Hệ thống đáp lời: [Hắn đúng là không có khả năng. Hôm qua khi hắn đi điều tra nhân chứng, gặp được một lão thái thái nghèo khổ, đã dốc hết tiền trên người để giúp bà ấy. Trước khi phát bổng lộc tháng sau, hắn chỉ có thể uống gió Tây Bắc thôi. Bổng lộc mỗi tháng của hắn cơ bản đều dùng để cứu trợ bách tính, bản thân cơm cũng ăn không đủ no.]
[Ôi chao, hóa ra là một vị quan thanh liêm.]
[Đúng vậy, xuất thân từ hàn môn, một lòng vì vua vì nước.]
[Đáng kính thật. Giá mà có nhiều quan viên như hắn thì tốt quá rồi.]
[Đáng tiếc là khoa cử từ cuối thời Tiên đế đã bị các thế gia khống chế, con đường khoa cử của hàn môn càng ngày càng trở nên khó khăn, người có thể được đề bạt lên cũng ngày một ít dần.]
[Không thể nào, khoa cử mà cũng có gian lận sao? Ta cứ tưởng khoa khảo là kỳ thi công bằng nghiêm minh nhất chứ.]
Mấy vị quan phụ trách khoa cử bên dưới không hiểu sao hai vị tiểu tổ tông này lại nhắc đến mình, đã bắt đầu run như cầy sấy.
Hoàng thượng nghe vậy trong lòng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng quét qua: [Đợi lát nữa sẽ xử lý các ngươi.]
Rồi lại nhìn về phía Lưu Chính Dân đang đứng thẳng tắp, ánh mắt Hoàng thượng trở nên ôn hòa hơn: “Lưu ái khanh có chuyện gì muốn tấu?”
“Thảm án diệt môn của Tân khoa Trạng nguyên không thể trở thành một vụ án không thể giải quyết được. Thần khẩn cầu bệ hạ cho phép thần mở lại hồ sơ điều tra.”
Lưu Chính Dân nói xong, thành khẩn quỳ xuống, trịnh trọng cúi đầu về phía long ỷ.
Nghe đến mấy chữ vụ án không thể giải quyết, ta lập tức cảm thấy hứng thú: [Thảm án diệt môn chưa giải quyết gì thế?]
[Tân khoa Trạng nguyên của kỳ thi trước, cả nhà bị diệt môn chỉ trong một đêm nhưng mãi không tìm ra được hung thủ. Đây là vụ án từ ba năm trước, mà hung thủ kia đúng là không dễ điều tra ra được.]
6.
[Một đêm diệt môn cũng quá đáng sợ rồi, chẳng lẽ là đắc tội với môn phái giang hồ lợi hại nào đó sao?]
Nghe ta hỏi một câu then chốt, toàn bộ triều đình trên dưới đều nín thở.
[Không phải.]
[Vậy là ai?]
[Ngươi đoán xem?]
[Đoán thế nào được? Ngươi mau nói đi, đừng vòng vo nữa!] Ta nóng ruột thúc giục.
[Không thú vị gì cả, nói cho ngươi biết, thủ phạm chính là Trưởng công chúa.]
[Không thể nào? Trưởng công chúa điện hạ với hắn có thù oán gì mà lại diệt môn cả nhà người ta thế kia?]
[Không thù không oán, mà là vì yêu. Ba năm trước, Trưởng công chúa vừa gặp tân khoa Trạng nguyên đã si mê, ngày nhớ đêm mong, nhưng người ta đã có gia thất. Vì vậy, nàng ta đã sai người giết thê tử của hắn.]
Ta đợi một lúc lâu mà không thấy phần tiếp theo, kinh ngạc hỏi: [Chỉ giết thê tử thôi sao? Không phải là án diệt môn à?]
[Những người còn lại là do Thái hậu phái người giết. Bà ta phát hiện việc làm của Công chúa, cảm thấy Công chúa hành sự không đúng, sợ bị tân khoa Trạng nguyên truy cứu đến, thế là sai một nhóm người trực tiếp giết sạch cả nhà hắn, tạo thành hiện trường giả là bị báo thù, khiến cho Đại Lý Tự điều tra mãi vẫn không tìm được hung thủ.]
[Cái gì? Thái hậu nương nương sao lại… sao lại… Con cái phạm sai lầm không chỉ ra chỗ sai thì cũng thôi đi, còn tiếp tay làm bậy! Đây là việc một bậc trưởng bối bình thường có thể làm ra sao?]
[Thái hậu quả thực không phải bậc trưởng bối bình thường, bà ta làm như vậy là do áy náy muốn bù đắp cho Công chúa.]
[Ý ngươi là sao?]
[Thực ra, Trưởng công chúa mới là con gái ruột của Thái hậu. Năm đó, để củng cố địa vị, bà ta đã lén lút tráo đổi công chúa do mình sinh ra với hoàng tử do Kỳ Tần sinh.]
[Trời ơi, thế thì… thế thì… Hoàng thượng… là do Kỳ Thái phi sinh ra sao?]
[Đúng vậy.]
Nghe được bí mật động trời của hoàng gia như vậy, ta theo phản xạ quay đầu nhìn Hoàng thượng, lại thấy hắn cũng đang trợn tròn mắt nhìn ta.
Ta nhất thời bị dọa đến hồn bay phách tán, vội vàng hỏi hệ thống: [Này này này, sao Hoàng thượng lại nhìn ta như vậy?]
[Nên bãi triều rồi.]
Ta vội vàng đứng thẳng người lên, há miệng định hô to, lại bị ngăn lại.
Hoàng thượng đưa tay về phía ta ra hiệu dừng lại, lên tiếng nói: “Đợi đã, ngươi đứng thêm một lúc nữa.”
“Tuân chỉ.” Ta vội vàng đáp lời.
Đúng lúc ta cũng chưa trò chuyện xong, thế là thuận thế tiếp tục tán gẫu với hệ thống.
[Thương con gái thì có thể hiểu được, nhưng đâu đến mức coi mạng người như cỏ rác như vậy được. Là Thái hậu, cách làm này của bà ta khiến người ta cảm thấy... bà ta giống như không coi trọng giang sơn của Hoàng thượng, đúng không?]
[Ngươi nói đúng một nửa rồi, bà ta thực sự không coi trọng Hoàng thượng, nhưng bà ta thật lòng muốn giang sơn này.]
Ta nghe được thì giật mình một cái: [Cái gì? Bà ta muốn xưng đế, làm Nữ đế sao?]
[Không đến mức đó, tạm thời chỉ muốn đầu độc chết Hoàng thượng, rồi dùng một đứa trẻ còn bú sữa để bản thân nắm quyền chấp chính.]
Ta hoảng hốt: [Vậy thì có khác gì tự xưng đế đâu? Nếu bà ta có đức có tài thì cũng thôi đi, nhưng bà ta xấu xa như vậy, quyền lực rơi vào tay bà ta thì không biết còn hỗn loạn đến đâu đây?]
[Đúng là không thể tưởng tượng nổi, nhưng nếu bà ta đầu độc được Hoàng thượng, chẳng ai có thể làm gì được bà ta cả.]
[Không, không được! Ta phải ngăn chặn bà ta!]
[Tùy ngươi, nhưng cho dù bắt được quả tang Cát Tường hạ độc, cũng không để lôi Thái hậu ở phía sau chỉ đạo ra đâu.]
[Vậy thì phải làm sao…]
“Bãi triều đi.”
Ta còn chưa nói xong câu, Hoàng thượng đã đột nhiên cắt ngang.
Ta lập tức hô to một tiếng: “Bãi triều.”
Sau đó quay đầu nhìn sắc mặt Hoàng thượng.
“Ngươi cứ về trước đi, trẫm còn chút chuyện cần xử lý, lát nữa sẽ trở về.” Hoàng thượng tỏ vẻ mệt mỏi nói.
“Tuân chỉ.” Ta đáp lời, rồi rời đi.
Hệ thống tranh thủ thì thầm trong đầu ta: [Lý Dược, Lư Huy, Ngô Nghiệp là ba người nuôi dưỡng tư binh cho Thái hậu, điều tra từ ba người này là có thể lập tức bắt gọn hang ổ của bà ta.]
[Ôi trời, sao ngươi không nói sớm!]
[Bây giờ nói cũng chưa muộn mà.]
[Ta nói với Hoàng thượng kiểu gì đây?]
[Cứ nói thẳng thôi.]
Ta suy nghĩ vài giây, dứt khoát quay người quỳ xuống: “Hoàng thượng, nô tài có thể nói nhỏ với ngài một câu được không?”
7.
Hoàng thượng hơi khựng lại, đáp: "Được."
Ta run rẩy đứng dậy, ghé sát miệng đến bên tai Hoàng thượng, thì thầm kể lại chuyện mấy người kia nuôi dưỡng tư binh.
Kể xong, ta lùi lại một bước, quan sát phản ứng của người.
Trên mặt Hoàng thượng không tỏ vẻ kinh ngạc hay nghi ngờ gì, chỉ nhìn ta chăm chú một lúc lâu rồi nói: “Ngươi... xuất cung thì đi đến cửa tiệm Lưu gia mua ít bánh hoa quế về. Thái hậu thích món đó.”
“Hả? Dạ vâng.” Ta vừa nói vừa quay đi, lại bị gọi về.
“Quay lại đây, lại gần chút, để trẫm dặn dò ngươi kỹ hơn về sở thích của Thái hậu.” Hoàng thượng vẫy tay với ta, giống như đang gọi một đứa trẻ.
Ta vội vàng bước đến gần.
Ngài thân mật vòng tay qua vai ta, ghé miệng sát vào bên tai ta thì thầm: “Ngươi đi dẹp hang ổ của Lý Dược, Lư Huy và Ngô Nghiệp cho trẫm.”
Đầu óc ta lập tức tê liệt: “Chuyện này…”
“Trẫm để ngươi ngồi vào chỗ của Tào Vượng.”
“Được.” Miệng nhanh hơn não, ta lập tức đồng ý, sau đó mới nhớ ra thân phận mình chẳng là gì: “Nhưng mà...”
Hoàng thượng tỏ vẻ không muốn nói thêm, nhẹ nhàng đẩy ta một cái, khóe miệng nhếch lên: "Đi đi."
“Ồ.” Ta ngơ ngác bước ra ngoài, trong lòng không nhịn được mà gào thét: [Hệ thống, hôm nay ta phải kiếm phú quý trong nguy hiểm rồi, ngươi có thể mượn giúp ta ít thiên binh thiên tướng không? Không cần nhiều, mười vạn là đủ. Đến lúc giàu sang phú quý, ta chia cho ngươi một nửa.]
[Xì, ai thèm giàu sang phú quý chứ! Nhưng ta có thể chỉ ngươi một con đường sáng. Quân lính của Trấn Bắc Vương đang ở ngoài thành, chỉ cần có binh phù của hắn ta là có thể điều động được.]
[Binh phù ở chỗ nào?] Ta vừa hỏi vừa liếc mắt về phía Trấn Bắc Vương, đã thấy hắn đang cười đầy quỷ dị nhìn ta.
Hệ thống nói: [Ở trong cửa hàng điểm tâm.]
Tâm trạng của ta lập tức được thả lỏng: "Ái chà, thì ra là vậy. Hoàng thượng cũng thật là, rõ ràng đã sắp xếp đâu vào đấy mà còn bày trò dọa người.]
“Như Ý công công chậm đã, mọi người đều biết tiệm điểm tâm Lưu gia là sản nghiệp của bản vương. Đã là để hiếu kính Thái hậu, dĩ nhiên không cần trả tiền. Đây là lệnh bài của ta, Như Ý công công cứ cầm mà lấy bánh tùy ý.” Trấn Bắc Vương nói rồi nhét vào trong tay ta một miếng ngọc bài.
Ta hiểu ý, cầm ngọc bài nhét vào người, bước chân trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Nhưng không ngờ, khi đi ngang qua bên cạnh Lưu Chính Dân, hắn lại bất ngờ “va vào” ta.
Một đại nam nhân như hắn chẳng nói chẳng rằng đã đổ ập về phía ta, ta vất vả lắm mới đỡ được.
“Ôi trời, Lưu đại nhân, ngài sao thế?” Ta hoảng hốt hỏi.
Hắn yếu ớt tựa vào người ta, thở không ra hơi: “Bẩm Hoàng thượng, thần cảm thấy không khỏe, hoa mắt chóng mặt, muốn đi nhờ xe ngựa của Như Ý công công trở về nhà. Xin Hoàng thượng cho phép thần hôm nay được về sớm.”
“Chuẩn.”
Ta không nhịn được mà than thở với hệ thống: [Trời ơi, tên này sao lại không có mắt nhìn như vậy chứ? Ta là người còn phải làm đại sự, lấy đâu ra thời gian lo cho hắn?]
Ta một đường dìu Lưu Chính Dân hai chân mềm nhũn xuất cung, lên xe ngựa, ngay khi ta cho rằng hắn sắp đi đời nhà ma thì hắn đột nhiên ngồi ngay ngắn lại, cả người khỏe lại như thường.
“Này, ngài…” Ta vừa định mở miệng nói gì đó đã bị bàn tay to lớn của hắn bịt miệng.
Hắn vừa giả vờ yếu ớt nói “Ta không sao”, vừa chấm nước trà viết chữ lên bàn cho ta xem.
Nhìn thấy mấy chữ “Ta yểm trợ ngươi xuất thành”, ta mới hiểu được ý đồ của hắn.
Ta giao bánh ngọt cho xe phu, còn bản thân thì đưa Lưu Chính Dân đến y quán.
[Hệ thống, làm thế nào để cải trang an toàn nhất?] Ta hỏi.
[Mặc đồ nữ đi. Với dung mạo của ngươi, đến quỷ cũng không nhận ra, hiệu quả có thể gọi là như thay da đổi mặt.]
Ta lập tức phản đối: [Làm gì mà nói quá lên thế? Chỉ có con người mới có thể mù mắt thôi.]
“Ta sẽ qua phòng bên cải trang trước, ngươi nhờ Vương thẩm tìm cho bộ y phục phù hợp, ta cải trang xong sẽ qua giúp ngươi.” Lưu Chính Dân nói xong thì đi vào gian phòng bên cạnh.
Ta ghé tai Vương thẩm nói nhỏ vài câu, bà ấy nghe xong nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, rồi che miệng cười, gật đầu đi lấy y phục cho ta.
Một khắc sau, ta và Lưu Chính Dân cùng bước ra từ phòng riêng của mình, ta nhận ra hắn, nhưng hắn lại không nhận ra ta.