Hồi nhỏ đi học vì quá trầm lặng nên tôi thường xuyên bị cô lập.
Lớn lên rồi, tôi vẫn luôn là người lặng lẽ đứng ở một bên.
Cho đến một ngày, phòng ký túc xá của tôi rủ đánh game xếp đội năm người nhưng mà lại thiếu mất một.
Thế là họ dạy tôi chơi.
Tôi chẳng hiểu chút gì về game đó cả.
Bạn cùng phòng tên Trần An chỉ vào màn hình rồi nói: “Cậu là hỗ trợ, cứ đi theo tướng đường dưới là được, bảo vệ người ta chính là nhiệm vụ chính của cậu.”
Cô ấy nói rất đơn giản, tôi cũng hiểu ra ngay.
Sau đó tôi điều khiển cô bé có cặp sừng nai nhỏ xinh xắn đi theo bên cạnh Trần An để chơi.
Chơi được vài lần, hôm đó mấy bạn cùng phòng rủ tôi đi ăn tiệc.
Ký túc xá của chúng tôi với một phòng nam sinh trong lớp cùng tổ chức chơi game chung.
Trong phòng bao ồn ào náo nhiệt, mọi người mở game, vừa đủ mười người, chia phòng đấu 5v5 như thường lệ.
Tôi cũng vào game.
Vẫn như mọi khi, tôi đi theo xạ thủ nhưng xạ thủ bị rừng bên kia giết chết hai lần, xạ thủ bắt đầu sốt ruột.
“Duyệt Duyệt, cậu đi quấy rối rừng bên kia một chút đi, đừng để cậu ta đến bắt tớ nữa.”
Tôi sững người, tôi quay đầu nhìn rừng của đối phương, người đó đang ngồi ngay bên cạnh tôi.
Anh chàng ấy mặc áo khoác bóng chày màu xanh lam nhạt, chính là cái áo tôi mới mua cho anh lúc đi dạo trung tâm thương mại mấy hôm trước.
Mà anh chính Trần Tuyên Tri, cũng chính là bạn trai của tôi.
Không ai biết chúng tôi là một cặp.
Không phải vì anh là tra nam, cũng chẳng phải tôi có vấn đề gì.
Chỉ là vì cả hai chúng tôi đều quá nhút nhát, quá sợ giao tiếp xã hội.
Cuối tuần đi xem phim còn phải hẹn gặp nhau trong rạp chiếu phim, chỉ vì sợ đi ngoài đường sẽ gặp người quen rồi bị hỏi han đủ kiểu.
Đến mức không chỉ chúng tôi chẳng có chút hiện diện nào mà cả chuyện yêu đương của hai đứa cũng hoàn toàn không có cảm giác tồn tại.
2.
Hôm đó bạn cùng phòng bảo tôi đi quấy rối Trần Tuyên Tri, tôi cứ lăn tăn mãi. Thật sự phải làm thế hả? Có hơi quá đáng không nhỉ?
Nhưng xạ thủ của phòng tôi bị anh giết chết tới ba lần rồi.
Nếu anh lại đến nữa thì chắc chắn xạ thủ của phòng tôi sẽ chết thêm lần nữa, mà tôi là hỗ trợ, trách nhiệm của tôi là phải bảo vệ xạ thủ.
Hôm đó tôi đã suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng tôi lấy hết can đảm rồi khẽ vỗ vai Trần Tuyên Tri.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi: “Sao thế?”
Tôi không nói gì.
Anh vô thức định quay về nhìn game, tôi lập tức nhanh tay túm lấy mặt anh, ghé sát lại hôn anh một cái: “Bảo bối, đừng nhìn game nữa, nhìn em đi.”
Tôi nói nhỏ lắm.
Nhưng mọi người đều ngồi rất gần nhau, thế là ai cũng nghe thấy.
Trong khoảnh khắc đó, cả căn phòng đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Mọi người trố mắt nhìn tôi và anh.
Chỉ có bạn cùng phòng của tôi là vẫn còn đắm chìm trong game, vẫn đang cố sức đẩy trụ.
Sau khi phá được nhà chính thì cô ấy mới ngẩng đầu lên: “Thắng rồi! Ơ khoan, cái gì đây???”
Trong bầu không khí kỳ lạ đó, một bạn cùng phòng của Trần Tuyên Tri tươi cười đẩy vai anh: “Hạ Hạ người ta đã chủ động rồi kìa, Trần Tuyên Tri cậu còn không mau nói gì đi hả!”
Hôm đó tôi nhìn thấy lông mi của Trần Tuyên Tri khẽ run lên, vành tai của anh đỏ ửng.
Hồi lâu sau anh mới lí nhí nói: “Làm… làm lại lần nữa được không?”
“…”
Bạn của anh kinh ngạc đến mức thốt lên: “Chắc tôi chết mất, làm lại lần nữa hả???”
3.
Sau khi tan tiệc, trên đường quay về ký túc xá, tôi bị bốn cô bạn cùng phòng vây lại tra khảo: “Hạ Hà, cậu đang giấu tụi này chuyện gì đúng không?”
Tôi đảo mắt, tay chân luống cuống: “Không… không có! Mình làm gì có gì để giấu mấy cậu…”
Một người cười nhạt, sau đó cả bốn người họ cùng nhào đến ôm tôi lại.
Các cậu ấy không hiểu đâu, với một người siêu hướng nội như tôi thì chuyện đó đúng là chuyện sụp đổ tinh thần.
“Các cậu tránh xa mình ra chút đi!”
“Hạ Hà, thành khẩn thì được khoan hồng, chống cự là bị nghiêm trị!”
Rồi họ lại bắt đầu cù lét tôi, tôi chịu không nổi nên đành khai ra: “Mình và Trần Tuyên Tri quen nhau từ nhỏ.”
“Thanh mai trúc mã à?”
Tôi gật đầu: “Có thể xem là như vậy.”
Cả bọn ngớ người: “Gì cơ? Hai người là thanh mai trúc mã à? Mà từ đầu năm đến giờ, suốt ba năm trời, hai người mới nói với nhau có mười câu hả?”
Tôi gật đầu.
Sau đó đám bạn phá lên cười, còn véo má tôi trêu chọc: “Hạ Hà, cậu giỏi thật đó nha!”
Hôm đó họ cứ cảm khái mãi, vừa kêu tôi quá nhút nhát vừa than thở là ở chung với tôi ba năm, mà đến tận bây giờ họ mới biết tôi có người yêu.
4.
Hôm đó họ cứ nằng nặc đòi nghe chuyện của tôi và Trần Tuyên Tri, mà tôi lại không biết bắt đầu từ đâu.
Hình như là hồi bốn tuổi thì phải.
Khi đó ba mẹ tôi đi công tác xa, bà ngoại ở nhà trông chừng tôi.
Một hôm bà ngoại bảo phải đi đánh bài rồi để tôi ở nhà một mình.
Mặt trời từ cửa sổ phía Đông bò sang phía Tây, tôi đói quá nên nằm rạp bên cửa sổ nhìn ra ngoài sân.
Trần Tuyên Tri đi ngang qua, ánh mắt của anh chạm phải tôi.
Tôi bám tay lên song cửa sổ rồi hỏi: “Cậu có đồ ăn không?”
Anh do dự hồi lâu rồi đưa cho tôi một cây kẹo mút.
Ba ngày trời bà ngoại không về nhà, tôi bị nhốt trong nhà ba ngày.
Khát thì tôi kéo ghế vào nhà vệ sinh uống nước.
Đói thì ăn kẹo Trần Tuyên Tri cho.
Anh cho tôi rất nhiều bánh kẹo.
Kẹo mút, sô cô la, bánh bơ, bỏng gạo…
Từ hôm đó, chúng tôi quen nhau.
Lúc tiểu học, chỗ ngồi là bàn đôi, hai đứa chúng tôi ngồi cạnh nhau.
Ngày khai giảng đầu tiên, cả lớp nhốn nháo.
Chỉ có tôi và Trần Tuyên Tri là yên lặng ngồi đó.
Anh đọc xong truyện tranh hỗn chiến Đại Sói Xám rồi đưa cho tôi xem, tôi đọc xong thì trả lại cho anh.
Có sách thì đọc sách, không có sách thì chúng tôi viết chữ.
Từng nét từng nét, chúng tôi viết tên mình vào vở.
Tan học, tôi quay đầu sang thì thấy trên quyển vở bên cạnh cũng viết: Trần Tuyên Tri.
Cứ thế mà chúng tôi viết tên bên nhau suốt sáu năm, tôi và Trần Tuyên Tri cũng làm bạn cùng bàn suốt sáu năm.
Sau khi tốt nghiệp tiểu học, tôi và Trần Tuyên Tri không học chung một trường trung học cơ sở.
Chỉ có lúc ở khu dân cư thì tôi mới thỉnh thoảng nhìn thấy anh.
Cả hai chúng tôi đều là kiểu người ít nói, vốn dĩ đã chẳng gặp nhau được mấy lần, mà có gặp thì cũng không trò chuyện được mấy câu.
Suốt cả năm cũng chỉ có ngày mùng một tết là anh ôm một túi kẹo đến tìm tôi, nói với tôi một câu: “Chúc mừng năm mới.”
Mẹ tôi đi ngang qua nhìn thấy chúng tôi thì vô cùng kinh ngạc: “Ba nó ơi, mau ra đây xem này, con gái mình có bạn đến chúc Tết kìa!”
Chúng tôi ngồi trên sofa trong nhà, ba tôi hỏi Trần Tuyên Tri: “Cháu cũng ở trong khu này à?”
Trần Tuyên Tri gật đầu: “Thưa chú, cháu ở tòa nhà số 11.”
“Vậy là gần rồi, tốt quá tốt quá. Hai đứa cứ chơi đi, cứ ăn đồ ăn vặt đi, trưa nay đừng về nhà nữa nhé! Chú thím nấu món ngon cho cháu ăn.”
Hôm đó Trần Tuyên Tri ở lại ăn cơm với nhà tôi, cũng từ đó mà ba mẹ tôi quen biết anh.
Họ rất quý Trần Tuyên Tri vì họ cảm thấy tôi quá trầm lặng.
Họ luôn hy vọng tôi có một người bạn tốt dẫn dắt, để tôi cởi mở hơn một chút.
Nhưng rất nhanh sau đó, họ phát hiện ra điều này khó mà thực hiện được, bởi vì Trần Tuyên Tri còn ít nói hơn cả tôi.
Hai đứa ngồi trước tivi xem chương trình truyền hình mà có thể yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Kêu hai đứa tự chơi với nhau thì cũng chỉ mỗi người cắm đầu vào một quyển sách.
Trước đây nhà chỉ có một đứa không biết nói chuyện, giờ Trần Tuyên Tri đến, thành ra nhà có hai đứa không biết nói chuyện.
Nhất thời ba mẹ tôi không biết nên vui hay buồn.
Cuối cùng họ nhìn Trần Tuyên Tri rồi lại nhìn tôi, sau đó chỉ có thể thở dài rồi dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao tôi có bạn là tốt rồi.
6.
Tôi và Trần Tuyên Tri quen nhau rất rất lâu rồi, nhưng số lần chúng tôi nói chuyện lại ít ỏi đến đáng thương.
Từ tiểu học đến trung học, từ trung học lên cấp ba.
Mãi đến trước ngày nhập học đại học thì anh tỏ tình với tôi, mua cả hoa, còn quỳ gối tỏ tình nữa.
Nhưng mà là ở đỉnh núi hoang vu không một bóng người, tôi do dự hồi lâu rồi đồng ý.
Không chỉ vì chúng tôi đã quen nhau quá lâu, cũng không phải vì tôi chỉ có mỗi anh là bạn.
Nguyên nhân chính là vì đỉnh núi đó quá cao, tôi sợ anh làm như trong phim truyền hình, tôi mà không đồng ý thì anh sẽ đẩy tôi xuống núi.
Trên cơ sở tình cảm, cộng thêm một chút… lo sợ, cho nên tôi đã đồng ý.
Thế là tôi và Trần Tuyên Tri bắt đầu hẹn hò, khi đó chúng tôi vừa mới tốt nghiệp cấp ba, nhưng vì cả hai quá hướng nội nên bình thường chỉ có hai hoạt động là leo núi và tới thư viện thành phố.
Cho đến ngày đầu tiên của đại học, Trần Tuyên Tri nhìn thấy những cặp đôi khác đang nắm tay và hôn nhau dưới ký túc xá.
Dường như anh bừng tỉnh, đêm đó lập tức cắm đầu tìm hiểu.
Sáng hôm sau anh nhắn tin hỏi tôi: “Em có muốn đi xem phim không?”
Tôi đồng ý, đây là lần đầu chúng tôi đi xem phim, tôi còn đặc biệt mặc một chiếc váy liền thật xinh đẹp.
Rồi hai đứa cùng nhau xem “Venom” suốt hai tiếng đồng hồ.
Trần Tuyên Tri hỏi tôi bộ phim có hay không.
Tôi gật đầu, đúng là phim hay thật.
Anh lại hỏi: “Lần sau còn muốn đi xem nữa không?”
Tôi lại gật đầu, tuy có gì đó hơi sai sai nhưng mà phim cũng… thật sự rất hay mà.
7.
Tôi và Trần Tuyên Tri học cùng lớp ở đại học, nhưng không ai biết hai đứa đang yêu nhau.
Bởi vì trong suốt ba năm hẹn hò, chúng tôi chưa từng nói một câu nào trước mặt người khác.
Như là đang yêu nhưng lại chẳng giống đang yêu.
Trong thời gian đó, mấy cô bạn cùng phòng của tôi đều từng được tỏ tình nồng nhiệt, từng hẹn hò, từng nhận quà rồi sau đó chia tay.
Còn tôi với Trần Tuyên Tri thì đi xem phim, tới thư viện, ngâm chân, cạo gió.
Thỉnh thoảng cùng nhau đi cắt tóc, cách cổng trường đi về phía Bắc 200 mét có một tiệm cắt tóc rất rẻ lại ít khách.
Cắt một lần 12 tệ, tôi tỉa đuôi tóc và tóc mái, Trần Tuyên Tri thì cắt ngắn một chút.
Chỉ có dịp Tết về quê, Trần Tuyên Tri sẽ đến giúp tôi khuân vác hành lý, nhưng mọi người cũng chẳng ai để ý.
Bởi vì trưởng phòng ký túc xá của tôi là Miên Miên đang quen với trưởng phòng của ký túc xá Trần Tuyên Tri là Lâm Nhiên.