📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Tôi xui xẻo bị hệ thống chọn trúng, xuyên thành vợ của Cố Hoài Chi.

Một người đàn ông trầm cảm.

Giọng điệu của hệ thống giống như trời giao nhiệm vụ lớn lao vậy, tận tình khuyên bảo tôi:

“Cô Trương, trong kịch bản này, chỉ khi cô cứu vớt thành công người chồng trầm cảm này thì cô mới có thể trở về thế giới thật được.”

Tôi kéo chiếc rèm kín mít ra, giương đôi mắt không chút cảm xúc lên hỏi lại:

“Mỗi ngày tôi đi làm đều mệt như cún, đến đây còn phải khuyên tên đàn ông kia đừng tìm chết như dỗ trẻ con nữa? Bản thân tôi cũng muốn chết luôn cho rồi đây!”

Vậy nên khi Cố Hoài Chi đi tìm cái chết, tôi đều vờ như không nhìn thấy.

Sau nhiều lần hệ thống cảnh cáo trong vô vọng, nó quyết định không quản nữa:

“Được rồi, đàn ông đẹp như này cô cũng có thể vô tâm bỏ mặc không cứu. Trương Ngọc Hoa, cô tự chơi một mình đi!”

Không có sự ràng buộc của hệ thống, tôi hoàn toàn không quan tâm sống chết của tên đàn ông này nữa.

2.

Bởi vì Phó Hoài Chi là một phú nhị đại, cha anh ta để lại cho anh ta rất nhiều tài sản, vậy nên anh ta không cần đi làm.

Là loại [Không cần tiền nhiều, tôi chỉ cần tình yêu] điển hình trên mạng.

Tiền nhiều quá không có chỗ tiêu, sau dần anh ta trầm cảm luôn.

Sau đó người đi làm trâu làm ngựa cả ngày như tôi bị bắt vào thế giới này để cứu vớt thiếu gia trầm cảm.

Buồn cười thật đó, mạng của dân thường thì không phải mạng hả?

Bà đây không quan tâm ngươi đau hay ngứa đâu nhé.

Nếu như đã trở thành chồng tôi, vậy phải hầu hạ tôi. Còn muốn tôi mặt nóng dán mông lạnh á? Không có cửa!

Hôm nay anh ta vẫn giống như thường ngày, trốn ở trong phòng không ra ngoài.

Tôi liền tức giận gõ cửa.

Anh ta nghe đến phát phiền, mở ra một khe hở nhỏ.

Chỉ đủ lộ đôi mắt sâu thẳm u ám nhìn tôi.

“Cô muốn gì?”

Giọng điệu anh ta khó chịu.

“Tôi đói rồi, anh đi nấu cơm đi.”

Giọng điệu tôi còn khó chịu hơn.

“Không.”

Nói xong chữ kia anh ta liền muốn đóng của lại, tôi nhanh lẹ thò chân vào khe cửa chặn cứng, đẩy nó ra.

Người đàn ông cao 1m86 mặt không cảm xúc đứng trước mặt tôi.

Tóc anh ta dài quá mày cũng không thèm cắt, khi cúi đầu che khuất đôi mắt, chỉ có thể nhìn thấy quai hàm sắc sảo.

Nhìn bộ dạng như người chết này của anh ta, tôi càng tức giận hơn:

“Bây giờ đi nấu cơm, sau đó xuống lầu cắt tóc. Nhìn cái bộ dạng như người chết này của anh có khác gì ma nam đâu chứ.”

Vốn dĩ da anh ta đã trắng rồi, tóc còn dài nữa, không phải rất giống ma sao?

Cố Hoài Chi vẫn đứng nguyên bất động.

Tôi không nhịn nổi nữa, nắm lấy cổ tay anh ta kéo về phía trước, anh ta loạng choạng ngã vào lòng tôi, vô cùng hoảng sợ:

“Cô có bệnh hả?”

Tôi vén mái tóc cản trở của anh ta ra, lấy chiếc kẹp tóc trên đầu mình kẹp lên.

Nhìn khuôn mặt khôi ngôi của anh chồng lộ ra, bỗng nhiên sự tức giận của tôi biến mất hơn nửa, giọng nói cũng được khống chế dịu dàng hơn vài phần:

“Ngoan, ai bảo anh là chồng tôi chứ, tôi đói rồi, anh không lo thì ai lo đây.”

Cố Hoài Chi sững sờ, dường như cảm thấy lời tôi nói cũng có lý.

Sau khi tôi buông ra, anh ta vuốt thẳng lại chiếc sơ mi nhăn nhúm, kéo ống tay áo xuống để che đi vết sẹo do bản thân tự gây ra, xoay người lấy chiếc tạp dề buộc quanh eo.

“Hôm nay vẫn ăn đậu phụ khô xào thịt chứ?” Một lúc lâu sau, trong bếp truyền ra câu hỏi của người đàn ông.

Tôi ngả người trên ghế sofa, thản nhiên đáp: “Ừm.”

3.

Làm sao để sống cùng một người có bệnh?

Trực tiếp coi anh ta như một người bình thường là được rồi.

Ăn cơm xong, trong lúc anh ta đang thu dọn bát đũa, tôi cầm lấy áo khoác của anh, chặn đường về phòng của anh ta.

“Bát tôi cũng đã rửa xong, cô nên để tôi về phòng rồi.”

Cố Hoài Chi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt kia, nhưng phối cùng cái kẹp tóc hoạt hình màu hồng của tôi lại trở nên cực kỳ hài hước.

Tôi nhất thời không nhịn nổi, cười ra tiếng:

“Haha”

“Cô cười cái gì?” Anh ta khẽ cau mày, cuối cùng biểu cảm cũng thay đổi.

“Thật ra đôi lúc anh cũng đáng yêu lạ lùng ấy chứ.”

Tôi đang trung thực thôi.

Anh ta còn muốn nói gì đã bị tôi dùng ngón trỏ chặn môi lại: “Suỵt” một tiếng.

“Đã nói đi cắt tóc mà, tôi không muốn ngày nào cũng phải ở chung với ma đâu.”

4.

Cố Hoài Chi tức giận rồi.

Sau khi cắt tóc xong, anh ta hùng hổ đem kẹp tóc trong lòng bàn tay đưa cho tôi:

“Trả cô.”

Tôi nhìn người đàn ông đẹp trai như được thay da đổi thịt trước mặt, không hiểu anh ta đang tức giận cái gì.

Nhưng anh ta cau có mặt mày với tôi, tôi cũng lười quan tâm.

Khu biệt thự cao cấp này buổi tối không có người đi bộ.

Hai chúng tôi một trước một sau, khoảng cách ở giữa dài như sông Trường Giang.

Anh ta bước nhanh ở đằng trước, tôi chọc mèo chó đằng sau.

“Lại đây, meo meo, lại đây lại đây, hai nhóc ngoan.”

1 con mèo đồi mồi sạch sẽ cùng với một con Samoyed nhem nhuốc.

Một con đã lang thang từ lâu, con còn lại chắc là mới bị chủ bỏ rơi.

Châm ngôn khi nhặt mèo hoang là [Nhanh tay thì còn chậm tay thì mất.]

Chó hoang cũng giống như vậy.

Tối nay tôi đúng là nhân phẩm bùng nổ, thoáng cái nhặt về một cặp chó mèo.

Đuôi của Gia Gia (tên chó) vẫy vẫy sắp thành cái cánh quạt rồi, quần tôi cũng bị mèo con cọ đến mức đầy lông.

Kết quả tiếng cười ngốc nghếch quá lớn, bị người đàn ông phía trước nghe được.

Sau khi Cố Hoài Chi cắt tóc, cả người anh ta không còn cảm giác u ám nữa, tay đút túi đứng đó như cây cột, giống như hình mẫu người đàn ông lý tưởng vậy.

“Cô đi chậm thế làm gì?”

Anh ta nhạt nhẽo hỏi.

Tôi ngoáy ngoáy tai, nghiêng đầu: “Nói luyên thuyên cái gì đó, cách xa quá tôi không nghe thấy.”

5.

Cố Hoài Chi sải bước lại gần, đang định nổi giận thì ngay khi cúi đầu nhìn thấy mèo còn, đôi mắt liền sáng lên.

Anh ta muốn chạm vào mèo, nhưng bị tôi chặn lại.

“Con mèo này đã thuộc về tôi rồi.”

Anh ta muốn chạm vào chó, lại bị tôi chặn tiếp.

“Chó cũng là của tôi.”

“Ai lấy trước được trước, hiểu không?”

Anh ta mím chặt môi kìm nén một lúc lâu, đột nhiên học theo chiêu bài cũ của tôi.

“Chúng ta là vợ chồng, của vợ cũng là của chồng.”

“Ồ, anh cũng biết chúng ta là vợ chồng à.”

Tôi như đột nhiên bừng tỉnh, kéo dài chữ cuối: “Có đôi vợ chồng nào về nhà mà đi cách nhau một đoạn dài như thế không?”

Anh ta muốn tranh luận với tôi.

Cuối cùng cãi đến mức mặt đỏ tía tai.

Hệ thống chọn tôi cứu vớt kịch bản này đúng là nhầm người rồi.

6.

Gia Gia tắm rụng rất nhiều lông.

Tôi mệt lả người ngồi xổm trong phòng tắm, nhưng Cố Hoài Chi lại lên cơn.

Lúc trước mỗi khi anh ta khó chịu thì tôi chơi xấu cũng chẳng có tác dụng gì.

Hôm nay có thể ra ngoài cùng tôi, cũng là may mắn vớ được lúc anh ta đang trong trạng thái bình thường.

Lông chó bay tứ tung khắp nơi, tôi ở dưới lầu gào đứt hơi kêu anh ta xuống giúp anh ta cũng chả quan tâm.

Kết quả dưới nền phủ đầy bọt, tôi chân trái vấp chân phải, một cú xoạc chân mạnh mẽ rơi trên nền đá:

“Ôi mẹ ơi!”

Đi kèm với tiếng kêu tinh hoa tiêu chuẩn này là một tiếng bị bóp nghẹt.

Người đàn ông ở tầng hai cuối cùng cũng thò đầu ra. Đôi mắt ướt đẫm tìm kiếm bóng dáng tôi:

“Trương Ngọc Hoa?”

Tôi không trả lời, tôi thật sự đau đến mức không nói nổi nữa rồi.

Chó con ở bên cạnh lo lắng rúc vào tôi, sủa vài tiếng.

Lúc này Cố Hoài Chi mới vội vàng đeo dép vào đẩy cửa phòng tắm ra.

Tôi lắc lắc cánh tay, được người đàn ông cúi xuống bế lên.

Cố Hoài Chi muốn chết về mặt tinh thần.

Nhưng hiện giờ tôi có khả năng là sắp chết về mặt thể xác.

7.

Khoa chỉnh hình ở bệnh viện lúc 3 giờ sáng.

Người đàn ông khuôn mặt mệt mỏi, bên cạnh còn có một con chó trắng đang ngồi.

Tôi nằm trên giường, bị quấn thành một cái xác ướp.

“Aa...”

Tôi sợ đau nhất, nước mắt nói rơi là rơi.

Nhưng vừa hít một hơi, liền khiến vết thương co giật, càng đau hơn.

“Cố Hoài Chi, giờ anh có thể kể cho tôi nghe 1 câu chuyện cười không, đừng để tôi khóc.”

Người đàn ông bị réo tên ngây ra vài giây sau đó mở điện thoại tra Baidu, đọc theo trên đó:

“Ngày xưa, vào một mùa đông giá rét, ông Vương phát hiện một con rắn bị đóng băng dưới gốc cây. Sau đó ông Vương tốt bụng đã ôm con rắn đó vào lòng và mang về nhà. Kết quả là ngày hôm sau, ông Vương liền treo một tấm biển trên cái cây đó, trên tấm biển viết cấm đại tiện.”

Trong phòng bệnh lạnh lẽo, sau khi tôi và người đàn ông ngồi cạnh giường nhìn nhau vài giây.

Tôi phát ra tiếng cười như tiếng sấm.

Sau đó vết thương của tôi bị kéo căng ra càng đau hơn.

“Xíttttt… được rồi được rồi, tôi nói thật đó.”

Nhưng mà Cố Hoài Chi kể xong vẫn chẳng biết buồn cười ở đâu, vẻ mặt ngơ ngác hỏi tôi rốt cuộc buồn cười chỗ nào.

Tôi xoa xoa miệng, ổn định cảm xúc rồi giải thích:

“Ông bác này tưởng phân đông cứng là con rắn.”

“Ồ.”

Anh ta hiểu rồi.

Ba phút sau, trong phòng bệnh lại phát ra tiếng cười lớn.

Lần này không phải là tiếng của tôi.

8.

Mấy ngày này phải bó bột không đi lại được, tôi liền gửi cho ông chủ giấy nghỉ phép.

Dứt khoát nằm trên giường ngủ từ sáng đến tối.

Nhưng mà Cố Hoài Chi thì không được nhàn rỗi như vậy.

6 giờ sáng ngày đông giá lạnh, chó con đúng giờ ngồi xổm trước phòng anh ta gào rú lên.

Gia Gia rất thông minh, biết chân tôi bị gãy nên không thể dắt nó đi dạo.

Khi Cố Hoài Chi đi qua phòng tôi, tôi có thể cảm nhận được một cỗ oán giận.

Nhưng mà khi vuốt ve bộ lông xù của Gia Gia, trên mặt anh ta nở nụ cười tươi như hoa, cũng không thể chỉ biết hưởng thụ mà không thèm phụ trách chăm sóc được.

Trên đời nào có chuyện tốt như thế chứ.

Tôi lật người nằm trên tấm thảm dày, vô cùng đắc ý nhắm mắt lại.

Kể từ đó, người đàn ông vốn dĩ bị mất ngủ lại bởi vì chó con nghịch ngợm mà giờ đây mỗi tối vừa đặt đầu xuống giường liền ngủ ngay.

9.

Tiếp nhận kịch bản cứu vớt này gần nửa năm, tốc độ cứu vớt của tôi vẫn ở con số 0.

Hệ thống giao nhiệm vụ cho tôi, cái gì mà giặt quần áo nấu cơm cho nam chính, tâm sự cùng nam chính để tháo gỡ những những phiền muộn trong lòng các loại, nhưng một cái tôi cũng không làm.

Trái lại lại luôn dùng ké kỹ năng nấu nướng của Cố Hoài Chi.

Đôi khi nhìn thấy anh ta giặt quần áo bằng tay tôi còn thuận tiện ném áo lông vũ của mình cho anh ta giặt.

Dần dần anh ta còn theo thói quen hỏi tôi có quần áo cần giặt không nữa.