📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Lúc đó, ta đang ngồi trong đại sảnh Tề phủ, thưởng thức tách trà thơm, nghe hạ nhân kể lại mọi chuyện một cách sinh động.

Phu quân ta bật cười lắc đầu: “Thật là thú vị, không ngờ công tử nhà Thị lang kia lại dễ dàng bị nàng ta dùng nước mắt đánh bại như vậy.”

Ta khẽ hừ một tiếng:

“Một nữ nhân thường ngày luôn tỏ ra kiên cường, lạnh lùng, không tranh quyền thế, đột dưng rơi nước mắt, tự nhiên sẽ trở thành một vũ khí lợi hại.”

Ở kiếp trước, chiêu này của nàng ta có thể nói là chưa từng thất bại.

Giang Lam Phong vốn dĩ đã thích kiểu phụ nữ như nàng ta.

Chỉ cần nàng ta khóc, nước mắt lưng tròng như cánh hoa lê trong mưa, hắn hoàn toàn không có sức chống đỡ.

11.

Nghe nói sau khi Thẩm Tích Vân gả vào, Giang Lam Phong rất sủng ái nàng ta.

Liên tiếp mấy đêm, hắn đều nghỉ lại ở phòng nàng.

Nghe nói là vì yêu thích khí chất thanh cao như hoa cúc kia.

Ta ngồi nghe hạ nhân báo cáo tường tận từng chuyện một trong Giang phủ.

“Giang thiếu phu nhân không có bất cứ hành động gì sao?”

“Tạm thời thì chưa, mỗi ngày nàng ấy đều ở trong phòng mình thưởng trà luận đạo.”

Ta khẽ cười nhạt một tiếng: “Đúng là thảnh thơi nhàn hạ thật đấy.”

Nhưng ta hiểu đối thủ lớn nhất ở kiếp trước của mình quá rõ.

Nàng ấy càng tỏ ra không quan tâm, càng chứng tỏ đang âm thầm chuẩn bị một nước cờ lớn.

Trong khi đó, người muội muội tốt của ta vẫn còn đang chìm đắm trong tình yêu không thể thoát ra được.

Hoàn toàn không cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần.

Cũng đúng thôi, nàng ta đã không còn có ta làm lá chắn lớn nhất.

Minh thương ám tiễn đều sắp phải tự thân gánh chịu.

12.

Trong gần một tháng tiếp theo, đều là một mình Thẩm Tích Vân độc chiếm Giang Lam Phong.

Mỗi đêm nàng ta luôn dùng đủ mọi lý do để giữ hắn lại phòng mình.

Còn về phía Giang thiếu phu nhân thì hoàn toàn không có chút động tĩnh nào.

Không chỉ như thế, nàng ấy còn thúc giục Giang Lam Phong nhanh chóng đến phòng của Thẩm Tích Vân, đừng để giai nhân phải đợi lâu.

Vì chuyện này, hai người đã cãi nhau một trận to, nghe nói đến cả bàn ghế cũng bị lật tung.

Sau khi nghe chuyện, ta đột nhiên hiểu ra.

Một tháng.

Khoảng thời gian này nhạy cảm như vậy, chỉ có kẻ ngu ngốc như Thẩm Tích Vân mới không phát hiện ra điều gì.

Quả nhiên, hơn một tháng sau, Giang thiếu phu nhân mời vị danh y phụ khoa nổi tiếng nhất kinh thành vào phủ.

Xem mạch chữa bệnh cho ai, cũng không khó đoán ra.

Thẩm Tích Vân được sủng ái liên tục suốt một tháng nhưng bụng nàng ta vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.

Ban đầu Giang thiếu phu nhân đồng ý để Giang Lam Phong nạp thiếp chính là vì muốn hắn khai chi tán diệp, sinh con nối dõi.

Còn Thẩm Tích Vân thì hay rồi, chẳng những không mang thai, lại ngày đêm chiếm giữ phu quân không rời.

Đúng là điển hình của câu chiếm nhà xí mà không chịu đi!

13.

Mạch có được bắt hay không thì không rõ, nhưng ngoài phố đã bắt đầu lan truyền tin đồn Thẩm Tích Vân không thể sinh con.

Tin đồn này truyền đến tai Giang lão thái thái, khiến bà ấy tức giận suýt chút nữa đuổi Thẩm Tích Vân ra khỏi phủ, còn mắng nàng ta là kẻ tiện tì gieo rắc lời dối trá.

Nếu không phải vì nể mặt nàng ta là con gái của phụ thân ta, có lẽ nàng ta đã bị đánh chết kéo ra ngoài chôn.

Chuyện này làm náo loạn cả Giang phủ, đến mức không ai có thể dàn xếp được.

Khi Giang thiếu phu nhân hẹn ta uống trà, chính là lúc Giang phủ đang rối ren nhất.

Hai chúng ta ngồi đối diện, nhâm nhi chén trà, lắng nghe tiếng đàn hát, vô cùng thư thái.

“Vị muội muội kia của ngươi đúng là vô vị, còn lâu mới thú vị bằng ngươi.”

Ta cười nhạo một tiếng:

“Ta đã chơi đùa với ngươi lâu như vậy, đổi người mới đổi khẩu vị chẳng phải tốt hơn sao?”

Giang thiếu phu nhân phe phẩy quạt, cười mị hoặc:

“Đúng vậy, ngươi nói gì cũng phải.”

“Nhưng ngọn lửa này vẫn thiếu chút, hay là ngươi cũng tham gia vào, chơi đùa cùng ta đi?”

Ta lạnh nhạt liếc nàng một cái, đặt chén trà xuống:

“Ngươi cảm thấy ta ngồi xem kịch rảnh rỗi không có việc gì làm nên muốn kiếm chuyện cho ta sao?”

“Ngươi yên tâm, phần đại lễ sẽ nhanh chóng được gửi đến. Về việc có thể tận dụng được hay không, còn xem biểu hiện của ngươi.”

Giang thiếu phu nhân duyên dáng cười một tiếng, nâng ly chạm cốc với ta.

“Ngươi yên tâm, bây giờ ta chỉ cần nhấc ngón tay là có thể giết chết được nàng ta rồi.”

Ta thực sự cảm thấy thú vị.

Kiếp trước, chúng ta đấu đá sống chết.

Hiện tại, lại có thêm mấy phần cùng chung chí hướng.

14.

Tối hôm đó, Giang phủ lại có thêm một nha hoàn thông phòng.

Đó chính là phần đại lễ mà ta tặng cho Thẩm Tích Vân.

Nha hoàn thông phòng này chẳng có tài cán gì đặc biệt, nhưng bản lĩnh quyến rũ người khác thì đứng đầu thiên hạ.

Là ta, cố ý tìm một nữ nhân phù hợp với sở thích của Giang Lam Phong.

Nha đầu kia còn xinh đẹp hơn cả Thẩm Tích Vân, mặc áo vải thô mà vẫn toát lên vẻ thanh cao thoát tục.

Khí chất trên gương mặt nàng ta, đều do ta cho người dày công huấn luyện mà thành.

Nàng ta là đóa cúc trông còn cao quý hơn cả muội muội.

Đêm đó, Thẩm Tích Vân mất đi sủng ái.

Giang Lam Phong ở lại chỗ của nha hoàn thông phòng, ngày đêm vui vẻ không dứt.

Thẩm Tích Vân coi như đối đầu với kẻ địch.

Nhưng mặc kệ nàng ta tủi thân hay làm ra vẻ đáng thương thế nào, Giang Lam Phong đang đắm chìm trong chốn ôn nhu lại chẳng thèm liếc mắt, cũng chẳng nói lấy một lời, chỉ lạnh nhạt buông một câu:

“Để nàng ta quay về, đừng đến làm hỏng chuyện tốt của bản công tử.”

Chỉ một câu ấy thôi, niềm tin của Thẩm Tích Vân sụp đổ hoàn toàn:

“Giang lang! Sao chàng có thể nhẫn tâm như vậy, rõ ràng đã nói tối nay sẽ cùng ta ngắm sao thưởng nguyệt mà!”

Khi đó, Giang Lam Phong đang mướt mồ hôi bận rộn với niềm vui trước mắt, nghe tiếng khóc lóc ngoài cửa thì chỉ thấy phiền, nào còn chút tình cảm như ngày trước:

“Đuổi nàng ta đi!”

Một tiếng quát giận dữ truyền ra ngoài.

Thẩm Tích Vân trở về phòng mình, khóc rấm rứt cả đêm nhưng chẳng có ai quan tâm.

Giang thiếu phu nhân rất hài lòng với lễ vật này của ta.

Hôm sau, nàng ta sai người gửi một bức thư.

“Lễ này không tệ, miễn cưỡng mời ngươi đến xem một vở kịch hay. Bảy ngày sau, thành kính mời muội muội tham dự tiệc tối tại đình viện bên hồ của phủ Thị Lang.”

15.

Đình viện bên hồ.

Đây là nơi mà Giang Lam Phong thường ngày dùng để tiêu dao vui chơi, mở tiệc chiêu đãi tân khách.

Kiếp trước, ở bên hồ này, muội muội ta từng dựa vào một điệu múa khiến người đời kinh ngạc, trở thành người mà Giang Lam Phong nâng niu trong lòng bàn tay.

Còn ta thì ở nhà chịu cảnh bị vu oan hãm hại, bị hạ độc mà sảy thai.

Ta vốn tưởng rằng đó là do Giang thiếu phu nhân ra tay.

Không ngờ, qua lần trò chuyện gần đây mới biết, hoàn toàn không phải vậy.

Những mâu thuẫn giữa ta và nàng ấy, mười lần thì có đến tám lần đều là chuyện không đâu.

Nghĩ lại cũng thật nực cười, hai chúng ta tự cho mình là thông minh, nhưng lại bị kẻ có ý đồ châm ngòi, trở thành công cụ làm lợi cho người khác.

Đình viện này, kiếp trước ta thậm chí còn không có tư cách bước vào, nay lại trở thành khách quý trên bàn tiệc.

“Tề Đại nhân cùng phu nhân đại giá quang lâm, xin mời vào trong!"

Khi Giang Lam Phong thấy phu thê chúng ta, ánh mắt hắn sáng lên, vội vàng sai người dẫn vào:

“Nghe nói Tề phu nhân không thích uống rượu, ta đã đặc biệt chuẩn bị một ít trà bánh cho phu nhân, xin mời vào.”

Trong lòng ta thầm cười tự giễu một tiếng.

Ở kiếp trước, khi hắn ép ta uống rượu đến mức cả người đỏ bừng, nóng rực, nào có khuôn mặt nịnh bợ như bây giờ.

Tề Thừa Án tỏ ra rất hài lòng:

“Tên này cũng khá hiểu chuyện.”

Hiện nay, Tề Thừa Án đang lên như diều gặp gió trên triều đình, rất được Hoàng đế tin tưởng, còn được đặc cách vào Hàn Lâm Viện.

Nếu không có gì bất ngờ, tương lai hắn còn có cơ hội để trở thành Tể tướng.

Về phần Giang Lam Phong, một kẻ chỉ biết ăn chơi trác táng, đương nhiên rất vui lòng kết giao mối quan hệ tốt đẹp này.

Mà lấy lòng ta, chính là cách để lấy lòng Tề Thừa Án.

Người đời đều biết, Tề Đại nhân sủng ái thê tử như sinh mệnh.

16.

Sau khi an tọa, các vị khách đều lần lượt gật đầu chào hỏi Tề Thừa Án.

Ta đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, nhưng không nhìn thấy Thẩm Tích Vân.

Chỉ có Giang thiếu phu nhân đứng bên cạnh Giang Lam Phong, dáng vẻ tươi cười đĩnh đạc.

Ánh mắt nàng ta chạm phải ánh mắt ta giữa không trung.

Ta khẽ nhíu mày, càng thêm mong chờ màn kịch này.

Bên cạnh, Tề Thừa Án tỏ ra rất nhiệt tình gắp thức ăn cho ta:

“Nếm thử cái này đi. Gần đây nàng gầy đi không ít, có phải vì đồ ăn của đầu bếp ở nhà không hợp khẩu vị không?”

Ta lắc đầu, hai má ửng đỏ:

“Nếu chàng tiết chế lại một chút, ta cũng đâu đến nỗi gầy như thế này, phu quân.”

Tề Thừa Án cúi đầu cười nhẹ: “Phu nhân, tuổi trẻ khí thịnh, chuyện này cũng không có cách nào cả.”

Ta xấu hổ không chịu nổi, đành dùng chân đá hắn một cái dưới bàn.

Khi ca múa mừng cảnh thái bình diễn ra náo nhiệt, Thẩm Tích Vân vẫn không xuất hiện.

Lúc này, Giang thiếu phu nhân mới đứng lên nói:

“Cảm tạ các vị khách quý đã không ngại đường xa đến đây. Ta và phu quân đặc biệt chuẩn bị rượu ngon và điểm tâm trong vườn để mời các vị cùng ngắm trăng.”

Tất cả mọi người đều tỏ ra vô cùng hài lòng với sắp xếp này.

“Tốt! Tốt lắm!”

“Mời!”

Giang Lam Phong nhận cơn mưa khen ngợi, dẫn đầu đoàn người tiến về hậu viện.

Khi đến nơi, có người ngạc nhiên hỏi:

“Ơ? Sao nơi này lại sáng rực thế này?”

Giang thiếu phu nhân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, mỉm cười đáp:

“Các vị đừng vội, đình kia chính là nơi chúng ta sẽ tụ họp ngắm trăng đêm nay.”

“Nếu các vị cảm thấy mệt mỏi, có thể vào trong đình nghỉ ngơi một lát. Còn nếu có hứng thú, hậu viện rộng lớn này, bất cứ chỗ nào cũng có thể ngồi ngắm cảnh.”

“Hay! Hay! Hay! Lão phu rất hài lòng!”

Liêu Ngự sử vuốt râu cười lớn.

Ông ấy xưa nay vốn là người thích ngâm thơ đối đáp, thấy ánh trăng sáng tỏ, cảnh sắc trong vườn hữu tình, cảm hứng lập tức dâng trào, nhanh chân bước vào trong đình trước.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt ông ấy đã tối sầm lại:

“Chuyện gì thế này? Thật là sỉ nhục văn nhã!”

Giang Lam Phong và phu nhân nghe thấy vậy, vội vàng bước vào theo.

Đập vào mắt bọn họ chính là hai thân thể đang quấn lấy nhau.

Ngự sử phẫn nộ bước ra, miệng không ngừng chửi mắng:

“Thật không thể chấp nhận được!”

Tề Thừa Án lập tức che mắt ta lại:

“Dơ bẩn, đừng nhìn.”

Ta không né tránh được, chỉ có thể len lén nhìn qua kẽ ngón tay.

Người nữ tử nằm dưới thân nam nhân kia là ai, Giang Lam Phong liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.

Hắn tức giận chộp lấy chén trà ném mạnh xuống, trúng ngay trán nhân vật chính, Thẩm Tích Vân, muội muội tốt của ta.

“Tiện phụ! Ngươi dám cắm sừng ta!”

Hai người trần truồng giật mình hét lên một tiếng, vội vàng tách rời thân thể.

“Ta sai rồi! Ta sai rồi, phu quân! Ta... ta bị phu nhân lừa tới đây, ta oan uổng mà!”

Giang thiếu phu nhân cười nhạo một tiếng:

“Sao ta lại phải lừa ngươi đến đây, phá hỏng niềm vui của mọi người chứ?”

Lúc này, Thẩm Tích Vân mới nhận ra phía sau họ còn có rất nhiều người đang đứng xem trò vui.

“A!”

Nàng ta hốt hoảng kêu lên một tiếng, vội vàng kéo quần áo che tạm lên người.

Ngay sau đó, khi nhìn thấy ta, nàng ta run rẩy chỉ tay về phía ta, khóc lóc gào lên:

“Các người... là các người cấu kết hãm hại ta!”

Lúc này, nàng ta cũng chẳng còn lo có thanh cao được như hoa cúc hay không nữa, tiếng khóc lóc kêu oan vang vọng khắp nơi, càng không to lên.

Giang thiếu phu nhân lại tỏ vẻ vô tội:

“Phu quân, ta thật sự không biết gì cả. Buổi tiệc này là đại sự của Giang gia, ta nào dám làm càn? Hơn nữa, ta còn có thể ép nàng ấy gian díu với người khác sao? Vừa rồi chàng cũng thấy rồi, nàng ta trông chẳng có chút gì là miễn cưỡng cả.”

Vừa nói, nàng ấy vừa đá một cước vào người nam nhân bên cạnh:

“Nói! Ngươi là người phương nào?”

Nam nhân run lẩy bẩy quỳ gối, không dám nói lời nào.

Giang Lam Phong bị mất mặt nặng nề, gương mặt đen kịt đến đáng sợ, nhìn chằm chằm Thẩm Tích Vân, nghiến răng chửi mắng:

“Ta còn chưa hỏi tội ngươi, ngươi thì tốt rồi, trước tiên là rũ sạch trách nhiệm bản thân. Chính ngươi phóng đãng, còn dám trách người khác sao?”

Nói rồi, hắn hung ác trừng mắt liếc nhìn nam nhân kia:

“Ta nhớ ngươi, là ông chủ bán phấn hồng ở phía thành Đông! Ngươi giỏi làm ăn thật đấy, đến cả giường của tiểu thiếp nhà ta cũng không tha.”

Gã chủ tiệm sợ hãi đến mức quỳ dập đầu, không ngừng cầu xin:

“Xin tha cho ta, cầu xin công tử tha mạng, ta không biết gì hết!”

Xảy ra chuyện ầm ĩ như thế này, tự nhiên không còn tâm trạng ngắm hoa ngắm trăng nữa.

Mọi người lần lượt cáo từ.

Giang Lam Phong bận rộn xử lý chuyện trong nhà, Giang thiếu phu nhân phụ trách tiễn khách. Khi đi ngang qua ta, nàng trao cho ta một ánh mắt đắc ý.

Ta lén giơ ngón cái lên ra hiệu, khen ngợi nàng ta.

Tề Thừa Án nóng lòng muốn đưa ta rời khỏi nơi này, sợ rằng ta sẽ bị dính líu đến những điều ô uế:

“Muội muội của nàng và nàng, đúng là hoàn toàn khác biệt mà.”

Ta nhếch môi cười một tiếng:

“Muội muội và ta đương nhiên không giống nhau. Từ nhỏ ta đã đi theo bên cạnh mẫu thân, được mẫu thân dạy dỗ.”

“Còn nàng ấy lớn lên bên tiểu nương, sau khi tiểu nương mất... một mình trưởng thành đến ngày nay, cũng không dễ dàng gì.”

Tề Thừa Án thắc mắc:

“Vì sao nàng ta không cùng nàng đến chỗ Đại phu nhân?”

Ta cười khổ:

“Bởi vì muội muội của ta là người rất coi trọng thể diện.”

17.

Ngày hôm sau, Giang thiếu phu nhân đã không chờ nổi mà chạy ngay đến phủ thượng của ta, hớn hở chia sẻ niềm vui:

“Ha ha ha ha! Ngươi không biết đâu, đồ tiện nhân đó đã bị nhốt lại rồi, Giang Lam Phong tức giận đến nỗi cả ngày chẳng ăn nổi cơm, ha ha ha!”

Ta nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Ngươi thì vui vẻ rồi.”

Giang thiếu phu nhân phấn khởi đáp:

“Đương nhiên rồi, tâm tình Giang Lam Phong càng không tốt, tâm tình của ta lại càng thoải mái.”

“Bây giờ hắn hễ nhìn thấy giường là lại nghĩ đến chuyện Thẩm Tích Vân lăn lộn với người khác, hay quá rồi, hắn đã có bệnh khó nói, ha ha...”

Chuyện này quả thật đáng để ăn mừng.

Hai chúng ta nhất thời không nhịn được mà cùng bật cười.

Sau khi cười xong, ta nghiêm mặt hỏi:

“Không phải nói Thẩm Tích Vân rất yêu thương phu quân của ngươi sao? Sao lại đi tư thông với người khác?”

Nàng ấy nhoẻn miệng cười ranh mãnh:

“Nàng ta mãi vẫn không có thai, quá sốt ruột. Lại thêm phần đại lễ mà ngươi gửi đến, lại sợ mất đi sủng ái nên càng lo lắng hơn.”

“Người càng nóng ruột thì càng dễ làm bậy.”

“Thẩm Tích Vân muốn mượn chuyện sinh con để củng cố địa vị, nhưng vì việc khó mang thai của nàng ta, lão phu nhân không cho phép Giang Lam Phong đến chỗ nàng ta nữa.”

“Thẩm Tích Vân muốn có thai đương nhiên chỉ có thể lựa chọn con đường liều lĩnh. Ta chẳng qua chỉ đẩy nhẹ một cái, mọi chuyện đều là lựa chọn của nàng ta mà thôi.”

“Nói thật, ta cũng không ngờ, lá gan của nàng ta lớn như vậy, không nhịn nổi mà lăn lộn ngay trong đình hóng mát.”

Ta khẽ cong khóe môi.

Giang thiếu phu nhân chắc chắn không nói hết đầu đuôi.

Trong đó nhất định còn có mánh khóe khác.

Quả nhiên.

Người mà ta cài trong Giang phủ rất nhanh đã bẩm báo.

Đêm đầu tiên muội muội ở với ông chủ tiệm phấn hồng, đúng là Giang thiếu phu nhân đã hạ thuốc.

Nhưng những lần sau đó, Thẩm Tích Vân thực sự đã lựa chọn đâm lao thì phải theo lao.

Nàng ta muốn mượn giống.

18.

Ba ngày sau, Thẩm Tích Vân với bộ dạng thê thảm bò đến trước mặt ta cầu xin tha thứ.

Ta thật không rõ nàng ta làm sao mà trốn ra được.

“Tỷ tỷ, cầu xin tỷ cứu ta!”

Ta mặc bộ y phục lộng lẫy đứng trong phòng, còn nàng ta thì đầu tóc bù xù, quỳ xuống liên tục dập đầu.

Ta không nói gì, chỉ đứng đó mỉm cười nhìn nàng ta.

Thẩm Tích Vân gào thét khản cả giọng:

“Tỷ tỷ, tỷ không thể như vậy được! Gã chủ tiệm phấn hồng đó không biết sao lại trốn biệt tăm, hắn không dẫn ta đi trốn cùng.”

“Giang Lam Phong nổi trận lôi đình, hắn nói muốn đánh chết ta! Hắn hạ lệnh muốn loạn côn đánh chết ta! Tỷ tỷ! Tỷ không thể trơ mắt nhìn ta chết được, đúng không?”

Ta vẫn không nói gì, chỉ đứng nhìn nàng ta diễn trò.

“Tỷ tỷ! Tỷ nói gì đi chứ! Tỷ mau cứu ta với! Cầu xin tỷ, nếu tỷ không cứu ta, ta chắc chắn sẽ chết mất!”

Cuối cùng, ta đứng dậy, bước tới trước mặt nàng ta, cúi xuống nhìn nàng ta từ trên cao:

“Người không có chút thể diện nào như muội muội, chết đi mới là cách giải thoát tốt nhất.”

Thẩm Tích Vân sững sờ: “Tỷ... tỷ đang nói gì vậy?”

“Tỷ chỉ cần nói một câu là có thể cứu ta, tại sao lại không cứu chứ? Chúng ta là tỷ muội ruột thịt mà!”

Tỷ muội ruột thịt?

Ta bật cười.

Ở kiếp trước, khi ngươi hại chết ta, hại chết đứa con trong bụng ta, ngươi có nhớ rằng chúng ta là tỷ muội ruột thịt không?

Ta bước vào phòng, đôi giày thêu kim tuyến vang lên từng nhịp:

“Muội muội, ta chỉ đang trả lại những gì muội từng nói với ta mà thôi.”

“Giang Lam Phong chắc vẫn đang tìm muội nhỉ?”

Ta vẫy tay: “Người đâu, đưa nàng ta về Giang phủ, nhớ kỹ, phải đích thân giao tận tay Giang công tử.”

Ta mỉm cười trở về phòng, không ngoái đầu nhìn lấy một lần.

Cho dù nàng ta có gào khóc, đập phá, chửi bới như thế nào ở phía sau, ta vẫn thờ ơ.

Ta khẽ cong môi, rất hài lòng với quyết định của Giang Lam Phong.

Thế này cũng tốt.

Bọn họ cả đời cũng chẳng bao giờ biết được, đến cả gã chủ tiệm phấn hồng kia, cũng là người ta sắp xếp.

Gã cố ý chọn thời điểm tiệc tối để tư thông với Thẩm Tích Vân, cũng là kế hoạch của ta.

Giang thiếu phu nhân vốn chỉ muốn để một mình Giang Lam Phong phát hiện ra chuyện này.

Nhờ sự thúc đẩy của ta, mới khiến Giang Lam Phong mất mặt đến vậy.

Mới khiến hắn sinh ra ý định giết muội muội.

Hơn nữa, nam nhân kia căn bản không phải ông chủ tiệm phấn hồng.

Chủ nhân thật sự của tiệm phấn hồng, chính là ta.

Tỳ nữ Uẩn Nhi từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm một xấp sổ sách:

“Phu nhân, dạo này việc kinh doanh rất khởi sắc.”

“Tin tức tên gian phu giả mạo làm ông chủ tiệm phấn hồng vừa truyền ra, tất cả mọi người từ đầu đường đến cuối ngõ biết tới cửa tiệm của chúng ta ngày càng nhiều! Buôn bán theo đó lại phát đạt hơn!”

Nhìn số bạc trong sổ sách ngày một tăng lên, ta phe phẩy quạt, nhàn nhã nói:

“Ừ, làm tốt lắm.”

Uẩn Nhi cười tươi:

“Tất cả mọi người đều suy đoán chủ nhân thật sự rốt cuộc là ai.”

“Có người nói là một công tử phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, cũng có người bảo là một gã vô cùng xấu xí chẳng dám lộ mặt, chỉ là không ai đoán được chủ nhân của chúng ta, lại chính là một đại mỹ nhân thế này.”

Ta mỉm cười đáp:

“Tất cả mọi người đều nghĩ nữ nhân không thể mở cửa tiệm.”

“Nhưng ta, lại không phải là người bình thường.”