📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

“Muội muội, hồi nhỏ muội rất thích hoa đào này, muội nhìn xem, hoa lại nở rồi.”

Thẩm Tích Vân nhìn thấy có cơ hội liền tiến sát lại gần ta, sau đó giả vờ lảo đảo, ngã về phía sau.

“Tỷ tỷ, hoa này… Á! Tỷ tỷ, tỷ làm gì thế?”

Nàng ta vừa ngã vừa kêu lên như một chú chim non bị kinh sợ.

Nhưng ngay khi nàng ta đến gần, ta đã nhanh chóng lùi lại một bước, trở về đứng bên cạnh Tề Thừa Án.

Nàng ta muốn tạo ảo giác khiến người ta nghĩ rằng là ta đẩy nàng ta.

Nhưng ta đã sống hai kiếp người, sao lại không nhìn thấu màn kịch vụng về này của chứ, ta sớm đã có đề phòng.

Thẩm Tích Vân có chút xấu hổ, vốn định đứng thẳng người lên giả vờ là hiểu lầm, nhưng ngay sau đó lại chao đảo, trượt chân, rơi xuống hồ:

“Á! Cứu muội với!”

Nhìn thấy muội muội đang vùng vẫy trong nước, Tề Thừa Án ở bên cạnh ánh mắt trở nên u ám.

Không chỉ ta, hắn cũng nhìn ra được.

Người có thể trở thành Trạng nguyên, sao có thể là kẻ ngốc chứ.

“Muội muội của nàng muốn hãm hại nàng.”

Ta gật đầu.

“Ngày thường, nàng ta cũng hay tranh giành với nàng sao?”

Ta không trả lời.

Bây giờ, nàng ta chỉ có thể nhận chút bố thí từ ta, làm gì còn tư cách tranh giành.

Những thứ nàng ta định cướp đi, đều không phải thứ ta thực sự muốn.

Các nha hoàn và thị vệ xung quanh nghe thấy động tĩnh liền chạy tới.

Nha hoàn dù sao cũng không biết bơi, cho nên một thị vệ đã nhảy xuống cứu người.

Phụ thân và Đại phu nhân nhận được tin tức, vội vàng chạy đến:

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tề Thừa Án tiếp lời, kể rõ mọi chuyện từ đầu đến đuôi, không hề thiên vị.

Đều là những người tinh tường, ai cũng hiểu được ý tứ ẩn giấu trong lời nói.

Phụ thân nhìn muội muội cả người ướt sũng, được thị vệ bế lên bờ, ánh mắt thâm trầm.

Đại phu nhân cũng vậy, đôi mày lá liễu đã hơi dựng lên.

Thẩm Tích Vân run rẩy, trên người được phủ một tấm chăn, ánh mắt nhìn ta đầy oán trách.

Ta biết nàng ta đang oán trách ta điều gì.

Oán ta vì sao lại không để Tề Thừa Án cứu nàng ta.

Nhưng ta, từ đầu đến cuối đều không nói bất cứ một lời thừa thãi nào.

Là tự người ta không muốn thôi.

Nàng ta không oán trách người khác, thì lại quay sang oán trách ta.

Tâm tư con người thật đúng là khó đoán.

Ý đồ của nàng ta cũng rất đơn giản, muốn mượn việc Tề Thừa Án cứu mình để tạo cơ hội tiếp xúc da thịt.

Đến lúc đó, khóc lóc làm ầm lên, phụ thân sợ mất mặt chắc chắn sẽ chọn cách dàn xếp ổn thỏa, mối hôn sự này cư nhiên thuộc về nàng ta.

Nhưng nàng ta không ngờ, dưới chân Tề Thừa Án giống như mọc rễ, hoàn toàn không nhúc nhích.

Cuối cùng, chỉ có một tiểu thị vệ trong phủ nhảy xuống vớt nàng ta lên.

Thẩm Tích Vân tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, vừa lau nước mắt, vừa làm ra vẻ yếu ớt đáng thương, lặng lẽ rời đi.

9.

Một người con gái đã mất đi thanh danh, đối với phụ thân mà nói, giá trị duy nhất còn lại chỉ là để lôi kéo quan hệ.

Sau lần rơi xuống nước đó, dù Thẩm Tích Vân có giả bệnh hay tỏ ra yếu đuối đến đâu cũng không có ích gì.

Nàng ta không thể nào với tới một mối hôn sự tốt nữa.

Đại phu nhân đã sớm đập bàn quyết định, định sẵn một người cho nàng ta.

Sau khi phụ thân biết chuyện chỉ nói một câu: “Để phu nhân quyết là được.”

Tất cả những điều này, Thẩm Tích Vân đều không hay.

Nàng ta càng không hay, chính ta đã đặt danh phổ của công tử nhà Thị Lang lên bàn Đại phu nhân, cũng chính ta đã ghi rõ ràng lợi ích qua lại giữa công tử nhà Thị Lang và Thẩm gia, rồi nhét vào danh phổ đó.

Mối hôn sự này, nếu không có ta, đúng là chưa chắc đã thành.

Sau đó, quả nhiên công tử nhà Thị lang, Giang Lam Phong, đã tới cửa xin người.

Hắn mang theo phu nhân và mẫu thân của mình đến để… nạp thiếp.

Ta đứng bên cạnh Đại phu nhân, nhìn nụ cười nhẹ nhàng của Giang thiếu phu nhân, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc.

Có lẽ vì kiếp trước dây dưa quá sâu, giờ đây nhìn thấy gương mặt nàng ấy, ta vẫn không khỏi nhớ đến tình cảnh tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.

May mắn hiện tại, ta sẽ không dẫm lên vết xe đổ đó nữa.

Ở kiếp này, Giang thiếu phu nhân dường như cũng đã thay đổi rất nhiều.

Vào thời điểm này của đời trước, nàng ấy vẫn còn non nớt, khí chất cũng không thể trầm ổn như bây giờ.

Một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu ta.

Dường như nhận ra ánh mắt dò xét của ta, Giang thiếu phu nhân liếc mắt qua nhìn.

Khoảnh khắc ánh mắt chúng ta chạm nhau, ý nghĩ kia ngay lập tức được chứng thực.

Có lẽ nàng ấy cũng…

Phu nhân Thị lang cất lời, phá vỡ sự im lặng:

“Lão thân nghe nói, tiểu thư Thẩm phủ cầm kỳ thi họa đều tinh thông, người đều thanh nhã như cúc, khí chất rất đỗi duyên dáng, con trai ta vô cùng yêu thích.”

Giang Lam Phong là một tên công tử ăn chơi, liền gật đầu lia lịa phụ họa theo lời mẫu thân mình.

Đại phu nhân nghe vậy, đôi mày cong lên, cười nói:

“Đúng vậy, đúng vậy, Tích Vân quả thật là như thế, giống hệt tiểu nương của nàng ấy, đúng là người có thể diện.”

Giang thiếu phu nhân nhíu mày một cái rất khẽ, rồi ngay lập tức giãn ra.

Phu nhân Thị lang tiếp tục nói:

“Ta đã gặp đứa trẻ kia rồi, dáng người đẫy đà, eo thon tròn trịa, là tướng người tốt. Sau này vào nhà họ Giang chúng ta, làm sao để nó phải chịu khổ được?"

Đường đường một phu nhân Thị lang, ở ngay trước mặt nhà gái, vốn không nên nói ra những lời thô thiển như vậy.

Nhưng bà ta vẫn nói ra.

Điều này chứng tỏ, bà ta căn bản không hề quan tâm.

Đại phu nhân đương nhiên cũng không để ý.

Một thiếp thất chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi của nam nhân.

Chẳng đáng nhắc đến.

Chuyện này trông mới thật buồn cười làm sao.

Nhưng lại càng đáng buồn hơn.

Bởi vì vào thời đại này, đây là số phận chân thực nhất, không thể nào cưỡng lại của nữ nhân.

Hai vị trưởng bối trò chuyện rất vui vẻ, chẳng mấy chốc đã quyết định xong.

Khi tiễn khách, ta và Giang thiếu phu nhân đi song song.

Nàng ấy không liếc mắt nhìn ta, đột nhiên nói: “Ngươi không cần bận tâm.”

Ta kinh ngạc nhìn nàng ấy.

“Ngươi và ta đấu đá nhiều năm như vậy, nếu ngay cả chút thay đổi này mà ta cũng không nhận ra, thì chúng ta sống qua hai kiếp này đúng là uổng phí rồi.”

Ta không ngờ nàng ấy nói chuyện thẳng thắn như vậy.

“Giang thiếu phu nhân, ngươi vẫn lựa chọn con đường này sao?”

Nàng ấy thở dài.

“Ta không có mệnh tốt như ngươi. Nhà mẫu thân ta cần Giang gia giúp đỡ, gả cho hắn vốn là kỳ vọng của gia tộc, ván đã đóng thuyền, ta đâu có tư cách lựa chọn.”

Trong mắt nàng ánh lên vẻ cam chịu.

“Những chuyện còn lại, ngươi không cần phải bận tâm nữa. Kiếp trước Thẩm Tích Vân đã đùa giỡn xoay hai chúng ta vòng vòng. Bây giờ, nàng ta lại gả vào Giang phủ, ta nhất định sẽ mở toang cửa lớn nghênh đón đàng hoàng.

Ta khẽ cười một tiếng.

Giang thiếu phu nhân và ta đấu đá nhiều năm, đấu đến mức lưỡng bại câu thương nhưng vẫn không phân thắng bại.

Kết quả, lại để Thẩm Tích Vân hưởng lợi.

Mối nợ này, Giang thiếu phu nhân không thể không ghi nhớ.

Sau khi trọng sinh, nàng ấy rốt cuộc đã hiểu ra.

Ta cũng hiểu ra.

Cái gọi là tranh đấu trong hậu viện, cái gọi là ngươi chết ta sống, chẳng qua chỉ là thủ đoạn của nam nhân để giam cầm nữ tử.

Kiếp trước, ta và Giang thiếu phu nhân đều là những vật hy sinh trong hậu viện.

Ta gật đầu: “Được, ta đồng ý với ngươi.”

Ta không can thiệp, nhưng không có nghĩa sẽ không giúp một tay.

Con người ta vốn rất tốt bụng mà.

10.

Thẩm Tích Vân vẫn phải bước vào Giang gia từ cánh cửa hẹp phía sau, trở thành một trong vô số thiếp thất của công tử nhà Thị lang, Giang Lam Phong.

Còn ta, đường đường chính chính được Tề Thừa Án rước vào cửa, trở thành chính thê, làm Đại phu nhân của hắn.

Thẩm phủ chuẩn bị cho ta mười dặm hồng trang, đưa ta xuất giá.

Dọc đường, bá tính đều xôn xao bàn tán, ai cũng khen chúng ta là một đôi trai tài gái sắc:

“Trạng nguyên và thiên kim, đây quả là một đoạn giai thoại mà.”

“Ta nghe nói, Trạng nguyên lang kia từ khi chưa thi đậu bảng vàng đã sớm có tình ý với tiểu thư Thẩm phủ, thật là tình thâm nghĩa trọng.”

“Đúng là trai tài gái sắc!”

Trên phố vô cùng náo nhiệt, tân lang cưỡi ngựa cao lớn, phong thái rạng rỡ.

Khiến cho tân nương tử là ta đây ngượng ngùng cười một tiếng.

Mối hôn sự này nhận được muôn vàn lời chúc phúc.

Ngược lại, bên phía Thẩm Tích Vân lại vô cùng ảm đạm.

Không có kiệu tám người khiêng, không có chút long trọng nào.

Ngày nàng ta được đưa vào thiên viện của phủ Thị lang, ngay cả tân lang từ đầu đến cuối cũng đều không xuất hiện.

Vì tin tức nàng ta nhập phủ đã bị Giang thiếu phu nhân giấu kín.

Giang Lam Phong tưởng rằng ngày mùng chín tháng giêng, thực chất, ngày mùng tám tháng giêng nàng ta đã được nạp vào phủ.

Khi Thẩm Tích Vân bước vào cửa, ngay cả tân phòng cũng chưa được chuẩn bị.

Nàng ta là thiếp, không cần đội khăn trùm đầu, nhìn cả viện toàn sắc xám liền cau mày lại, trên mặt không chút biểu cảm nhưng trong lời nói lại tràn đầy oán hận:

“Tại sao tân phòng lại không được trang trí?”

Nhưng không một hạ nhân nào để ý đến nàng ta.

Giang thiếu phu nhân quyết tâm dạy cho nàng ta một bài học.

Khi Thẩm Tích Vân tìm đến, Giang thiếu phu nhân đang cùng Giang Lam Phong dạo bước tiêu thực trong hoa viên.

Thẩm Tích Vân tìm tới, vừa mở miệng đã lớn tiếng chất vấn:

“Tại sao lại đối xử với ta như vậy? Phu nhân có điều gì bất mãn với ta sao?”

Giang thiếu phu nhân sửng sốt một chút, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên:

“Ngươi đang nói gì thế? Hơn nữa... chẳng phải ngày mai ngươi mới được gả vào đây sao?”

Giang thiếu phu nhân không phải loại người dễ bị bắt nạt, lập tức lấy từ chính sảnh ra giấy nạp thiếp, trên đó rõ ràng ghi là ngày mùng chín.

Thẩm Tích Vân ngây ngẩn cả người.

Ngay sau đó, nước mắt nàng ta rơi lã chã, khóc nức nở:

“Ta sống mười mấy năm, chưa từng chịu đựng nỗi nhục này. Các người đúng là ức hiếp người quá đáng!”

Một trận khóc này đã làm tan nát trái tim Giang Lam Phong.

“Vân Nhi đừng khóc, nàng khóc thế ta đau lòng lắm.”

Giang Lam Phong ôm nàng ta an ủi:

“Phải, phải, phải, đều là lỗi chúng ta không xem kỹ ngày, khiến Vân Nhi của ta chịu thiệt thòi rồi.”

Giang thiếu phu nhân trợn mắt đến mức sắp lật ngược lên trời.

Nhưng cũng không quan trọng, dù có tình nồng ý đượm đến đâu thì thể diện cũng chẳng giữ nổi rồi.

Tiểu thiếp nhập phủ sai ngày, chuyện cười thế này chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi.