Chương 3
Chủ quán vung tay hào phóng: "Nếu cô giới thiệu đủ sáu đứa trẻ đến đây thì tôi cho con cô ăn miễn phí luôn.”
Nghe câu này của chú quán, tôi lập tức lấy điện thoại ra rồi giả vờ nghe máy, nhưng thật ra tôi lén bật chế độ quay video.
Chuẩn bị xong thì tôi hỏi lại chủ quán: "Thật không thế? Anh nói thật à? Chỉ cần tôi giới thiệu thêm sáu đứa trẻ đến thì con tôi sẽ được ăn miễn phí à?"
Chủ quán gật đầu, giọng nói đầy khoa trương: "Chứ còn gì nữa!"
Có lẽ sợ tôi không tin nên anh ta còn bổ sung thêm: "Trước đây có bảy đứa trẻ đến đây ăn, trong đó có một đứa tên là Lục Tử Hào, bọn trẻ là do mẹ nó giới thiệu đấy, tôi cũng cho nó ăn miễn phí luôn, chỉ là thằng bé ăn khỏe quá nên tôi còn bị lỗ đây này.”
Về đến nhà, tôi chỉnh sửa đoạn video đó rồi lần lượt gửi vào nhóm chat của phụ huynh trước đây, cũng chẳng phải chuyện to tát gì, chỉ là làm cho đối phương cảm thấy khó chịu mà thôi.
Chẳng bao lâu sau, các phụ huynh khác đều chuyển con mình đi nơi khác ăn, nghe nói chủ quán nhà ăn kia đuổi theo mẹ của Lục Tử Hào đòi tiền, hai bên xảy ra xung đột, chị ta còn cào nát mặt chủ quán rồi cuối cùng phải bồi thường 3000 tệ.
Sau đó mẹ của Lục Tử Hào biết được chuyện này là do tôi gây ra, lập tức tìm đến tận cửa đòi lý lẽ.
Tôi thản nhiên nhìn chị ta: "Chỉ cần chị không gây chuyện với tôi, tôi cũng sẽ không đụng đến chị."
"Nếu chị không nói những lời bậy bạ với con gái của tôi thì đâu có màn kịch này đúng không?"
Mẹ của Lục Tử Hào căm tức đe dọa tôi: "Lần này coi như tôi xui xẻo! Nhưng những gì tôi mất thì tôi sẽ bắt chị trả lại toàn bộ!"
"Không đúng, tôi muốn chị trả lại gấp bội! Tôi muốn chị phải trả giá đắt!""Chị cứ chờ đấy!"
Ha ha, đây đã là lần thứ hai tôi nghe thấy những câu này rồi, kẻ vô dụng thì chỉ biết giận dữ và thề thốt mà thôi.
Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười: "Được thôi, tôi chờ chị."
Không bao lâu sau thì những tin đồn về tôi bắt đầu lan truyền trong trường học.
5.
Mẹ của Đình Đình đột nhiên gọi điện cho tôi: "Mẹ Bảo Nhi, chị biết tin gì chưa? Gần đây các phụ huynh đang truyền nhau những lời không hay về chị đấy, họ nói… chị là loại phụ nữ không đứng đắn.”
Tôi nhớ lại những lời không hay mà Bảo Nhi đã kể về mẹ con Lục Tử Hào lần trước, trong lòng lờ mờ có dự cảm chẳng lành.
Khi tan học tôi đến đón Bảo Nhi, rõ ràng là có người nhìn tôi rồi chỉ trỏ.
Họ tụ tập lại, trò chuyện lớn tiếng với nhau: "Chính là cô ta, trông cũng khá xinh đẹp đấy nhỉ."
"Nói gì vậy chứ, nếu không xinh đẹp thì làm sao quyến rũ đàn ông được hả?"
"Thật không biết tự trọng mà, thế gian này chẳng có bức tường nào không lọt gió cả."
"Không biết đã quyến rũ bao nhiêu đàn ông rồi, tôi nghe nói nhiều lắm đấy!"
"Sau này đón con nhất định không thể để chồng mình đi đón, tôi nghe nói nhà cô ta ở ngay đối diện trường, thế thì thuận tiện quá rồi! Mấy ông chồng đi đón con chỉ cần vào nhà cô ta ở lại chừng mười, mười lăm phút là đủ để lăn lộn một vòng rồi, thần không biết quỷ không hay luôn đấy!"
Có một người phụ nữ huých nhẹ vào người đang nói chuyện: "Nhỏ tiếng chút đi, đừng để cô ta nghe thấy,"
Người kia chẳng chút bận tâm: "Sợ người ta nói thì đừng có làm, tôi nghe nói cô ta có con gái, lát nữa tôi phải nhìn xem con bé là ai, dặn con gái tôi tuyệt đối không được chơi với loại tiểu hồ ly đó, loại người này ấy mà, mẹ nào con nấy thôi.”
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, tôi đã quay video lại đầy đủ rồi, tôi nhắn tin cho giáo viên rồi nhờ thầy ấy đưa Bảo Nhi xuống lầu, nhờ thấy ấy dặn con bé tự đi về nhà trước.
Dù sao thì nhà tôi thật sự rất gần, ở ngay đối diện trường.
Sắp xếp ổn thỏa xong mọi chuyện, tôi đi thẳng đến chỗ mấy người phụ nữ đó.
"Xin chào, các chị đang nói về tôi phải không?"
Mấy người đó lập tức bối rối, vội vàng phủ nhận.
Tôi vẫn giữ bình tĩnh, tôi mở video trên điện thoại ra và đưa đến trước mặt họ: "Tôi đã ghi hình lại cả rồi, rõ ràng các chị chỉ tay về phía tôi mà nói này."
"Các chị nói tôi quyến rũ đàn ông, còn nói tôi lăn lộn với những ông bố khác."
Mấy người đó tiếp tục chối, tôi lập tức ép sát hơn: "Vậy các chị nói ai thế? Ai là người mà các chị đang nói là đã quyến rũ đàn ông và ngủ với những ông bố khác thế?"
"Các chị chỉ tay về phía này, phía này ngoài tôi ra thì còn có hai nữ phụ huynh khác nữa kìa, các chị nói xem, rốt cuộc là ai trong ba chúng tôi hả?"
Tôi cố tình nâng giọng để sự việc trở nên ầm ĩ hơn.
Hai bà mẹ đứng gần đó cũng tiến lại gần, xem kỹ video rồi lạnh lùng chất vấn: "Các cô đang nói ai hả? Các cô đang bịa chuyện vô căn cứ sao?"
Họ vội vàng phủ nhận, họ nói họ không có nói hai người kia, ngay lập tức tôi tiếp lời: "Vậy là nói tôi rồi nhỉ?"
Hình như người phụ nữ láo xược nhất đã bị tôi chọc giận, cô ta liền chất vấn ngược lại tôi: "Đúng, chúng tôi nói cô đấy, ai mà không biết cô là hồ ly tinh, cô đã làm gì thì bản thân cô rõ nhất!"
Tôi lạnh lùng đe dọa: "Các chị bịa đặt về tôi, tôi có thể kiện các chị vì tội phỉ báng, dù tội này cũng không lớn lao gì nhưng vẫn sẽ để lại án tích, sẽ bị xử phạt."
"Chỉ cần tôi không đồng ý hòa giải thì sau này con cái các chị sẽ không thể vào quân đội, không thể làm cảnh sát, không thể thi công chức hay vào biên chế, thậm chí những công ty tốt cũng không nhận chúng vào đâu!"
Nói xong, tôi không lãng phí lời của mình nữa, tôi cầm điện thoại làm động tác gọi cảnh sát.
Đối phương lập tức hoảng sợ, vội vàng ngăn cản tôi: "Ôi trời, cô làm gì vậy hả, tôi cũng chỉ nghe người khác nói thôi mà."
"Tôi chỉ lắm lời chút thôi, không phải tôi bịa đặt đâu, tôi chỉ nghe người ta kể lại thôi."
Vừa nói cô ta vừa lấy điện thoại ra rồi cho tôi xem đoạn tin nhắn chứng minh mình chỉ là người truyền tin.
Tôi gật đầu, tôi cứ như thế mà lần theo manh mối của từng người cung cấp.
Chỉ cần dùng cách này hù dọa thì không ai là không hợp tác.
Cuối cùng mọi chuyện lại đổ dồn về phía mẹ của Lục Tử Hào.
Tôi mang tất cả bằng chứng thu thập được đến đồn cảnh sát để báo án.
Rất nhanh mẹ của Lục Tử Hào bị cảnh sát triệu tập đến, tôi đưa ra hết tất cả các bằng chứng, từ những đoạn tin nhắn của những người tung tin đồn đã thừa nhận nghe từ người khác đến đoạn video mà tôi đã quay lại được.
Nhìn thấy bằng chứng trong tay tôi, nét mặt của chị ta sa sầm.
Tôi nghĩ chị ta sẽ cuống cuồng lên nhưng chị ta lại điềm nhiên nói: "Nếu tôi không có bằng chứng thì làm sao tôi nói ra cho người khác nghe được?”
"Ngược lại là chị đấy, mẹ của Bảo Nhi à, chị giỏi thật đấy, chị quyến rũ chồng người ta mà còn dám báo cảnh sát!"
Chị ta cố chứng minh lời mình nói là thật nên đã lấy điện thoại ra gọi cho mẹ của Ôn Hoa.
Ôn Hoa là đứa trẻ đã chuyển trường lúc trước, cũng chính mẹ của Ôn Hoa là người giới thiệu mẹ con Lục Tử Hào đến chỗ tôi.
"Alo, mẹ của Ôn Hoa à, cô còn nhớ mẹ của Bảo Nhi không? Chính là người mở tiệm cơm nhỏ đó."
"Đúng rồi, tôi nhớ cô từng nói mẹ của Bảo Nhi có quan hệ mờ ám với chồng cô, có đúng không? Chính vì thế mà cô mới chuyển trường cho Ôn Hoa, cắt đứt mọi liên hệ của họ đấy."
Nhưng mẹ của Ôn Hoa lại trả lời: "Tôi nói chồng tôi có quan hệ mờ ám với mẹ Bảo Nhi lúc nào hả?”
"Tôi chỉ nói mẹ của Bảo Nhi xinh đẹp lại độc thân, tôi sợ chồng tôi quen cô ấy thôi!"
Mẹ của Lục Tử Hào lập tức chết lặng.
Đến lúc này tôi mới hiểu ra vấn đề.
Không trách được mẹ của Ôn Hoa lại đi giới thiệu mẹ con Lục Tử Hào cho tôi, hóa ra ngay từ đầu đã có ý đồ xấu xa rồi.
Mẹ của Ôn Hoa chắc hẳn là kiểu phụ nữ chỉ cần nhìn thấy ai xinh đẹp là đã lo chồng mình sẽ ngoại tình với người đó.
Còn việc mẹ của Ôn Hoa có thực sự nói ra câu đó hay không, hay chỉ là do mẹ của Lục Tử Hào tự suy diễn thì tôi không muốn truy cứu nữa, cũng không có cách truy cứu.
Tôi nhàn nhã nhìn mẹ của Lục Tử Hào: "Nếu tôi kiện thì đây không phải tội phỉ báng cũng là tội xâm phạm danh dự người khác đấy."
"Chậc chậc, chị mà có án tích thì sau này con trai của chị cũng không thể vào quân đội hay làm cảnh sát đâu."
Vẫn là chiêu đe dọa cũ, tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả.
Mẹ của Lục Tử Hào hoàn toàn xuống nước: "Tôi bồi thường tiền cho chị có được không? Chị muốn bao nhiêu?"
Sao tôi có thể chính miệng đòi tiền được, như vậy chẳng phải thành tống tiền rồi sao?
"Không phải vấn đề tiền bạc, tôi chỉ muốn xả giận mà thôi."
Sắc mặt của chị ta càng lúc càng khó coi: "Một nghìn có được không?"
"Ba nghìn?"
"Năm nghìn?"
"Được rồi, một vạn! Nhiều hơn nữa thì tôi không có đâu.”
Tôi từ tốn gật đầu, dù sao những tội như phỉ báng hay xâm phạm danh dự cá nhân cũng rất khó xử lý.
Hơn nữa nếu kiện chuyện này ra tòa thì mấy người buôn chuyện kia chưa chắc đã chịu đứng ra làm chứng cho tôi.
Lần này mẹ của Lục Tử Hào không chỉ mất mặt mà còn mất thêm một vạn tệ.
Ngay cả ở trưởng thì bọn trẻ cũng nghe lời ba mẹ dặn dò mà tránh xa Lục Tử Hào.
Lần này mẹ của Lục Tử Hào không dám mạnh miệng với tôi nữa.
Tôi cứ tưởng chị ta sẽ yên phận nhưng không ngờ chị ta vẫn không biết hối cải…
6.
Nửa tháng sau, mẹ của Lục Tử Hào gửi tin nhắn wechat cho tôi: "Mẹ Bảo Nhi, hóa ra chị là một blogger ẩm thực à!"
"Chị còn nhớ tôi đã nói gì không? Những tổn thất chị gây ra cho tôi, chị phải trả lại cho tôi mà còn phải trả gấp đôi nữa!"
Tôi suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu việc tôi là một blogger ẩm thực thì liên quan gì đến việc chị ta tự tin như vậy.
Cho đến khi mẹ của Đình Đình gửi cho tôi một đoạn video ghi màn hình wechat.
"Mẹ Bảo Nhi à, mẹ của Lục Tử Hào đã lập một nhóm chat rồi thêm tất cả phụ huynh từng cho con ăn tại quán cơm nhỏ của chị vào, chị ta phát điên trong đó đấy, tôi ghi lại màn hình rồi, chị tự xem đi nhé.”
Tôi mở video lên, bên trong là hàng loạt tin nhắn, hầu hết đều do mẹ của Lục Tử Hào gửi: "Các phụ huynh, mọi người có biết không? Mẹ của Lâm Bảo Nhi thực ra là một blogger ẩm thực đấy!"
"Đây là tài khoản của cô ta, mọi người xem đi!"
"Bảo sao cô ta chỉ thu 15 tệ một bữa ăn, hóa ra là lợi dụng con cái của chúng ta để kiếm tiền, mà lại không hề nói cho chúng ta biết!"
"Mọi người nhìn đi, có hơn một triệu người theo dõi đấy! Trong phần bình luận, ai cũng nhắc đến lũ trẻ, những người theo dõi này đều vì lũ trẻ mà chú ý đến cô ta đấy!"
"Cô ta còn nhận rất nhiều quảng cáo nữa, số tiền kiếm được chắc chắn không nhỏ đâu!""Số tiền này cũng có phần của mọi người đấy, mọi người nói xem có đúng không?"
Ban đầu trong nhóm không có ai trả lời, một lúc lâu sau mới có người lên tiếng:"Mẹ của Tử Hào à, mẹ Bảo Nhi chỉ quay video nấu ăn của mình, chỉ quay đĩa thức ăn bị ăn sạch chứ chưa từng quay hình bọn trẻ, chị không thấy sao hả?"
"Người ta tự làm tự ăn, tự xây dựng tài khoản, tự nhận quảng cáo thì liên quan gì đến chị?"
Mẹ Đình Đình còn nói thẳng hơn: "Có phải chị ham tiền đến phát điên rồi không? Hay là tôi tài trợ cho chị một cái bát nhé, để chị ra đường mà ăn xin đi, kiểu gì cũng có người tốt cho chị một hai đồng đấy!"
Mẹ của Lục Tử Hào vẫn không cam tâm: "Mọi người nhìn tiêu đề video của cô ta đi, nào là “Bữa cơm 15 tệ gồm 4 món mặn 1 món canh sẽ như thế nào?”, nào là “Phải chuẩn bị bao nhiêu đồ ăn cho 8 đứa trẻ”."
"Không phải cô ta đang lợi dụng trẻ con để câu kéo sự chú ý sao?"
"Sao lại không liên quan đến tôi hả?"
Có lẽ vì nhìn thấy chị ta quá vô lý nên các phụ huynh khác lần lượt rời nhóm, nhưng những điều này không hề khiến chị ta cảm thấy bị đả kích chút nào.
Hôm sau chị ta lại gửi tin nhắn cho tôi: "Mẹ Bảo Nhi, tôi đã biết chị lợi dụng bọn trẻ để câu kéo lượt xem kiếm tiền rồi. Thế này đi, tôi đoán chị cũng kiếm được không ít, mà trong đó cũng có công lao của con tôi."
"Chị cứ đưa tôi một vạn tệ đi, vậy thì tôi sẽ không truy cứu chuyện chị lợi dụng con tôi kiếm tiền nữa."
"Nếu không tôi sẽ lên mạng đăng bài bóc phốt, khiến chị không thể nhận quảng cáo, không thể kiếm tiền nữa!"
Nhìn từng tin nhắn này, tôi chỉ cảm thấy mẹ của Lục Tử Hào có vấn đề về đầu óc.
Tôi nhất định phải giữ lại những tin nhắn này, đây chính là bằng chứng rõ ràng về hành vi tống tiền của chị ta.
Dù chị ta có uy hiếp thế nào thì tôi vẫn chọn cách phớt lờ, cuối cùng chị ta không thể ngồi yên nữa mà bắt đầu có hành động quyết liệt hơn.
Chị ta đăng bài trên mạng với tiêu đề: "Blogger ẩm thực triệu fan lợi dụng học sinh tiểu học để trục lợi bẩn thỉu!"
Vì trên mạng tôi cũng có chút danh tiếng, cũng có một lượng tương tác nhất định, cộng thêm tiêu đề bài viết chứa những từ khóa như "học sinh tiểu học" và "trục lợi bẩn thỉu" rất bắt mắt, bài viết nhanh chóng được đẩy lên đầu trang.
Nội dung bài viết liệt kê chi tiết cách tôi lợi dụng giá rẻ để mở quán cơm nhỏ, sau đó lợi dụng học sinh tiểu học để kiếm tiền, câu kéo lượt xem, nhận quảng cáo.
Nhưng cái gọi là "liệt kê chi tiết" cũng chỉ có vài ba câu.
Bởi vì trong tất cả video của tôi chưa từng có đứa trẻ nào xuất hiện.
Chỉ có những cảnh quay nấu ăn đơn giản, và một chút phần thuyết minh cần thiết.
Cư dân mạng ồ ạt kéo vào bình luận: "Bọn trẻ đâu? Bọn trẻ đâu rồi? Học sinh tiểu học biến mất rồi sao?"
Bài viết còn nhắc đến nguyên liệu tôi sử dụng để nấu ăn, có người còn nói rằng chi phí nguyên liệu tuyệt đối không thể chỉ 15 tệ.
Sau đó chị ta còn gửi liên kết những video tôi từng đăng trong nhóm chat cho phụ huynh xem, cùng nội dung trên tài khoản của tôi, vu khống tôi dùng nguyên liệu do các hãng tài trợ mới không đảm bảo an toàn thực phẩm, nói tôi đang trục lợi bẩn thỉu.
Thậm chí chị ta còn đặc biệt chỉnh sửa vài tấm ảnh, lấy vài bức hình xúc xích đăng lên, thậm chí không thèm che tên thương hiệu.
Bài viết gây ra cuộc thảo luận rộng rãi trên mạng, nhưng phần lớn bình luận lại là: "15 tệ lại được được ngon như này, chị gì đó ơi, chị có nhận đứa trẻ 35 tuổi này không?"
"Mau giới thiệu cho tôi đi, blogger này tốt quá, tôi muốn theo dõi!"
"Ủa, bảo là bài bóc phốt mà?"
"Tôi lại bị một bài bóc phốt thu hút rồi?"
"Loại xúc xích này ngon lắm đấy!"
Đúng vậy, mặc dù lượng người xem rất cao, bình luận cũng rất nhiều nhưng số người mắng tôi thực sự không có bao nhiêu, phần lớn đều là mắng chị ta.
"Cô ta bị thần kinh à? Người ta kiếm tiền thì liên quan gì đến cô ta?"
"Hưởng được lợi rồi còn chê ít à?"
"Ăn xin mà còn đòi ăn sơn hào hải vị à?"
Câu từ của cư dân mạng quả thực rất sắc bén.
Nhưng những điều này chỉ là sự giày vò về mặt tinh thần, còn cú đánh chí mạng thật sự lại đến từ phía thương hiệu.
Các nhãn hàng nhanh chóng phát hiện ra bài đăng này rồi yêu cầu chị ta xóa bài ngay lập tức, nhưng chị ta lại tưởng rằng họ sợ mình.
Chị ta đòi một triệu tệ mới chịu xóa bài.
Thương hiệu không nói nhiều, họ lập tức báo án kiện chị ta tội tống tiền.
Lúc này chị ta mới thật sự hoảng sợ.
Còn tôi cũng đồng thời hành động, tôi đem toàn bộ chứng cứ thu thập được kiện chị ta tội tống tiền.
Đồng thời tôi còn lên mạng giải thích toàn bộ sự việc.
Tôi cũng công bố kết quả kiểm nghiệm sản phẩm của các nhãn hàng bị chị ta làm ảnh hưởng, chứng minh bản thân tôi luôn thận trọng khi nhận quảng cáo thực phẩm.
Cuối cùng tôi lại càng nổi tiếng thêm, tài khoản của tăng thêm vài trăm nghìn lượt theo dõi, được cư dân mạng gọi là "blogger ẩm thực có lương tâm nhất".
Về phần mẹ của Lục Tử Hào, do tội danh tống tiền quá rõ ràng nên dù chị ta chưa thành công nhưng vẫn bị kết án ba năm tù giam.
Lục Tử Hào cũng bị gia đình chuyển trường đi nơi khác học.
Hôm tuyên án tôi còn đặc biệt đến tham dự.
Nhìn thấy tôi, mẹ của Lục Tử Hào chỉ biết cúi gằm mặt xuống.
Lần này chị ta không dám mạnh miệng với tôi nữa, có lẽ cả đời này cũng không dám nữa đâu.
7.
Sau khi vở kịch này kết thúc, các phụ huynh từng cho con ăn ở quán cơm nhỏ của tôi lần lượt tìm đến tôi để xin lỗi, tôi khẽ mỉm cười không nói tha thứ cũng không nói không tha thứ cho họ mà chỉ đáp: "Chuyện đã qua rồi, nhắc lại làm gì nữa chứ?"
Có người dò hỏi: "Vậy... quán cơm nhỏ còn mở cửa nữa không? Nếu chị vẫn tiếp tục mở cửa thì chúng tôi muốn gửi con đến ăn như lúc trước.”
Nhìn vào ánh mắt đầy mong chờ của họ, tôi chậm rãi nói: "Không mở nữa, mở rồi không chỉ lỗ vốn mà còn quá mệt nữa."
"Hơn nữ, còn có những người có ý đồ xấu muốn tính toán tôi, thay vì mất thời gian vào mấy người đó thì tôi thà quay thêm vài video, ít nhất còn kiếm được chút tiền, có đúng không?"
Họ lúng túng gật đầu đồng ý rồi sau đó cũng không còn ai còn mặt dày nhắc đến chuyện quán cơm nhỏ của tôi nữa.
(Hoàn)