📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Diệp Sầm thản nhiên, giọng điệu thong thả: “Mày không xứng gọi tao là anh em.”

“Cô ấy cũng không phải người của mày.”

Mục Tử Kỳ giơ tay định đấm vào mặt Diệp Sầm, thấy vậy tim tôi thót lên.

Trong đám đông có người hô to: “Hạ Nhan đến kìa.”

Diệp Sầm quay mặt, thoáng nhìn thấy tôi đang đứng xem ở cửa.

Anh sững người một chút.

Không kịp né tránh, lãnh trọn cú đấm vào mặt.

Tim tôi nhói lên.

Sao lại đánh vào mặt chứ!

Cô bạn thân chậc lưỡi, huých tôi: “Đau lòng rồi à?”

Cô ấy hóng hớt, vừa quay phim vừa lẩm bẩm: “Đánh tiếp đi, đánh tiếp đi.”

Mọi người đều nhìn tôi.

Tôi bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý.

Mục Tử Kỳ tiến về phía tôi, vẻ mặt đầy tức giận.

“Em từ chối anh là vì Diệp Sầm, đúng không?”

“Hôm ăn cơm, em còn cố tình hỏi chuyện của anh ta, em coi anh là cái gì?”

Bạn thân chắn trước mặt tôi.

“Mục Tử Kỳ, anh làm cái gì đấy? Anh đang đứng trên địa bàn nhà tôi, đừng có quá đáng!”

Diệp Sầm bước tới kéo Mục Tử Kỳ ra.

Mục Tử Kỳ như thuốc súng, chỉ cần một chút lửa là bùng nổ.

Nhưng lần này, anh ta bị Diệp Sầm đánh gục.

Rõ ràng Diệp Sầm có luyện võ.

Xem màn kịch trước mắt và những ánh nhìn soi mói, tôi thấy đầu đau như búa bổ.

Diệp Sầm lách qua đám đông, nắm tay tôi, kéo tôi rời khỏi nơi thị phi này.

Ra đến cửa anh mới buông tay.

“Nhan Nhan, đau.”

Anh cau mày, lau vết máu ở khóe miệng.

Tỏ vẻ đáng thương.

Tôi thừa nhận, mình thật sự thấy xót.

Nhưng vẫn chưa tha thứ cho anh, lạnh lùng nói: “Đáng đời.”

“Cả anh và Mục Tử Kỳ đều đáng bị đánh.”

Diệp Sầm nhíu mày bất mãn: “Anh khác anh ta.”

Tôi mắng: “Đều là đồ tra nam, đùa giỡn tình cảm con gái nhà lành.”

Diệp Sầm cụp mắt, ánh mắt dịu dàng.

Giọng nói dỗ dành: “Anh thừa nhận chuyện giả nghèo, nhưng anh không hề đùa giỡn tình cảm của em.”

“Anh sạch sẽ hơn anh ta, anh chỉ hôn mỗi mình em.”

Đang yên đang lành, nhắc đến chuyện này làm gì.

Có gì đáng tự hào sao?

Tôi cũng chỉ hôn mỗi anh mà.

Trước kia ở bên Mục Tử Kỳ, anh ta coi tôi như trò cá cược, vừa câu dẫn vừa khinh thường tôi.

Chẳng bao giờ lại gần tôi.

Tôi cũng không muốn có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với loại đàn ông bẩn thỉu đó.

Tôi hừ một tiếng.

Liếc mắt, thấy bạn thân đã đuổi theo.

Cô ấy nấp ở một bên nghe chúng tôi nói chuyện.

Tôi bước về phía cô ấy.

Đi được vài bước, giọng nói của Diệp Sầm vang lên từ phía sau.

“Quan hệ bao nuôi kết thúc rồi, vậy quan hệ yêu đương có thể bắt đầu chưa?”

“Nhan Nhan, anh thích em.”

Tôi không trả lời.

13.

Lần tiếp theo gặp lại Diệp Sầm là ở trường. Tôi coi như không thấy anh, tìm mọi cách lẩn tránh. Mấy lần anh muốn bắt chuyện, tôi đều quay đầu bỏ chạy.

Trong lớp, tôi ngồi tít xa.

Tan học, tôi chạy vội.

Cơm thì mua ở căn tin hoặc gọi đồ ăn ngoài.

Khắp người tôi như viết lên bốn chữ “tránh xa Diệp Sầm”.

Cho đến buổi học bóng đá thuộc môn thể dục tự chọn, tôi bị thương ở chân.

Đang ngồi xổm dưới đất đau đến toát mồ hôi hồi hột thì Diệp Sầm chạy tới.

Bất chấp sự phản đối của tôi, anh cứ thế cõng tôi đến phòng y tế.

Bác sĩ trực lại vừa vặn đi vắng.

Diệp Sầm dịu giọng hỏi: “Đau lắm à? Hay là đến bệnh viện luôn nhé?”

Tôi không thèm nói chuyện với anh, cứ giữ nguyên thái độ bướng bỉnh.

Thấy tôi cúi đầu không nhìn, Diệp Sầm ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Tôi lập tức nhắm mắt lại.

Diệp Sầm thở dài bất lực.

“Anh xin lỗi, là anh sai rồi.”

“Anh…”

Tôi bịt tai lại.

Không nghe không nghe.

Diệp Sầm im bặt.

Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh.

Tôi len lén mở một mắt.

Vừa chạm mắt Diệp Sầm, tôi lại vội vàng nhắm lại.

Chán nản đếm thầm trong lòng.

Đếm đến mười ba giây, trên môi bỗng có cảm giác mềm mại chạm vào.

Tôi mở mắt ra ngay tức thì, vừa xấu hổ vừa tức giận chỉ vào Diệp Sầm: “Anh!”

“Này, cấm yêu đương trong phòng y tế nhé.”

Cửa phòng y tế vang lên tiếng gõ cửa.

Bác sĩ đã về.

Diệp Sầm nhìn bộ dạng xù lông nhưng cố nhịn của tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Khám xong, Diệp Sầm cõng tôi về ký túc xá.

Tôi vẫn kiên quyết không nói chuyện với anh.

Phát hiện anh đi ra khỏi trường, tôi đành phải lên tiếng:

“Anh cõng tôi đi đâu thế?”

Diệp Sầm nghiêng đầu, tôi đang gục đầu trên vai anh vội vàng né tránh.

Anh bất đắc dĩ cười cười: “Về nhà.”

“Chiều nay không có tiết, mai lại là cuối tuần, chân em thế này ở lại ký túc xá không tiện.”

Hai chữ “về nhà” khiến lòng tôi khẽ rung động.

Khi còn mặn nồng, tôi và anh đã vô số lần nói “về nhà”.

Về căn hộ hai phòng ngủ kia.

Những hình ảnh ngọt ngào, xao xuyến ùa về trong tâm trí.

Nhưng lòng tôi lại trở nên nặng trĩu.

Vào đến khu chung cư, bác bảo vệ ở cổng ngó đầu ra chào:

“Ây da, hai đứa làm lành rồi à?”

“Người trẻ tuổi, giận nhanh mà nguôi cũng nhanh.”

“Cậu nhóc, dỗ dành bạn gái nhiều vào nhé.”

Diệp Sầm gật đầu với bác bảo vệ, cười nói: “Cháu biết rồi, cháu sẽ dỗ đến khi cô ấy hết giận mới thôi.”

Sau khi chặn Diệp Sầm, tôi đã dặn dò bác bảo vệ không cho anh vào khu chung cư.

Phải canh phòng cẩn mật.

Vậy mà giờ tôi lại được Diệp Sầm cõng về.

Nghĩ đến đây, tôi xấu hổ cúi gầm mặt xuống.

14.

Diệp Sầm mặt dày ở lại dọn dẹp nhà cửa cho tôi.

Còn nấu một loạt món tôi yêu thích.

Ăn uống no nê, tôi ngồi trên sofa xem tivi.

Trong bếp, Diệp Sầm đang rửa bát.

Nghe thấy tiếng bước chân, tôi cố tình làm mặt lạnh.

Tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ.

Mấy thứ nhỏ nhặt này chẳng thể nào mua chuộc được tôi.

Chiếc sofa bên cạnh lún xuống, hơi thở của Diệp Sầm xâm chiếm không gian riêng của tôi.

Tôi dịch mông sang một bên.

“Em có thể nghe anh nói không?”

Giọng Diệp Sầm vang lên bên tai.

Tôi không nói gì, cũng không quay đầu lại, nhưng tai vểnh lên nghe.

Việc Diệp gia phá sản là thật, nhưng Diệp Sầm không phải trắng tay.

Anh có một tài khoản ở nước ngoài.

Số tiền trong đó là ông bà nội để lại cho anh.

Ngay cả bố anh cũng không biết.

Mẹ anh đúng là người nhà họ Hoắc, nhưng không thân thiết gì với bên đó.

Câu chuyện về cô con gái thật giả đã xảy ra với mẹ anh.

Khi nhà họ Hoắc tìm được mẹ anh, bà đã kết hôn rồi.

Sau khi mẹ anh mất, nhà họ Hoắc vì áy náy nên đã giúp đỡ Diệp Sầm rất nhiều.

Lần này Diệp gia gặp biến cố, nhà họ Hoắc lập tức liên lạc với Diệp Sầm.

“Cậu anh đúng là đối xử với anh không tệ, nhưng anh là người ngoài, không thể chỉ vì cậu không có con nối dõi mà ngồi chờ cậu bố thí tiền tài, quyền lực cho anh được.”

“Như vậy chẳng khác nào sói đội lốt cừu.”

Tôi không biết chuyện này của mẹ Diệp Sầm.

Thì ra quan hệ giữa Diệp Sầm và nhà họ Hoắc là như vậy.

Bố anh đúng là không phải người.

Hổ dữ không ăn thịt con.

Vậy mà ông ta lại đẩy anh ra làm vật hy sinh.

Tôi quay người lại nhìn Diệp Sầm.

Sắc mặt anh bình tĩnh, không hề có chút đau khổ nào.

Anh nhìn vào mắt tôi, nghiêm túc nói:

“Việc anh đi làm thêm khi ở bên em không phải là diễn kịch, mà là thật.”

“Công ty game đó là do anh và mấy người bạn cùng ngành đầu tư thành lập, vẫn còn đang trong giai đoạn khởi nghiệp.”

“Ông chủ đứng sau quán bar cũng là anh, anh đến đó pha chế vừa là để giúp đỡ, vừa là để củng cố tin đồn anh sa cơ lỡ vận.”

“Anh cũng muốn xem xem, những kẻ trước đây vây quanh anh rốt cuộc là hạng người gì.”

Khóe miệng Diệp Sầm nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Sau khi Diệp gia phá sản, không ít kẻ đã đạp lên anh khi anh xuống dốc.

Một số kẻ luôn tỏ ra “tốt bụng” trước mặt anh, chỉ sau một đêm đã lộ rõ bộ mặt độc ác.

Thấy tôi bớt giận, Diệp Sầm ngồi gần lại chút.

Tôi lập tức trừng mắt nhìn anh.

Anh cười dịu dàng.

“Cuộc nói chuyện em nghe được hôm đó không phải là nói về em.”

“Anh chưa từng nói với ai về mối quan hệ của chúng ta, anh không hề đùa giỡn em.”

Tôi buồn bực nói: “Vậy tại sao anh lại giả nghèo trước mặt em, chơi trò bao nuôi lố bịch đó với em?”

“Anh làm em cảm thấy mình như một con hề đấy.”

Diệp Sầm nắm lấy tay tôi, tự tát vào mặt mình.

Tôi hoảng hốt: “Anh bị điên à!”

“Chuyện này là anh sai, em đánh anh cho bõ tức đi.”

Diệp Sầm cười nói: “Em là người đầu tiên tát vào mặt anh đấy.”

“Nhan Nhan, anh thích em, từ khi em thích Mục Tử Kỳ anh đã thích em rồi.”

“Lúc em đến cầu vượt tìm anh, em có biết anh vui mừng đến nhường nào không?”

“Anh không biết em có ý gì với anh, có phải muốn báo đáp anh vì anh đã từng giúp em chăng.”

“Vậy nên anh mới chơi trò này với em, tiếp cận em, khiến em dần dần thích anh.”

“Anh không hề có ý đùa giỡn em.”

Đối mặt với lời tỏ tình bất ngờ của Diệp Sầm, tôi ngây người ra.

Cố gắng tiêu hóa những lời anh nói.

Trong đầu tôi bỗng lóe lên một tia sáng.

Tôi hỏi Diệp Sầm: “Video của Mục Tử Kỳ là anh gửi cho em à?”

Diệp Sầm gật đầu thừa nhận.

Tôi chỉ vào anh, vẻ mặt không thể tin nổi: “Anh… anh cướp bạn gái của bạn mình à?”

Mặt Diệp Sầm tối sầm lại.

“Anh ta không phải bạn anh.”

“Anh ta cũng không xứng với em.”

“Anh không thích ánh mắt của em nhìn anh ta.”

Mắt tôi mở to, kinh ngạc thốt lên: “Diệp Sầm, chẳng lẽ lúc em và Mục Tử Kỳ yêu nhau, anh vẫn luôn ghen sao?”

Diệp Sầm mím môi không nói.

Tôi nhìn Diệp Sầm, bật cười.

Vô cùng vui vẻ.

Thấy tôi cười không ngớt, Diệp Sầm cũng cười theo.

Anh ôm tôi vào lòng, nhẹ giọng hỏi: “Em đã hết giận chưa?”

Tôi suy nghĩ vài giây.

Gật đầu.

“Được, vậy bây giờ chúng ta nói chuyện em đi ăn với Mục Tử Kỳ.”

Không phải chứ, chuyện này anh vẫn còn nhớ sao!

15.

Kết quả sau khi kể thật với Diệp Sầm là tôi bị anh hôn đến sưng cả môi vì cơn ghen bùng nổ.

Trong phòng tắm, tôi nhìn đôi môi sưng đỏ của mình trong gương, bất giác đưa tay lên trán.

Thất sách rồi.

Tha thứ sớm quá.

Đang đánh răng thì Diệp Sầm tỉnh dậy bước vào phòng tắm.

Anh ôm tôi từ phía sau, nũng nịu hôn lên cổ tôi.

Rồi hôn dần lên trên.

Cuối cùng dừng lại vì bọt kem đánh răng trên miệng.

Đáng ghét, sáng sớm đã trêu chọc tôi.

Tôi còn trẻ, lại khao khát được tiếp xúc da thịt với Diệp Sầm.

Hành động của anh khiến tôi suýt nữa thì mềm nhũn chân.

Phản ứng sinh lý buổi sáng rất rõ ràng, cơ thể Diệp Sầm nóng rực, cứng cáp.

Tôi đỏ mặt, vội vàng rửa mặt xong đẩy anh ra, chạy khỏi phòng tắm.

Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì không kiềm chế được.

Vì chân bị thương, tôi và Diệp Sầm ở nhà suốt cả cuối tuần.

Anh cứ bám dính lấy tôi.

Hở ra là ôm hôn.

Tôi còn nghi ngờ anh mới là người có ham muốn tiếp xúc cơ thể đấy!

Khi biết anh là người thứ ba khiến tôi khao khát tiếp xúc, anh liên tục hỏi hai người trước là ai.

Biết là con gái, anh vẫn không hài lòng mà ghen tuông.

Bản tính chiếm hữu trỗi dậy: “Không được, em chỉ được gần gũi với anh thôi.”

Đến khi khai giảng, chúng tôi công khai quan hệ yêu đương.

Diệp Sầm trước mặt người khác luôn lạnh lùng, tự chủ.

Nhưng khi ở riêng với tôi, hễ có cơ hội là lại hôn không dứt.

Vì có một cậu em khóa dưới mới đến tặng quà cho tôi, anh liền cao điệu tặng hoa tặng quà cho tôi mỗi ngày.

Sau một tuần, tôi phải bảo anh dừng lại.

“Anh cứ trực tiếp đưa tiền cho em còn hơn.”

Vậy mà Diệp Sầm thật sự làm thế.

Anh tặng tôi cổ phần công ty, mỗi năm đều được chia cổ tức.

Game mới ra mắt của công ty anh rất thành công, doanh thu cực khủng.

Diệp Sầm rời trường sau khi kết thúc năm ba.

Hàng ngày hoặc là anh đều ở công ty, hoặc là bám dính lấy tôi.

Bạn bè phải hẹn rất nhiều lần mới rủ được anh ra ngoài.

“Bọn họ đi đua xe ở ngoại ô, em đi không?”

Tôi lắc đầu từ chối: “Không, anh đi đi, nhớ chú ý an toàn.”

Một đám con trai chắc chắn rất nhàm chán.

Diệp Sầm rất muốn đưa tôi đi, thấy tôi kiên quyết không đi, anh có chút thất vọng.

Trước khi ra ngoài, anh ôm hôn tôi mãi, đến khi điện thoại của bạn gọi đến giục giã, anh mới luyến tiếc rời đi.

Tôi ở nhà xem phim.

Gần kết thúc thì nhận được cuộc gọi video của cô bạn thân đang ở nước ngoài.

“Cậu đang ở đâu đấy?”

Tôi ngơ ngác: “Ở nhà chứ ở đâu.”

“Diệp Sầm và Mục Tử Kỳ đang đánh nhau trên đỉnh núi kìa, cậu còn ở nhà ung dung tự tại được à?”

Tôi kinh hãi: “Cái gì?!”

“Không phải, cậu ở nước ngoài sao cái gì cũng biết rõ hơn tớ thế?”

Bạn thân tặc lưỡi: “Cậu không giao du với ai trong giới, dĩ nhiên là không biết mấy chuyện bát quái trong nhóm bạn bè rồi. Tin nhắn hiện lên ầm ầm mỗi ngày đấy.”

“Đây là thú vui duy nhất của tớ khi ở nước ngoài xa xôi này.”

“Không phải, cậu thật sự không lo lắng à?”

Tôi bình thản uống trà: “Không sao, Diệp Sầm có luyện võ, Mục Tử Kỳ chỉ có nước bị đánh thôi.”

Bạn thân chậc chậc mấy tiếng.

“Cũng đúng, dù cậu có lo lắng cũng vô ích, người ta đánh xong xuống núi rồi.”

Chợt nghĩ đến chuyện gì đó thú vị, bạn thân cười ngặt nghẽo.

“Cậu biết mọi người đang đồn Diệp Sầm đã có ý đồ với cậu từ lâu rồi không?”

“Họ nói lúc cậu còn hẹn hò với Mục Tử Kỳ, anh ấy đã thích cậu rồi, luôn âm thầm phá đám, chờ cậu chia tay là lập tức chen chân vào.”

“Cười chết mất, nếu người ta biết lúc trước cậu cố tình ở bên Mục Tử Kỳ để câu Diệp Sầm thì chắc sẽ há hốc mồm kinh ngạc thôi.”

Tôi cười đắc ý: “Suỵt! Đừng nói ra ngoài nhé, đây là bí mật.”

16.

Tôi đến thành phố A vào năm cấp ba.

Ở đây có rất nhiều công tử nhà giàu, khí chất cao quý, tuấn tú.

Nhưng tôi vừa gặp đã yêu Diệp Sầm.

Là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Chú chim nhỏ trong lòng mỗi lần gặp anh hoặc nghe thấy tên anh là lại hót líu lo, vui vẻ nhảy nhót.

Nhưng một công tử kiêu ngạo như anh, không thể nào dễ dàng để ý đến một đứa con gái nhà giàu mới nổi, đột ngột bước chân vào giới thượng lưu như tôi.

Trực tiếp theo đuổi anh chắc chắn sẽ thất bại.

Xung quanh anh không thiếu mỹ nữ.

Cũng không thiếu những cô gái ưu tú theo đuổi.

Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi quyết định dùng kế “mưa dầm thấm lâu”.

Trước tiên phải gây ấn tượng với anh.

Rồi từng chút một tiến vào thế giới của anh.

Như lửa gầm rơm lâu ngày cũng cháy.

Đây là cơ hội có tỷ lệ thành công cao nhất của tôi.

Nhưng cái giới của họ rất khó hòa nhập.

Dù cô bạn thân cũng thuộc giới đó, nhưng cô ấy là con gái, lại không thân thiết với Diệp Sầm.

Đúng lúc này, Mục Tử Kỳ xuất hiện.

Tôi biết anh ta cá cược với người khác nên tương kế tựu kế, giả vờ thích anh ta.

Đồng ý hẹn hò với anh ta.

Nhờ Mục Tử Kỳ, tôi có nhiều cơ hội gặp Diệp Sầm.

Nhưng tôi chưa bao giờ nhìn anh.

Lâu dần, thỉnh thoảng gặp nhau, chúng tôi chỉ lịch sự gật đầu chào hỏi.

Ánh mắt tôi không hề dừng lại trên người anh.

Chỉ cần ngoại hình ưa nhìn, đối phương không ghét bạn, việc bạn liên tục xuất hiện chắc chắn sẽ khiến đối phương chú ý.

Bước này là “lập tức gây ấn tượng”.

Một người luôn được mọi người vây quanh, bỗng nhiên có người luôn phớt lờ mình, chắc chắn sẽ khiến anh ta tò mò và bắt đầu chú ý.

Bước này là “tạo dựng mối liên hệ”.

Kể từ bước này, tất cả những gì tôi làm đều như là vì Mục Tử Kỳ.

Nhưng thực chất là để Diệp Sầm thấy.

Tôi tìm mọi cách để tìm hiểu sở thích, suy đoán tâm lý của anh.

Cố gắng hết sức để anh có cái nhìn khác về tôi.

Từ vụ cá cược của Mục Tử Kỳ, đến việc tôi bị bắt nạt trong bữa tiệc sinh nhật, rồi Diệp Sầm cứu tôi ở bể bơi, tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi.

Tôi từng bước một thả mồi, giăng bẫy, cuối cùng cũng khiến Diệp Sầm mắc câu.

Diệp Sầm tưởng anh đang dụ tôi vào lưới.

Nhưng thực ra, chính anh mới là người rơi vào lưới của tôi.

17.

“Hạ Nhan, cậu đúng là tầm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi đấy.”

Cô bạn thân chắp tay vái tôi, tỏ vẻ bội phục.

Tôi lắc lắc đầu vui vẻ.

Vui vì mình vẫn còn may mắn.

May mắn vì Diệp Sầm thích mình.

Cúp máy, tôi đứng dậy định đi vào nhà vệ sinh.

Vừa quay người, tim tôi đã nhảy lên tận cổ họng.

“Anh về khi nào thế!”

Diệp Sầm dựa vào cửa, chẳng biết đã đứng đó bao lâu rồi.

Ánh mắt anh nhìn tôi đầy vẻ dò xét.

Thôi xong.

Vừa nãy mải nói chuyện quá, chẳng biết anh về.

Chắc anh đã nghe hết rồi.

Diệp Sầm chậm rãi bước về phía tôi, tôi bất an nhìn anh.

Bây giờ đúng là xấu hổ muốn độn thổ, mặc người cười chê.

“Bảo bối, hóa ra em là hổ đội lốt heo à, giỏi quá nhỉ.”

Tôi vội vàng chạy về phòng, định khóa cửa lại.

Vẫn không kịp.

Diệp Sầm chen vào, tiện tay đóng sập cửa lại rồi khóa trái.

Anh chậm rãi tiến về phía tôi, giờ thì đã hoàn toàn hết đường lui.

Giọng nói dịu dàng: “Bảo bối, kể anh nghe em đã câu anh như thế nào đi.”

Tôi thầm lau mồ hôi.

Đêm nay lành ít dữ nhiều rồi!