📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Bây giờ Diệp Sầm không còn là cậu ấm nữa, tôi sợ Mục Tử Kỳ sẽ gây chuyện với anh.

Để giải quyết dứt điểm chuyện này, tôi đồng ý nói chuyện rõ ràng với anh ta.

Địa điểm hẹn gặp Mục Tử Kỳ là một nhà hàng sân vườn kiểu Trung Hoa, chỉ tiếp khách có thẻ hội viên.

Những người đến đây ăn toàn là người giàu có, quyền quý.

Vì vậy khi thoáng thấy bóng lưng Diệp Sầm, tôi sững người.

Định thần lại, tôi liền bước theo.

Diệp Sầm bước vào một phòng riêng nhìn ra hồ nước.

Cửa không đóng.

Đứng bên ngoài, tôi có thể nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong.

Giữa những lời chào hỏi, một giọng nói trêu chọc vang lên: “Diệp Sầm, bao giờ thì cậu chán cái trò chơi nghèo khổ này vậy?”

“Hẹn cậu mãi mà chẳng được, đúng là bận đi làm suốt ngày.”

Giọng Diệp Sầm lười biếng: “Khá vui mà, tôi chưa thấy chán.”

Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.

Chưa kịp phản ứng gì thì đã bị tiếng gọi “Nhan Nhan” thu hút sự chú ý.

Những tiếng nói cười bên trong bỗng im bặt.

Mục Tử Kỳ sải bước về phía tôi.

Đến bên cạnh, anh ta cúi đầu nhìn tôi: “Sao mắt em đỏ hoe thế?”

Cùng lúc đó, phía sau vang lên tiếng bước chân.

Là Diệp Sầm.

Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi, sắc bén như đuốc.

Mục Tử Kỳ ngạc nhiên nhướng mày: “Ồ, trùng hợp thế.”

“Lâu rồi không gặp, Diệp Sầm.”

Tôi cứng người quay người lại, nhìn anh.

Mắt hơi đỏ hoe.

Diệp Sầm nhìn tôi và Mục Tử Kỳ, sắc mặt bình thản.

Chào hỏi: “Lâu rồi không gặp, hai người hẹn nhau ăn cơm à?”

Mục Tử Kỳ gật đầu: “Đúng vậy.”

Khóe miệng Diệp Sầm mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.

Anh mời: “Đã gặp nhau rồi thì cùng ăn đi, đông người cho vui.”

Chưa đợi Mục Tử Kỳ trả lời, tôi đã lên tiếng trước.

“Không làm phiền nữa, chúng tôi đã đặt phòng rồi.”

Nói xong, tôi quay người bỏ đi.

Mục Tử Kỳ nói với lại một câu: “Hẹn gặp lại nhé.”

Rồi đuổi theo tôi.

9.

Diệp Sầm gọi cho tôi vài lần.

Tôi đều không nghe, để chế độ im lặng.

Trong suốt buổi ăn với Mục Tử Kỳ, tôi luôn lơ đãng.

Anh ta tìm mọi cách để gặp tôi, những lời anh ta nói ra đều nằm trong dự đoán.

Chẳng qua là màn kịch hoàn lương, bỗng nhiên tỉnh ngộ của một gã trai hư.

Tôi ủ rũ, trong lòng không một gợn sóng.

Tra nam làm sao có thể thay đổi?

Kẻ trăng hoa thì mãi mãi trăng hoa, không bao giờ an phận.

Mục Tử Kỳ đối với tôi, phần nhiều chỉ là không cam tâm mà thôi.

Không loại trừ khả năng anh ta có chút tình cảm với tôi.

Nhưng nếu thật sự quay lại, chắc chắn anh ta sẽ chán rồi lại tiếp tục lăng nhăng.

Trước sự từ chối liên tục của tôi, Mục Tử Kỳ nghiến răng hỏi:

“Người đang ở bên cạnh em là ai?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Là ai không quan trọng, dù sao tôi và anh cũng sẽ không bao giờ có khả năng nữa.”

Tôi đứng dậy bỏ đi, Mục Tử Kỳ nắm lấy tay tôi.

“Tại sao? Trước kia em rõ ràng thích anh như vậy mà?”

“Em đã từng nói là thích anh nhất trên đời, sao em có thể dễ dàng bỏ rơi anh chứ?”

Tôi giật mạnh tay ra, thấy thật nực cười.

Một tên tra nam như anh ta cũng tin vào tình yêu chân thành sao?

Bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, bao nhiêu lời hứa hẹn, quay đi là quên hết.

Giờ lại chạy đến hỏi tôi.

Rút tay về, tôi lạnh lùng nói: “Bởi vì anh không xứng, anh quá bẩn, tôi chỉ thấy thật ghê tởm thôi.”

Sắc mặt Mục Tử Kỳ vô cùng khó coi.

10.

Ra khỏi phòng, đi vài bước rẽ qua hành lang, tôi gặp Diệp Sầm.

Không phải trùng hợp.

Anh đang đợi tôi.

Khí lạnh tỏa ra quanh anh, ánh mắt lạnh lẽo.

“Tại sao em lại đi gặp Mục Tử Kỳ?”

Tôi nhìn chằm chằm Diệp Sầm, không nói gì.

Chỉ sợ mình vừa mở miệng là cảm xúc sẽ vỡ òa.

Thua tình đã đành, tôi không muốn mất mặt nữa.

Tôi không muốn khóc trước mặt anh.

Sự im lặng của tôi trong mắt Diệp Sầm lại trở thành một lời khẳng định.

Sắc mặt anh tái đi, tiến lên một bước.

Tôi theo bản năng lùi lại.

Sắc mặt Diệp Sầm càng thêm khó coi.

Anh nhắm mắt lại, cố kìm nén cảm xúc.

Giọng nói bình tĩnh: “Chúng ta nói chuyện đi.”

Vừa dứt lời, tiếng chuông gió từ căn phòng Mục Tử Kỳ đặt vang lên.

Tôi bỗng dưng thấy hoảng hốt.

Muốn bỏ đi.

Diệp Sầm nắm lấy cổ tay tôi, kéo vào một phòng trà trống.

Anh ấn tôi vào cánh cửa, giữ chặt trong lòng.

Tôi hạ giọng mắng: “Diệp Sầm, anh bị điên à!”

Diệp Sầm vẫn hỏi câu đó: “Tại sao em lại đi gặp Mục Tử Kỳ?”

Diệp Sầm đứng quay lưng về phía cửa sổ, khuôn mặt chìm trong bóng tối.

Chỉ có đôi mắt sáng như sao băng lạnh lẽo.

Anh cố chấp muốn tôi trả lời.

Nghĩ đến việc anh giả nghèo lừa dối mình, còn lớn tiếng chất vấn, lửa giận trong lòng tôi càng bùng lên dữ dội.

Tôi hờn dỗi đáp: “Thì tại tình cũ khó quên chứ sao nữa.”

Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần.

Trùng hợp dừng lại ngay trước cửa.

Diệp Sầm như một khối khí áp thấp, câu nói của tôi khiến khóe mắt anh đỏ lên.

Anh đang đứng bên bờ vực của cơn thịnh nộ.

Điện thoại trong túi tôi rung lên không ngừng.

Tôi liếc nhìn, trên màn hình hiện lên ba chữ: Mục Tử Kỳ.

Diệp Sầm giật lấy điện thoại, ấn nút nghe.

Giọng nói lạnh tanh: “A lô.”

Đầu dây bên kia, Mục Tử Kỳ im lặng một lát, rồi cất giọng hơi tức giận: “Anh là ai?”

“Để Hạ Nhan nghe máy.”

Diệp Sầm nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Tôi là người có thể hôn cô ấy.”

“Cô ấy đang bận.”

Song, anh không nói không rằng bóp cằm tôi hôn xuống.

Nụ hôn mạnh mẽ, đầy dục vọng.

Tiếng nước ái muội, mơn trớn vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Âm thanh đó còn truyền qua điện thoại, rõ mồn một đến tai người ở đầu dây bên kia.

Mục Tử Kỳ cúp máy.

Tôi nghe thấy anh ta chửi rủa bên ngoài: “Chết tiệt!”

11.

Mục Tử Kỳ bỏ đi.

Tôi đẩy mạnh Diệp Sầm ra.

Diệp Sầm nhìn tôi, sắc mặt u ám, giọng nói giận dữ: “Hạ Nhan, anh đã nói là sẽ chung thủy.”

“Em đùa giỡn anh.”

Tôi cười khẩy: “Tôi đùa giỡn anh? Tôi nào có giỏi trò đó bằng Diệp thiếu gia đây?”

Hết lần này đến lần khác bị người ta đem ra làm trò hề, nỗi chua xót trong lòng dâng lên không ngừng.

Mắt tôi cay xè.

Nước mắt lưng tròng.

Tôi run giọng nói: “Diệp thiếu gia, chơi giả nghèo vui lắm sao? Đùa giỡn tôi vui lắm sao?”

Ánh mắt Diệp Sầm chấn động.

Vẻ kiêu ngạo, chất vấn trên người anh biến mất không còn dấu vết.

Thay vào đó là sự hoảng hốt.

Sau thoáng chốc sững sờ, anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Em nghe thấy rồi… Chuyện này anh có thể giải thích.”

Tôi cắt ngang: “Tôi không muốn nghe.”

“Tôi ghét nhất là cái công thức xin lỗi của đàn ông mấy người.”

“Lời giải thích tương tự tôi đã nghe Mục Tử Kỳ nói rồi, không muốn nghe anh lặp lại lần nữa.”

Diệp Sầm dường như bị câu nói của tôi đả kích: “Em so sánh anh với Mục Tử Kỳ?”

Tôi cười lạnh: “Tại sao không?”

“Đàn ông mấy người chẳng có ai tốt đẹp cả!”

Nói xong, tôi đẩy cửa bỏ đi.

Diệp Sầm đuổi theo.

Đi ngang qua người phục vụ đang bưng nước, tôi buột miệng hỏi:

“Nước lạnh hay nước nóng?”

Người phục vụ ngẩn ra, đáp: “Nước lạnh ạ.”

Tôi cầm lấy bình nước, mở nắp.

Hất thẳng vào mặt Diệp Sầm đang đuổi theo phía sau.

Diệp Sầm khựng lại, quần áo ướt sũng.

Anh hất tóc ướt ra sau, mặt không chút biểu cảm.

Tôi thấy hả dạ hơn chút.

Mỉm cười xin lỗi người phục vụ đang đứng chết trân tại chỗ.

“Tính vào hóa đơn của anh ấy đi.”

Trên đường về, tôi mở khung chat với Diệp Sầm.

Gửi một tin nhắn:

[Cảm ơn Diệp thiếu gia đã cùng tôi chơi trò bao nuôi, trò chơi đến đây là kết thúc.]

Gửi xong, tôi chặn mọi liên lạc của Diệp Sầm.

Việc nhà họ Diệp phá sản là thật.

Việc Diệp Sầm giả nghèo trước mặt tôi cũng là thật.

Mục Tử Kỳ là kẻ kiêu ngạo, việc anh ta vẫn giữ thái độ lịch sự với Diệp Sầm đã sa cơ lỡ vận thật sự rất kỳ lạ.

Không phải kiểu khách sáo cho có lệ.

Trên bàn ăn, tôi giả vờ như vô tình nhắc đến Diệp Sầm.

Mục Tử Kỳ nói: “Nhà họ Diệp đúng là xuống dốc, nhưng Diệp Sầm còn có nhà ngoại.”

“Nhiều người không biết, mẹ của Diệp Sầm là người nhà họ Hoắc ở Hồng Kông.”

“Anh ta chỉ có một cậu, mà người cậu đó lại chưa có con…”

Mục Tử Kỳ không nói thêm gì nữa.

Nhưng tôi hiểu rồi.

Sau lưng Diệp Sầm còn có nhà họ Hoắc.

12.

Một tuần sau khi “chia tay” với Diệp Sầm, cô bạn thân của tôi về nước.

Tôi cùng cô ấy ăn uống thả ga mấy ngày.

Cô ấy chẳng béo lên tí nào, còn tôi thì tăng mất ba cân.

“Không sao, cậu gầy thế béo lên chút càng xinh.”

Cô ấy kéo tôi đi chơi khắp nơi.

Hôm nay, cô ấy đề nghị: “Đưa cậu đến chỗ anh trai tớ làm, mở mang tầm mắt.”

Cái chỗ mà anh trai cô ấy làm thực ra là một câu lạc bộ giải trí cao cấp trong thành phố.

Trai xinh gái đẹp ngập tràn.

Mỗi tầng lại có những trò chơi khác nhau.

Cô ấy hùng hổ dẫn tôi vào, tuyên bố: “Cho cậu chơi hết tất cả các tầng.”

Tôi ngồi trong phòng VIP sang trọng ở tầng cao nhất, nhìn bánh kẹo đồ uống trên bàn và vệ sĩ đứng canh cửa, im lặng.

Cô bạn thân ngượng ngùng sờ mũi: “Tớ đã cố tình dò hỏi rồi, hôm nay anh tớ không đến, ai ngờ lại trùng hợp thế.”

Tôi và cô ấy vừa đánh bi-a được một lúc.

Anh trai cô ấy xuất hiện.

Đằng sau còn vài người đi theo, trong đó có Diệp Sầm.

Thấy anh chàng huấn luyện viên bi-a đang đứng sát tôi, sắc mặt Diệp Sầm tối sầm.

Bạn thân tôi thấy người đến thì ngoan ngoãn ngay tắp lự.

Mặc áo khoác vào, che đi bờ vai trần.

Sau đó, hai đứa tôi như học sinh trốn học bị lôi lên đây.

Anh trai cô ấy cười nói: “Chơi vui vẻ nhé, lát nữa anh đưa hai đứa về.”

Ánh mắt Diệp Sầm cứ dán chặt vào tôi, nhưng tôi giả vờ như không biết.

Vì không muốn để ý đến anh.

Anh cũng nhận ra sự lạnh nhạt của tôi nên không làm phiền trước mặt mọi người.

“Ôn đại tiểu thư, dù anh cậu không có ở đây thì nhân viên của anh ấy cũng nhận ra cậu đấy thôi. Anh cậu cấm cậu chơi mà cậu còn dẫn tớ đến, quê chưa?”

Tôi nhìn cô bạn thân đang rầu rĩ, không nói nên lời.

Cô ấy có chín anh trai, ba anh ruột, sáu anh họ.

Ai cũng đẹp trai, tài giỏi.

Gia đình hòa thuận yêu thương nhau, cô ấy là viên ngọc quý trên tay mọi người.

Người vừa nãy là anh trai thứ hai của cô ấy.

Không được ra ngoài chơi, tôi và cô ấy ngồi buôn chuyện.

Điện thoại của bạn thân rung lên liên tục, cô ấy cầm lên xem, bỗng nhiên nhảy cẫng lên.

“Đi đi đi, dẫn cậu xem kịch hay.”

Cô ấy kéo tôi ra ngoài, hai vệ sĩ theo sát phía sau.

Trong căn phòng nồng nặc mùi rượu, Diệp Sầm và Mục Tử Kỳ đang đối đầu.

Mục Tử Kỳ túm cổ áo Diệp Sầm, gầm lên: “Tao coi mày là anh em, vậy mà mày lại chơi xấu, cướp người yêu của tao.”