📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chương 2

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

“Vậy ta đi trước, đừng có bám theo nữa.”

Hắn lại gọi ta: “Bạch Nhược, nàng hãy tự chăm sóc mình, đừng để bản thân bị thương.”

Ta chỉ thấy khó hiểu, liếc xéo hắn một cái rồi lập tức bay đi.

[Thích nàng nhưng vì thân phận mà không thể thổ lộ, đau! Đau quá!]

[Người trong mộng lại là kẻ thù! Nam ba thật đáng thương!]

[Ta bỏ cho nam ba người sói một phiếu! Phiếu hữu nghị!]

[Nữ Vương điện hạ của chúng ta ngay cả khi liếc mắt cũng thật xinh đẹp!]

Thích... thích ư? Không phải chứ.

Bước chân của ta giữa không trung chợt khựng lại.

7.

Rất nhanh đã đến địa phận Tinh Linh tộc.

Ta đặt Mộ Trạch trông có vẻ không ổn ở trước cửa nhà hắn, xoay người định rời đi.

Sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng vẫn nắm chặt tay ta.

“Nữ vương điện hạ đừng vội, Tinh Linh tộc chúng ta vẫn luôn được người che chở, muốn mở tiệc cảm tạ người.”

Ta lơ đễnh phẩy tay: “Không cần đâu, ta không ăn được đồ của Tinh Linh tộc các ngươi.”

Hắn vẫn không chịu buông tay, mãi cho đến khi tộc trưởng Tinh Linh tộc đến.

Tộc trưởng đã đích thân mời, ta cũng không tiện từ chối, bèn đồng ý.

Rừng cây rộng lớn tuyệt đẹp, người Tinh Linh tộc qua lại đều là mỹ nhân tuyệt sắc, đẹp như mộng ảo.

Phải công nhận, cảnh tượng này thật mãn nhãn.

Ta cảm thấy khoan khoái, trái cây trên bàn chẳng động đến, chỉ liên tục uống rượu.

Mộ Trạch ngồi cách đó không xa, nhìn ta với vẻ kỳ quái.

Vừa như oán trách, vừa như đắc ý vì mưu kế đã thành.

Hỏng rồi, tên tiểu tử này chẳng lẽ có ý đồ xấu?

Không lâu sau, ta thấy đầu óc choáng váng, toàn thân bủn rủn.

Tửu lượng của ta rất tốt, rượu trăm năm trong tòa thành cũng không thể khiến ta say được.

Rượu này, có vấn đề.

Nghĩ đến thái độ kỳ lạ của Mộ Trạch, ta càng tin chắc cchàng là hắn đã giở trò.

Định ra tay với hắn, nhưng nhìn tộc nhân Tinh Linh tộc qua lại…

Ta do dự một hồi, rồi tìm cớ rời khỏi yến tiệc.

Quả nhiên Mộ Trạch bám sát theo sau, cũng rời khỏi yến tiệc.

Ta phải vòng vo mấy vòng mới cắt đuôi được hắn.

Đầu càng lúc càng choáng váng, ta lảo đảo đi đến một tiểu viện yên tĩnh.

[Oa! Nữ vương điện hạ lại tìm đúng tiểu viện của tiểu thanh mai nhà Mộ Trạch!]

[Hóng quá đi! Nghe nói tiểu thanh mai xinh đẹp lắm! Hơn nữa còn vừa xinh đẹp vừa tốt bụng.]

Vừa xinh đẹp vừa tốt bụng? Ta không chút do dự mà đẩy cửa viện.

Quả nhiên, thấp thoáng bóng dáng tuyệt mỹ đang tiến về phía này.

Giọng nói nàng ấy trong trẻo, êm tai, mang theo vẻ lo lắng: “Người sao vậy?”

Ta nào biết mình làm sao chứ.

“Rượu, có vấn đề.”

Nàng ấy dường như lập tức hiểu ra, đỡ ta lên giường.

Ngón tay thon dài trắng muốt như ngọc nhẹ nhàng nâng lên, vẽ một chuỗi ký hiệu thần bí trên không trung.

Ta lập tức thấy dễ chịu hơn, đầu óc cũng không còn choáng váng nữa.

Thuật trị liệu của Tinh Linh tộc quả là thần diệu!

Sau khi tỉnh táo lại, ta rốt cuộc cũng được chiêm ngưỡng dung nhan của mỹ nhân này.

Đôi mắt xanh thẳm trong veo, dung mạo thánh khiết xinh đẹp, phong thái tuyệt trần.

Quả thật là một tuyệt sắc giai nhân hiếm thấy.

Ta luôn có chút thương xót đối với mỹ nhân.

Vậy nên chân thành cảm tạ nàng ấy:

“Đa tạ, sau này nếu cô nương cần ta giúp đỡ, cứ đến tòa thành tìm ta.”

Nàng ấy khẽ mỉm cười, càng thêm xinh đẹp đến động lòng người.

“Người chính là Nữ Vương Huyết tộc điện hạ. Người đã bảo hộ Tinh Linh tộc bấy lâu nay, phải là chúng ta cảm tạ người mới đúng.”

Độ hảo cảm của ta dành cho vị mỹ nhân này lại tăng lên không ít.

Dù sao cũng không vội về cung điện, ta muốn nán lại tiểu viện của nàng ấy thêm chút nữa.

Việc mỹ nhân này làm cũng thật tao nhã.

Khi thì cứu chữa những chú chim nhỏ bay đến, khi thì trêu đùa những cánh bướm đậu trên đầu ngón tay.

Rừng rậm u tĩnh, huyền ảo mà xinh đẹp, cảnh sắc đẹp như tranh vẽ khiến ta hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.

Vì vậy, khi nàng ấy mỉm cười đưa cho ta một ly nước trong vắt, ta không chút do dự mà uống cạn.

Nào ngờ ngay lập tức toàn thân bủn rủn, chân tay không có sức, Phong Khinh nhanh chóng bước tới đỡ lấy ta.

Vẻ mặt vẫn xinh đẹp thánh khiết như vậy, nhưng giọng nói lại mang theo vẻ quỷ dị si mê:

“Trong mỗi bức thư Mộ Trạch gửi về đều nhắc đến người. Dần dần, ta cũng sinh ra lòng hiếu kỳ với người. Hôm nay được gặp, quả thật là…”

Quả thật là ngu ngốc? Thôi được rồi, ngươi đừng mắng nữa, ta sẽ không bao giờ tin tưởng Tinh Linh tộc các ngươi đâu.

9.

Ta thật sự không hiểu nổi tại sao một mỹ nhân trông có vẻ yếu đuối như vậy lại có thể dễ dàng bế ta lên.

…Lại còn là kiểu bế công chúa nữa chứ.

[Wow! Giờ mới biết tiểu thanh mai hóa ra là nam cải trang nữ! Ngực khủng moe moe!]

[Nếu Mộ Trạch biết tiểu thanh mai của chàng còn “to” hơn chàng thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ, hahahahaha!]

Ngươi nói mỹ nhân trước mặt ta là nam nhân?

Thấy vẻ mặt không dám tin của ta, hắn ôn nhu cúi đầu.

“Nữ vương điện hạ làm sao vậy?”

Những chữ này thật ác độc, ta đã thế này rồi mà các ngươi còn cười được!

Thấy hắn ôm ta lại gần giường, không biết lấy đâu ra sức lực, ta cuối cùng cũng thoát khỏi hắn.

Bị ta thi triển pháp thuật đứng im tại chỗ, hắn vẫn cố gắng tiến lại gần, ánh mắt si mê dán chặt vào ta.

“Nữ vương điện hạ, sao lại trốn ta?”

Cảm giác bất an như bị rắn độc nhìn chằm chằm khiến ta sởn gai ốc.

Ta cố gắng chống đỡ thân thể, thở hổn hển: “Ta thật sự đã tin lầm người, ta không muốn làm hại Tinh Linh tộc các ngươi, sau này đừng để ta gặp lại ngươi lần nữa.”

Chết tiệt, không biết hắn cho ta uống thuốc gì, toàn thân nóng ran khó chịu.

Nghe tiếng Mộ Trạch gọi càng lúc càng gần, ta lập tức phá cửa sổ bay đi, không ngừng hướng thẳng về phía trước.

Cuối cùng cũng bay ra khỏi biên giới Tinh Linh tộc, phía trước lại thấy một bóng người mảnh mai quen thuộc.

Ta mừng rỡ, đáp vào lòng nàng ấy.

“Uyển Uyển! Gặp được ngươi thật tốt quá! Mau đưa ta về cung điện!”

Nhưng nét mặt nàng ấy lại vô cùng kỳ lạ, đưa bàn tay trắng nõn mảnh khảnh vuốt ve gương mặt ta.

“Nhược Nhược, người không nghe lời, sao có thể lặng lẽ rời khỏi ta chứ...”

Nàng ấy đang nói nhăng nói cuội gì vậy?

Nàng lại lấy từ trong ngực ra một lọ thuốc màu đỏ rực, giọng điệu quỷ dị đến cực điểm:

“Không sao, thuốc đã luyện xong, người sẽ không thể rời khỏi ta nữa...”

Ta bó tay rồi! Bọn họ rốt cuộc là bị sao vậy!

Trong lòng lo lắng, nhưng đầu óc ta vẫn rất tỉnh táo.

Ta vừa trấn an nàng ấy, vừa tập trung tinh thần âm thầm thi triển một pháp thuật.

Khi nàng ấy định đưa thuốc vào miệng ta, ta thừa dịp nàng ấy không đề phòng, một chưởng đánh bay nàng.

Nàng ấy phun ra một ngụm máu, ngã xuống đất, vẻ mặt chất chứa nỗi đau thương vô hạn.

“Nhược Nhược, đừng rời xa ta…”

Dù sao nàng ấy cũng là tri kỷ duy nhất của ta, ta thấy có chút áy náy, nhưng vẫn không dừng bước, tiếp tục bay về phía cung điện.

“Uyển Uyển, ta đã tạo kết giới cho ngươi, người ngoài không thể làm hại ngươi, ngươi hãy ở đây tịnh tâm lại đã.”

10.

Cuối cùng cũng đến cung điện quen thuộc, cảm giác khô nóng và bất lực trong cơ thể đã lên đến đỉnh điểm.

Ta lớn tiếng gọi: “Thuật Ngôn! Thuật Ngôn!”

Một bóng đen quen thuộc tiến đến trước mặt ta.

Thần sắc hắn vẫn như thường, vẫn một lòng trung thành và sùng bái ta như trước.

Ta cũng yên tâm phần nào.

“Thuật Ngôn, đi tìm hết tất cả thuốc giải trong toà thành có tác dụng hóa giải pháp thuật của Tinh Linh tộc cho ta!”

Hắn không hỏi ta bị làm sao, chỉ cúi đầu, khẽ đáp.

Không biết đã qua bao lâu, Thuật Ngôn vẫn chưa quay lại.

Ta có chút lo lắng, gọi lớn tên hắn.

Hắn mới chậm rãi bước tới, trong tay lại cầm một chuỗi xiềng xích pha lê trong suốt lấp lánh.

Nữ vương cao quý diễm lệ lúc này hai má ửng hồng, đôi mắt đẹp lạnh lùng cũng mang theo một tia mị hoặc vô thức.

Thuật Ngôn chỉ cảm thấy con thú hoang dã trong lòng đang gào thét không ngừng, muốn chiếm hữu nàng.

Hái xuống đóa hồng mà hắn thèm muốn đã lâu, chiếm làm của riêng.

Đôi môi lạnh lẽo mềm mại in lên tay ta một nụ hôn, chàng ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập si mê không chút che giấu.

“Nữ vương điện hạ, người thật đẹp…”

Lại nữa rồi?

Ta giáng xuống một cái tát mạnh, khuôn mặt tuấn mỹ trắng bệch của hắn lập tức đỏ ửng.

Hắn khẽ run rẩy, đôi mắt đen láy sáng rực hưng phấn nhìn chằm chằm vào ta.

[Cái tát này của Nữ vương điện hạ thật đáng đời cho nam phụ! Ai hiểu được nỗi lòng này đây!]

[Nữ vương điện hạ xinh đẹp yếu đuối của tôi ơi!]

Nói cái gì vậy? Ta là Nữ vương mạnh nhất của Huyết tộc!

…Dù hiện tại có chút bối rối.

Thấy hắn từng bước ép sát, ta lại không sao dùng được sức, cảm giác bất lực chưa từng có ập đến.

Ta lạnh giọng quát: “Đừng quên huyết khế giữa chúng ta, ngươi tiến thêm một bước… cả hai ta sẽ cùng chết ở đây!”

Hắn dừng lại, khuôn mặt tuấn mỹ trắng bệch.

Giọng nói run rẩy: “Người biết rõ ta không nỡ làm người bị thương mà, người ghét ta đến vậy sao?”

Đáp lại hắn chỉ là một chữ lạnh lùng vô tình: “Cút!”

Ta loạng choạng rời khỏi tòa thành, không thèm ngoái đầu nhìn bóng hình cô độc đang hòa vào bóng tối dù chỉ một chút.

11.

Đầu óc càng thêm choáng váng, tầm nhìn cũng dần mờ đi.

Ta không khỏi tự giễu, không ngờ Nữ vương Huyết tộc như ta cũng có ngày thê thảm thế này.

Đúng là dù có xinh đẹp đến đâu cũng không thể dễ dàng tin người.

Trước khi ngất đi, ta lại thấy một bóng hình cao quý tao nhã.

Tỉnh dậy, đập vào mắt là căn phòng toát lên vẻ tinh khiết với sắc trắng bao phủ.

Hương thơm dịu nhẹ, thanh mát lan tỏa, khiến ta cảm thấy yên lòng.

Ta thử cử động, nhận ra cơn nóng bừng và sự mệt mỏi đã hoàn toàn biến mất.

Một bóng người cao ráo bước vào.

Ta nhìn chàng, nhất thời ngây người.

Dù đã gặp qua biết bao mỹ nhân, ta cũng chưa từng thấy ai tuyệt sắc đến thế.

Làn da chàng trắng mịn nhưng không hề nhợt nhạt, ngũ quan tinh xảo như tiên giáng trần.

Giọng nói trong trẻo, lạnh lùng mà êm tai, tựa như gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ phẳng lặng:

“Nàng tỉnh rồi.”

Ta hoàn hồn, vẫn còn chút lo lắng, dò hỏi:

“Là chàng đã cứu ta sao?”

Chàng khẽ cười: “Ở đây hình như chẳng có ai khác ngoài ta.”

Nghe chàng nói vậy, ta chợt thấy mình có phần phụ lòng tốt của ân nhân.

Nhưng chuyện vừa xảy ra thật sự quá kinh hãi, ta vẫn còn chưa hoàn hồn.

Nhận ra sự đề phòng của ta, chàng chỉ cười nhẹ, không để tâm, rồi mời ta tham quan trang viên của mình.

Đây là một trang viên vô cùng xa hoa lộng lẫy, kiến trúc trắng muốt đối lập hoàn toàn với tòa thành âm u đáng sợ của ta.

12.