📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chương 3

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Lan Từ nói với ta, chàng là quý tộc loài người, tòa trang viên rộng lớn này là tài sản của tổ tiên để lại.

Không cần phải phấn đấu, thật sung sướng! Ta không khỏi nhìn chàng với ánh mắt ngưỡng mộ.

Cảm nhận được ánh mắt của ta, trong đôi mắt trong veo của chàng thoáng hiện một tia gợn sóng. Ta còn chưa kịp nhận ra đó là cảm xúc gì thì đã bị chàng cắt ngang dòng suy nghĩ:

“Ta đã kể hết gia sản của mình cho nàng, vậy mà nàng chỉ cho ta biết tên nàng là Bạch Nhược. Có phải hơi bất công không?”

Nếu là trước đây khi nghe được câu này, ta nhất định sẽ thấy chàng vô lễ.

Nhưng chàng lại sở hữu một khuôn mặt thế này, giọng điệu dịu dàng lại thêm chút ấm ức.

Ta thật sự không thể chống cự.

“Ta… Ta thì khác chàng, ta phải tự mình phấn đấu.”

Nghĩ lại, tất cả mọi người trong tòa thành đều rất trung thành, trừ Thuật Ngôn ra. Hắn lại dám có ý đồ xấu với ta.

“Cũng coi như là khá thành công rồi.”

Chàng đột nhiên cười khẽ: “Bạch Nhược, nàng thật đáng yêu.”

Trời xanh mây trắng, gió nhẹ thoảng qua, trang viên trắng tinh lãng mạn, của tử cao quý, tinh tế với đôi mắt dịu dàng, sâu thẳm nhìn ta đắm đuối.

Ta đáng hổ thẹn… đã rung động.

Đồng thời, ta cũng rơi vào sự nghi ngờ sâu sắc về bản thân.

Chẳng lẽ ta dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc đến vậy sao?

Nhưng ta cũng chưa từng rung động với ai khác, xem ra vẫn là Lan Từ quá đẹp.

13.

Ở trong trang viên của Lan Từ rất thoải mái, tự tại, Lan Từ thì vừa đẹp lại uyên bác.

Thậm chí chàng còn biết rất nhiều chuyện mà ngay cả ta cũng không rõ.

Ta cảm nhận rõ ràng tình cảm dành cho chàng ngày càng sâu đậm.

Bỗng một ngày ta chợt nhận ra, đã lâu rồi không thấy những ký tự kỳ lạ kia nữa.

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu.

Chẳng lẽ... Lan Từ thật sự chỉ là người thường, khác hẳn với Thuật Ngôn và những người kia?

Suốt những ngày sau đó, ta luôn để ý xem có dòng chữ nào đột nhiên xuất hiện trên không trung hay không.

Hơn một tháng trôi qua, vẫn không thấy chúng xuất hiện.

Cuối cùng ta cũng hoàn toàn buông bỏ sự đề phòng với Lan Từ.

Vì vậy, khi chàng hỏi tại sao ta lại ngất xỉu, ta quyết định nói thật:

“Ta cũng không rõ nữa, bằng hữu, thuộc hạ, thậm chí cả một tinh linh ta chỉ gặp qua một lần, tất cả đều trở nên rất kỳ lạ.”

Chàng nghiêng đầu, đôi mắt trong veo thoáng hiện lên một tia cảm xúc khó tả.

“Ồ? Kỳ lạ thế nào?”

Ta có hơi ngập ngừng, “Họ... hình như đều có ý đồ xấu với ta...”

Chàng khẽ cười nhưng không nói gì thêm.

14.

Trang viên tĩnh mịch chìm trong bóng đêm, ánh trăng tròn vằng vặc trên cao, cơn khát máu không thể kìm nén khiến ta bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Dạo này sống quá an nhàn, vậy mà ta lại quên mất đêm nay là đêm trăng tròn.

Trước đây đều dựa vào việc hút máu của Mộ Trạch để ổn định, giờ phải làm sao đây?

Răng nanh sắc nhọn chẳng biết từ lúc nào đã lặng lẽ nhú ra.

Máu... Ta cần máu...

Cánh cửa mở ra, một người đàn ông cao quý bước vào.

Đôi mắt ta chuyển sang màu đỏ máu, nhìn chằm chằm về phía chàng: “Ra ngoài!”

Đừng lại gần... Ta không muốn làm chàng bị thương...

Dường như chàng không hề ngạc nhiên về thân phận của ta, chỉ khẽ thở dài rồi bước tới.

Cửa sổ phủ đầy hoa hồng bị gió thổi mở tung, ánh trăng bàng bạc tràn vào phòng.

Nam tử cao quý, tao nhã nhìn ta với ánh mắt dịu dàng, thương xót, rồi đưa chiếc cổ thon dài, trắng nõn về phía ta.

“Trông nàng rất khó chịu, Bạch Nhược, để ta giúp nàng đi.”

Khi ta cắn vào cổ chàng, cơ thể chàng khẽ run lên, một tiếng thở dốc khe khẽ bật ra từ cổ họng.

Một cảm giác thỏa mãn chưa từng có dâng lên trong lòng, máu của Lan Từ mang theo một mùi hương kỳ lạ khiến ta mê mẩn, cứ như thể ta đã nghiện nó vậy.

Cơn cuồng loạn trong người cuối cùng cũng được xoa dịu, ta chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi cổ chàng.

Gương mặt tuấn tú của chàng ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước.

Không biết vì sao, nhìn thấy chàng như vậy, ta cũng bỗng cảm thấy má mình nóng ran.

Muốn... hôn lên đôi môi chàng, nhuộm nó bằng màu máu của chính mình.

15.

…Nhưng ta sợ.

Trong cơn mơ màng, ta chợt nghe thấy một tiếng thở dài.

Chàng nhẹ nhàng vuốt ve môi ta, lau đi vết máu nơi khóe miệng.

Chầm chậm nghiêng người về phía ta.

Cảm giác mềm mại ập đến.

Ngọt ngào quá…

Là vị ngọt đến từ tận đáy lòng.

Ta đưa Lan Từ bay lên nóc ngôi nhà cao nhất trong trang viên.

Mặt trăng to tròn gần ngay trước mắt, dường như chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Ánh trăng dịu dàng chiếu lên khuôn mặt chàng, bỗng khiến ta có cảm giác hư ảo.

Ta vuốt ve khuôn mặt chàng, “Lan Từ, chàng không sợ ta sao?”

Chàng áp tay lên tay ta, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.

“Trong mắt ta, nàng chỉ là nàng mà thôi.”

Ta tựa vào lòng chàng, cảm nhận được sự an toàn chưa từng có.

Cứ như vậy, ta nép sát vào chàng cho đến khi trời sáng.

Ngày hôm sau, ánh bình minh mờ ảo. Là huyết tộc mạnh nhất trên lục địa này, ta đương nhiên không sợ ánh mặt trời.

Lan Từ bị động tĩnh của ta đánh thức, giọng nói có chút lười biếng vang lên trên đầu ta:

“Hôm nay nàng muốn làm gì?”

Ta mỉm cười mãn nguyện, định trả lời chàng thì đột nhiên, vô số dòng chữ hiện lên giữa không trung.

[Oải chưởng! Sao lại không bình luận được nữa rồi! Huyết tộc chi vương bụng dạ thâm sâu mà tôi mong chờ nhất cuối cùng cũng xuất hiện rồi!!!]

[Ai hiểu được nỗi lòng này chứ! Nữ Vương Điện hạ trốn tới trốn lui cuối cùng lại tự chui vào lòng trùm cuối!]

[Tuyệt quá! Là Huyết tộc chi vương, chúng ta được cứu rồi!]

[Á á á á á á á! Nhan sắc của nam chính thế này tôi thật sự muốn xỉu luôn rồi!]

[Lầu trên tỉnh mộng đi, nam chính là của Nữ Vương điện hạ chúng ta!]

...Cái gì?

Đầu óc ta bỗng dưng quay cuồng, nam nhân tuấn mỹ tinh xảo trước mặt có chút lo lắng nhìn ta.

“Sao vậy?”

Ta lơ đãng xua tay, “Không sao không sao…”

Lan Từ là Huyết tộc chi vương đời đầu?

Chính là kẻ mạnh nhất trên đại lục Mộc Tịch, biến mất từ mấy ngàn năm trước sao?

16.

Cả ngày hôm đó ta cứ bơ phờ, tại sao Lan Từ lại lừa ta chàng là con người?

Chàng tiếp cận ta để làm gì chứ?

Có lẽ ta không giỏi che giấu cảm xúc thật, buổi chiều Lan Từ đã nhận ra sự khác thường của ta.

Đôi mắt trong veo của chàng vẫn dịu dàng nhìn ta như mọi khi.

“Bạch Nhược, nàng có tâm sự gì cứ nói với ta, chúng ta là tri kỷ mà, phải không?”

Ta nhìn chàng, trong lòng ngổn ngang.

Tri kỷ ư? Nhưng tại sao chàng lại lừa dối ta?

Nghi hoặc, khó hiểu, phẫn nộ, tất cả dồn nén khiến tinh thần lực của ta dao động bất ổn.

Sau khi bình tĩnh lại, ta nói với chàng: “Lan Từ, ta phải về tòa thành một chuyến, chàng ở đây đợi ta nhé.”

Cho ta chút thời gian để giải quyết chuyện ở tòa thành, cũng để ta suy nghĩ… xem nên đối mặt với chàng thế nào.

Hình như là mấy trăm năm trước, ta nhặt được một con sói nhỏ ở thảo nguyên.

Người sói và Huyết tộc là thiên địch, vốn dĩ ta không muốn quản con sói nhỏ này.

Nhưng hắn vẫn một mực lẽo đẽo theo ta. Nhìn đôi mắt thú long lanh ngấn lệ của hắn, ta mềm lòng.

Vì vậy, ta nuôi nấng hắn một thời gian. Dĩ nhiên, ta không mang hắn về tòa thành, nếu không, đám Huyết tộc trong đó sẽ xé hắn thành trăm mảnh.

Một ngày nọ, như thường lệ ta đến đồng cỏ mang thức ăn cho hắn, nhưng lại chẳng thấy người đâu.

Ngỡ rằng hắn đã tìm được bầy đàn của mình, ta bèn quay về.

Nào ngờ, hàng ngàn hàng vạn người sói bất ngờ xuất hiện, bao vây ta tứ phía.

“Nữ vương Huyết tộc quả nhiên ở đây! Giết ả ta đi!”

Trong gió tràn ngập mùi hôi tanh tưởi của người sói khiến ta ghê tởm. Ta giang rộng đôi cánh đen tuyệt mỹ, sát khí ngùn ngụt trong mắt.

Rất lâu sau, lũ người sói đều gục ngã, nhưng ta cũng bị thương nặng.

Từ đó, mối thù giữa Huyết tộc và người sói càng thêm sâu đậm.

Ta cũng căm ghét nhất bị lừa dối và phản bội.

Chàng sững người trong chớp mắt, tia nhìn phức tạp chợt lóe lên rồi vụt tắt, nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng:

“Được, ta sẽ đợi nàng ở đây.”

Rời đi, ta ngoái nhìn lại. Chàng vẫn đứng lặng lẽ tại chỗ, hơi cúi đầu, nhưng ta lại cảm nhận được nỗi buồn vô hạn đang bao trùm lấy chàng.

Lan Từ, chờ ta.

Ta sẽ không để chàng đợi lâu.

17.

Kết giới ta đặt lên Côn Bằng Ngũ Uyển chắc một hai ngày nữa là phá được, nên ta liền quay về cung điện.

Tòa thành âm u tĩnh mịch đến đáng sợ, không có một bóng dáng nào của Huyết tộc.

Nỗi bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Men theo vết máu đã khô cạn giữa đại điện, ta tìm đến một thiên điện hoang phế từ lâu.

Khoảnh khắc đẩy cánh cửa cũ kỹ ra, ta vô cùng kinh ngạc.

Thuật Ngôn, Mộ Trạch, Uyển Uyển, cả Phong Khinh và Huyền Nguyệt đều bị trói trong sảnh phụ của cung điện.

Trên người họ chi chít vết thương, nhưng khi thấy ta, ánh mắt họ lại sáng bừng lên.

“Nữ vương điện hạ, có thể gặp lại người thật tốt quá...”

“Nhược Nhược, người quay lại tìm ta sao?”

Uyển Uyển và Huyền Nguyệt đều không phải kẻ tầm thường, sao cũng bị trói ở đây?

Tuy trước đó họ đã làm rất nhiều chuyện ta không thể hiểu cũng không thể chấp nhận, nhưng ta không nỡ nhìn họ bị giam cầm thế này.

Đang lúc ta cởi trói cho họ, trong gió thoảng đến một luồng khí tức vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Một bóng đen tuyền chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.

Luồng khí tức huyết thống thuần khiết đến từ vị vua Huyết tộc đời đầu khiến ta run rẩy...

...Muốn thần phục chàng.

Ta ngây người nhìn chàng, “Lan Từ...”

Chàng khựng lại một chút, dưới ánh trăng mờ ảo, dung nhan tinh xảo cao quý hiện ra trước mắt chúng ta.

Thấy ta ngây dại, chàng khẽ cười.

“Quả nhiên nàng đã đoán được, Bạch Nhược.”

Ta không hiểu: “Tại sao chàng lại giam giữ họ ở đây?”

Nụ cười trên môi chàng dần tắt, thay vào đó là vẻ lạnh lùng cao ngạo.

“Bọn họ dám sinh lòng bất chính với nàng, đây là hình phạt dành cho họ.”

Lòng ta rối như tơ vò. Vốn dĩ ta định sẽ lấy lại bình tĩnh, giả vờ như không biết chuyện gì rồi quay lại tìm Lan Từ.

Không ngờ chàng lại thẳng thừng vạch trần thân phận của mình.

Thấy ta vẫn im lặng, chàng chậm rãi bước về phía ta, rồi lại dừng lại ở một khoảng cách không xa.

“Nàng… sợ ta sao?”

Lúc này, trên không trung hiện lên một loạt bình luận sôi nổi:

[Oa! Căng thẳng quá đi à!]

[Nam chính chỉ là không muốn bọn họ đến gần nữ chính nên mới nhốt họ lại thôi! Hơn nữa, những vết thương kia cũng là do bọn họ tự vùng vẫy, giãy giụa muốn thoát khỏi dây tràng mà ra cả.]

[Trừ lần đầu ra tay đánh bọn họ bị thương, vì sợ nữ chính ghét nên nam chính đâu có làm gì họ nữa!]