Rõ ràng đó là một sợi dây chuyền bình thường, trên dây còn có một chiếc nhẫn.
“Chiếc dây chuyền này khá đặc biệt đấy.”
Cố Hoài Chi đưa tay nắm lấy nó, hờ hững nói: “Ừ, đây là nhẫn cưới của chúng ta.”
Tôi cố gắng nhớ lại lần đầu tiên gặp anh ta, hình như lúc đó trên bàn đã đặt một tấm giấy chứng nhận kết hôn cùng với cặp nhẫn cưới.
Sau đó tôi tiện tay vứt chúng vào trong ngăn kéo.
Nhắc đến mới nhớ, hình như lúc đó hệ thống còn nói cho tôi một quy tắc khác.
[Nếu như cô không muốn can thiệp vào cuộc đời anh ấy, vậy thì một năm sau ly hôn với anh ấy là cô có thể trở về thế giới cũ.]
Qua hơn nửa năm, tôi gần quên mất điều này.
Chỉ cảm thấy ở cùng với Cố Hoài Chi tôi không cần trả tiền điện nước, còn được sống trong biệt thự rất có lợi cho ví tiền.
Tôi hỏi anh ta: “Vậy anh đeo nó lên cổ làm gì?”
“Tôi sợ làm mất nó.”
Lý do này khiến tôi bật cười: “Nhưng đeo lên chỗ này càng dễ mất hơn đó.”
Anh ta ngước mắt lên, lần đầu tiên tôi thấy trong mắt anh ta có sự kỳ vọng:
“Nhưng chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy nó, tôi sẽ nhớ ra tôi là chồng của cô.”
Sếm sẩm quả, chịu không nổi.
Tôi quay đầu, không thèm nhìn anh ta nữa.
Nhưng mà cánh cửa trái tim lại không thể đóng được vào lúc này.
Ôi, cái tên gian xảo này.
18.
Phía Bắc có hệ thống sưởi, cho dù bên ngoài tuyết rơi trắng xóa thì trong phòng vẫn ấm áp khiến người ta cảm thấy lười biếng.
Cả tuần nay tôi đều phải tăng ca, khó lắm mới tới hai ngày cuối nghỉ ngơi.
Mặc dù lần này đi công tác xảy ra chút xung đột nhỏ với đồng nghiệp, nhưng đó đều không quan trọng.
Việc lập kế hoạch cho sản phẩm lần này tôi có nhiệm vụ quan trọng, việc bàn giao công việc cho chi nhánh bên này đều dựa vào tôi.
Lão đầu hói khó chịu với tôi như thế nào cũng không thể ép tôi, dám ép tôi tôi sẽ tố cáo ông ta.
Lâu lắm rồi mới thấy tuyết.
Sau khi đeo cho một mèo một chó một chiếc khăn dày thật dày, tôi gọi Cố Hoài Chi ra ngoài đắp người tuyết.
“Anh chơi ném tuyết bao giờ chưa?”
Tôi nặn một quả cầu tuyết, nhân lúc Cố Hoài Chi đang xúc tuyết ném về phía anh ấy.
Anh ấy rùng mình vì lạnh:
“Lạnh quá.”
“Tôi chưa từng chơi. Trước kia họ nói nghịch tuyết sẽ ốm nên không cho tôi chơi, hơn nữa từ trước đến nay cũng không có ai chơi cùng tôi.”
Họ chắc là bố mẹ của anh ấy nhỉ.
Nhìn thấy tâm trạng của anh có chút trầm xuống, tôi lại ném một quả cầu tuyết nữa tới:
“Không có ai? Tôi đứng lù lù đứng trước mặt anh thế này mà anh kêu không có ai hả, đừng lề mề nữa, tôi chuẩn bị ném quả thứ ba rồi đó.”
Dưới chân đầy tuyết vô cùng trơn trượt, nhưng tôi mặc rất dày không sợ ngã. Trời tuyết lạnh khiến mũi đỏ bừng hết lên nhưng cả hai đứa tôi đều không muốn về quá sớm.
Dưới thời tiết âm độ này không có ai nguyện ý bước ra khỏi cửa cả.
Khi cư dân của tiểu khu đi mua đồ về còn ngó nhìn chúng tôi muốn chút, bàn tán: “Mấy người này chắc là từ phía nam tới, tuyết rơi to như thế này có gì vui cơ chứ. Thật là kì lạ.”
Ừm, nhìn người chuẩn lắm.
19.
Tóc Cố Hoài Chi gần đây lại dài ra một chút, anh ấy chuẩn bị đi cắt.
Tôi nói ở cửa tiểu khu của chúng tôi có một tiệm cắt tóc.
“Cô không đi cùng tôi sao?” Người đàn ông lấy nhầm khăn quàng cổ cũng không biết, cứ quàng từng vòng lên cổ như cũ.
“Tài liệu này tôi vẫn chưa làm xong nữa, ây da, anh đeo nhầm khăn kìa.”
“Tôi không thể đeo cái của cô à?” Cố Hoài Chi nắm chặt chiếc khăn màu đỏ kia không buông tay.
“...”
“Có thể.”
Sau khi anh ta đi ra ngoài, tôi mệt mỏi xoa sống mũi, đi quanh phòng khách vận động một chút, đột nhiên nhìn thấy lọ thuốc rơi ở cửa.
Một lọ thuốc màu trắng, rất nhỏ.
Bao bì trên thân lọ dùng dùng bút bi đen viết chữ [ Fluoxetine ]
Cố Hoài Chi vẫn uống thuốc.
Tôi tưởng rằng chúng tôi đến đây anh ta sẽ không cần đem thuốc nữa.
Tôi nhặt nó lên, đặt nó trên tủ lối vào.
Đột nhiên điện thoại vang lên tiếng chuông thông báo.
Tôi mở ra xem, là một tấm ảnh và tin nhắn do Cố Hoài Chi gửi tới.
Xem tấm ảnh, là một tạo hình vô cùng thảm họa.
[Nếu như tôi trở nên xấu đi, cô sẽ rời bỏ tôi sao?]
20.
Lúc anh ấy trở về, viền mắt hơi đỏ đỏ.
Tôi nhìn qua, thật ra cũng không sao cả, chẳng qua cảm thấy người chồng u ám trước kia biến thành một tên ngốc mà thôi. Cũng...cũng không phải là quá xấu.
“Không xấu đâu, thật đó.” Tôi chạm nhẹ vào khuôn mặt lạnh băng của anh ấy, quả thực có chút tội lỗi.
Tôi đâu biết quán cắt đó không đáng tin như vậy đâu chứ.
“Hơn nữa tóc là thứ có thể dài ra nữa, cắt đi rồi vẫn có thể dài mà, mặt còn giang sơn còn, sợ gì chứ.”
Tôi không biết cách dỗ người khác, tôi có cảm giác mình mà nói tiếp anh ta sẽ khóc ngay tại chỗ luôn mất.
“Cố Hoài Chi, tôi sẽ không rời bỏ anh.”
Nhìn anh ấy quá im lặng, tôi liền trả lời câu hỏi mà anh ấy nhắn lúc nãy.
Tôi sẽ không rời bỏ anh.
Chỉ cần anh đừng từ bỏ bản thân mình.
“Nhưng đến khi nào tóc mới mọc dài ra được, mọc chậm quá, tôi đợi được nó không?”
Cố Hoài Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói rất nhỏ, giống như chỉ nói cho bản thân nghe vậy.
Đột nhiên một trận chua xót xông lên mũi tôi.
Tôi rất tức giận, nhưng lại càng muốn khóc.
Rõ ràng trước đây chúng tôi còn cùng nhau cười, nhưng, một ngày nào đó trong tương lai thì sao?
Đêm nay, chúng tôi lưng đối lưng, cả hai cùng im lặng.
Chăn sưởi rất ấm áp, nhưng không thể sưởi ấm được đôi chân của tôi.
Khi tôi nghe thấy tiếng động phía sau lưng liền vắt chân lên nhét vào lòng anh ấy.
“Chân tôi lạnh, anh giúp tôi làm ấm nó đi.”
Người đàn ông bị lạnh đến rùng mình, cuối cùng thay đổi hướng đi cuộc đời, thuận theo phương hướng tôi ở mà nằm xuống.
“Trương Ngọc Hoa, chân cô lạnh thật đấy.”
“Ừ, tôi là người rất sợ lạnh đó.”
Trong màn đêm, chúng tôi không thể nhìn rõ mặt đối phương.
“Trương Ngọc Hoa, cô có cần tôi không?”
“Phí lời, lò sưởi di động to như này tất nhiên là cần rồi.”
Anh ta cười, đắp chăn càng chặt hơn.
“Trương Ngọc Hoa, tôi là ai?”
“Cố Hoài Chi á, chồng của tôi.”
Tôi trả lời vô cùng trôi chảy, như lẽ đương nhiên, khiến ngay cả bản thân tôi cũng sợ hãi.
Trước đây tôi đều cảm thấy sống chết của người đàn ông này không có quan hệ gì với mình, nhưng lâu dần, sau khi chúng tôi trở nên thân thuộc, chiếc nhẫn cưới không có ý nghĩa gì kia lại không ngừng phát sáng.
Không phải tôi đã yêu anh ấy rồi đấy chứ!
Hửng đông, trằn trọc cả đêm không ngủ được một chút nào.
21.
Mấy ngày bàn giao công việc cuối cùng, tôi bận đến mức chân không chạm đất.
Người cùng tham gia cuộc họp biết tuần sau tôi sẽ trở về, nhất quyết kéo tôi đi đến tiệm giày của cô ấy đi dạo.
“Cậu nhìn xem có thích đôi giày nào ở đây không, lấy vài đôi về đi.”
“Đây đều là do tớ tự thiết kế đó.”
Tôi vừa nghe hai mắt liền phát sáng.
Nhưng cuối cùng tôi cũng chỉ chọn một đôi giày cao gót mũi nhọn đính đá.
“Đôi này dễ bị rơi đá, không bền.”
“Không sao, tôi làm đồ sưu tầm.”
22.
Tôi ôm lấy hộp giày đi trong tuyết, ngực phồng lên như con ngỗng vậy.
Gia Gia nghe thấy tiếng mở cửa, bổ nhào về phía tôi thiếu chút nữa khiến tôi bay ra mấy mét.
Phòng khách không bật đèn.
Tôi nhặt hộp giày đi chó con đụng rơi lên, lấy khăn ướt lau sạch nước tan từ tuyết.
Cố Hoài Chi lại lau nhà đến mức sáng bóng.
Tôi nhìn cửa phòng đóng chặt, không còn gì để nói.
Mở hộp giày, tôi lấy lọ keo 502 từ trong túi ra, kéo một cái ghế đến ban công ngồi.
Thật ra vừa ra khỏi cửa hàng đá đính trên giày đã bị rơi ra rồi.
Nhưng mà những viên đá này không biết nghe lời, cho dù tôi dán như nào cũng không dán lên được đôi giày.
Trong lúc tức giận, tôi mở cửa sổ ra, gào khóc thảm thiết:
“Ông trời ơi, tôi không muốn sống nữa...”
Cuối cùng đèn trong phòng khách cũng được bật lên rồi.
Người đàn ông đứng ngược sáng đối diện tôi, tôi chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm thon gọn của anh ta.
“Làm sao thế?” giọng anh ấy nhẹ như lông vũ.
“Đôi giày cao gót phiên bản giới hạn toàn cầu hỏng mất rồi.”
Tôi lau nước mắt, liếc nhìn cánh tay chưa kịp che đi của Cố Hoài Chi.
“Đã bán hết chưa? Kiểm tra trang web chính thức chưa, để tôi xem xem.” Anh ta gấp gáp lấy điện thoại từ trong túi ra.
“Đây là do người khác làm, không mua được ở chỗ khác, chỉ có một đôi này thôi.”
Tôi đưa những viên đá trong tay cho anh ấy: “Anh xem có phải rất đẹp không, vốn dĩ nó nên nằm ở gót ở đôi giày này.”
Anh ấy nhìn những viên đá lấp lánh, bên trên còn có một lỗ nhỏ, sau đó cầm đôi giày lên nói: “Dùng keo không gắn được cái này đâu, phải dùng kim khâu mới được.”
“Nhưng ở đây không có kim chỉ, tôi cũng không biết khâu.”
“Ở nhà có, trở về tôi giúp cô khâu lại.”
Sao ngay cả khâu vá Cố Hoài Chi cũng biết vậy.
Tôi hít một hơi, không thể tin nổi mà nhìn anh ấy.
Người đàn ông bước đến gần tôi, thở dài: “Vậy nên cô đừng khóc nữa, nó chưa hỏng.”
23.
Cuối năm, Cố Hoài Chi đem những bức tranh sơn dầu cất giấu trong phòng ra ngoài phòng khách.
Tôi hết bức chân dung này đến bức chân dung khác, đột nhiên cảm thấy có chút quen mắt.
Hình như giống với người tôi đã gặp ở đời trước.
Ngồi trước bức tranh nhìn chằm chằm tỉ mỉ một hồi lâu, lại cảm thấy cố gái trong tranh có chút giống tôi.
Ví dụ như thiếu nữ đang ăn táo này.
“Đây là ai thế?” Tôi chỉ vào bức tranh, cô ấy mặc bộ đồ ngủ cùng kiểu với tôi.
Cố Hoài Chi nhìn ngày tháng ghi chú trên bức tranh, dừng một chút sau đó ngước mắt hỏi lại:
“Không giống à? Tôi vẽ tệ lắm sao?”
Dưới góc bức tranh có ngày tháng, năm 2014.
“Tranh từ 10 năm trước?” Tôi càng nghi ngờ hơn.
Sau khi mở lịch trên điện thoại mới biết được hiện tại là năm 2014.
Vậy nên không phải tôi xuyên không đến thế giới khác, tôi chỉ đến một thời không khác?
“Cố Hoài Chi, tranh của anh thật đẹp, có phải trước kia từng tổ chức triển lãm tranh không?”
Tôi nhặt cây bút rơi trên đất lên, trên cây bút còn dính một chút sơn màu xanh.
“Có ai thích chứ?” Anh ấy lại tự ti.
“Tôi nè.”
24.
Giờ phút này cuối cùng tôi cũng nhận ra được.
Anh ấy sẽ rời khỏi thế giới này vào cuối năm 2014.
Bởi vì tôi đã xem qua triển lãm tranh của Cố Hoài Chi, vào năm thứ 10 kể từ khi anh ấy rời khỏi thế giới ở tuổi 25.
Họa sĩ thiên tài giống như ngôi sao băng, lặng lẽ rơi xuống.
Đó là câu cuối cùng trong phần giới thiệu cuộc đời của anh ấy.