là ngây thơ quá mà."
"Tôi thấy mọi chuyện quả đúng như tôi nói.”
"Ngày thường Bảo Nhi cũng ăn chung nhưng hôm nay đúng lúc con bé ốm, mẹ của nó lập tức mua thịt bò bẩn về cho con chúng ta ăn, chuyện này của chị ta đã gây tổn hại nghiêm trọng cho chúng ta rồi.”
"Xét thấy trước đây chưa từng phát hiện ra chuyện này nên chúng tôi sẽ cho chị một cơ hội, nhưng mẹ của Bảo Nhi phải xin lỗi, đồng thời phải coi như bị phạt, phải hoàn lại tiền ăn tháng này cho chúng tôi!"
"Thêm nữa, sau này khi chị mua nguyên liệu nấu ăn cũng phải quay video lại rồi gửi vào nhóm để mọi người tiện giám sát!"
Nhìn mẹ của Lục Tử Hào thao thao bất tuyệt, tự mình kết án rồi tự mình đưa ra phán quyết, tôi tức đến mức muốn nổ phổi.
Chị ta còn uy hiếp tôi: "Nếu chị không xin lỗi và không bồi thường thì sau này con của chúng tôi sẽ không ăn cơm ở đây nữa! Hơn nữa tôi còn sẽ loan tin ra ngoài rằng chị đã dùng thực phẩm kém chất lượng để cái quán nhỏ này của chị không thể tiếp tục kinh doanh được nữa!"
"Chị chỉ là một bà mẹ đơn thân nuôi con, nếu mất đi khoản thu nhập này, tôi muốn xem thử chị sống thế nào đây.”
Những phụ huynh khác trong nhóm đều giữ im lặng, ngoài mẹ của Đình Đình ra thì không ai lên tiếng giúp tôi, nhưng cũng không ai đứng về phía mẹ của Lục Tử Hào.
Tôi hoàn toàn thất vọng, tôi hiểu rằng có lẽ họ cũng đã nghi ngờ tôi, hoặc cũng có thể chỉ muốn đứng ngoài cuộc, nếu mẹ của Lục Tử Hào thành công thì họ có thể hưởng lợi, còn nếu thất bại thì họ cũng không đắc tội với tôi.
Tôi lạnh mặt, thuận theo lời mẹ của Lục Tử Hào: "Tôi đã quay video mỗi ngày rồi, hóa đơn mua hàng cũng giữ lại đầy đủ, nhưng nếu mọi người đã không còn tin tưởng tôi, cũng quyết định không gửi con đến ăn nữa vậy thì tôi sẽ hoàn lại số tiền còn dư của tháng này, từ ngày mai quán cơm này đóng cửa, tôi không làm nữa!"
Mẹ của Lục Tử Hào lập tức nhảy vào nhóm: "Thấy chưa, chị ta chột dạ rồi!"
"Vừa nhắc đến chuyện quay video ghi lại quá trình mua đồ nấu nướng thì chị ta đã quyết định nghỉ không làm nữa, nếu không có vấn đề gì thì tại sao lại như vậy?"
"Chị ta đang đe dọa chúng ta đấy, làm sao có chuyện chị ta thực sự không làm nữa, không có công việc này thì hai mẹ con chị ta lấy gì mà sống?"
Tôi không nói một lời mà bắt đầu lần lượt hoàn lại 75 tệ tiền ăn còn dư cho từng phụ huynh trong nhóm.