Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Biểu ca là một quân tử chính trực, ta cũng không có ý kiến gì với mối hôn sự này.

Nhưng kế mẫu lại muốn kế muội thay ta gả đi.

Ngoài mặt bà ta từ chối khéo, nhưng sau lưng lại đưa tên ta vào danh sách tuyển phi.

Sau đó, thánh chỉ nhập cung được đưa đến phủ.

Hoàng Đế đã lớn tuổi, lại không gần nữ sắc, những năm này không hề có phi tần trẻ tuổi nào được sủng ái.

Ở trong cung mà không được được sủng ái thì còn không bằng con chó ngoài cung tự do tự tại.

Khi đó cửu mẫu của ta giận tím người, đến mắng cho kế mẫu một trận, vạch trần hết mọi toan tính của bà ta.

Mối hôn sự giữa hai phủ tan vỡ.

Cữu mẫu của ta tuyên bố: Cưới chó cũng không cưới nữ nhi của ngươi.

Không cần nói cũng biết cảnh tượng đó khó coi đến mức nào.

Ta cứ nghĩ rằng kiếp này ta sẽ không gặp lại kế mẫu nữa.

Ai ngờ ta mới thăng lên chức vị tần chưa đầy nửa tháng mà đã nhận được thiệp của bà ta rồi.

Bà ta là trưởng bối trong nhà nên ta không thể không gặp.

Thế là trưa hôm sau, kế mẫu dẫn kế muội đến thăm ta.

Vừa gặp mặt thì bà ta đã nắm tay ta rồi trò chuyện thân thiết.

Ai ngờ ta mới thăng lên chức vị tần chưa đầy nửa tháng mà đã nhận được thiệp của bà ta rồi.

Bà ta là trưởng bối trong nhà nên ta không thể không gặp.

Thế là trưa hôm sau, kế mẫu dẫn kế muội đến thăm ta.

Vừa gặp mặt thì bà ta đã nắm tay ta rồi trò chuyện thân thiết.

Hết lượt trà này đến lượt trà khác, điểm tâm cũng đã dọn xong một vòng, nhưng họ vẫn chưa có ý định rời đi.

Ta không hiểu dụng ý của họ, nhưng cũng không tiện đuổi trưởng bối ra về, cho nên ta đành ngồi một bên cười gượng.

Chờ mãi chờ mãi, đến lúc mặt trời sắp lặn thì Hoàng Đế đến.

Vừa nhìn thấy bóng dáng mặc y phục vàng thì kế muội vốn đang ngáp dài lập tức ngồi thẳng lưng.

Linh cảm lóe lên trong đầu ta, ta chợt hiểu rõ.

Kế mẫu muốn để kế muội quyến rũ Hoàng Đế.

Bà ta tự cho rằng nhan sắc và tài năng của kế muội không thua gì ta.

Cớ sao ta được sủng ái mà kế muội lại không được?

Lẽ nào trên đời lại có chuyện như thế.

“Bệ hạ giá đáo…”

Nghe cung nhân tuyên gọi, mọi người trong Vĩnh Thọ Cung đều hành lễ.

Trong số đó, vòng eo của kế muội ta cong xuống mềm mại, vô cùng quyến rũ.

Hoàng Đế từng bước tiến lại gần hơn.

Ánh mắt của ngài ấy dừng lại trên người kế muội một chút rồi rời đi.

"…Tại sao tiểu giá đỗ này lại ăn mặc lòe loẹt như thế?”

Ta nghe thấy tiếng lòng của ngài ấy.

7.

Tiểu giá đỗ sao?

Kế muội của ta là tài nữ nổi tiếng kinh thành đấy.

Nhưng suy nghĩ kỹ thì ta cảm thấy chuyện này cũng có lý.

Hoàng Đế hiện tại khác với các Hoàng Đế trước đây ở chỗ ngài ấy thích những thiếu phụ trưởng thành trên hai mươi tuổi.

Năm nay ta mới mười lăm tuổi, trong mắt ngài ấy ta chỉ là một tiểu nha đầu.

Kế muội của ta vừa tròn mười ba tuổi, chẳng phải chỉ là một “mầm đậu nhỏ”

sao.

Thẩm mỹ đã không hợp nhau thì dù kế muội có dùng hết các chiêu trò cũng vô ích thôi.

Mặc kệ hai người họ có làm mọi cách thì phản ứng của Hoàng Đế vẫn rất thờ ơ.

Nhưng trong tai ta thì tiếng lòng của ngài ấy đã sục sôi rồi.

“Cứu mạng, người này đáng sợ quá đi.”

“Trẫm là người hướng nội, trẫm không muốn giao tiếp, trẫm chỉ muốn nghỉ ngơi.”

“Huệ Tần trầm tĩnh, hiểu chuyện đến thế, sao lại có một kế mẫu nhiều lời thế này?”

“Zzzz…”

Zzz?

Khi ta quay đầu lại thì thấy Hoàng Đế ngồi ngủ gật rồi.

Kế mẫu và kế muội chỉ đành thất vọng bỏ đi.

Chuyến đi này của họ chẳng sao cả, nhưng oán hận trong hậu cung đối với ta đã lập tức chuyển sang hai người họ.

Hai người còn chưa ra khỏi cửa cung thì đã bị Gia phi nương nương giữ lại.

Nguyên nhân là do kế muội đã đá đổ bát thức ăn cho con chó trong cung của Gia phi.

Gia phi tức giận muốn dùng roi đánh họ, còn cho gọi ta đến xem.

Ta lập tức giả bệnh từ chối.

Cười chết mất, đánh thì cứ đánh, liên quan gì đến ta.

8.

Kế mẫu và kế muội bị đánh một trận, khóc lóc thê thảm trở về nhà.

Chưa được hai ngày đã có ngự sử dâng tấu buộc tội phụ thân của ta tham ô nhận hối lộ.

Điều tra ra đúng là có tham ô nhưng mức độ không nghiêm trọng.

Tuy vậy nhưng Hoàng Đế vẫn không nương tay, giáng chức hai cấp để làm gương.

Hậu cung bỗng chốc trở nên rộn ràng.

Mọi người đều cho rằng đây là dấu hiệu Hoàng Đế chán ghét ta, thời kỳ ta được sủng ái nhất hậu cung sắp kết thúc.

Nhưng thực tế lại khiến họ thất vọng, Hoàng Đế càng đến thăm ta thường xuyên hơn.

Ban đầu ngài ấy bốn năm ngày mới đến một lần nhưng bây giờ thì ngày nào cũng đến.

Nghe nói là do Vĩnh Thọ Cung mới xây thêm tiểu trù, tay nghề của ngự trù rất xuất sắc.

Cho dù ban đêm không ở lại Vĩnh Thọ Cung nghỉ ngơi thì buổi trưa Hoàng Đế vẫn đến dùng thiện với ta.

Trong Vĩnh Thọ Cung, mùi thuốc đông y tỏa khắp nơi.

Ta đứng trong tiểu trù sắc thuốc, mặt không có biểu cảm gì.

Tiểu cung nữ bên cạnh thận trọng hỏi ta: “Nương nương, bệ hạ bị bệnh gì mà ngày nào cũng uống thuốc thế ạ?”

"Suỵt! Im lặng, đây là chuyện liên quan đến quốc gia đại sự, ngươi đừng hỏi nhiều.”

Ta nói câu này vô cùng nghiêm túc và đầy vẻ bí ẩn.

Sau sự cố sảy thai, Hoàng Đế cũng không còn tránh mặt ta nữa.

Hồ thái y bắt mạch cho ngài ấy, ta ngồi bên cạnh lắng nghe.

Những từ như “bổ thận”, “tăng khí”, “tráng dương”, tất cả mấy câu từ lộn xộn này đều nhảy thẳng vào trong đầu ta.

Thuốc do Hồ thái y kê được gửi thẳng đến tay ta.

Ta sắc thuốc xong thì tự mình mang đến cho Hoàng Đế.

Phi tần nhà người khác thì kiêu ngạo, oai phong.

Còn ta, một phi tần được sủng ái mà lại giống như một cung nữ cao cấp.

Ta mang theo chén thuốc, vừa bực tức vừa bất bình đi vào chính điện.

Trong điện, Hoàng Đế đang xem tấu chương, vừa xem vừa lẩm bẩm trong lòng.

“Đảo phía Đông lại không an phận rồi? Đánh, đánh bọn chúng cho ta.”

“Thí điểm giáo dục tố chất đang được tiến triển rất tốt, ta phải bàn bạc với Lý thái phố để phổ cập sớm trong cả nước.”

“Cũng không biết việc nghiên cứu Thanh Môi Tố(*) thế nào rồi, thái y viện có đáng tin không đây…”

(*) Là thuốc kháng sinh penicillin.

Khi xem tấu chương, tiếng lòng của ngài ấy lộn xộn, xen lẫn nhiều điều ta nghe không hiểu.

Ta đặt chén thuốc lên bàn.

Hoàng Đế ngẩng đầu lên nhìn ta, vẻ mặt lãnh đạm, không nói lời nào.

“Huệ tần, nha đầu này khá đáng tin đấy, thêm hai năm nữa rồi phong làm phi đi.”

Ngài ấy nghĩ như thế.

Câu này thì ta hiểu.

Ngài ấy muốn cho ta thăng chức và tăng lương.

Ta nhịn không được nên bật cười.

9.

Quý phi được thả ra sau nửa năm bị giam lỏng.

Vừa mới được thả ra thì đúng dịp thọ thần của Hoàng Đế.

Bị nhốt lâu ngày không được thấy ánh mặt trời, nhưng làn da của Quý Phi lại được dưỡng đến mức trắng hồng, đẹp mê người.

Ta nhịn không được mà nhìn thêm vài lần.

Nhưng làn da đẹp như thế đối với Hoàng Đế cũng chỉ là hoa đẹp cho người mù xem.

Vừa nhìn thấy quý phi thì tiếng lòng của Hoàng Đế đã kêu gào rền vang như ngựa phi.

“Xong đời, xong đời, xong đời rồi, trẫm vừa dưỡng thân thể được nửa năm nay.”

“Cẩm y vệ nói Quý phi vẫn giữ dây xích và roi da, trời ơi! Lại có nữ nhân dòm ngó trẫm rồi.”

“A a a, đừng nhìn trẫm bằng ánh mắt đó, trẫm rất hoang mang, trẫm rất sợ nha.”

Ta vừa cố nhịn cười vừa ngước mắt nhìn lên, ta nhìn thấy ánh mắt của Quý Phi hướng về Hoàng Đế chứa đầy đam mê và khao khát.

Đúng kiểu không hề che giấu.

Quả nhiên trong vài tháng sau đó, mỗi lần từ cung của Quý Phi trở về thì sắc mặt của Hoàng Đế đều tái xanh.

Hồ thái y buộc phải tăng liều lượng thuốc.

Nhưng ngày tháng như thế không kéo dài lâu, đột nhiên Quý phi chết bất đắc kỳ tử.

Nguyên nhân là bệnh cấp tính.

Nhưng Cẩm y vệ đã điều tra và phát hiện ra nàng ta đã trúng độc.

10.

Hoàng Đế rất tức giận.

Nghe nói ngài ấy đã nổi trận lôi đình trong Dưỡng Tâm Điện, đập vỡ hết chiếc tách này đến chiếc tách khác.

Các thái giám và cung nữ đứng hầu đều run lẩy bẩy, không ai dám bước lên.

Người lanh lợi hơn thì lập tức chạy đến Vĩnh Thọ Cung tìm ta, mong rằng ta có thể khuyên giải Hoàng Đế.

Ta vừa đi đến cửa của Dưỡng Tâm Điện thì đã nghe thấy một giọng nói đau đớn vang lên bên trong.

“Sao trẫm lại có thể đập vỡ tách chứ?”

"Đây sau mấy trăm năm sẽ là cổ vật vô giá đó!

"Chẳng lẽ trẫm ở xã hội phong kiến quá lâu, cũng bị cái tư tưởng của giai cấp địa chủ ăn mòn rồi sao... Hu hu hu hu..."

Bước chân vừa nhấc lên của ta khựng lại tại chỗ, ta không biết nên phản ứng thế nào.

... Cảnh tượng này sao khác xa với những gì cung nhân miêu tả về sự phẫn nộ của Hoàng Đế thế này.

Vẫn còn tâm trí để lo cho mấy chiếc tách vỡ.

Suy nghĩ của Hoàng Đế thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng của ta.

Hậu cung này không chỉ có mẫu bằng tử quý mà còn có tử bằng mẫu quý.

Thế nhưng hiện giờ trong hậu cung, trong cung không có tử.

Trong số các phi tần có chức vị cao thì chỉ có quý phi sinh hạ được hoàng trưởng tử.

Dù hoàng trưởng tử tuổi còn nhỏ nhưng từ lâu trong triều đình và bách tính đều ngầm mặc định rằng tương lai sau này sẽ do hoàng trưởng tử sẽ nối ngôi.

Nhưng giờ đây, quý phi đột ngột qua đời, chắc chắn tình hình triều chính sẽ hỗn loạn.

Còn trong hậu cung, ai sẽ nuôi dưỡng hoàng trưởng tử thì vẫn còn là một ẩn số.

"Muội muội đến sớm quá."

Một giọng nói ôn hòa, đoan trang vang lên phía sau lưng ta.

Ta quay đầu lại, nhận ra người vừa đến thì vội vàng hành lễ.

"Tần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương."

“Mau đứng lên, mau đứng lên nào.”

Hoàng hậu kéo tay ta.

Trời đầu hạ nên không khí vẫn còn chút oi bức, vậy mà bàn tay của nàng ta lại lạnh như băng.

Cảm nhận được sự lạnh buốt thấu xương từ đầu ngón tay, không hiểu sao tim ta khẽ run lên.

Hoàng hậu nhìn ta, nụ cười vẫn hiền hòa và điềm tĩnh như mọi khi.

"Lần này Bệ hạ nổi giận lớn như thế, chắc là dọa muội muội sợ lắm.”

"Mau về cung đi, bản cung sẽ vào trong bầu bạn với bệ hạ."

Dù giọng nói của nàng ta ôn nhu, nhưng ngữ khí lại không cho phép ta từ chối.

Ta mơ màng trở về Vĩnh Thọ Cung, ta nằm trên giường, đầu óc rối bời.

Cho đến khi cung nữ nhắc ta đi sắc thuốc cho Hoàng Đế thì ta mới mơ mơ hồ hồ đứng dậy.

Thân phận hoàng hậu cao quý mà lại không có tử.

Hoàng trưởng tử theo lý nên giao cho hoàng hậu nuôi dưỡng.

Nhưng mà…

Nhưng mà cái gì chứ?

Không có nhưng mà!