Một nam tử cao lớn khôi ngô, lạ mặt đứng ở hàng đầu tiên, người trước kia đứng ở vị trí đó lại phải lùi về phía sau hắn.
Hoàng thượng vừa ngồi xuống đã thân thiết nói với người kia: “Cao ái khanh đã trở về, vất vả rồi.”
Người kia bước lên một bước, quỳ xuống: “Thần hổ thẹn, không dám nói bản thân vất vả.”
“Bình thân đi, có khanh đúng là phúc của Đại Chu ta. Trẫm chỉ cần nghĩ đến có khanh vẫn đang trấn giữ phương Bắc liền cảm thấy vô cùng an tâm.”
“Lần này thần hồi kinh chính là vì chiến sự Mạc Bắc, khẩn cầu bệ hạ cho phép thần xuất binh.”
[Người này là ai vậy? Sao Hoàng thượng lại coi trọng hắn như thế?] Ta hỏi hệ thống.
[Là Trấn Bắc Vương.]
[Ồ, hôm qua đám lắm mồm kia bàn tán chuyện này làm ta bị đánh thức đúng không?]
[Đúng rồi.]
Đám quan viên phía dưới nghe vậy đều đồng loạt không bằng lòng, thầm mắng ta trong lòng: [Ngươi mới là kẻ lắm mồm, cả nhà ngươi đều lắm mồm!]
[Ngươi nói xem, Hoàng thượng có đồng ý xuất binh không?]
[Không.]
[Tại sao?]
[Không có tiền, không có lương thực.]
[Cũng không phải không có cách. Không có tiền thì bắt bọn tham ô. Này, ta hỏi ngươi, trong Đại Chu, ai tham ô nhiều nhất?]
Ta vừa nói ra câu hỏi lày, toàn bộ văn võ bá quan đều dựng tai lên nghe ngóng.
[Tào công công.] Hệ thống đáp.
Ta kinh ngạc: [Ngươi nghiêm túc à? Một tên thái giám mà lại có quyền lực lớn như vậy sao?]
[Không tin thì ta có thể cho ngươi xem. Tiền của ông ta đều cất ở trong cung điện dưới lòng đất tại nghĩa địa Tào gia, đầy một cung điện vàng bạc châu báu.] Hệ thống vừa nói, vừa phát hình ảnh cung điện dưới lòng đất Tào gia cho ta xem.
Ta lập tức kinh ngạc thốt lên: [Trời ạ! Nhiều như vậy sao? Có thể so được với quốc khố rồi.]
[Không chỉ có thể so mà còn hơn rất nhiều. Lúc quốc khố thời kỳ sung túc nhất cũng chẳng bằng một nửa chỗ này. Hơn nữa, chỗ ông ta cất giấu bảo tàng này cũng rất cao tay, theo luật lệ quốc gia thì cho dù tịch thu gia sản cũng không được động đến phần mộ tổ tiên, nên chỗ này cực kỳ an toàn.]
[Chậc chậc, lão cáo già này quả thật quá xảo quyệt. Hay chúng ta chọn một đêm gió lớn tối trời rồi đến đào trộm đi?]
[Không đi. Đào thứ đồ kia lên để làm gì?]
Hệ thống vẫn giữ thái độ bình thản, nhưng Hoàng thượng lại không giữ được bình tĩnh nữa, tức giận đến lồng ngực phập phồng dữ dội.
[Ngươi nói nếu như ta nói cho Hoàng thượng, liệu hắn có đi đào không?]
[Hắn không cần mặt mũi à? Làm gì có Hoàng đế nào lại đi đào mộ tổ tiên người khác chứ?]
[Giả bộ chính trực làm gì? Có tiền mà không lấy thì chính là đồ ngốc. Dù gì cũng không phải những đồng tiền chính đáng, đều là vơ vét mồ hôi nước mắt của dân lành, dùng để bảo vệ bách tính thì quá hợp lý còn gì!]
[Đúng vậy, nếu ngươi nói với Cao tướng quân, có lẽ hắn sẽ đi.]
[Sao? Hắn không cần mặt mũi à?]
[Hắn nghèo mà. Hàng năm để bù đắp phụ cấp quân dụng, hắn suýt chút nữa phải bán cả quần áo. Đừng nhìn vẻ ngoài đàng hoàng đẹp đẽ, chứ áo lót của hắn toàn là miếng vá, là một trong những quan viên nghèo nhất ở đây.]
Nghe đến đây, trong lòng Trấn Bắc Vương có một tiểu nhân đang điên cuồng gào thét: [Câm miệng, câm miệng lại ngay! Hai người các ngươi bàn tán chuyện áo lót vá của ta giữa nơi đông người như vậy có chút lịch sự nào không hả?]
4.
[Hắn có cần liều mạng như vậy không? Dù sao cũng chẳng ai nhớ đến công lao của hắn.]
[Đúng vậy, đám quý nhân nhàn rỗi trong kinh thành ngày nào cũng đặt điều nói xấu hắn trước mặt Hoàng thượng, chỉ sợ hắn sống lâu thêm chút.]
[Ta biết kiểu này rồi, có phải nói hắn công cao lấn chủ không?]
[Đại khái là ý đó.]
[Hoàng thượng có tin không?]
[Ba người thêu dệt thành hổ*.]
*Ba người thêu dệt thành hổ: Câu thành ngữ này có ý nghĩa là nếu có ba người cùng nhau nói một điều gì đó, dù điều đó không đúng, cuối cùng cũng sẽ được người khác tin tưởng như sự thật.
[Trời ạ, đám người này thật quá ghê tởm! Mai sau đánh trận, cứ để bọn họ xung phong đi đầu. Ngươi mau nói cho ta biết là kẻ nào thất đức như vậy, để ta âm thầm lên án trong lòng.]
Nghe đến đây, những kẻ từng nói xấu Trấn Bắc Vương trong điện mặt ai nấy đều mặt xám như tro, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa.
[Dạo gần đây kẻ nhảy hay nhót nhất chính là Thống lĩnh Cấm quân và Lãnh Tể tướng.]
[Trời ạ, hai lão già không biết xấu hổ này, ta nguyền rủa bọn họ sinh cháu trai không có hậu môn. Tức chết đi được, nhất định phải báo cho Trấn Bắc Vương biết vị trí nghĩa địa kia, ít ra cũng phải để hắn mặc được bộ quần áo lót lành lặn mà về.]
Vừa rồi trong lòng Trấn Bắc Vương còn có chút cảm kích, bây giờ lập tức lại nổi điên lên: [Hai người các ngươi có thể đừng nhắc đến chuyện áo lót nữa được không?]
Ta còn đang suy tính làm cách nào để lén lút báo địa chỉ cho Trấn Bắc Vương thì phía dưới đã có một viên quan nhỏ bất ngờ bước ra nói:
“Bệ hạ, năm nay kho lúa ở các vùng đều trống rỗng, sợ rằng không thể gom đủ quân lương.”
Nghe vậy, một đám đại thần đều đồng loạt quay sang nhìn người kia.
Hoàng thượng và Trấn Bắc Vương cũng đồng thời nhìn người kia với ánh mắt tán thưởng, thầm nghĩ: [Ngươi đúng là biết cách giải quyết vấn đề.]
Ta nghi ngờ hỏi hệ thống: [Một đất nước rộng lớn như thế này mà không có lương thực sao?]
[Bị người ta tham ô hết rồi.]
[Đến lương thực cũng tham ô sao? Hoàng thượng không quản lý chuyện này à?]
[Bọn chúng chỉ cần viện cớ nơi này hạn hán, nơi kia lụt lội, không giao nộp lương thực. Hoàng thượng ở trong thâm cung, làm sao mà biết được?]
[Lương thực để lâu cũng hỏng mà, tham nhiều vậy không sợ mốc sao?]
[Bán đi chứ.]
[Bán cho ai?]
[Địch quốc.]
Ta kinh hãi: [Cái này… không phải là thông đồng với địch bán nước sao?]
[Đúng vậy.]
[Ôi…]
[Ngươi muốn hỏi ai tham ô à? Là Thái hậu.]
Ta cạn lời, hệ thống này vậy mà còn học được cách tranh trả lời trước.
[Không phải chứ, ngươi nói ai? Thái hậu bị làm sao vậy? Đây là giang sơn của con trai bà ta mà, sao bà ta lại tự tay phá hủy như vậy? Trời ạ, đất nước này mục nát từ trên xuống dưới thế này, còn có thể cứu được nữa không đây?]
[Tạm thời chưa diệt vong đâu, các thế gia lớn vẫn có lượng lớn lương thực dự trữ, nếu bọn họ chịu quyên góp thì cũng đủ để đánh một trận, có thể gắng gượng qua được một kiếp.]
[Chắp vá qua loa được ba năm, ý ngươi là vậy chứ gì?]
[Đúng vậy.]
Ta đang trò chuyện hăng say với hệ thống thì đã thấy Hoàng thượng nhìn mình bằng ánh mắt đầy oán trách.
[Làm sao vậy? Hoàng thượng lại bị làm sao?]
[Muốn bãi triều rồi.]
Ta vội vàng hắng giọng, lớn tiếng hô: “Bãi~ triều~”
Ta hô to bãi triều đầy nhiệt huyết xong, lại thấy Hoàng thượng hoàn toàn không có ý định đứng dậy.
Ta lập tức hoảng hốt, chẳng lẽ hiểu sai ý rồi sao?
Hoàng thượng nhìn ta hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng:
“Ngươi đi gọi Tào Vượng đến đây, bảo hắn nhanh một chút. Ngươi không cần quay lại, đi nghỉ luôn đi.”
Trong lòng ta reo hò một tiếng “Tốt quá”, rồi chạy ra khỏi đại điện.
Hoàng thượng nhìn bóng lưng nhảy nhót của ta khuất dần, bất đắc dĩ lắc đầu, lúc quay lại nhìn về phía văn võ bá quan trong điện, khuôn mặt đã trở nên lạnh lùng nghiêm nghị:
“Cao ái khanh, Trần ái khanh.”
“Có thần.”
Hai võ tướng lập tức bước ra, quỳ xuống đất.
“Lát nữa người đến, các khanh trực tiếp bắt lại cho trẫm.”
“Tuân chỉ.”
“Ra khỏi đại điện, điều gì nên nói, điều gì không nên nói, các khanh tự suy nghĩ kỹ. Bí mật trong đại điện này, nếu lộ ra dù chỉ một chữ, giết không tha.”
“Tuân chỉ!”
5.
Một lần lạ, ba lần quen.
Đến ngày thứ ba theo Hoàng thượng lên triều, ta đã xe nhẹ đường quen. (Xe ở đây là phương tiện di chuyển)
Vừa bước vào triều đường, ta đã tự giác đứng vào vị trí nổi bật nhất, sau đó bắt đầu trò chuyện cùng hệ thống.
Nhìn thấy Trấn Bắc Vương vẫn đứng y nguyên trong đại điện, ta thắc mắc: [Hôm qua ta đã đưa bản đồ kho báu cho Trấn Bắc Vương rồi, sao hắn vẫn chưa đi đào nhỉ?]
[Hắn đâu cần tự mình ra tay, binh lính của hắn vừa hay đang ở ngoài thành mà.]
[Hôm qua Tào công công bị bắt, thật là sảng khoái quá đi.]
Ta vừa nói, chợt nhớ ra một chuyện: [Hệ thống, ngươi nói xem, người giàu nhất Đại Chu chúng ta là ai? Hôm kia ngươi bảo lão Tào chỉ xếp thứ ba thôi mà.]
Ta vừa nói ra lời này, Trần đại nhân đứng ở hàng thứ năm trong đám quan văn lập tức giật giật khóe mắt. Ông ta run rẩy bước ra một bước, vội vàng nói:
“Thần có việc muốn tấu.”
Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng nói: “Ái khanh, mời nói.”
“Thần nguyện quyên góp hai mươi vạn lượng bạc làm quân lương cho Trấn Bắc Vương.”
[Ôi chao, người này là ai vậy? Hào phóng quá.]
[Người giàu nhất Đại Chu.]
[Ồ, là ông ta à? Không phải cũng là do tham ô đấy chứ?]
[Không phải, người ta chỉ là giỏi việc buôn bán thôi.]
Nghe vậy, trái tim đã nhảy lên đến cổ họng của Trần đại nhân cuối cùng cũng rơi xuống. Ông ta lặng lẽ lấy khăn tay ra lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lần này Trần gia coi như thoát được một kiếp, nhưng các tông môn thế gia còn lại trong kinh thành vẫn vô cùng bất an.
Vì vậy, bọn họ đua nhau bắt chước, bước ra tỏ ý muốn quyên góp lương thực, tiền bạc.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, mũi ta cay cay: [Hệ thống, cảm động quá. Có những vị quan tốt vì nước vì dân như thế này, liệu quốc gia có cứu được không?]
[Cứu được chứ!]
Nhưng có một điều mà ta không biết là, những vị quan tốt vì dân vì nước này trong lòng đều đang nghĩ làm sao lấy bao tải trùm lên đầu ta đánh cho ta ngất đi.
“Bệ hạ, thần có việc muốn tấu.” Một vị quan trẻ tuổi với ánh mắt đặc biệt sắc bén bước ra một bước nói.
Hoàng thượng cười híp mắt nhìn hắn, đầy hứng thú nói: “Ái khanh cũng muốn quyên góp tiền bạc, lương thực sao?”
Người kia lập tức khựng lại, một lúc lâu sau mới lên tiếng nói: “Thần... không quyên...”
“Chẳng lẽ ngươi không muốn đóng góp chút công sức vì một quốc thái dân an sao?” Hoàng thượng rõ ràng biết đối phương muốn nói gì, nhưng lại cố ý trêu chọc cắt lời hắn ta.
Ngài chỉ muốn nhìn thấy người được mệnh danh là thần thám* Đại Chu, Lưu Chính Dân, hôm nay vậy mà cũng muốn đi theo con đường bàng môn tà đạo dựa vào ta để phá án, trong lòng không khỏi muốn đùa với hắn một chút.
(*) Giống như thám tử, chuyên phá án. Thần thám ở đây có thể coi là một người cực giỏi giải án.
“Thứ cho thần vô năng.”
[Phụt, sao người này lại cứng đầu thế? Dám cãi lời Hoàng thượng?] Ta cười phun cả nước miếng.