📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Lúc đó tôi ngồi trước phòng trưng bày nghệ thuật, không biết tên thật của anh ấy không biết dáng vẻ của anh ấy như thế nào, chỉ bởi vì những thiên phú hội họa này mà buồn.

“Sao lại mất sớm như vậy chứ. Rõ ràng có thể tạo ra những tác phẩm đẹp như này...”

Lúc đó phong cách vẽ tranh của anh ấy đã đem đến linh cảm tạo sáng tạo nhãn hiệu công ty.

Giờ đây, người đem đến linh cảm của tôi đang đứng trước mặt tôi.

Tôi lại nhìn thấy số mệnh của anh ấy ngay trước mắt.

25.

Tôi bắt đầu quan sát mọi hành động của Cố Hoài Chi.

Nhưng anh ấy vẫn giống như thường ngày.

Mỗi ngày đúng giờ dắt chó đi dạo, dọn dẹp ổ cho mèo, đánh đàn rồi vẽ tranh...

Sự xuất hiện của tôi hình như cũng làm thay đổi cuộc sống của anh ấy một chút, bởi vì quả thực tôi đem lại cho anh ấy không ít phiền phức.

Một ngày nắng ấm, tôi hỏi:

“Ở cùng với tôi anh có vui không?”

Anh ấy trả lời: “Vui, mỗi ngày vừa nghĩ đến việc tôi có thể đợi cô về nhà tôi liền bắt đầu mong đợi.”

Tôi đột nhiên im lặng, sau đó xoay người không muốn quan tâm anh ấy nữa.

Anh ấy đuổi theo, hỏi tôi có phải tới tháng nên khó chịu không, muốn đi tới phòng bếp pha nước đường đỏ.

Tôi tránh đôi tay đang vây quanh tôi của anh ấy.

Lấy ra một tấm di thư từ dưới gối của anh ấy.

Anh ấy vậy mà vẫn có lương tâm, đem tất cả tài sản chuyển sang tên tôi, cuối thư còn giả vờ giả vịt thêm một câu: [ Xin lỗi, anh yêu em.]

Đang giả vờ cái gì chứ?

Xin lỗi, tôi rất yêu em, nhưng tôi vẫn phải đi chết?

Cho dù em có đắm chìm vào trong tình cảm của chúng ta, nhưng tôi vẫn không để tâm đến cảm nhận của em?

“Tờ giấy này định lúc nào đưa cho tôi?”

Mặt tôi không chút biểu cảm, vô cùng bình tĩnh hỏi:

“Đợi đến một ngày nào đó khi tôi về nhà, gọi tên anh nhưng anh không trả lời, tôi đi khắp nơi tìm, cuối cùng vừa mở cửa liền nhìn thấy anh cả người toàn là máu nằm dưới đất đúng không?”

Cố Hoài Chi bắt đầu hoảng loạn.

Anh ấy không biết tôi phát hiện cái này từ lúc nào.

Có lẽ anh ấy vẫn đang nghĩ rõ ràng bản thân đã giấu kỹ như thế, giấu trong ruột gối rồi mà sao vẫn bị tôi phát hiện

“Anh tưởng rằng tôi sẽ cảm động sẽ đau khổ, sau đó cả đời này sẽ không quên được anh sao?”

Tôi giễu cợt, vất tờ giấy đi, còn tiện tay lấy chiếc nhẫn cưới trên tay ném vào thùng rác.

Cố Hoài Chi muốn nhặt lên nhưng tôi không cho.

“Nhặt nó làm gì, cùng tôi đến cục dân chính.”

Anh ấy lắc đầu: “Không đi, tôi không đi đâu hết, tôi ở nhà.”

Tôi xoay người lục lọi giấy kết hôn trong tủ.

“Để ở đâu rồi?”

“Cô muốn làm gì?” Anh ấy nắm lấy cổ tay tôi, nhịp thở càng lúc càng nhanh.

“Cố Hoài Chi, tôi muốn ly hôn với anh.”

Tôi nhìn vào mắt của anh ấy, vô cùng nghiêm túc.

26.

Phòng ngủ tối tăm, rèm cửa kéo chặt kín như bưng.

Tôi nghe thấy anh ấy nhỏ giọng nghẹn ngào.

Còn đang nức nở lúc có lúc không.

Vừa bắt đầu tôi đứng trước mặt anh ấy, dần dần, anh ấy khóc đến cúi người xuống.

Sau đó tôi ngồi xuống bên giường, im lặng nhìn anh ta.

Anh ấy cảm nhận được anh mắt của tôi, chậm chầm đi qua.

Run rẩy ôm lấy đầu gối tôi, nói:

“Đừng, không muốn...”

“Rõ ràng cô đã đồng ý để tôi làm chồng cô rồi mà.”

Tôi muốn lấy chiếc dây chuyền trên cổ anh ấy xuống, bèn nâng cằm anh ấy lên:

“Nhưng tôi không muốn làm quả phụ, Cố Hoài Chi, anh còn nhớ tại sao chúng ta lại ở chung không?”

Cố Hoài Chi ngơ ngác, rất bối rối, anh ấy cố gắng nhớ lại, nghĩ thật kỹ, nhưng vẫn không nhớ nổi.

tôi bị hệ thống kéo tới thời không này, có thể là do bức tranh kia giống với bức trong bảo tàng nghệ thuật, hoặc cũng có thể là do thời không này xuất hiện Bug.

Nói chung là.

“Tôi không thuộc về nơi này.”

Sau khi im lặng, tôi nói thật với anh ấy:

“Vậy nên anh muốn gì tôi cũng không quản, đây là quyền tự do của anh. Nhưng trước khi anh tự do, chúng ta bắt bước phải cắt đứt quan hệ. Chỉ có ly hôn cùng với anh tôi mới có thể rời khỏi đây.”

Tôi xé trang cuối cùng của tờ lịch xuống, tìm thấy giấy kết hôn nhét vào trong túi.

27.

“Tôi không muốn ly hôn.”

Cố Hoài Chi nắm chặt lấy góc áo tôi, sống chết không chịu buông tay, từng giọt nước mắt rơi xuống ống tay áo anh ấy.

“Trương Ngọc Hoa, cô không thể như thế được...”

Tôi rủ mắt nhìn người chồng đang quỳ dưới đất.

Người đàn ông này đã mất hết hứng thú với cuộc sống, ảo tưởng sau khi rời khỏi thế giới này sẽ để cho vợ mình chút kỷ niệm đáng nhớ.

Anh ấy một bên đau khổ, một bên tận hưởng sự bầu bạn của tôi, anh ấy cố gắng cầu cứu tôi, tôi đồng ý, tôi nói tôi rất cần anh ấy.

Nhưng anh ấy chỉ cần cảm nhận được cảm giác người khác cần mình là đủ thỏa mãn, cuối cùng vẫn đá tôi ra khỏi cuộc đời anh ấy như cũ.

Tôi sẽ không cho anh ấy được như ý.

Muốn đá thì cũng là tôi đá anh ấy trước.

Tôi kéo lại góc áo, một chó một mèo đắng sau lưng biết chúng tôi cãi nhau gấp đến xoay vòng vòng. Tôi vẫy vẫy tay, bảo hai chúng đừng tới bên này.

Dù sao vẫn chưa ly hôn, mặc dù chỉ còn mấy ngày cuối là đến mốc thời gia nhưng tôi cũng không đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian được.

Tôi nghịch sợi dây chuyền trong tay, tuy anh ấy đã đeo nó rất lâu nhưng nó vẫn sáng như cũ.

Chủ nhân sợi dây chuyền quý trọng nó nhưng lại không biết quý trọng bản thân.

5 phút sau, người đàn ông hốt hoảng mở cửa ra, dường như khóc đến xé tim xé phổi.

“Trương Ngọc Hoa, Trương Ngọc Hoa...không, tôi không muốn chết nữa.”

“Cô trở về đi, tôi không giận cô nữa, tôi muốn ở bên cô, hức...”

“Cô đừng bỏ rơi tôi.”

Tôi từ trong góc phòng đi ra, đá đá mũi chân anh ấy.

“Thật không?”

Anh ấy đứng dậy, hoảng loạn ôm chặt lấy tôi.

“Tôi muốn ở bên cô, mãi mãi.”

Tôi tiện tay lau nước mắt trên mặt anh ấy đi, nhẹ nhàng nói một câu.

“Cố Hoài Chi, đây chính là cảm giác bị mất đi một thứ. Anh xem, nước mắt của anh từ nãy đến giờ chưa từng ngừng rơi. Nếu như đổi lại là tôi, anh nghĩ nhìn thấy bức thư kia, còn cả câu cuối cùng kia thì có ý nghĩa gì không?”

“Câu ‘Anh yêu em’ phải nói trước mặt mới được coi là có ý nghĩa.”

28.

Khi hệ thống thông báo cứu rỗi thành công, vừa đúng ngày cuối cùng tôi muốn ly hôn về nhà.

Nhưng không ly hôn thành công.

Chiếc nhẫn sáng bóng vẫn nằm trên tay phải của tôi.

Tôi nhìn vào căn hộ quen thuộc, những bức tranh của Cố Hoài Chi và bản nháp thiết kế của tôi vẫn bày ở trên bàn.

Tôi về nhà rồi.

Chẳng lẽ tôi đang mơ sao?

Lịch trên điện thoại đã trở về năm 2024.

Cuộc trò chuyện với lãnh đạo vẫn đang dừng ở câu cuối cùng.

“Tôi đã đi đến khu C của bảo tàng nghệ thuật rồi.”

Cố Hoài Chi đâu, cả mèo, chó của tôi nữa, đâu hết rồi?”

Cả một tuần tôi đều sống trong trạng thái hỗn loạn.

Thậm chí tôi còn hoài nghi có phải là do tôi thiết kế nhẫn đến mức tẩu hỏa nhập ma hay không?

Sau khi xin nghỉ một hôm, định đi đến bảo tàng nghệ thuật trước rồi đi đến bệnh viện đăng ký.

Sau đó một nhân viên bán mình cho tư bản như tôi còn bị bắt vào thế giới này đi cứu rỗi thiếu gia trầm cảm.

[Yêu] quả nhiên lại là mấy bức chân dung trong trí nhớ.

Chỉ là, người trong bức tranh đã biến thành một cô gái đang ăn táo.

Tôi nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu, cuối cùng tầm mắt rơi xuống phía chữ ký của tác giả.

[Vô danh.]

Không có tên.

Trên đường đến bệnh viện, tôi rất lo lắng , không cẩn thận đụng trúng làm rơi điện thoại của người khác.

Lúc nhặt điện thoại lên, phát hiện là một chiếc iPhone 6.

Đây là năm nào rồi mà nó vẫn được sử dụng.

“Thật xin lỗi.”

Tôi đưa điện thoại cho người kia, nhưng người đó không động đậy.

Tôi bối rối, nhịn không nổi muốn ngước mắt lên.

Kết quả là một giọng nói nam quen thuộc nhưng đầy ủy khuất vang lên:

“Vợ, cả tuần nay em đi đâu vậy?”

“Còn có thành phố này hình như thay đổi rồi, có những thứ anh chưa thấy bao giờ...”

“...”

Sau một hồi mờ mịt.

Tôi nghe thấy bên tai vang lên âm thanh điện tử:

“Cô Trương Ngọc Hoa, bởi vì chồng của cô thật sự quá ồn ào, chúng tôi chỉ đành rút gọn thời gian mang anh ấy đến bên cạnh cô. Vốn dĩ nghĩ rằng bệnh anh ấy tốt lên rồi sẽ yên tâm vẽ, kết quả anh ấy như bị điên vậy, đập nát hết tranh của, ồn ào muốn gặp cô.”

“Chúng tôi thật sự bó tay rồi, ồ đúng rồi, mèo và chó chúng tôi cũng đem đến đây rồi. Chúng tôi bó tay với vị thiên tài này rồi, cô tự xem mà làm đi nhé, tạm biệt.”

Người đàn ông vẫn đang oán trách không ngừng nghỉ, nhưng tôi lại vui mừng đến sắp khóc:

“Cố Hoài Chi.”

“Hửm?”

“Chúng ta về nhà thôi.”

Thời gian và không gian giao nhau, kể từ đó

Người yêu không bỏ lỡ.

[Hoàn]