📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Đầu óc còn đang phân vân có nên đi không, dù sao thì chỉ còn nửa giờ nữa là tắt đèn rồi, tay tôi đã vô thức bắt đầu động đậy.

Nghĩ đến anh ấy đã chuyển cho tôi nhiều tiền như vậy, tôi cảm thấy mình vẫn nên đi thăm anh ấy, sửa soạn đơn giản rồi bước ra cửa trong ánh mắt trêu chọc của bạn cùng phòng.

Khi tôi đến, Dư Vọng vẫn chưa ngủ, đang nằm quay lưng về phía tôi, nghe thấy tiếng động, anh ấy khó khăn quay đầu lại, nhìn thấy tôi, anh ấy ngẩn ra một chút.

“Sao em lại tới đây?”

Sắc mặt anh ấy tái nhợt, trên trán còn đổ mồ hôi, tay đặt lên vị trí dạ dày, nhìn có vẻ rất yếu ớt.

Nhớ lại lời bạn anh ấy nói, anh ấy có bệnh dạ dày không thể ăn cay, hôm nay ăn cay quá nên đã phải nhập viện, tôi mấp máy môi.

“Xin lỗi, em không biết anh không ăn cay được.”

Trong danh sách sở thích của anh ấy không ghi điều này, tôi cứ tưởng anh ấy có thể ăn.

Anh ấy lắc đầu.

“Không phải lỗi của em, là do anh muốn ăn, chỉ là cơ thể không chịu nổi thôi.”

Nói xong, anh ấy im lặng một lúc.

Tôi bước lại gần, chỉnh lại chăn cho cậu ấy: “Chỉ có một mình anh thôi sao? Gia đình và bạn bè anh đâu hết rồi?”

“Bố mẹ anh ở nước ngoài, không cần phải báo cho bọn họ, bạn bè cũng về rồi.”

Nói xong lời này, mắt anh ấy cụp xuống, hàng mi dài rung động, giống như bị bỏ rơi, trông có chút đáng thương.

Trong lòng dường như có thứ gì đó sụp xuống, tôi kéo giường xếp bên cạnh ra.

“Không khỏe thì cứ nghỉ ngơi thật tốt đi.”

“Em sẽ ở đây cùng anh.”

Trong mắt Dư Vọng lóe lên một tia sáng mờ nhạt, khóe môi hơi cong lên.

“Được.”

“Trong tủ có chăn mền đầy.”

13

Ngày hôm sau thức dậy, tôi phát hiện không biết từ lúc nào mình đã chạy lên giường, mà trong phòng bệnh đã không còn bóng dáng của Dư Vọng.

Tôi vội vàng ngồi thẳng người dậy.

Lúc này, cửa phòng tắm mở ra, Dư Vọng từ trong bước ra, trên người đầy hơi nước, mái tóc ướt sũng, khăn tắm buộc lỏng lẻo quanh eo.

Những cơ bụng nổi rõ thu hút ánh nhìn, vừa mở mắt đã gặp phải cú sốc như vậy, tôi đỏ mặt quay đi, nhỏ giọng nhắc nhở anh ấy.

“Nhanh... mặc quần áo vào đi.”

Chờ Dư Vọng mặc quần áo xong, tôi mới dám nhìn anh ấy, ngập ngừng nói.

“Em về trường đây.”

Sáng nay có tiết học, may mà không phải tiết tám giờ, bây giờ đi vẫn còn kịp.

Dư Vọng nói: “Trên bàn có bữa sáng, ăn đi rồi anh sẽ đưa em về trường.”

Anh ấy đưa tôi tới tận cửa lớp, ai mà không biết mặt Dư Vọng, thế là chuyện anh ấy bị bạn gái làm cho khóc cũng hoàn toàn được xác nhận.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của mọi người nhìn về phía hai chúng tôi có chút kỳ lạ.

Dù da mặt tôi dày đến đâu, cũng không thể chịu nổi ánh mắt của quá nhiều người như vậy.

Chỉ muốn nhanh chóng tìm một chỗ ngồi xuống.

Nhưng Thái tử gia lại không hề để ý, anh ấy chậm rãi đưa túi cho tôi, lại chậm rãi nói:

“Buổi trưa anh sẽ đến đón em.”

“Được.”

Trên đường đi, bạn cùng phòng gửi tin nhắn cho tôi, bọn họ đã giữ chỗ ngồi cho tôi, tôi liền đi thẳng tới đó.

Tôi vừa ngồi xuống thì bạn cùng phòng đã không nhịn được mà đầy tôi một cái: “Cảm giác yêu đương vời Thái tử gia thế nào?”

Câu nói của cô ấy vừa phát ra, mọi người xung quanh đều không thể không lại gần để hóng hớt.

Tôi nhắm mắt lại, đẩy lại một cái: “Cũng... cũng bình thường thôi, cô giáo vào lớp rồi, tập trung học đi.”

Khó khăn lắm mới vượt qua được, Dư Vọng nhắn tin địa chỉ bảo tôi đến trước, anh ấy có việc, sẽ đến muộn một chút.

Tôi thu dọn đồ đạc đi ra cửa trường học đón xe, đi được nửa đường thì bị một người chặn lại.

Đó là một cô gái xinh đẹp, trông có chút quen mắt.

Khi tôi đang nhìn cô ta thì cô ta cũng quan sát tôi, cô gái kia hất cằm lên.

“Cô là Tô Nhiễm phải không?”

Tôi có chút không hiểu, khẽ gật đầu.

Cô ấy nhếch môi: “Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ đẹp hơn tôi một chút, cao hơn tôi một chút thôi.”

“Mắt Dư Vọng có vấn đề à?”

À, cuối cùng tôi cũng nhớ ra cô ta là ai, là người tối hôm đó đã tỏ tình với Dư Vọng ở bãi đỗ xe, Trình Dĩnh Nguyệt.

Tôi lặng lẽ lùi về phía sau một bước.

“Cô có chuyện gì không?”

“Chia tay Dư Vọng đi.” Trình Dĩnh Nguyệt ngang ngược nói: “Chỉ cần cô đồng ý, hai mươi vạn này là của cô.”

Cô ta giơ thẻ ngân hàng trong tay lên.

So với những người thực sự giàu có này, nhà chúng tôi đúng là nghèo đến đáng thương.

Hai mươi vạn mà nói cho là cho.

Nhưng tôi đã không còn là tôi của một tuần trước nữa, đối mặt với cám dỗ hai mươi vạn, tôi lại không hề động lòng.

Cô ta kinh ngạc nhíu mày, có vẻ không ngờ rằng tôi lại không động lòng nhưng suy nghĩ một lúc, cô ta lại hiểu ra vấn đề.

“Dư Vọng đưa cho cô bao nhiêu, tôi cho cô gấp đôi.”

Tôi mở điện thoại ra tính toán, ấn ấn một lúc trên máy tính.

“Tổng cộng là hai trăm vạn, WeChat hay Alipay?”

Nghe thấy tôi nói như vậy, Trình Dĩnh Nguyệt nhếch môi, trong nụ cười có chút gian xảo.

Tôi có một linh cảm không lành.

Chỉ thấy cô ấy lập tức thay đổi sắc mặt, ngọt ngào gọi về phía sau lưng tôi.

“Dư Vọng, anh nghe thấy chưa? Cô ấy chỉ vì tiền của anh mà ở bên cạnh anh thôi, anh mau chia tay cô ấy đi.”

Trời ạ, không có chút đạo đức nào.

Tôi đứng cứng đờ tại chỗ, cảm thấy có chút chột dạ, không dám đối diện với Dư Vọng.

Ở sau lưng, Dư Vọng chẳng có chút cảm xúc nào, bình thản nói.

“Ừ, tôi biết.”

Tôi quay lưng về phía anh ấy, người có chút ngẩn ngơ, anh biết rồi sao? Vậy sao anh ấy còn đồng ý với tôi?

Anh ấy tiếp tục nói.

“Là tôi cố tình dùng tiền để dụ dỗ cô ấy.”

“Lý do này, cô hài lòng rồi chứ?”

Trình Dĩnh Nguyệt tức giận dậm chân: “Dư Vọng, anh quá đáng lắm rồi, tôi sẽ không tha thứ cho anh.”

Sau đó, cô ta nổi giận đùng đùng liếc tôi một cái, bị một người giống như quản gia đưa lên xe.

Đến nhanh mà đi cũng nhanh, khiến tôi cảm thấy mơ hồ.

Câu chuyện ngắn này qua đi, chỉ còn lại tôi và Dư Vọng.

Chúng tôi im lặng đối diện với nhau hai giây, cuối cùng tôi không nhịn được mà lên tiếng trước.

“Anh nói anh cố tình dùng tiền... dụ dỗ... em, chuyện này là sao?”

“Đúng như em nghĩ đấy, anh sợ em sẽ hối hận sau khi tỏ tình với anh, nên dùng tiền để giữ em lại.”

Anh ấy nghiêm túc nhìn tôi.

“Ý anh là anh thích em, thật lòng muốn làm bạn trai của em.”

Kỳ lạ thật, tôi rõ ràng là vì tiền mà ở bên anh ấy, sao lại tim lại đập loạn lên thế này?

14

Anh ấy tỏ tình quá đột ngột, vượt quá khả năng kiểm soát của tôi, tôi không biết phải làm gì, nên đã trốn tránh ngay lúc đó.

Hiện tại gặp phải chuyện không thể giải quyết được, tôi thích kể cho cao thủ nghe, anh ấy luôn có thể an ủi tôi.

“Cao thủ, hình như anh ấy nghiêm túc đấy, đã vượt xa mục đích ban đầu của tôi rồi, bây giờ tôi phải làm sao?”

“Vậy cậu có thích anh ấy không?"

Mỗi khi nhắc đến tên anh ấy, trái tim tôi lại nhảy lên một cách kỳ lạ, có một cảm giác xao xuyến, tôi nghĩ chắc là thích rồi.

“Thích thì cứ tiếp tục thôi, dù sao hai người cũng đã bên nhau rồi.”

“Bắt đầu như thế nào không quan trọng, quan trọng là đi đến một kết quả tốt đẹp.”

Cao thủ nói chuyện lúc nào cũng khác biệt, sau khi nói chuyện với anh ấy, tôi như được khai sáng.

Tôi hiểu rồi.

Cứ như vậy, tôi và Dư Vọng bắt đầu hẹn hò, giống như một cặp đôi bình thường.

Chúng tôi mới yêu nhau chưa lâu thì kỳ nghỉ đến, cách nhau chỉ một đường dây điện thoại, càng ngày càng nhớ nhung.

Đang trong thời gian yêu đương nồng nhiệt, tôi cũng không còn thời gian để quan tâm đến em trai nữa.

Đến mức, khi tôi gặp cậu ta đang đánh nhau với người khác ở ngoài đường, tôi suýt chút nữa không thở được.

Tô Niên nhìn có vẻ thư sinh nhưng khi đánh nhau lại rất lợi hại, cậu ta đè người kia xuống đánh, mỗi cú đấm đều rất mạnh.

Đây chắc là phải có thù hận lớn lắm, tôi đi qua ngăn lại.

Nếu tiếp tục đánh nữa sẽ xảy ra chuyện.

Đôi mắt của cậu ta đầy tia máu đỏ, đỏ rực như máu, khi nhìn thấy tôi mới bình tĩnh lại.

“Chị ơi, chị đừng ngăn em, hôm nay em nhất định phải dạy cho cậu ta một bài học.”

Thiếu niên bị Tô Niên đánh đưa tay lau đi vết máu trên miệng.

“Tô Niên, cậu không thật sự tưởng mình là anh hùng đấy chứ? Tôi nói cho cậu biết, cậu bị lừa rồi, Lý Tư chỉ muốn tiền của cậu thôi, có tin hay không, cô ta đã cầm tiền chạy mất rồi.”

Nghe vậy, cơn giận của Tô Niên lại dâng lên, cậu ta lại muốn đánh người nhưng tôi đã ngăn lại.

Thiếu niên kia lại không sợ chết mà khiêu khích: “Cậu có dám gọi điện thoại cho Lý Tư hỏi cô ta một lần không?”

Tô Niên không lay chuyển: “Tôi tin cô ấy.”

Lúc này, điện thoại của Tô Niên nhận được một tin nhắn, cả tôi và cậu ta đều vô thức nhìn qua.

Là tin nhắn của Lý Tư.

“Cảm ơn cậu đã đưa tiền cho tôi, tôi đã nhận được rồi, lần sau đừng dễ dàng bị lừa như vậy nữa.”

Trái tim tôi đột nhiên thắt lại, ôi trời, đây kịch bản phim cẩu huyết gì vậy?

Tô Niên bỗng chốc đỏ mắt, cậu ta không thể tin nổi gọi điện thoại cho Lý Tư, phát hiện Lý Tư đã chặn hết tất cả phương thức của cậu ta.

Thiếu niên kia cười nhạo nói: “Ngu xuẩn.”

Lúc này Tô Niên không còn quan tâm đến đối phương nữa, chỉ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào điện thoại, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp.

“Chị!”

Cậu ta gọi một tiếng, nghe như sắp khóc, tôi có thể nói gì đây, chỉ có thể im lặng ôm lấy cậu ta, vỗ về sau lưng cậu ta an ủi, thật là một đứa trẻ tội nghiệp.

Lúc đầu tôi định nói vài câu với cậu ta nhưng nhìn cậu ta thảm hại như vậy, tôi thật sự không thể nói ra miệng.

15

Về đến nhà, tôi phát hiện hôm nay Dư Vọng đặc biệt im lặng, bình thường mỗi phút có thể gửi mười mấy tin nhắn, hôm nay lại chẳng có động tĩnh gì, có chút kỳ lạ.

Vậy nên tôi chủ động nhắn tin cho anh ấy.

Dư Vọng trả lời rất nhanh nhưng nội dung lại có chút vòng vo.

“Anh là người rất có đạo đức, gia đình anh quản lý rất nghiêm, anh sẽ không làm những việc trái với tổ tiên.”

Nghe có vẻ lạ lùng, anh ấy nhắn nhầm người à?

“Anh uống nhầm thuốc hay nhắn nhầm người đấy?”

Một lúc sau, anh ấy mới trả lời, tin nhắn đến, chữ thì tôi biết nhưng lại không hiểu được ý nghĩa.

Dư Vọng: “Anh không làm người thứ ba!”

Tôi: “...”

“Đang phát bệnh thần kinh gì vậy.”

Dư Vọng: “Dù sao anh không làm người thứ ba, cũng không làm thiếp, nếu muốn ở bên cạnh anh thì trước tiên em phải chia tay với người kia.”

Phỉ báng, đây là phỉ báng! Ngoài anh ấy ra, tôi làm gì có người nào khác.

Tôi không thể nhịn được nữa, trực tiếp gọi cho anh ấy. Khi cuộc gọi được kết nối, anh ấy không nói gì, nghe giống như là đang hờn dỗi.

“Anh đang nói cái quái gì vậy? Ngoài anh ra, em làm gì có ai khác, người thứ ba người thứ tư cái gì, có phải anh bị bệnh rồi không?”

Anh ấy “ừ” một tiếng, tâm trạng có vẻ vui hơn một chút nhưng vẫn không chịu nói.

“Hôm nay anh nhìn thấy, người đàn ông kia, em còn ôm cậu ấy, lại còn rất chặt...” Nói đến đây, anh ấy có chút nghiến răng nghiến lợi: “Em chưa từng ôm anh như vậy!”

Ôm? Tôi đâu có, à, trừ Tô Niên.

Tôi mặt không cảm xúc: “Đó là em trai của em.”

Bên kia, tiếng lẩm bẩm đột nhiên im bặt, phải một lúc lâu mới thốt ra được một câu.

“À, hóa ra là em trai à.”

Bỏ qua chủ đề đó, tôi hỏi.

“Anh qua đây rồi à?”

Anh ấy nhỏ giọng nói: “Ừ, nhớ em rồi.”

Chậc, lần đầu gặp mặt tôi còn tưởng anh ấy là cao thủ tình trường, là kẻ tồi tệ trong đám tồi tệ, ai ngờ sau khi yêu lại mềm mỏng như vậy.

Nói thật tôi cũng hơi nhớ anh ấy rồi.

“Anh đang ở đâu?”

Anh ấy cất cao giọng.

“Em muốn qua đây, vậy anh tới đón em.”

16

Dư Vọng đi từ rất xa đến, tối đó tôi không đi, sau khi tắm xong, cùng Dư Vọng leo lên giường, đắp chăn lên.

Hai tay anh ấy cứng đờ đặt trên bụng, giọng nói cứng nhắc.

“Anh ngủ rồi.”

Cả người cứng đờ, như thể đã chết.

Xem ra vừa rồi tôi đã đùa giỡn hơi quá mức nhưng ai ngờ anh ấy lại ngây thơ như vậy.

Tôi không tiếp tục trêu chọc nữa, cũng nằm xuống.

Càng nằm, đầu óc tôi càng tỉnh táo, nghĩ lại, tôi có thể ở bên cạnh Dư Vọng, phần lớn là nhờ cao thủ, trong lúc trằn trọc, tôi gửi một phong bao lì xì cho anh ấy để cảm ơn.

Cùng lúc đó, điện thoại của Dư Vọng cũng sáng lên, tôi vô thức nhìn qua.

Thấy có một người lưu tên là “Bé cưng” gửi cho anh ấy một phong bao lì xì.

Ngoài tôi ra, còn có người nào là “Bé cưng” của anh ấy nữa? Tôi biết mật khẩu điện thoại di động của anh ấy, mang theo tâm trạng thấp thỏm, tôi nhấn mở ra.

Tôi thấy một cửa sổ trò chuyện quen thuộc, ảnh đại diện quen thuộc, lịch sử trò chuyện quen thuộc.

Đây không phải là tin nhắn tôi gửi cho cao thần sao?

Một loạt thông tin kết nối lại trong đầu tôi, cao thủ đã khuyến khích tôi thổ lộ với Dư Vọng, chỉ đường cho tôi khi tôi không hiểu rõ tình cảm của mình, dạy tôi làm sao đối xử tốt với Dư Vọng, còn dùng tiền để dụ dỗ tôi...

Hóa ra anh ấy đang lừa gạt tôi, a.

Anh ấy xong đời rồi.

Tôi đặt điện thoại của Dư Vọng lại, tiếp tục gửi tin nhắn.

“Đột nhiên cảm thấy cao thủ đối với tôi cũng tốt lắm, tôi có cảm giác hình như tôi thích cậu hơn Dư Vọng một chút...”

Dư Vọng vẫn nằm cứng đờ, không có ý định xem điện thoại, tôi nhắc nhở anh ấy.

“Có người gửi tin nhắn cho anh, anh không xem à?”

Anh ấy mò mẫm lấy điện thoại, mở ra, sau đó tôi nhìn thấy sắc mặt anh ấy tái mét.

Ngón tay anh ấy hơi run lên, mất một lúc lâu mới gõ được một câu hoàn chỉnh.

“Nhưng không phải có có bạn trai rồi sao?”

“Chúng ta lén lút, không nói cho anh ấy biết.”

Anh ấy không trả lời, yên lặng. Tôi quay mặt qua, liếc nhìn.

Anh ấy khóc rồi, nước mắt lặng lẽ lăn xuống má, trông vô cùng đau lòng.

Mỹ nhân rơi lệ, bao nhiêu ý đồ trêu chọc tôi đều vứt hết ra sau đầu. Tôi rút mấy tờ khăn giấy đưa cho anh ấy.

Anh ấy không nhận, hai mắt đẫm lệ mơ màng nhìn tôi.

Lúc đó tôi không chịu nổi nữa: “Em chỉ đùa thôi mà.”

Dư Vọng nhìn tôi với vẻ mặt “quả nhiên là như vậy”, anh ấy lau nước mắt, nhẹ giọng nói.

“Anh không cố tình lừa em, chỉ là vì anh quá thích em.”

Thật ra tôi luôn cảm thấy tình cảm của anh ấy dành cho tôi thật khó hiểu, giống như chỉ nhìn tôi một cái, là đã yêu tôi sâu đậm, không thể thiếu tôi.

Thật sự rất không chân thực.

Tôi nói với anh ấy suy nghĩ của mình, ai ngờ anh ấy nhìn tôi đầy u oán.

“Không phải đột nhiên thích, là đã thầm thích em nhiều năm rồi.”

Vì có quá nhiều người hỏi, người đăng bài đã để lại một bình luận.

À, nghe anh ấy nói vậy, tôi dần nhớ ra một chuyện.

Lúc đó, lúc đó tôi muốn mua một bộ quần áo rất đẹp trong trung tâm mua sắm nhưng lại không có tiền, nên bắt chước người ta yêu đương qua mạng, muốn lừa một người ngốc mua cho tôi.

Cuối cùng, đúng là tôi đã lừa được một người, người này ngốc, tiền nhiều, cái gì cũng mua cho tôi, rất dễ lừa, sau này tôi tự cảm thấy lương tâm cắn rứt, chuyển tiền mừng tuổi cho anh ấy rồi xóa liên lạc.

Lên cấp hai, tôi không chơi trò này nữa, dần quên luôn chuyện ddos.

Tôi nuốt nước bọt một cái: “Anh chính là cái kẻ ngốc năm đó sao?”

Anh ấy u oán gật đầu.

Tôi ho nhẹ một tiếng: “Em nhớ năm đó em đâu có gửi ảnh, sao anh lại nhận ra em?”

Anh ấy rũ mắt xuống, như thể nhớ lại điều gì thú vị: “Nghe giọng nói, bao nhiêu năm rồi, giọng nịnh nọt của em vẫn như vậy."

Tôi: “...”

Có vẻ như thái độ của Dư Vọng với tôi thực sự thay đổi từ khi chúng tôi chơi game với nhau, tôi còn tưởng là anh ấy bị giọng hát thiên thần của tôi làm rung động.

“Em coi anh là kẻ ngốc mà anh còn thích em, có phải thích bị ngược đãi không?”

Dư Vọng thở dài một tiếng.

“Ai bảo anh năm mười ba tuổi và hai mươi lăm tuổi đều thích cùng một người chứ.”

Quanh đi quẩn lại đều là anh ấy.