📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

[Muội muội mạnh khỏe, chuyện dưỡng thân thể không thể vội vàng được. Bây giờ ta ở trong phòng Đại phu nhân, cần tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, không được vượt quá khuôn phép. Muội muội tự mình nghĩ cách trước đi.]

Lá thư được ta sai người gửi trả lại.

Nha hoàn chờ bên ngoài bước vào hầu hạ:

“Đại tiểu thư, người có phải muốn tắm rửa nghỉ ngơi không?”

“Ừ, mang hộ ta lọ kem tuyết hoa mà mẫu thân đưa cho hôm qua, hôm nay ta thấy tay khô ráp nhiều rồi.”

“Dạ.”

5.

Nha hoàn đưa thư quay lại báo với ta, sau khi nhận được thư, Thẩm Tích Vân vô cùng tức giận.

Nàng ta lớn tiếng mắng ta là kẻ lạnh lùng, vô tình.

Còn nói muốn đến trước mặt ta chất vấn tại sao không nghĩ đến tình nghĩa tỷ muội.

Đáng tiếc, nàng ta ngay cả tư cách bước vào chính sảnh cũng không có.

Nhưng dù như vậy, cũng chẳng ngăn được nàng ta trăm phương ngàn kế bày trò.

Hôm đó, ta cùng Đại phu nhân dùng cơm.

Phụ thân cũng có mặt.

Một nha hoàn vội vàng chạy vào báo tin:

“Không hay rồi! Lão gia! Tích Vân tiểu thư ngất xỉu rồi!”

Phụ thân thoáng ngạc nhiên, không lập tức lên tiếng.

Đại phu nhân chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra sự bối rối của ông ấy.

Có lẽ là ông ấy đã quên mất sự tồn tại của đứa con này rồi.

Bà ấy khẽ nhếch môi, dùng khăn chậm rãi lau khóe miệng, rồi không nhanh không chậm nói:

“Là bào muội của Tích Nhi. Ngài có muốn đến xem thử không?”

Phụ thân như sực tỉnh, lúc này mới nhớ ra có người này: “Đi thôi! Xem xem thế nào. Các ngươi cũng đừng đứng thất thần ở đó nữa, mau tìm đại phu đến!”

Chúng ta theo phụ thân đến căn nhà tre ở hậu viện.

Vừa bước vào, cảm giác lạnh lẽo và tiêu điều lập tức đập vào mắt.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, ta đã biết Thẩm Tích Vân đang muốn làm gì.

Trên cái giường cũ kỹ, Thẩm Tích Vân đắp chăn mền vá chằng chịt, khoác trên người bộ quần áo vá víu không thể rách rưới hơn.

Trong phòng, ngay cả một món nội thất ra hồn cũng không có.

Thẩm Tích Vân trông đầy xúc động, giãy dụa muốn đứng lên: “Phụ thân, người đến rồi? Con gái xin thỉnh an phụ thân.”

Phụ thân thấy vậy, lông mày nhíu chặt: “Phu nhân, chuyện này là thế nào?”

Đại phu nhân cũng cảm thấy oan uổng, bà ấy chưa từng làm gì cả, càng không hề ngầm ám chỉ người dưới đối xử tệ với nàng ta.

Cho dù là ở kiếp trước, cũng là sau khi ta và nàng ta làm mất mặt Đại phu nhân, người dưới mới bắt đầu khinh miệt, khắt khe với chúng ta, không cho ăn cơm.

Những ngày tháng đó dù tồi tệ đến đâu, nàng ta vẫn luôn ăn mặc rất chỉn chu.

Kiếp này, có ta ở đây.

Người dưới không rõ mối quan hệ thực sự giữa hai chúng ta, nên cũng không đối xử quá khắt khe.

Bây giờ nàng ta thành ra thế này, e là đã tốn không ít “công sức”.

6.

Đại phu nhân ở trong đấu đá trạch viện đã nhiều năm, nếu bà ấy còn không nhận ra vở kịch này thì thật là sống uổng rồi.

Phụ thân vội vàng tiến lên an ủi người con gái mà ông ấy dường như chưa bao giờ gặp mặt:

“Con gái ngoan, con đã phải chịu khổ rồi, là phụ thân đến muộn.”

Thẩm Tích Vân lắc đầu:

“Phụ thân, Tích Vân không khổ.”

Cảnh phụ tử tình thâm này, thực ra phần lớn đều là diễn kịch.

Sau khi hàn huyên vài câu, phụ thân quay lại nói:

“Phu nhân, nàng đã nghĩ ra lý do nào chưa?”

Đại phu nhân bước lên một bước, cũng không để bản thân thất thế:

“Lý do? Thiếp thân không biết mình đã làm sai điều gì.”

“Là ngày lễ ngày tết đều sai người đưa y phục cho nàng ta? Hay là vì tôn trọng lựa chọn của nàng ta, cho phép nàng ta ở lại đây?”

“Có chăng là để nàng ta ở đây giả vờ như thế?”

Phụ thân ban đầu vẫn không hiểu:

“Nàng đang nói bậy bạ gì vậy? Những năm qua ta giao hậu viện cho nàng, nàng lại đối xử với con gái ta như vậy sao? Giờ lại bịa ra đủ lời dối trá để lấp liếm với ta!”

“Ai mà không biết nàng muốn nhận nuôi cả hai tỷ muội, nhưng Tích Vân từ chối, nên nàng mới đối xử tệ với Tích Vân như vậy!”

Ta liếc nhìn xung quanh, giả vờ lơ đãng dựa vào tủ đồ trong góc, bàn tay giấu trong ống tay áo khẽ kéo một cái, đống rương chất đầy bên trong chưa được sắp xếp gọn gàng liền ào ào rơi ra ngoài.

Ta kinh ngạc kêu lên một tiếng:

“Ôi trời! Đây là cái gì vậy?”

Quả nhiên, tất cả đều ở đây.

Căn nhà tre này không lớn, cũng chỉ có chỗ này là có thể giấu đồ.

Đại phu nhân liếc mắt nhìn ta đầy tán thưởng, rồi đưa mắt liếc qua ra hiệu cho người hầu bên cạnh.

Một ma ma vội vàng bước lên mở rương.

Bên trong lộ ra những bộ y phục quý giá, còn có một số dụng cụ pha trà và nhiều đồ vật khác.

“Phụ thân...”

Sắc mặt Thẩm Tích Vân rất khó coi, giận dữ trừng mắt nhìn ta.

Đại phu nhân thấy vậy liền cướp lời, không để nàng ta tiếp tục nói:

“Lão gia, mấy năm qua, thiếp thân tự thấy bản thân không khắt khe hay đối xử tệ với ai, bây giờ ngài liên tiếp chất vấn, vậy thì ta phải nói cho rõ rồi.”

“Hiện tại ngài cũng thấy rồi đó, đây là nàng ta cố tình diễn cho ngài xem. Vở kịch này, không biết lão gia có hài lòng không?”

“Nửa tháng trước, đứa trẻ không có mẫu thân sao tránh khỏi phải chịu khổ sở, ta mới quyết định nhận nuôi hai tỷ muội bọn họ dưới gối, ta nghĩ bọn họ lớn lên dưới gối của ta, dù sao cũng sẽ sống tốt hơn một chút, nhưng nàng ta đã nói thế nào?”

Một ma ma đứng bên cạnh kể lại sinh động như thật:

“Tiểu thư nói, muốn nhận nàng ta làm con gái thì trước hết phải nâng tiểu nương của nàng ta lên làm bình thê, nếu không nàng ta có chết cũng sẽ không nhận Đại phu nhân làm mẫu thân.”

Đại phu nhân khẽ nhếch môi:

“Thiếp thân vậy mà không biết, một thiếp thất mà lại có bản lĩnh như vậy.”

Sắc mặt phụ thân càng lúc càng khó coi.

Nhìn Thẩm Tích Vân nằm trên giường không nói được lời nào, ông ấy nổi giận:

“Đây đều là thật sao?”

“Tất cả những gì ngươi làm hôm nay, cái gì mà bị bệnh, cái gì mà sống khổ sở, đều là diễn cho ta xem!”

Phụ thân tức giận vung tay áo, hoàn toàn không muốn nghe Thẩm Tích Vân giải thích.

“Phụ thân, không phải, không phải như vậy! Là bọn họ hãm hại con!”

“Đủ rồi! Chuyện đã đến nước này rồi, ngươi còn gì để nói nữa?”

Phụ thân vung tay rời đi.

Đại phu nhân đầy thâm sâu nhìn Thẩm Tích Vân đang nằm trên giường không thể giả vờ được nữa, rồi khẽ cười một tiếng, rời khỏi phòng.

Ta không rời đi, nhìn xem từng chút hy vọng trong mắt nàng ta dần lụi tắt.

Nàng ta căm hận nghiến răng:

“Ngươi hài lòng chưa? Cấu kết với Đại phu nhân làm việc xấu, cùng nhau hại ta đến mức này, ngươi đã hài lòng chưa?”

Ta bước đến trước mặt nàng ta.

Mang theo đôi giày thêu có chỉ vàng đối diện với đôi giày rách rưới kia:

“Là ngươi tự hại mình thôi, muội muội à.”

Thẩm Tích Vân hoảng loạn hét lên:

“Ngươi dám quên tiểu nương nhanh như vậy sao? Thẩm Tích Mộ, ngươi hoàn toàn không xứng là con gái của người!”

Mặc kệ nàng ta có gào thét thế nào, ta vẫn nhẹ nhàng bước đi, không thèm ngoảnh lại.

Dường như nàng ta đã quên.

Tiểu nương vốn có thể sống một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Dù xuất thân của bà ta kém xa Đại phu nhân, nhưng cũng không đến nỗi nghèo khó.

Bà ta vốn có thể làm chính thê của người khác, có một tương lai đường đường chính chính.

Nhưng bởi vì đầu óc yêu đương mơ mộng cùng sự tham lam hư vinh ẩn giấu, nhất quyết phải gả cho phụ thân làm thiếp, lựa chọn con đường mà bà ta cho rằng có thể diện.

Đó chính là lý do khiến hai tỷ muội chúng ta rơi vào hoàn cảnh khốn cùng sau này.

Thực ra, người mẫu thân đã sớm qua đời của chúng ta, mới là người không có chút thể diện nào.

7.

Được bảo bọc, che chở, ta sống khá tốt trong hậu viện.

Nhờ sự chăm sóc tận tình của Đại phu nhân, ta tinh thông cầm kỳ thi họa, khí chất cao quý trên người càng được bà ấy bồi dưỡng lộ rõ ra bên ngoài.

Trong khi đó, căn nhà tre thiên viện nơi muội muội ở vẫn cứ tồi tàn như trước.

Có lẽ tiếng cười nói rộn ràng từ tiền viện luôn truyền đến đã làm Thẩm Tích Vân cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

Đôi khi, nàng ta cũng sẽ mặc một thân áo vải mộc mạc, xuất hiện ở góc tiền viện, đầu ngẩng cao, trong mắt mang theo ba phần khinh thường tìm đến ta nói chuyện:

“Chẳng lẽ tỷ tỷ đã quên tiểu nương rồi sao? Sao tỷ có thể sống vui vẻ như vậy chứ?”

Ta mang đôi giày thêu chậm rãi đi tới, hương thơm phảng phất:

“Nếu muội muội vẫn chưa quên, thì đừng bước ra khỏi căn nhà tre nhỏ của mình nữa. Ở đây, dường như chẳng chứa nổi muội đâu.”

Nàng ta tức giận nhìn ta, nhưng không chịu rời đi:

“Vị này là...”

Một công tử mặc y phục gấm vóc bước tới bên cạnh ta, ánh mắt có chút tò mò nhìn muội muội.

Ta ngoài cười nhưng trong không cười, khoác lấy cánh tay muội muội, quay đầu lại, cười tươi như hoa:

“Thừa Án ca ca, đây là muội muội của ta, Thẩm Tích Vân.”

Muội muội vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, hất tay ta ra, chỉnh lại y phục hành lễ, trong mắt lộ ra ý chí nhất định phải giành được.

Ta khẽ cong môi cười.

Quả nhiên, việc Thẩm Tích Vân có thể bước ra khỏi căn nhà tre đó, cho thấy tin tức ta gửi tới đã đến được tay nàng ta.

Đây là môn sinh đắc ý nhất của phụ thân, cũng là Trạng nguyên đương triều, tiền đồ như gấm.

Thẩm Tích Vân đã động lòng.

Nhưng nàng ta chỉ là một thứ nữ, sao có thể bước lên đài cao?

Hiện giờ, nàng ta chỉ xứng đáng làm bàn đạp cho ta mà thôi.

“Mộ Nhi, hình như mẫu thân nàng đang gọi.”

Giọng nói dịu dàng của Tề Thừa Án vang lên bên tai ta.

Thẩm Tích Vân nhìn thấy hai chúng ta thân mật như vật, vẻ mặt vẫn thản nhiên, nhưng ta nhìn thấy trong đôi mắt kia ánh lên vẻ ghen ghét không thể che giấu.

Không ngoài dự đoán, nàng ta nhanh chân đi theo phía sau.

8.

Thẩm Tích Vân trong căn nhà tre nhỏ đó chẳng nghĩ ra được điều gì tốt đẹp, chỉ toàn thực thi mấy thủ đoạn chẳng ra gì.

Sau bữa tối, Đại phu nhân giục ta dẫn Tề Thừa Án đi dạo tiêu thực một chút, ý đồ tác hợp rất rõ ràng.

Thẩm Tích Vân lại “tình cờ” chạm mặt chúng ta: “Tỷ tỷ, thật trùng hợp. Có thể để muội cùng hai người tản bộ tiêu thực một chút được không?"

Viện này chẳng lớn lắm, muốn “tình cờ gặp” cũng chẳng phải việc khó.

Ta khẽ cười một tiếng:

“Được thôi, nếu muội muốn vậy thì chúng ta cùng đi.”

Thẩm Tích Vân cúi đầu, vẻ mặt lạnh nhạt, trên người phảng phất mùi hương hoa, như vô tình mà cố ý tiến đến gần Tề Thừa Án.

Thật thú vị.

Dáng vẻ này cứ như thể người chủ động muốn đi cùng là chúng ta vậy.

Bên bờ hồ, hoa đào nở rộ. Ta khẽ chạm vào một cành hoa: