Chương 1
Nghe được những lời này, ta không dám thở mạnh.
Suy đoán tâm tư của thiên tử chính là đại tội.
Vậy mà ta lại nghe thấy rõ ràng.
Lại còn là những lời không thể nói ra nữa.
Đây chẳng phải là tội không thể tha sao?
Lúc này, ta lại nghe thấy tiếng lòng của Hoàng Đế.
“Ta khát quá, ta muốn uống nước.”
“Tiểu nha đầu này không nhận ra trẫm khát à?”
Ta giật mình rồi nhanh chóng rót trà đưa cho Hoàng Đế.
"Bệ hạ, xin dùng trà.”
Hoàng Đế gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh uống trà.
“Tốt lắm, cũng là người hiểu ý.”
“Hai tháng nữa ta sẽ phong cho nàng làm quý nhân.”
Sắp được thăng chức sao?
Ta vui mừng khôn xiết.
Nhưng trước khi ta được hưởng niềm vui trọn vẹn thì ta lại nghe thấy tiếng lòng của Hoàng Đế.
“Làm nhanh đi, xong rồi còn đi ngủ nữa.”
“Ôi trời, nếu như đột nhiên nha đầu này đến đại di ma thì tốt quá.”
“Trẫm sẽ được nghỉ ngơi một đêm.”
“Thật sự quá mệt rồi.”
“Cả đám tú nữ mới tuyển vào cung còn chưa sủng hạnh xong nữa.”
“Bao giờ thì những ngày tháng này mới kết thúc đây?”
Đại di ma… là quý thủy(*) sao?
(*) kinh nguyệt
Ta kinh ngạc, ta có cảm giác như mình vừa nghe được điều gì đó động trời.
Ta mới nhập cung chưa đầy một tháng.
Cùng ta nhập cung còn có hơn mười tú nữ khác.
Nếu Hoàng Đế cứ hai ngày sủng hạnh một người thì phải mất hơn một tháng.
Nhưng có người mới cũng không thể bỏ mặc người cũ.
Hoàng Hậu, Quý phi… Hoàng Đế đều phải ghé thăm.
Hơn một tháng nay, ngài ấy ngày đêm lao lực.
Chẳng trách được tiếng lòng của ngài ấy lại đầy mệt mỏi và bất lực như thế.
Ta nhìn Hoàng Đế rồi suy nghĩ hồi lâu, sau đó ta mạnh dạn mở miệng:
“Xin Hoàng Thượng thứ tội, thần thiếp... thần thiếp, hôm nay đến kỳ quý thủy.”
Lời vừa nói ra thì bầu không khí trong phòng ngủ lập tức yên tĩnh.
Hoàng Đế ngước mắt lên, gương mặt không cảm xúc nhìn ta.
Nhưng không biết có phải do ảo giác không mà ta cảm nhận được trong mắt ngài ấy có một tia vui mừng…
Như nhận ra ánh mắt kỳ quái của mình nên Hoàng Đế khẽ ho một tiếng, sau đó cúi đầu uống thêm một ngụm trà.
“Không sao, cứ đi ngủ thôi.”
Bề ngoài của ngài ấy vẫn bình thản nhưng trong lòng lại vui như mở hội.
“Tuyệt quá, vạn lời cảm tạ.”
“Thành tâm cầu nguyện cho họ ngày nào cũng là đại di ma.”
“Tiếp tiếp tiếp.”
2.
Hoàng Đế và ta mỗi người một chăn, cả đêm không nói gì.
Sáng sớm hôm sau, Hoàng Đế mang theo tinh thần phấn chấn thượng triều.
Ta đến thỉnh an Hoàng Hậu như thường lệ.
Do hôm trước ta vừa được thị tẩm nên Quý phi vốn nổi tiếng hay ghen lại mỉa mai ta.
“Hôm nay nhìn Hà thường tại tươi tắn quá nhỉ, chắc hôm qua là lần đầu nếm trải ân đức như mưa, hưởng lợi không ít.”
Ta chưa kịp nói gì thì Hoàng Hậu đã lên tiếng trách mắng.
“Chúng ta đều là tỷ muội trong hậu cung, phải hòa thuận, cùng chia sẻ ưu phiền với Hoàng Thượng.”
Quý phi bĩu môi, cũng không nói thêm gì nữa.
Thị tẩm mà, hầu hết các tú nữ mới nhập cung đều phải trải qua một lần.
Ta không hề nổi bật giữa mọi người.
Nếu Quý phi ghen tuông với từng người thì biết bao giờ mới có hồi kết.
Sau khi Hoàng Đế sủng hạnh xong các tú nữ mới nhập cung thì ngài ấy lại quay về tần suất một tháng chỉ đến hậu cung bảy lần.
Trong hậu cung từ Hoàng Hậu đến phi tần, tổng cộng có ba mươi bốn người.
Trong hoàn cảnh tăng nhiều cháo ít như thế, một hôm nọ, Hoàng Đế lại lật thẻ bài của ta.
Ta che mặt bị đưa vào Dưỡng Tâm Điện.
Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt mong chờ của Hoàng Đế.
“Hôm nay nàng lại đến kỳ quý thủy rồi đúng không?”
Ngài ấy kín đáo hỏi.
Nhưng trong tai ta, tiếng lòng của Hoàng Đế vang lên như sấm.
“Đến rồi, đến rồi, nhất định phải đến a a a…”
Ta: ?
“Bẩm bệ hạ… hôm nay thần thiếp, quả thật đang trong kỳ quý thủy…”
Ta hơi khó khăn trả lời.
Hoàng Đế hài lòng.
“Vậy chúng ta cứ đi ngủ thôi.”
Lại một đêm im lặng.
Sau đó hai tháng, cũng thời điểm đó, Hoàng Đế lại lật thẻ bài của ta.
Rồi sau đó ta được phong lên làm Quý nhân.
Được phong hiệu là Huệ.
3.
Nhìn thánh chỉ phong Quý nhân, tâm trạng của ta rất phức tạp.
Huệ quý nhân…
Đây là đang khen ta thông minh à?
Sao nghe có gì đó khiến người ta không được thoải mái lắm vậy.
Tâm trạng của ta dậy sóng nhưng trong mắt người khác ta đã lộ ra dáng vẻ của một tân sủng phi.
Hoàng Đế vốn không gần nữ sắc, mọi chuyện đều phải tuân theo quy củ tổ tông
Nếu có thai thì sẽ được thăng cấp.
Phụ huynh có công thì sẽ được thăng cấp.
Không có gì mà muốn thăng chức tăng bổng lộc à?
Nằm mơ đi.
Trong hậu cung, tốc độ thăng cấp của ta là vô song.
Cây cao trong rừng tất đón gió.
Vì ta quá nổi bật nên quý phi cũng không thể ngồi yên.
Một buổi chiều tại ngự hoa viên.
Quý phi lấy cớ ta đụng phải kiệu của nàng ta, phạt ta quỳ hai canh giờ trong ngự hoa viên.
Ta quỳ dưới ánh nắng như thiêu đốt, quý phi ngồi trong đình, vừa ăn trái cây tươi mềm ướp lạnh, vừa âm dương quái khí chế nhạo ta.
“Đừng tưởng được Hoàng Thượng sủng ái vài lần thì đắc ý vênh váo.”
"Trong hậu cung này thì quý nhân cũng thường thôi, cũng giống như hoa dại cỏ dại trong ngự hoa viên này vậy, hôm nay nở hoa nhưng ngày mai lại tàn."
Hai đầu gối của ta đau nhức, cộng thêm cái nóng làm ta mệt lả.
Bỗng nhiên có một luồng hơi nóng trào ra từ dưới bụng dưới của ta.
Xong đời rồi.
Ta cười cay đắng trong lòng.
Có lẽ vì Hoàng Đế ngày nào cũng nhắc đến mà kỳ quý thủy của ta đến sớm thật rồi.
Tôi biết đây là quý thủy, nhưng những người khác thì không biết.
Cung nữ bên cạnh quý phi kinh hãi chỉ cho nàng ta thấy.
"Nương nương, máu, ở đó có máu.”
Quý phi cũng hoảng hốt đến tái mặt.
Mọi người đều nghĩ ta mang long thai, sắp sảy thai rồi.
Sau một trận hoảng loạn, ta được đưa về cung, họ còn gọi thái y đến chẩn trị.
Thái y nhìn khoảng ba mươi tuổi, nước da trắng, râu thưa.
Ông ấy bắt mạch cho ta bằng một tay, sau khi trầm ngâm hồi lâu thì vẻ mặt của ông ấy biến sắc.
Ông ấy vội vàng quỳ xuống bẩm báo.
“Tiểu chủ, e là hài tử này không giữ được rồi.”
Quý phi: !!!
Ta: ???
Quý phi sợ đến mức run lên cầm cập, còn ta thì giật mình trợn tròn mắt.
Khoan đã, ngài nói cho rõ đi, hài tử gì chứ?
Mấy lần thị tẩm đó của ta, có lần nào mà mang thai được đâu?
Lang băm!!!
4.
Ta ngồi cứng đờ trên giường, nghe tên lang băm này tiếp tục bịa chuyện.
"Tiểu chủ nhân đã có thai được một tháng rồi.”
“Nhưng thai tượng không ổn định, tiểu chủ nhân quỳ dưới nắng quá lâu mới dẫn đến sảy thai…”
Ông ta bịa chuyện mà không thèm chuẩn bị, khiến ta không nhịn được nữa phải lên tiếng ngăn lại.
"Thái y, ngài thử bắt mạch lại một lần nữa xem? Có lẽ thần thiếp không có thai đâu..."
Ta còn chưa dứt lời thì Hoàng Đế đến.
Ngài ấy như thể này tức là đã biết hết mọi chuyện, vừa bước vào tẩm cung đã giận dữ đập bàn.
"Quý phi mưu hại long tự, đóng cửa kiểm điểm nửa năm, tước bỏ lục đầu bài, không có chỉ dụ không được ra ngoài!"
Quý phi phát điên.
Nàng ta quỳ rạp trên mặt đất, nước mắt nước mũi làm nhòe hết lớp son phấn trang điểm, nàng ta liên tục khóc lóc cầu xin.
"Bệ hạ! Bệ hạ! Thần thiếp thật sự vô ý mà thôi, Bệ hạ.”
Hoàng Đế quay mặt đi, im lặng không nói gì, trông có vẻ giống như đang đau lòng vì mất hài tử.
Nhưng trong tai ta thì tiếng lòng của ngài ấy lại chấn động đến mức điếc tai.
“Mau đi đóng cửa kiểm điểm đi, đừng để ta gặp lại ngươi nữa.”
“Cẩm y vệ đã bí mật báo cáo với ta ngươi mua roi da và còng tay, cất trong tẩm cung.”
“Ta mà không biết chút tâm tư nhỏ nhặt này của ngươi à?”
“Nực cười.”
Ta: …
Cẩm y vệ dùng để làm việc này à?
5.
Tên lang băm kia chính là Hồ thái y, người từng kê đơn cho Hoàng Đế.
Ông ta luôn chịu trách nhiệm về thân thể của Hoàng Đế.
Hoàng Đế sủng hạnh các tú nữ vừa nhập cung khiến sức khỏe tổn hại, Hồ thái y khuyên ngài ấy nên nghỉ ngơi nhiều hơn.
Nhưng Hoàng Đế quá sĩ diện, không muốn công khai chuyện mình không được.
Nhưng hậu cung đầy rẫy mỹ nhân, mỗi người một kiểu, tránh cũng không được.
Hai người họ đành bất đắc dĩ dùng đến hạ sách này.
Trước tiên loại bỏ kẻ gây chuyện nhất là quý phi.
Sau khi ta “sảy thai”, Hoàng Đế lại lấy lý do ta mất hài tử nên đau buồn quá độ, sau đó lại thăng chức cho ta.
Ta chưa kịp ngồi ấm ghế Huệ quý nhân thì ta đã trở thành Huệ tần.
Chức vị Tần sẽ là chủ một cung, ta sẽ có cung điện riêng.
Hoàng Đế chọn Vĩnh Thọ cung bên cạnh Dưỡng Tâm Điện cho ta ở.
Ngài ấy còn nói với ta cách bày trí bên trong đó chẳng khác gì cách bày trí của Dưỡng Tâm Điện.
Từ thoại bản đến điểm tâm đều đầy đủ, có vẻ là chuẩn bị sẵn sàng để ngài ấy có thể đến đây ở tạm bất cứ lúc nào.
Nhưng khi ở bên ngoài thì Hoàng Đế lại nói rằng việc Huệ tần bị sẩy thai là nên tổn thương tinh thần, ngài ấy cần thường xuyên thăm nom.
Kết quả là trong bảy lần vào hậu cung mỗi tháng thì có năm lần đều dành cho ta.
Hai lần còn lại là vì quy tắc tổ tông, vào ngày mùng một và rằm hàng tháng thì ngài ấy phải đến cung của Hoàng Hậu.
Đây quả thật là một màn chuyên sủng chưa từng có.
Khiến toàn bộ hậu cung chấn động.
Nhiều người đêm đêm nghiến răng, nguyền rủa ta là hồng nhan họa thủy.
Hừ, hồng nhan cái gì?
Rõ ràng là một nha đầu tóc vàng.
Nhưng sau trận "đơn thương độc mã" hạ bệ quý phi thì ta nổi tiếng khắp hậu cung.
Khi danh tiếng của ta ngày một lan xa thì ta nhận được một tấm thiệp từ trong nhà gửi đến.
Kế mẫu và kế muội muốn vào cung thăm ta.
6.
Năm xưa sau khi sinh ta ra được vài tháng thì mẫu thân của ta qua đời vì sức khỏe suy yếu.
Phụ thân của ta đau buồn không lâu thì đã tái hôn với kế mẫu.
Hơn một năm sau, mẫu kế sinh ra kế muội.
Thế là mọi chuyện bắt đầu.
Kế mẫu xuất thân bình thường nhưng tính tình hiếu thắng, luôn nghĩ trưởng nữ đo đích thê sinh ra như ta sẽ khiến nữ nhi của bà ta lu mờ.
Cho nên bao nhiêu năm ở trong phủ thì kế mẫu đối xử với ta nuông chiều hết mực.
Y phục, đồ trang sức, phấn son,... mọi thứ tốt nhất phải dành cho ta.
Ngay cả khi ta và kế muội có xích mích thì bà ta cũng nhất quyết đứng về phía ta vô điều kiện.
Gọi bằng cái tên mỹ miều là “sủng chết”.
Khiến người khác không hiểu nổi.
Ta cứ thế mà thuận buồm xuôi gió lớn lên.
Đến khi ta đến tuổi cập kê, cữu mẫu mới nhớ đến tình cảm với mẫu thân ta lúc sinh thời, muốn gả ta cho biểu ca.