📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chương 1

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Sau khi buông Thuật Ngôn ra, ta không khỏi thỏa mãn thở dài một tiếng.

Không ngờ máu của Thuật Ngôn lại còn ngọt hơn cả của Mộ Trạch.

Chàng im lặng, lại ẩn mình vào bóng tối, có điều sắc đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết.

Mộ Trạch đứng sững sờ tại chỗ, nhìn ta với vẻ khó tin.

“Vậy mà người lại hút máu người khác ngay trước mặt ta sao?”

Ta liếm chút máu còn sót lại bên môi, vung tay đánh Mộ Trạch bay ra xa.

“Ai cho phép ngươi nói chuyện với ta như thế?”

Đôi mắt trong veo như đáy hồ của hắn dần hiện lên một tầng nước long lanh động lòng người, nhưng ta lại không hề cảm thấy thương tiếc như trước.

Tuy không biết những dòng chữ kia là thứ gì, nhưng điều mà ta không thể dung thứ nhất chính là sự phản bội.

Mộ Trạch là lễ vật được Tinh Linh tộc dâng lên để cầu xin sự che chở của Huyết tộc chúng ta.

Bình thường hắn có hơi ngỗ nghịch, cũng không ngoan ngoãn cho ta hút máu, nhưng ta cũng chưa từng để bụng, chỉ coi đó như là hắn đang làm nũng.

Không ngờ lần này hắn lại dám thay đổi máu của mình, muốn hạ độc ta.

Thấy thái độ lạnh nhạt của ta, Mộ Trạch cắn răng, tự mình chống người đứng dậy từ dưới đất.

Hắn mặc trang phục Tinh Linh tộc, đứng cách ta không xa.

“Bạch Nhược… Ta đã làm sai điều gì sao?”

Tinh Linh tộc xinh đẹp thánh khiết, ánh mắt mê ly, thần thái thê lương, tựa như chứa đựng vạn phần tình ý dành cho đối phương.

Ta vô thức bị bộ dạng này của hắn mê hoặc, định tiến lại gần.

Nhưng lại nhìn thấy một dòng chữ:

[Lại nữa rồi, lại nữa rồi! Tên vương tử Tinh Linh trà xanh này lại bắt đầu tỏ vẻ đáng thương để mê hoặc Nữ vương rồi! Thật đáng ghét mà!]

[Hiệp sĩ đại nhân đáng thương của tôi ơi, cả người cứng đờ luôn rồi kìa!]

Động tác của ta khựng lại, nhìn về phía bóng đen vẫn luôn canh giữ sau lưng.

Chàng bất ngờ chạm phải ánh mắt ta, trong mắt lóe lên tia hoảng loạn rồi vội cúi đầu xuống.

Tất nhiên, ta không bỏ lỡ sự ghen tuông và đau khổ trong mắt chàng.

Suy nghĩ một hồi, ta sai thị vệ dẫn Mộ Trạch lui xuống.

Mộ Trạch sững người, dường như không ngờ ta lại đối xử với hắn như vậy.

Sau khi hoàn hồn, trong mắt hắn thoáng qua vẻ không cam lòng và hoảng loạn.

“Bạch Nhược… Dù làm sai điều gì ta cũng sửa được, xin người đừng ghét bỏ ta mà!”

Hơi ồn ào rồi, ta thuận tay thi triển cấm ngôn thuật.

2.

Sau khi Mộ Trạch bị dẫn đi, ta ngồi trở lại chiếc ghế dài xa hoa giữa đại điện.

“Thuật Ngôn, lại đây.”

Một nam tử tuấn mỹ trong bộ kỵ sĩ đen bước ra từ bóng tối, quỳ một gối xuống, thành kính hôn lên tay ta.

“Thưa Nữ vương điện hạ tôn kính, ta có thể phụng sự điều gì cho người?”

Ta nâng khuôn mặt tuấn tú của chàng lên, ngắm nhìn thật kỹ, bỗng nhiên nhớ tới mùi vị ngọt ngào của máu chàng.

Cảm giác thèm khát lại trỗi dậy, nhưng ta không quên, chàng là con người.

Ta lấy một ống thuốc ức chế đưa cho chàng.

“Đây là thuốc ức chế để ngăn ngươi bị ta hút máu biến thành huyết tộc, ngươi cầm lấy mà dùng.”

Chàng cúi đầu, hai tay cung kính nhận lấy.

“Vâng, thưa Nữ vương điện hạ.”

Vài năm trước, ta bị kẻ thù truyền kiếp là người sói tập kích nên lưu lại vết thương.

Chính Thuật Ngôn, khi đó vẫn là con người đã cứu ta, còn nhất quyết muốn làm kỵ sĩ của ta.

Tuy máu của chàng rất thơm ngon, nhưng ta không muốn ép chàng thành Huyết tộc, vậy nên chưa từng hút máu của chàng.

Hôm nay đúng là không kiềm chế được.

Sau khi chàng rời đi, ta lười biếng dựa vào ghế dài, chống tay lên trán suy nghĩ xem những dòng chữ kia là thứ gì.

[Á á á á! Nữ vương điện hạ đẹp quá, ngầu quá! Chị ơi, em yêu chị!]

[Ôi chao! Hôm nay nam phụ khỏi cần rửa mặt luôn đó! Được Nữ vương điện hạ yêu dấu sờ mặt rồi kìa!]

[Lầu trên ơi, đâu chỉ là khỏi rửa mặt mà anh ta còn lén lút làm chuyện xấu hổ*… he he!]

(*) 酱酱酿酿 (Tương tương nhưỡng nhưỡng): làm chuyện lén lút xấu hổ.

Ta nhíu mày khó hiểu, “tương tương nhưỡng nhưỡng” có nghĩa là gì?

3.

Trong toà thành âm u rùng rợn, một bóng hình xinh đẹp mỏng manh lặng lẽ đứng trên ban công.

Ta bay đến bên cạnh nàng ấy, cởi áo choàng ngoài đắp lên người nàng.

“Uyển Uyển, nơi này của ngươi lúc nào cũng lạnh lẽo như vậy, mặc thêm áo vào kẻo cảm.”

Nàng ấy khẽ run lên, ngước đôi mắt xinh đẹp nhìn ta.

“Tỷ đến rồi à.”

Ta gật đầu, đang định hỏi nàng ấy về những dòng chữ xuất hiện gần đây thì lại thấy:

[Wow! Nữ Vương điện hạ cuối cùng cũng nhớ đến bảo bối phù thủy đáng thương của chúng ta rồi! Cô xem cô ấy ngày nào cũng ở đây lặng lẽ chờ cô, cô không xót cô ấy sao!]

Lòng ta mềm nhũn, sắc mặt cũng trở nên dịu dàng hơn khi nhìn nàng.

Khuôn mặt lạnh lùng nhợt nhạt của nàng ấy hiện lên một ánh đỏ khả nghi.

[Bảo bối phù thủy lại rung động rồi! Nữ vương điện hạ ngốc nghếch, cô ấy yêu cô lắm đấy!]

...Ta luôn cảm thấy bọn họ đang bàn tán về điều gì đó mà mình không rõ lắm.

Dạ Uyển thấy ta cứ im lặng, bèn hỏi:

“Sao tỷ đột nhiên lại đến tìm ta vậy?”

Sắc mặt nàng ấy vẫn như thường, ánh đỏ trên mặt cũng biến mất, giọng nói rất bình thản.

Thế nhưng ta lại nghe ra có đôi chút oán trách.

Có một cảm giác bất an len lỏi khắp người, ta cũng không định hỏi nàng ấy nữa.

Dù sao những dòng chữ này cũng khá thú vị.

Ta ngồi xuống chiếc ghế mây đỏ như máu, vờ như không có chuyện gì xảy ra:

“Gần đây loại dược thủy mà muội nghiên cứu đến đâu rồi?”

Trong mắt nàng ấy thoáng hiện lên vẻ mất mát, nhưng chỉ là trong nháy mắt.

Rồi lại chuyển thành một tia kích động khó tả.

Nàng ấy nhìn thẳng vào ta.

Giọng điệu rất kỳ lạ:

“Sắp thành công rồi.”

Dạ Uyển là bằng hữu duy nhất của ta, cũng là nữ phù thủy mạnh nhất lục địa này.

Nàng ấy luôn thích nghiên cứu những loại dược thủy kỳ quái.

[Nữ vương điện hạ còn chưa biết dược thủy mà nữ phù thủy làm là đặc biệt dành cho cô đâu!]

[Sau này sẽ là cảnh cô chạy, nữ phù thủy đuổi theo! Kích thích quá đi!]

[Lầu trên à, Nữ vương điện hạ là gái thẳng đó, bạn xào CP cũng vừa vừa phải phải thôi, Nữ vương điện hạ là của các kỵ sĩ chúng tôi!]

Hừm, hơi khó chịu nhỉ.

Ta vội vàng kiếm cớ rời đi.

Nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng mảnh mai kia ôm áo choàng ngoài vào lòng khẽ ngửi, trong mắt lộ ra vẻ si mê không dứt.

4.

Ta định đưa Mộ Trạch về Tinh Linh tộc.

Vốn tưởng hắn sẽ rất vui, nào ngờ chàng lại đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, cả người toát ra vẻ đau khổ như bị bỏ rơi.

“Người… muốn đuổi ta đi sao?”

Ta hơi mất kiên nhẫn: “Không phải ngươi vẫn luôn muốn về Tinh Linh tộc à? Mau về đi.”

Hắn dường như bị thái độ thiếu kiên nhẫn của ta làm tổn thương, trong mắt thoáng hiện lên một tia bi thương mong manh.

“Ta… không muốn rời đi.”

Hắn ngẩn người, dường như đột nhiên ý thức được mình vừa nói gì.

Vội vàng sửa lại: “Ý ta là, chẳng lẽ Nữ vương điện hạ muốn nuốt lời, không tiếp tục bảo hộ Tinh Linh tộc chúng ta nữa sao?”

Thì ra là vì lý do này.

“Ngươi yên tâm, ta vẫn sẽ tiếp tục bảo hộ Tinh Linh tộc các ngươi, chỉ là không cần ngươi ở lại đây nữa thôi.”

Lưu lại một kẻ tâm địa khó lường, rảnh rỗi sinh nông nỗi sao?

Thấy vẻ kiên quyết của ta, hắn có chút hoảng hốt.

“Được… nhưng ta có một thỉnh cầu, mong Nữ vương điện hạ đích thân đưa ta trở về. Người hẳn cũng không muốn thấy ta gặp chuyện không may trên đường, phải không.”

Ta suy nghĩ một lát rồi đồng ý, cũng vừa hay đã lâu không ra ngoài du ngoạn, coi như ngắm cảnh vậy.

“Được, ngày mai khởi hành.”

5.

Sáng sớm hôm sau, ta dẫn Mộ Trạch xuất phát, Thuật Ngôn bám sát theo sau.

Ta gọi chàng lại: “Ngươi không cần đi theo ta, ta sẽ về nhanh thôi. Ngươi ở lại trông coi cung điện, à, còn phải bảo vệ Dạ Uyển nữa.”

[Coi kìa! Nữ vương điện hạ quan tâm nhất vẫn là bảo bối phù thủy của chúng ta, hai người họ mới là chân ái!]

[Lầu trên tỉnh lại đi, Nữ vương điện hạ với phù thủy chỉ là bạn thân thôi nhé.]

[Mà này, phù thủy có cần một kỵ sĩ loài người bảo vệ đâu?]

[Chỉ có mình tôi xót xa cho nam phụ kỵ sĩ trung thành à?]

…Nói cũng có lý.

Uyển Uyển đúng là không cần Thuật Ngôn bảo vệ.

Ta dừng bước, nhìn về phía kỵ sĩ vẫn luôn trung thành bảo vệ mình.

Hiếm khi dịu dàng nói:

“Thôi được rồi, ngươi cứ lo cho bản thân mình là được.”

Chàng ngẩng phắt đầu nhìn ta, trong mắt lóe lên vài tia sáng.

“Vâng, thưa… Nữ vương điện hạ.”

Giọng nói thậm chí còn có chút run rẩy.

Cảm giác kỳ quái lại dâng lên, ta vội vàng xách Mộ Trạch đang âm trầm đứng bên cạnh lên rồi rời đi.

Đại lục Mộc Tịch có rất nhiều chủng tộc sinh sống, mạnh nhất chính là Huyết tộc và người sói.

Phù thủy tuy rất mạnh, nhưng số lượng ít ỏi, hành tung lại bí ẩn, là sự tồn tại thần bí nhất trên toàn bộ đại lục.

Tinh Linh tộc giỏi chữa trị, nhưng pháp thuật công kích thì rất yếu ớt, lại thêm vẻ ngoài xinh đẹp tuyệt trần, nên chỉ có thể tìm kiếm sự che chở của các chủng tộc hùng mạnh.

Và bọn họ đã chọn ta, Nữ vương của Huyết tộc.

6.

Khi đi ngang qua khu vực của người sói, ta tăng nhanh tốc độ.

Lũ người sói cục mịch, đánh nhau liều mạng này, ta thật sự không muốn va phải.

Đúng lúc đang định bay ra khỏi khu vực người sói thì từng đợt hú vang vọng khắp cánh đồng.

Hỏng rồi, bầy sói đã tới.

Ta bay về phía trước với tốc độ tối đa, không muốn chủ động trêu chọc chúng.

Đột nhiên đằng sau vang lên tiếng xé của gió.

Ta không nhịn được mà chửi thầm một tiếng, lại đánh lén!

Không còn cách nào khác, ta thả Mộ Trạch xuống đất, xoay người chuẩn bị nghênh chiến.

Người đứng đầu là Huyền Nguyệt, lão bằng hữu của ta, một tộc trưởng người sói trẻ tuổi xuất sắc nhất.

Hắn dẫn theo một đám người sói đứng từ xa, đối diện ta với vẻ mặt khó đoán.

“Bạch Nhược, nàng dẫn tên Tinh Linh này đi đâu thế?”

Ta hơi khó chịu: “Chuyện này liên quan gì đến ngươi? Ta không thèm nói chuyện với kẻ chỉ biết đánh lén như ngươi đâu.”

Sắc mặt hắn biến đổi, lại hung hăng đấm một tên người sói bên cạnh ngã lăn ra đất.

“Nàng hiểu lầm rồi, kẻ đánh lén nàng là chàng, không phải ta!”

Ta hờ hững “ồ” một tiếng, không muốn dây dưa với hắn.

“Hôm nay ta không muốn động thủ với các ngươi, muốn đánh thì hôm nào đến cung điện của ta mà tìm, ta luôn sẵn sàng tiếp.”

Thấy ta định đi, hắn vội vàng tiến về phía ta vài bước.

Ta tưởng hắn muốn tấn công, răng nanh sắc nhọn thấp thoáng sau đôi môi đỏ tươi.

Hoàn toàn là tư thế chuẩn bị nghênh chiến.

Hắn khựng lại, vẻ mặt có chút tổn thương.

“Ta không có ý định tấn công nàng…”

Thu răng nanh lại, ta trở về dáng vẻ lạnh nhạt như trước.