Chương 3
Ta vừa sắc thuốc xong thì Hoàng Đế đã đến.
Ngài ấy vén rèm mang theo một làn gió mát ùa vào.
Ta ngây người nhìn ngài ấy, thậm chí quên cả đứng dậy hành lễ.
May mà Hoàng Đế không trách phạt.
"Huệ tần." Giọng nói và ánh mắt của ngài ấy đều rất nghiêm túc: "Trẫm quyết định giao hoàng trưởng tử cho nàng nuôi dưỡng."
Ngài ấy đã phát hiện ra điều gì sao?
Hơi thở của ta nghẹn lại.
Nhưng ngay sau đó, dòng suy nghĩ cuồn cuộn của ngài ấy lại vang lên bên tai ta:
"Đứa trẻ này nhất định phải được nuôi dưỡng bên cạnh trẫm, lịch sử đã ghi chép lại rồi, hài tử này lớn lên hoang phí vô độ, đúng là một kẻ phá gia chi tử.”
"Trẫm vất vả giành được giang sơn, chẳng lẽ trăm năm sau lại để tên nghịch ngợm này phung phí tất cả sao?”
"Vĩnh Thọ Cung rất tốt, rất gần với trẫm.”
"Tiểu cô nương Huệ tần cũng đáng tin, gia mẫu lại kém cỏi, không gây được sóng gió gì.”
"Hoàng hậu muốn nuôi hài tử này ở Cảnh Nhân Cung là đang muốn làm gì?”
"Nàng ta có biết trẫm say kiệu không hả!"
11.
Hoàng trưởng tử tuổi còn nhỏ, trí nhớ còn chưa rõ ràng.
Sau khi chuyển tới Vĩnh Thọ Cung thì hắn ngày một khôn lớn hơn.
Ngoại trừ việc bị ép học hành khổ sở ra thì thời gian còn lại hắn đều rất vui vẻ.
Hai năm sau khi ta nuôi dưỡng hoàng trưởng tử, Hoàng Đế lại một lần nữa thăng tước vị cho ta.
Từ Huệ tần, ta được phong làm Huệ phi.
Sau khi trở thành Huệ phi thì số việc ta phải làm bỗng tăng lên đáng kể.
Trong mắt người ngoài thì ta là sủng phi, thế nên có rất nhiều người tìm cách nịnh bợ ta.
Trong số đó có người có thể từ chối nhưng có người lại không thể.
Cho nên mỗi ngày ta đều phải tiếp khách, xã giao với các mệnh phụ phu nhân, chưa kể ta còn phải hỗ trợ hoàng hậu quản lý lục cung, dạy dỗ hoàng tử.
Liên tục xử lý hết việc này đến việc khác, ta bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Thấy ta bận rộn đến nỗi ngày một tiều tụy, lại đúng lúc trời hè oi ả nên Hoàng Đế động lòng tốt quyết định đưa ta tới vườn ngự uyển ở ngoại thành nghỉ ngơi.
"Ôi, Chu Bái Bì cũng không tàn nhẫn đến mức này.”
"Tiểu cô nương làm việc ở chỗ ta lâu như vậy, cũng đến lúc cho nàng ấy nghỉ phép rồi."
Nghỉ phép... có phải là nghỉ ngơi đúng nghĩa không?
Có thể thật sự không làm gì sao?
Ta không kìm được mà bắt đầu mong chờ.
Vườn ngự uyển nằm ở ngoại ô kinh thành, dựa núi kề sông, bên trong còn có cả trường săn.
Ngoài ta ra thì Hoàng Đế còn chọn thêm vài vị phi tần đi cùng, đưa theo cả hoàng trưởng tử, đoàn người rầm rộ tiến vào trong vườn ngự uyển.
Hoàng hậu nương nương tự xin ở lại trong cung để chăm sóc các phi tần và các hoàng tử công chúa còn lại.
Nửa tháng sau đó ta toàn dẫn hoàng trưởng tử đi cưỡi ngựa, mỗi ngày đều vui chơi tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi này.
Ta được nghỉ ngơi, còn Hoàng Đế thì không.
Trong thư phòng tại vườn ngự uyển, các đại thần tới lui tấp nập.
Chỉ cần ta đi ngang qua thì sẽ nghe thấy những lời than thở bất lực của ngài ấy:
"Tại sao Giang Nam lại nổi loạn nữa hả? Ngươi nói trẫm nghe xem, chẳng phải các ngươi là nơi giàu có trù phú nhất cả nước sao? Rốt cuộc thì có gì không thỏa mãn hả?”
"Ở thời này mà đã có người ở xa xôi vượt ngàn dặm đến đây truyền giáo rồi sao? Sức hút tôn giáo của các ngươi lớn thật, trẫm không hiểu.”
"Mang đi mang đi! Trẫm không ăn sầu riêng đâu."
Ở bên hồ cạnh thư phòng, ta vừa cùng hoàng trưởng tử bắt cá vừa nghe những lời than thở đầy chán nản đó, ta không nhịn được bật cười.
"Huệ mẫu phi.” Hoàng trưởng tử kéo tay áo ta: "Sao phụ hoàng không chơi cùng chúng ta? Ngài ấy bận lắm sao ạ?"
Ta cúi xuống khẽ véo má hắn.
“Ừm, ngài ấy bận lắm.”
"Bận vì con và ta, cũng vì bách tính thiên hạ."
12.
Có lẽ cuộc sống bình yên này kéo dài quá lâu.
Mãi cho đến khi âm thanh của thanh kiếm xé toạc cửa sổ giấy vang lên thì ta mới bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Đại hoàng tử đang ngủ cạnh ta cũng bị đánh thức.
Hắn định hét lên nhưng ta đã bịt chặt miệng hắn lại.
Ta kéo hắn xuống gầm giường, vừa kịp trốn thì cửa đã bị đá tung.
Người khách đâm xuyên kiếm qua chăn thì mới phát hiện ra chiếc giường đã trống rỗng.
"Chạy trốn rồi sao?”
"Ra ngoài tìm đi!"
Đêm đã khuya, ánh sáng mờ mịt, những người đó đến vội đến mức không thèm cúi xuống kiểm tra gầm giường, nhờ thế mà chúng ta mới thoát được một kiếp.
Ta ôm đại hoàng tử trong lòng, cảm thấy thân thể của hắn đang run rẩy nhưng tâm trí ta lại bình tĩnh đến lạ thường.
Những thích khách này nhắm vào ta sao? Hay bọn chúng đến đây vì đại hoàng tử? Chẳng lẽ chúng đến đây vì Hoàng Đế sao?
Nếu Hoàng Đế bị ám sát thì…
Suy nghĩ này làm lòng ta chùng xuống, ta không dám suy nghĩ tiếp.
Bên ngoài vang lên tiếng la hét và âm thanh giao chiến, xem ra thích khách đã bị cận vệ của hành cung phát hiện.
Trong vòng tay của ta, đại hoàng tử lại càng run rẩy dữ dội hơn.
Hắn chỉ là một tiểu hài tử, làm sao có thể chịu nổi cảnh tượng lớn như thế này.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng âm thanh chém giết bên ngoài cũng dần lắng xuống.
Ta cẩn thận nên không lập tức ra ngoài, ta vẫn ôm đại hoàng tử trốn dưới gầm giường.
Cho đến khi giọng nói quen thuộc kia lại vang lên.
“Tiểu cô nương Huệ phi đâu rồi? Người kế vị của trẫm trong xã hội phong kiến nữa.”
“Họ nhất định không được xảy ra chuyện gì đấy.”
Nước mắt mà ta kìm nén nãy giờ lập tức trào ra.
Ta nhoài người ló đầu ra khỏi gầm giường, vừa hay nhìn thấy bóng áo vàng quen thuộc.
“Bệ hạ!” Ta khóc rồi lao mình vào vòng tay ngài ấy.
"Đừng khóc, có trẫm ở đây rồi."
Ngài ấy ôm ta vào lòng, dịu dàng xoa đầu an ủi ta.
Bề ngoài nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng ngài ấy vẫn không ngừng oán than.
“Người làm vua anh minh như trẫm mà vẫn có người muốn ám sát ta sao?”
“Chết tiệt! Trẫm nhất định tru di thập tộc các ngươi.”
13.
Thích khách không chỉ nhắm vào Hoàng Đế.
Mục tiêu của chúng còn có ta và đại hoàng tử.
Sau khi nhiệm vụ thất bại, tất cả thích khách đều tự sát tại chỗ, không còn ai sống sót.
Hoàng Đế vô cùng tức giận nên hạ lệnh cho Cẩm y vệ bằng mọi giá phải điều tra rõ chân tướng.
Vụ án này kéo dài nên cũng liên lụy đến nhiều người.
Từ những quý tộc và địa chủ bị Hoàng Đế làm tổn hại lợi ích, cho đến thế lực của các quốc gia thù địch.
Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ nhất chính là kết quả điều tra cuối cùng lại dẫn đến Hoàng hậu.
Những thích khách đó chính là do Hoàng hậu phái đến giết ta và đại hoàng tử.
Ta không ngạc nhiên như thể trong lòng đã đoán trước được chuyện này.
Nhưng Hoàng Đế thì bị sốc.
Bên tai ta, tâm tư của ngài ấy cuồn cuộn như tiếng trống dồn.
“Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, hoàng hậu, ngươi đang làm trò gì thế hả?”
“Ngươi là Trung cung Hoàng hậu, sao lại làm mấy chuyện thối nát này thế hả?”
“Chúng ta là lão phu thê, có chuyện gì không thể cùng nhau bàn bạc đàng hoàng sao?”
“Hậu cung không yên thì quốc gia sẽ rối.”
“Ngươi còn là trời sinh vương quyền, sao lại còn có tham vọng đến mức muốn làm thái hậu?”
Câu gào thét cuối cùng đó vang vọng đến chói tai.
Ta nhịn không được mà lắc đầu.
Tai ta ngứa ngáy.
Hoàng Đế triệu hoàng hậu vào Dưỡng Tâm Điện để hỏi chuyện riêng.
Ta đứng bên ngoài điện nên không thể nghe rõ cuộc trò chuyện bên trong.
Nhưng trong tai ta, tiếng lòng của Hoàng Đế vang lên rất rõ ràng.
“Cái gì mà thật lòng yêu trẫm nên không thể dung thứ cho nữ nhân và hài tử khác? Ngươi là hoàng hậu đấy, đại tỷ à.”
“Bày ra mấy cái tình tiết như tiểu thuyết ngôn tình này làm gì, năm xưa ngươi tiến cung làm gì chứ? Tìm đại ai đó mà gả đi là xong rồi.”
“Tại sao ngươi hại người khác mà vẫn làm ra vẻ mình bị oan ức thế hả? Người bị oan là trẫm đây này.”
“Trưởng hậu cần của trẫm lại quay lưng đâm sau lưng trẫm đây này.”
“Đau! Đau muốn chết luôn!”
“Trẫm sủng ái Huệ phi thì nhất định sẽ bị báo ứng sao? Trẫm đã sủng ái Huệ phi hồi nào đâu chứ?”
“Tiểu cô nương đó chăm chỉ nấu thuốc cho trẫm lắm đấy.”
Ta bật cười một tiếng
Sau đó ta vội vàng nén cười.
Nhìn quanh thấy mọi người ai nấy đều căng thẳng, không ai chú ý đến sự thất lễ của ta nên lúc này ta mới yên tâm.
Nhưng không hiểu sao trong lòng ta lại khẽ thở dài.
Quả nhiên, đối với bệ hạ mà nói thì đến cuối cùng thứ quan trọng nhất vẫn là giang sơn này.
14.
Hoàng hậu bị phế truất.
Hoàng Đế vì tình nghĩa nhiều năm nên không nỡ ra tay quá tàn nhẫn.
Dù tội phản nghịch nặng nề nhưng gia tộc của Hoàng hậu vẫn không bị liên lụy.
Nàng ta được chuyển tới một cung điện hẻo lánh, cung nhân bị tinh giản, nhưng cơm nước vẫn không bị cắt xén.
Tuy nhiên, Hoàng hậu lại không coi đó là đặc ân.
Ba ngày sau khi bị chuyển vào lãnh cung, nàng ta tự vẫn.
Hoàng Đế đang dùng bữa sáng trong Vĩnh Thọ Cung thì các cung nữ đến báo tin.
Nghe được tin này, lông mày của ngài ấy hơi nhíu lại nhưng cúi đầu không nói gì.
Điều bất ngờ là lần đầu tiên ta không nghe thấy tiếng lòng của ngài ấy.
Rất lâu sau đó, khi ta nghĩ rằng năng lực của mình sắp mất đi thì ta mới nghe thấy một tiếng thở dài.
“Haizz..”
Từ tận sâu trong thâm tâm Hoàng Đế thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài đó chất chứa cả tiếc nuối lẫn buông bỏ.
15.
Quý phi chết, hoàng hậu bị phế truất.
Trong bốn người phi tần còn lại, có hai người hết lòng thờ Phật niệm kinh, không màng thế sự.
Một người thể chất yếu ớt, mỗi ngày đều phải dựa vào thuốc quý để duy trì mạng sống.
Ta là người duy nhất còn lại.
Dường như chỉ còn mình ta.
Chỉ dụ thăng chức rất nhanh đã được ban xuống.
Ta được phong làm Huệ Quý phi, chưởng quản việc điều hành lục cung.
Vào đêm diễn ra lễ sắc phong, Hoàng Đế đến Vĩnh Thọ Cung.
Chúng ta thay y phục rồi nằm trên giường, mỗi người một chiếc chăn.
Tất cả đều như bao đêm bình thường khác.
Nhưng đúng lúc này, ta bỗng cảm nhận một bàn tay nóng rực luồn vào trong chăn của mình.
Sau đó bàn tay có chuẩn xác nắm lấy tay ta.
Tim ta lập tức đập thình thịch.
Một nhịp, hai nhịp…
Như con nai nhỏ chạy loạn trong rừng, bối rối mà không tìm thấy đường về.
Thế nhưng ngay lúc ấy thì bàn tay đó bất ngờ buông ra rồi rụt lại.
Hoàng Đế nằm bên cạnh ta, ngài ấy trở mình rồi quay lưng về phía ta.
Ngài ấy nằm im, dường như đã sẵn sàng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng trong lòng ngài ấy là những tâm tư phức tạp tràn ngập cảm giác mất mát.
“Thôi bỏ đi, bỏ đi.”
“Ngoài kia đầy nữ nhân nhưng nhân tài tốt lại hiếm có.”
“Cứ như thế này cả đời thì cũng không tệ.”
Nghe những lời này, nhịp tim ta dần ổn định trở lại.
Dần dần thì nó đã quay về nhịp điệu thường ngày.
Đúng thế.
Một khi con người có được thứ gì thì họ sẽ bắt đầu mong muốn có được nhiều hơn.
Những kỳ vọng không được đáp ứng sẽ biến thành những nhát kiếm làm tổn thương cả mình và người khác.
Nếu nhất định có một ngày như vậy thì chi bằng ngay từ đầu hãy kìm hãm mong muốn của mình.
Bình thản như nước, ngày qua ngày cứ như thế mà sống tiếp.
16.
Đại khái là hai ba mươi năm sau.
Mái đầu của Hoàng Đế đã bạc trắng.
Cơ thể của ngài ấy cũng ngày càng yếu đi.
Nhưng đế quốc rộng lớn này dưới sự cai trị của ngài ấy lại càng thêm hưng thịnh.
Phía đông, quân đội tinh nhuệ đã quét sạch giặc Oa để mang lại hòa bình.
Sản lượng lương thực không ngừng tăng cao, không còn ai phải chịu đói hay chịu khổ nữa.
Thái y viện tập hợp được một đội ngũ có y thuật tinh anh rồi phái người đến khắp nơi giảng dạy, giảm đáng kể tỷ lệ tử vong trong bách tính.
Giáo dục bắt buộc đã được mở rộng đến mọi miền đất nước, mỗi hài tử đều có cơ hội đi học.
…
Còn rất nhiều, rất nhiều chuyện khác nữa.
Nhưng trong giai đoạn thịnh thế này mà Hoàng Đế lại ngã bệnh.
Một ngày nọ trong buổi thiết triều, ngài ấy thổ huyết
Thái y bắt mạch, nghe chẩn, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu bất lực.
"Chúng thần vô năng.”
Y học hiện tại không có cách nào chữa khỏi bệnh của Hoàng Đế.
Hoàng Đế đang hấp hối.
Người một tay sáng lập ra triều đại thịnh vượng này sắp qua đời.
Đêm hoàng đế băng hà, vạn dân đồng loạt khóc than.
Trong cung, mọi người đều quỳ trong Dưỡng Tâm Điện, tiếng khóc nức nở vang lên khắp nơi.
Hoàng Đế mở đôi mắt mờ đục.
Rất lâu sau thì ánh mắt ấy mới có tiêu điểm, và sau đó dừng lại trên người ta.
"... Quý phi..."
"Thần thiếp ở đây!"
Ta bước nhanh tới, đôi mắt đỏ hoe, ta nắm chặt tay ngài ấy.
Hoàng Đế mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng những lời muốn nói cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở yếu ớt từ cổ họng.
Hoàng Đế không thể nói được một chữ hoàn chỉnh, nhưng tâm tư của ngài ấy lại truyền vào tai ta rất rõ ràng.
“Phía bắc, man di bất ổn, nhất định phải cử đội quân tinh nhuệ trấn giữ, nếu không sẽ gây họa lớn.”
“Trẫm đã áp chế tông thất ngoại thích, thanh trừng tông tộc, nhưng sau khi trẫm mất thì những người này cũng có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào.”
“Nhất định phải phát triển khoa học kỹ thuật, khoa học là sức mạnh duy nhất của sản xuất, chúng ta không thể cứ lạc hậu để bị đánh bại mãi được.”
“Dân tộc này của chúng ta, nếu không đứng trên đỉnh thế giới thì sẽ bị giẫm dưới chân!”
…
Từng câu, từng chữ đều thấm đẫm máu, từng câu từng chữ đều quý giá.
Có một vị Hoàng Đế như vậy là phúc của đất nước, là phúc của bách tính.
Nhìn ngài ấy trong bộ dạng này, ta không kìm được mà đỏ mắt.
"Thần thiếp hiểu, thần thiếp... vẫn luôn hiểu."
Nước mắt của ta lăn dài trên má rồi rơi xuống bàn tay của ngài ấy.
"Những gì bệ hạ muốn nói, thần thiếp đều nghe thấy."
Hoàng Đế hơi kinh ngạc mở to mắt.
Nhưng rất nhanh, ý thức của ngài ấy lại một lần nữa trở nên mơ hồ.
Đôi mắt của Hoàng Đế từ từ nhắm lại, hơi thở cũng dần yếu đi.
“Ta muốn về nhà.”
“Vẫn đang là kỳ nghỉ hè, ta muốn ở nhà và bật điều hòa chơi game.”
“Mạng lag quá, có nên đổi wifi không…”
Những lời này càng khiến ta nghe mà không hiểu gì.
Nhưng dần dần, ngay cả những lời khó hiểu ấy cũng không còn nữa.
Ngài ấy im lặng nằm đó giống như đang ngủ.
Nhưng, không còn thở nữa.
Không còn những tiếng lòng kéo dài mấy chục năm trời ấy nữa.
17.
Khi còn sống, Hoàng Đế đã lập đại hoàng tử lên làm thái tử.
Sau khi ngài ấy băng hà, đại hoàng tử tuần tự lên ngôi, phong ta làm hoàng thái hậu.
Ta rời Vĩnh Thọ Cung để chuyển đến từ Từ Ninh Cung, nơi mà thái hậu nên ở.
Đại hoàng tử hiếu thuận, ngày ngày đến thỉnh an ta.
Nhưng ta hiểu rõ gánh nặng của một vị hoàng đế cho nên ta đã mượn cớ tụng kinh niệm Phật rồi miễn cho hắn lễ thỉnh an hàng ngày.
Nhìn đứa trẻ từng thông minh lanh lợi ngày nào, nhưng bây giờ ánh mắt đã dần trở nên sắc bén, ta vừa xót xa vừa không khỏi cảm thấy an lòng.
Thân là Hoàng Đế phải gánh vác những trọng trách lớn hơn.
Cho đến một ngày khi ta và tân đế dùng bữa trưa thì đột nhiên có một chuỗi âm thanh kỳ lạ vang lên bên tai ta.
“Giáo dục toàn diện đã phát triển đến mức này, trẫm có nên bắt đầu xây dựng viện nghiên cứu không nhỉ?”
“Phía đông và phía bắc đều đã đánh xong, kỷ nguyên hàng hải sắp bắt đầu, phải đẩy mạnh phát triển ngành đóng tàu thôi!”
Ta nhìn vị Tân đế đang lặng lẽ uống canh trước mặt mình, không khỏi mở to mắt đầy kinh ngạc.
(Hoàn)