📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Lướt Douyin, tôi thấy một cô gái tỏ tình với Thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh. anh ấy từ chối lời tỏ tình đó rồi chuyển cho cô ấy một vạn tệ.

Nhìn là biết giả rồi, không thể tin được.

Kết quả kéo xuống phần bình luận lại có cả đống cô gái từng tỏ tình với Thái tử gia và nhận được tiền.

Hàng chục hàng trăm ngàn vạn, hóa ra lại là thật!

Tôi cuống quá, nằm trên giường đánh liền hai phát rắm, cảm giác như vừa bỏ lỡ một khoản tiền khổng lồ.

Có ai có WeChat của Thái tử gia không? Tôi cũng muốn đi tỏ tình một lần!

Không ít người có cùng suy nghĩ với tôi, ào ào hỏi xin liên lạc của anh ấy trong phần bình luận. Tôi lặng lẽ hóng hớt.

Người hỏi quá nhiều, chủ bài đăng để lại một bình luận:

“Các chị em đừng mơ nữa, anh ấy không kết bạn với người lạ đâu.”

Đúng là trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí dành cho người bình thường như chúng tôi.

Thôi vậy, lên game thôi.

2.

Vừa lên mạng, tôi đã nhận được lời mời chơi game từ người đồng đội, tôi lập tức vào phòng.

Bạn đồng đội của tôi là một cao thủ, không nói lời nào mà vẫn có thể dẫn dắt cả đội, sau khi cùng anh ấy lập đội, trải nghiệm game của tôi tăng vọt, đi dạo trong rừng rậm cũng có thể thắng trận.

Là người được gánh, tôi rất có ý thức tự giác, không giúp được về mặt kỹ thuật thì ít nhất phải nói lời ngọt ngào.

Tôi cố ý lên giọng, không ngớt lời khen ngợi cao thủ, chơi xong một trận, cổ họng tôi khô rát như muốn bốc khói.

“Đừng cố ép giọng, nói bình thường đi.”

Trong tai nghe vang lên một giọng nam trầm ấm, giống như dây đàn khẽ rung trong gió, nghe cực kỳ êm tai.

Trước giờ chỉ có mình tôi tôi độc thoại, còn cao thủ chỉ im lặng gánh đôi, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh ấy nói chuyện.

Vành tai tôi nóng lên, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, giọng nói lí nhí như muỗi kêu:

“À, được thôi.”

Ảnh đại diện trên trang cá nhân của cao thủ là một nhân vật hoạt hình, nên tôi luôn nghĩ rằng anh ấy là trẻ con. Mỗi lần chơi game, tôi đều vắt óc tìm lời khen, coi anh ấy như trẻ con mà dỗ dành.

Nhưng giọng nói này rõ ràng không phải của một đứa trẻ, mà là của một chàng trai trưởng thành.

Nghĩ đến việc mình đã dùng giọng điệu trẻ con để khen một người đàn ông xa lạ, mặt tôi đỏ bừng như mông khỉ, không dám lộn xộn nữa.

Kết thúc trận đấu, tôi nhanh chóng nhấn vào màn hình để thoát ra nhưng mạng trường không ổn định, lúc này bị lag.

Giọng nói dễ nghe ấy lại vang lên, lần này có thể nghe ra anh ấy nói rất thận trọng.

“Cậu đừng hiểu lầm, tôi chẳng qua chỉ cảm thấy cậu cứ ép giọng mãi sẽ rất mệt. Tôi cũng không giỏi đến mức ấy, không cần phải khen suốt đâu.”

Tôi bóp chặt vành tai nóng ran của mình, giọng nói có năng lực điều khiển là như vậy à.

“A a a, thực ra tôi không ép giọng đâu, giọng tôi vốn là như thế mà.”

Đối phương im lặng vài giây, rồi lảng sang chuyện khác.

“Chơi tiếp không?”

Tôi lặng lẽ thu lại ngón tay vừa định bấm nút thoát, nghe theo trái tim mình.

“Chơi.”

3.

“Cái quái gì vậy, sao chuyện tốt thế này không bao giờ đến lượt tôi chứ?!”

Đứa bạn cùng phòng đang lướt Douyin đột nhiên hét lên.

Tôi vừa điều khiển nhân vật trong game vừa hỏi: “Sao thế?”

“Cậu nhìn xem tôi đọc được cái gì này, có người tỏ tình với Thái tử gia, bị từ chối xong lại nhận được một vạn tệ…”

“Tại sao người đó không phải là tôi chứ? Tôi cũng muốn tỏ tình với Thái tử gia!”

Cô ấy gào lên như một diễn viên kịch, tôi cũng hùa theo, diễn sâu không kém.

“Tôi cũng muốn tỏ tình với Thái tử gia, hu hu hu!”

Đúng lúc này, một người bạn khác trong phòng đột nhiên lên tiếng:

“Tôi có WeChat của anh ấy đấy, gửi vào group rồi.”

Cả phòng đều giật mình, đồng loạt quay sang nhìn cô ấy.

“Cái gì? Hóa ra cậu là đại gia ngầm à?”

Bạn cùng phòng lườm một cái: “Thái tử gia chính là Dư Vọng, các cậu không biết sao? Trước đây tôi từng cùng câu lạc bộ với anh ta, đã kết bạn từ lâu rồi.”

Chúng tôi cùng nhau lắc đầu nhưng chẳng ai thực sự đi kết bạn với Dư Vọng. Chuyện này chỉ nói chơi thôi, ai mà thật sự tỏ tình chứ.

Câu chuyện kết thúc ở đó, ký túc xá lại yên tĩnh trở lại.

Lúc này, giọng nói của cao thủ trong game đột nhiên vang lên:

“Cậu muốn tỏ tình với Dư Vọng à?”

Hóa ra mic vẫn chưa tắt, anh ấy đã nghe thấy hết.

“Không đâu, tôi chỉ đùa thôi.”

“Ồ.”

Sao giọng điệu này nghe có vẻ hơi thất vọng vậy nhỉ?

Nhưng tôi không kịp nghĩ nhiều, một mạch leo lên rank Vương Giả, tôi vội vàng chào một tiếng rồi thoát game ngay lập tức.

4

Sắp đến tuần thi cuối kỳ, tôi bận ôn tập đến mức chẳng có thời gian chơi game.

Vất vả lắm mới thi xong nhưng chỗ làm thêm trước đây lại đóng cửa, tôi phải tìm công việc khác.

Tiền trong tay ngày càng ít, tôi đứng ở đầu phố ăn vặt, có chút mờ mịt.

Đúng lúc này, một chiếc Ferrari ngông nghênh phóng qua, khói xe phả thẳng vào mặt tôi.

Tôi lùi lại phía sau mấy bước, không nhịn được mà thầm than thở: “Người giàu nhiều thế, tại sao không có phần của mình nhỉ?”

Sau khi hỏi xong cửa hàng cuối cùng, ông chủ bảo tôi về chờ thông báo, tôi chuẩn bị quay về ký túc xá.

Khi đi ngang qua bãi đỗ xe, tôi tình cờ nhìn thấy chiếc Ferrari ban nãy, không nhịn được liếc thêm một cái.

Ở góc khuất, có hai người đang đứng đó.

“Tiền tôi đã chuyển rồi, làm ơn biến khỏi tầm mắt tôi.”

Giọng nữ sắc bén xé tan màn đêm.

“Dư Vọng, anh không có trái tim!”

“Tôi không cần tiền, tiền có tác dụng gì chứ? Tôi chỉ muốn anh hẹn hò với tôi thôi!”

Tôi tò mò nhìn qua, hóa ra người đó chính là Dư Vọng. anh ấy khẽ nhướn mày.

“Chưa đủ tiền à?”

Anh ấy cúi đầu bấm vài cái trên điện thoại di động.

“Bây giờ đủ chưa? Cô có thể làm ơn đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không?”

So với vẻ lạnh lùng của Dư Vọng, cô gái kia trông như một kẻ điên mất kiểm soát.

Tôi lắc đầu, chị gái này sao không hiểu chuyện nhỉ? Đời người không thể tham lam, đã có tiền rồi thì cần gì nói chuyện yêu đương.

“Anh nghĩ tôi cần tiền của anh chắc? Ai mà không có chứ? Dư Vọng, anh sỉ nhục người khác quá đáng rồi!”

Nói xong, cô gái kia tức giận đẩy Dư Vọng một cái rồi nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Hóa ra cô ta cũng là một đại gia, chẳng trách không cần tiền, chỉ cần tình yêu.

Là tôi trèo cao, xin phép rời đi ngay đây.

Tôi mím môi chuẩn bị rời đi, đúng lúc đó ánh mắt Dư Vọng nhìn về phía tôi, mà tôi lại chưa kịp thu lại ánh nhìn, chỉ thấy anh ấy hơi ngẩn người, lông mày nhíu lại.

Xong rồi, vô tình nhìn thấy chuyện riêng của Thái tử gia, liệu có bị bịt đầu mối không đây?

Tôi quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.

Anh ấy không đuổi theo, dù sao tôi cũng đã luyện qua, người bình thường không thể đuổi kịp tôi.

Tôi là con chó nhanh nhẹn của núi rừng!

5

Buổi tối, tôi nhận được thông báo từ ông chủ, bảo khi nào tôi không có tiết học thì đến cửa hàng làm thêm. Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Lâu rồi không chơi game, tay có chút ngứa ngáy, tôi liền đăng nhập ngay.

Cao thủ đang online, tôi chủ động mời anh ấy vào trận.

Không hiểu sao hôm nay tâm trạng cao thủ có vẻ không tốt, đánh cực kỳ tàn bạo.

Nhưng tâm trạng của anh ấy có tốt hay không cũng không quan trọng, tâm trạng tôi tốt là được. Mà tâm trạng tốt thì miệng cũng không ngừng nói, tôi thao thao bất tuyệt kể chuyện về Thái tử gia của trường mình.

“Cái ông thần đó, đúng là quá giàu, có khác gì Thần Tài đâu chứ?”

Tôi nói đến khô cả miệng, cứ tưởng cao thủ sẽ không phản ứng gì, ai ngờ anh ấy đột nhiên lên tiếng.

“Cậu thấy anh ấy thế nào?”

“Ai cơ?”

Anh ấy mập mờ đáp: “Thì Thái tử gia gì đó.”

“Tốt, rất tốt.”

“Vậy cậu có muốn thử tỏ tình với anh ấy không?”

Tôi ngẩn ra, kinh ngạc trước lời đề nghị táo bạo này.

“Tôi á? Không được đâu.”

Anh ấy dường như hơi sốt ruột: “Người khác đều có thể, sao cậu lại không thể?”

Rồi anh ấy tiếp tục động viên: “Dù sao cũng đâu có mất miếng thịt nào đâu, lại còn có tiền nữa.”

Nghe anh ấy nói hình như cũng có lý, chỉ hai câu nói mà có thể cầm được ngay một vạn tệ.

Ra ngoài xã hội rồi, làm gì còn chuyện miếng bánh từ trên trời rơi xuống như vậy nữa?

Bị anh ấy thuyết phục, tôi bắt đầu lung lay.

“Cậu nói cũng đúng, tôi cứ chờ bị anh ấy từ chối rồi nhận lấy một vạn thôi.”

Anh ấy không nói gì thêm, tôi cũng không để ý, trong lòng đã âm thầm lên kế hoạch.

6

Chuyện tỏ tình với Dư Vọng không khó, chỉ cần soạn tin nhắn, nhắm mắt lại rồi gửi đi là xong.

Cái khó là làm sao để kết bạn với Thái tử gia.

Mặc dù tôi biết số WeChat của anh ấy nhưng anh ấy không kết bạn với người lạ.

Tôi kể chuyện này với cao thủ, anh ấy im lặng một lúc rồi nói:

“Cậu cứ gửi lời mời kết bạn đi, chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý.”

Được rồi, tin anh ấy lần này vậy.

Tôi không hy vọng gì nhiều, gửi xong thì quay sang lướt vòng bạn bè, ai ngờ một thông báo bật lên ngay lập tức.

[Đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.]

Tôi trợn tròn mắt.

Thật sự đồng ý luôn hả?!

Vậy... thử xem sao?

Tôi chỉnh sửa một tin nhắn tỏ tình, ngón tay đặt lên nút gửi, nhắm hai mắt lại rồi bấm gửi tin nhắn.

“Tôi thích anh.”

Thái tử gia trả lời ngay lập tức: “Ừ.”

Ừ là sao?

Sao không giống như tôi tưởng tượng nhỉ? Tôi gãi đầu, tiếp tục nhắn.

“Làm bạn trai tôi nhé.”

Thái tử gia: “Được.”

Tôi: "?"

Khoan đã, anh ấy đồng ý rồi hả? Sao anh ấy lại đồng ý?

Chẳng phải anh ấy nên chuyển tiền rồi bảo tôi biến khỏi tầm mắt sao?!

Hình như đùa hơi quá rồi, hay là giải thích lại với anh ấy nhỉ?

[Chuyển khoản hai mươi vạn tệ, ghi chú: Tặng tự nguyện.]

Dư Vọng: “Quà gặp mặt cho bạn gái.”

Ha ha, tôi còn chưa kịp gõ mấy chữ “đùa thôi mà” thì tin nhắn của anh ấy đã gửi đến.

Giờ tôi phải làm sao đây?

Cái này... tôi phải làm sao đây, dù là quân tử cũng không thể vượt qua được cửa ải này, huống chi tôi lại là kẻ tiểu nhân.

Nhưng nếu nhận hai mươi vạn tệ này tôi sợ anh ấy biết sự thật rồi báo cảnh sát bắt tôi nhưng tôi thật sự không thể từ chối.

Suy nghĩ một hồi, tôi mở cửa sổ trò chuyện với cao thủ, mấy lần tiếp xúc với cao thủ tôi cảm thấy anh ấy rất đáng tin cậy, giống như một người anh trai tri kỷ, vừa có thể nghe tôi kể lể chuyện phiền muộn, lại còn có thể đưa ra lời khuyên, nên tôi đã thêm anh ấy vào danh sách bạn bè.

“Cao thủ, tôi vừa tỏ tình với Thần Tài.”

Anh ấy trả lời rất nhanh: “Kết quả thế nào?”