Hắn hỏi ta: “Cô nương, vị tiểu công tử vừa mới ở trong phòng đi đâu rồi?”
Ta nhân cơ hội liếc mắt đưa tình với hắn, kéo dài giọng điệu ỏn ẻn đong đưa nói: “Tiểu công tử gì chứ? Trong phòng này từ đầu đến cuối chỉ có một mình nô gia thôi.”
8.
Lưu Chính Dân nghe vậy lập tức lùi lại một bước, lạnh mặt quay người bỏ đi.
Ta nhanh chóng bước lên, kéo lấy ống tay áo của hắn, cười nói: “Đại nhân muốn tìm ai vậy? Nô gia tìm giúp ngài nhé.”
“Không cần, xin cô nương buông tay.” Hắn cứng rắn muốn gạt tay ta ra.
Ta thấy hắn cứng nhắc không thú vị chút nào, vội vàng đổi giọng trở về bình thường, lên tiếng:
“Thôi nào, đừng ầm ĩ nữa, là ta đây!”
Lúc này hắn mới quay đầu lại nhìn kỹ, không nhìn thì không sao, vừa nhìn mặt ta, khuôn mặt đã cố tình hóa trang thành vàng vọt của hắn vậy mà lại lộ ra sắc đỏ quỷ dị: “Ngươi... ngươi là Như Ý công công?”
“Đúng rồi, đúng rồi, chúng ta mau đi thôi, chuyện chính quan trọng hơn.” Ta đổi sang nét mặt nghiêm túc, kéo hắn nhanh chóng đi ra ngoài.
Bởi vì bước đi quá vội vàng, chúng ta vô tình va phải một gã hỏa kế trong y quán.
Thuốc bột trong tay gã suýt chút nữa đổ tung tóe, trong cơn tức giận, gã hướng về phía ta mắng:
“Nha đầu này, sao lại có thể lôi kéo phụ thân của ngươi đi nhanh như vậy? Người lớn tuổi đi đứng không tiện, người trẻ tuổi phải biết nhẫn nại chứ!”
Chậc... cái này...
Lưu Chính Dân nghe vậy liền mất bình tĩnh, định mở miệng giải thích.
Ta vội vàng cướp lời hắn, đáp ngay: “Phải, phải, đại phu nói rất phải, ta nhớ rồi.”
Nói xong, ta làm ra vẻ ngoan ngoãn đỡ hắn đi ra khỏi cửa y quán.
Hai chúng ta thuận lợi rời thành, lén lút tới gần quân doanh.
Thủ vệ nhìn thấy binh phù, lập tức mời chúng ta vào trong trướng của Đổng tướng quân.
Mấy vị tướng quân trong trướng đang bàn bạc việc gì đó, vừa nhìn thấy hai người lạ bước vào, đều im lặng nhìn chằm chằm.
“Khấu kiến Đổng tướng quân, ta là Lưu Chính Dân của Đại Lý Tự…”
“Ai cơ?” Ánh mắt lạnh lùng của Đổng tướng quân liếc qua liếc lại giữa ta và Lưu Chính Dân, dáng vẻ giống như muốn trói hai chúng ta lại ngay để thẩm vấn một phen.
Lưu Chính Dân vừa bước vào đã tự báo danh, nhưng không ngờ đối phương hoàn toàn không nhận ra hắn.
Hắn vội vàng đưa tay gỡ bộ râu giả trên miệng xuống, áy náy chắp tay nói: “Xin lỗi, nhiệm vụ bí mật nên ta phải cải trang một chút.”
Lúc này đối phương mới nhận ra, hào sảng ôm lấy bả vai gầy gò của hắn vỗ mạnh vài cái, cười ha hả: “Hóa ra là Lưu đại nhân, tha thứ cho Đổng mỗ mắt kém, có mắt không nhìn ra ngọc quý.”
Đổng tướng quân lần lượt giới thiệu Lưu Chính Dân với các vị tướng quân trong trướng, sau đó ánh mắt dừng lại trên người ta, ngập ngừng hỏi: “Vị này... là đệ muội* sao?”
*Đệ muội: em dâu.
Nghe vậy, ta không nhịn được, “phụt” cười thành tiếng.
Lưu Chính Dân lập tức đỏ mặt giải thích: “Đổng tướng quân đừng đùa, đây là Như Ý công công, phụng mệnh Hoàng thượng làm việc."
Lần này đến lượt mấy người kia cười phá lên.
Đặc biệt tên Lục phó tướng cao lớn thô kệch, râu ria xồm xoàm là quá đáng nhất, hắn chỉ vào ta cười lớn nói:
“Lưu đại nhân, ngài đừng lừa chúng tôi nữa. Nếu vị này thật sự là công công, cả đời này ta sẽ không thể cưới thê tử đấy.”
Nghe vậy, ta không nói nên lời, bực bội phàn nàn với hệ thống: [Gã này sao EQ thấp đến vậy chứ? Ta có phải công công hay không thì liên quan gì đến việc hắn cưới thê tử?]
[Hắn để mắt đến ngươi đấy. Nếu người xinh đẹp như ngươi mà là công công, hắn bằng lòng cưới một công công.]
[Ai thèm cưới hắn chứ, đồ nam nhân tầm thường!]
Ta cảm thấy lòng tự tôn sự nghiệp của mình bị xúc phạm, lập tức rút binh phù từ trong ngực ra, giơ trước mặt bọn họ.
Nhìn thấy tấm binh phù lớn trong bàn tay trắng nõn của ta, mấy người kia rốt cuộc mới thôi đùa giỡn.
Ta liền nghiêm mặt nói rõ mục đích chuyến đi này cho bọn họ.
Sắc mặt Đổng tướng quân trở nên nặng nề: “Địa điểm cụ thể đã xác định chưa? Chuyện này cần phải chuẩn bị kỹ càng, bọn chúng chắc chắn rất cảnh giác.”
9.
“Xác định được rồi, ta sẽ chỉ cho các ngươi, có bản đồ không?” Ta hỏi.
“Có, công công, mời ngài qua đây.” Đổng tướng quân dẫn ta đến bên cạnh một cái bàn.
Liếc nhìn tấm bản đồ lớn trên bàn, đã rất chi tiết, nhưng vẫn chưa đạt yêu cầu của ta.
Ta bắt đầu chỉ vị trí các kho vũ khí và nơi ẩn náu của binh sĩ trên bản đồ cho bọn họ, sau đó lấy giấy bút vẽ thêm hai tấm bản đồ riêng biệt.
Bản đồ ta vẽ rất chi tiết, chỉ rõ cụ thể đường đi đến vị trí nơi ẩn náu, số cửa sổ của mỗi ngôi nhà, từng loại vũ khí được cất ở phòng nào, ba tên cầm đầu sống ở đâu.
“À đúng rồi, ta cũng biết nơi ẩn náu của gia đình ba tên cầm đầu này, tốt nhất cũng nên bắt hết bọn chúng. Thái hậu giỏi nhất là dùng người nhà để khống chế thuộc hạ, chúng ta phải ra tay trước, nếu không sẽ khó lấy được khẩu cung.” Nói xong, ta lại đánh dấu trên bản đồ vị trí ba căn trạch viện.
Vẽ xong, ta quay sang nói với Đổng tướng quân: “Trước tiên ta sẽ cải trang trà trộn vào binh doanh, bỏ thuốc mê vào trong cơm canh của bọn họ. Chờ khi thuốc phát tác, ta sẽ truyền tin cho các ngươi, một khi tín hiệu phát đi, sẽ đồng loạt tấn công vào kho vũ khí, binh doanh và khu gia đình, đảm bảo không có sai sót. Ngài thấy thế nào?”
Mấy vị tướng quân ngồi đó nghe xong, đều kinh ngạc nhìn ta.
Ta bị nhìn chằm chằm có chút lo lắng: “Sao... sao vậy? Có chỗ nào ta nói không đúng sao?"
Đổng tướng quân ngập ngừng lên tiếng: “Bản đồ này quá chi tiết, Như Ý công công đã từng đi qua những nơi này sao?”
Đổng tướng quân không hổ là đại tướng quân thân trải trăm trận, chắc chắn là đã nghi ngờ ta rồi.
Việc ta hiểu rõ kẻ địch như vậy đúng là rất không bình thường, sự việc bất thường chắc chắn có điều khuất tất.
Ta đang suy nghĩ phải nói dối thế nào thì Lưu Chính Dân đột nhiên chen vào: “Các vị tướng quân có điều không biết, Như Ý công công rất có năng lực, bệ hạ và Vương gia đều vô cùng tin tưởng ngài ấy. Có phải không, Như Ý công công?”
Hắn đây là đang lấy Hoàng thượng và Vương gia ra gây áp lực với người ta, ta cũng chỉ có thể ngượng ngùng khoe khoang:
“Đúng vậy, ha ha, nếu lần này thành công bệ hạ sẽ phong ta làm Đại tổng quản, ha ha.”
Mọi người nghe xong mặt đều biến sắc, tên Lục phó tướng râu quai nón kia còn kêu lên sợ hãi.
Thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn đến trên người mình, Lục phó tướng ngượng ngùng nói:
“Ta không có ý gì khác, chỉ là mỗi khi nhắc đến Đại tổng quản ta lại nghĩ đến... những công công già như Tào công công...”
Đúng vậy, ta cũng không thể tưởng tượng ra dáng vẻ của mình khi làm Đại tổng quản.
Cũng khá mong đợi đấy.
Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi, khi đêm xuống, đã thuận lợi tóm gọn các hang ổ ẩn náu, được trọng binh trấn giữ.
Khi ta và Lưu Chính Dân đi theo mấy vị tướng quân quay trở về doanh trướng, trời đã sáng.
Chúng ta vừa vào đến doanh trướng, Trấn Bắc Vương đã ra đón.
Ánh mắt hắn lướt qua đám người, vội vã hỏi Đổng Truyền: “Như Ý công công đâu?”
“Vương gia, nô tài ở đây.” Ta nâng cánh tay gần như không còn nghe lời của mình, yếu ớt lên tiếng chào hắn.
“Ngươi... sao lại...” Hắn thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy ta ăn mặc đồ nữ trang, lập tức tiến tới đỡ ta hỏi thăm: “Công công có bị thương ở đâu không?”
“Không có, không có, chỉ là mệt mỏi quá độ thôi, bôn ba suốt đêm ta khát chết rồi. Không thể tưởng tượng được, bình thường các ngươi hành quân đánh trận còn vất vả thế nào chứ!"
Ta thực sự quá mệt mỏi, thả lỏng toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người Trấn Bắc Vương.
“Chúng ta da dày thịt béo, đã quen rồi. Mau đi pha trà cho công công, chuẩn bị bữa sáng.” Trấn Bắc Vương cười, ra lệnh cho mấy thị vệ đứng bên cạnh.
Lục Chinh sau khi đánh một trận đến thỏa lòng, hưng phấn nói với Trấn Bắc Vương:
“Vương gia, ngài không biết đâu, Như Ý công công thật sự là liệu sự như thần, dũng mãnh vô cùng, ngay cả hầm giấu rượu của đám đạo tặc cũng biết, một mình lén vào trại địch hạ thuốc mê vào thức ăn của bọn họ. Chúng ta không cần đánh đã toàn thắng. Như Ý công công này thật đúng là... Vương gia... biểu cảm của ngài như vậy là sao?”
Lục Chinh đang nói rất cao hứng thì thấy sắc mặt Trấn Bắc Vương lạnh xuống rõ ràng, lập tức im bặt, đứng thẳng nơm nớp lo sợ.
“Ai cho phép các ngươi để Như Ý công công mạo hiểm hả? Là một tướng sĩ, ngươi thấy hành động lần này của mình rất vinh quang sao?”
Ánh mắt lạnh lùng của Trấn Bắc Vương đảo qua mấy vị tướng quân, cuối cùng dừng lại trên người Đổng Truyền, hỏi: “Lão Đổng, là ngươi lập kế hoạch tác chiến này sao?”
10.
Mấy vị tướng quân đồng loạt quỳ xuống, không dám phản bác một chữ nào.
Ta vội vàng bước ra giải thích:
“Sao Vương gia lại trách tội bọn họ? Chính là nô tài nhất quyết muốn đi. Mạng của binh sĩ cũng là mạng, chỉ cần có thể, tất nhiên phải giảm thiểu thương vong xuống mức thấp nhất. Đổng tướng quân không sai, ta cũng không sai. Nếu có thể tránh được thương vong cho tướng sĩ, mạng nhỏ này của nô tài cũng coi như đáng giá.”
Nghe xong, Trấn Bắc Vương và mấy vị tướng quân kia đều dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn về phía ta.
Trong lòng ta run rẩy, liền phàn nàn với hệ thống: [Bọn họ nhìn ta thế là sao?]
[Bọn họ cảm thấy ngươi anh dũng đại nghĩa thôi mà.]
[Chậc, có chút xấu hổ, chẳng qua ta cũng chỉ ỷ lại vào ngươi đảm bảo an toàn cho ta thôi.]
[Ngươi còn rất khiêm tốn nữa.]
Sáng hôm sau, khi cổng thành mở, ba người là ta, Lưu Chính Dân và Trấn Bắc Vương liền vào thành, tiến cung.
Bởi vì thời gian có hơi muộn, văn võ bá quan và Hoàng thượng đều đã ở trên đại điện.
Ba người chúng ta vội vàng bước lên, quỳ xuống đất phục mệnh.
Ta nhìn chư vị đại thần đều có dáng vẻ y phục không được chỉnh tề, lại âm thầm trò chuyện với hệ thống: [Chẳng lẽ bọn họ đã đứng ở đây suốt cả đêm sao?]
[Không đến mức đó, nhưng bọn họ xuất cung cũng bị quản thúc chặt chẽ, sợ có người mật báo cho Thái hậu.]
[Ôi ôi ôi, thật là tội nghiệp, chậc chậc chậc...]
Ta còn chưa “chậc chậc” xong, đã nghe thấy Hoàng thượng hỏi ta đâu.
Ta vội vàng ngẩng đầu lên, làm rõ sự hiện diện của mình: “Nô tài ở đây.”
“Ngươi...” Hoàng thượng nhìn một lúc lâu, cuối cùng đầy vẻ kinh ngạc nhận ra người mặc trang phục nữ này đứng trước mặt mình chính là Như Ý công công.
[Thất lễ trước điện, ngươi gặp rắc rối lớn đấy.] Giọng nói châm chọc của hệ thống vang lên trong tai ta.