📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Đã có bạn trai thật sự là Phó Hàn Mặc rồi, tôi không cần nhờ anh họ giúp nữa.

Chúng tôi rất kín tiếng, hầu như chẳng mấy ai biết chuyện này.

Mãi đến khi đám bạn cùng phòng Phó Hàn Mặc đợi chúng tôi tan học, chuẩn bị tối nay liên hoan hai phòng với nhau.

Trùng hợp thay, lại đúng lúc bắt gặp Tào Cường lên cơn.

“Tang Phi, tôi đã làm nhiều như vậy vì cô, cô vẫn không chịu tha thứ cho tôi sao?”

Câu này vừa thốt ra, mọi người xôn xao bàn tán.

“Vì cô, tôi trốn học, cãi lời giáo viên, viết kiểm điểm, bị kỷ luật nặng, mọi điều xấu gì tôi cũng đều đã làm, vậy mà bây giờ cô vẫn không chịu thừa nhận là mình yêu tôi sao?”

Khuôn mặt Chu Nhất Tuần đầy vẻ kinh ngạc đến nghẹt thở nhìn tôi, tôi cũng chỉ biết ngán ngẩm đảo mắt.

Vì cậu ta đã thích tự biên tự diễn như vậy, thì cứ diễn cho đã đi.

“Tôi thấy người ta hắt nước bẩn thì nhiều rồi, chứ chưa thấy ai như cậu, nhà cậu mà cháy ở đây, tôi có ở tỉnh bên cạnh, việc đổ cho tôi phóng hỏa cũng không phải không có khả năng xảy ra nhỉ!”

Vừa dứt lời, mấy bạn học bên cạnh đều bật cười thành tiếng.

“Tào Cường, ai mà chẳng biết cậu là đồ biến thái, muốn yêu đương đến thế cơ à?”

“Ai mà chẳng thích người ưu tú, lớp trưởng Tang tốt như vậy, cậu đừng có tơ tưởng đến người ta nữa.”

“Đúng đấy, đúng là mất mặt đàn ông!”

8.

Tào Cường nước mắt nước mũi tèm lem, thậm chí còn quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

Hành động này khiến mọi người xung quanh im bặt.

“Chẳng lẽ chuyện này còn có uẩn khúc gì sao?”

“Không biết nữa! Xem tiếp đi!”

……

Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc khóe miệng Tào Cường nhếch lên khi cậu ta cúi đầu.

Sau đó cậu ta ngẩng lên, lại diễn tiếp màn kịch nam chính si tình đáng thương.

Hừ! Trong tiểu thuyết cậu ta cùng lắm chỉ đáng làm tên nam phụ đáng ghét.

“Phi Phi, anh thích em lâu như vậy, em cũng thích anh lâu như vậy, tại sao chúng ta không thể ở bên nhau?”

“Em luôn luôn chú ý đến anh, quan tâm đến anh, người khác đều không như vậy, chỉ có em quan tâm anh có đi học không, có viết bản kiểm điểm không.”

“Em dám nói em thật sự không yêu anh một chút nào sao!”

Tôi lo lắng nhìn về phía Phó Hàn Mặc.

Sợ anh hiểu lầm.

Nhưng nhìn vẻ mặt anh, tôi chẳng đoán được gì cả.

Chu Nhất Tuần nhanh miệng nói:

“Ai thèm chú ý đến cậu ta chứ, Tang Phi là lớp trưởng, cậu ta không đến lớp theo kỷ luật phải bị ghi tên, cậu ta viết bản kiểm điểm cũng là do giáo viên chủ nhiệm yêu cầu. Người khác đều không muốn nói chuyện với cậu ta, đẩy hết việc lên đầu Tang Phi thôi.”

“Cô ấy thật sự xui xẻo lắm mới bị cậu ta để ý đấy.”

Tào Cường vừa quỳ vừa bò tới, định tóm lấy tôi.

Tôi sợ hãi hét lên.

Vì ám ảnh từ kiếp trước, tôi rất sợ Tào Cường lại gần mình.

Cho đến khi tôi ngã vào một vòng tay rắn chắc.

Một mùi hương thoang thoảng len lỏi vào khứu giác, xoa dịu nỗi bất an trong tôi.

Tôi mở mắt ra, là Phó Hàn Mặc.

Bỗng nhiên, tôi có cảm giác như đang rơi tự do.

Anh ấy kéo tôi sang một bên, chắn trước mặt Tào Cường.

“Này anh bạn, muốn nói chuyện thì nói chuyện, đừng có động tay động chân với bạn gái tôi.”

“Cứ tưởng cậu giỏi giang lắm, nói chuyện bình thường đi, sao lại định đánh người?”

Giọng Phó Hàn Mặc vẫn ôn hòa như mọi khi, chỉ là hôm nay lạnh lùng hơn một chút.

Mấy người bạn cùng phòng của anh ấy nhìn nhau rồi hướng mắt về phía chúng tôi, mấp máy môi nói rằng Phó Hàn Mặc đang tức giận.

Họ muốn khuyên chúng tôi rời đi, nhưng tôi sợ bọn họ đánh nhau nên không muốn đi.

“À, tôi biết rồi, cậu chính là cái tên vô địch chạy ba nghìn mét đó hả?”

“Tang Phi, đồ con gái lăng loàn! Không chịu cá cược với tôi lấy chức vô địch làm bạn gái thì ra là đã dan díu với thằng khác rồi!”

“Đồ đĩ!”

Tào Cường vừa dứt lời đã bị Phó Hàn Mặc đấm cho một cú ngã lăn ra đất.

Xung quanh vang lên những tiếng chửi rủa.

“Đánh hay lắm! Thằng thần kinh!”

“Cưa không được thì bôi nhọ, bôi nhọ không được thì bịa đặt, đúng là bái phục mấy loại đàn ông thời nay!”

“Ghê gớm thật, mồm thối chắc không ít lần ăn cứt rồi nhỉ?”

Khu rừng này không có camera giám sát.

Khi cảnh sát đến nơi thì mọi người đã giải tán gần hết.

Tào Cường bị đánh đến biến dạng, ngất lịm tại chỗ.

Trời tối om om thế này, ai mà nhìn rõ được ai đánh cậu ta chứ.

Sau đó, khi Tào Cường muốn vạch trần sự việc, nhưng cậu ta chẳng có bằng chứng nào cả.

Khi cậu ta tỉnh lại, đã là hai ngày sau.

9.

“Xin lỗi Tang Phi, anh không ngờ cậu ta lại dễ dàng… Nhưng mà loại cặn bã này, dù anh không ra tay thì cũng sẽ có người khác làm thôi.”

“Hơn nữa, anh ở bên cạnh em mà còn không bảo vệ được em thì em còn trông cậy vào ai được?”

“Đừng sợ.”

Phó Hàn Mặc xoa nhẹ tóc tôi.

Đến cái chết tôi còn không sợ, có gì phải dè chừng chứ?

Tôi che giấu nỗi cay đắng nơi khóe miệng bằng một nụ cười.

“Ai thấy anh đánh người sao? Không ai thấy cả, dù sao trời cũng tối quá, em chẳng thấy rõ gì.”

“Giá mà em không yếu đuối thế này, thì đã tự tay xử lý cậu ta từ lâu rồi!”

Người muốn Tào Cường chết nhất trên đời này, e rằng chính là tôi.

Tào Cường đến trường tìm giáo viên chủ nhiệm nhờ giúp đỡ, nhưng ai cũng tìm cách thoái thác, chẳng muốn dính líu đến cậu ta.

Không đi học lại còn hành hung giáo viên, khiến họ bị khiển trách.

Ai mà thèm để ý đến cậu ta chứ?

Tào Cường điên cuồng liên lạc với tôi, muốn tôi gọi Phó Hàn Mặc ra quyết đấu.

Cậu ta đúng là đồ điên.

Kể cả những lời cậu ta sỉ nhục tôi, tôi đều chụp màn hình lưu lại làm bằng chứng.

Cứ từ từ, tôi sẽ tính sổ từng món một.

Chuyện Tào Cường bị đánh cũng lan truyền trong trường. Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ trả thù, không ngờ cậu ta lại im hơi lặng tiếng.

Ngày nào cũng đến lớp, tan học là về ngay.

Vì cậu ta là học sinh ngoại trú nên chẳng ai quan tâm đến lắm.

Tôi không tin cậu ta có thể nhịn được cơn tức này.

Vì vậy, tôi luôn cảnh giác, thậm chí còn mua một chiếc máy ghi âm mang theo bên mình.

Cuối cùng, Tào Cường cũng tìm đến tôi.

Vào một buổi sáng sớm, lúc tôi xuống lầu đổ rác.

Lúc này, dưới ký túc xá nữ gần như vắng tanh.

Vừa nhìn thấy cậu ta, tôi lập tức bật máy ghi âm trong túi.

“Tang Phi, tôi đã phải trả giá quá nhiều vì cô, tất cả những gì tôi đang phải chịu đựng đều là do cô ban tặng.”

“Rõ ràng người thích tôi là cô, cũng là cô trăm phương ngàn kế tiếp cận tôi, những chuyện cô làm chẳng phải đều là để thử tôi hay sao?”

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì, bạn học Tào, tôi với cậu đâu thân thiết.”

“Cô còn giả vờ sao!”

“Ở đây không có ai khác, cô cứ trải lòng tâm sự với tôi không phải tốt hơn à, nhất định phải ép tôi thế này ư?”

“Tôi không dám tưởng tượng nếu bản thân bị dồn ép quá mức, sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Tào Cường chìm đắm trong thế giới của mình, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra từ ngày đầu tiên cậu ta chuyển trường.

Mặc dù câu chuyện đã khác với kiếp trước, nhưng cậu ta vẫn cho rằng, bất kể tôi làm gì cũng đều là để thu hút sự chú ý của cậu ta, muốn cậu ta phải yêu tôi.

Bởi vì cậu ta cảm thấy mình đặc biệt, cậu ta là học sinh chuyển trường, chúng tôi là định mệnh phải đến với nhau.

Nghe cậu ta lảm nhảm một hồi, những hình ảnh kinh hoàng đó lại hiện lên trong đầu tôi.

Tôi hét lên và bỏ chạy, Tào Cường định túm lấy tay tôi, nhưng bị tôi đạp thẳng vào hạ bộ.

Cậu ta hét lên một tiếng đau đớn rồi buông tay.

Tôi cũng may mắn chạy thoát được vào trong cánh cổng sắt của ký túc xá nữ.

Thay vì chờ Tào Cường báo cảnh sát, chi bằng bản thân chủ động đi tìm kiếm sự giúp đỡ.

Có ghi âm lại có camera giám sát làm chứng, là Tào Cường muốn giở trò đồi bại với tôi không thành, tôi vì phòng vệ chính đáng thôi.

Dù sao cậu ta lúc ấy cũng đã động thủ, tôi là phận nữ con gái yếu đuối, tất nhiên phải sợ hãi.

Các anh cảnh sát nói chuyện, cửa không đóng kín, tôi nghe được loáng thoáng vài câu.

Đại khái là cậu nhỏ vốn đã yếu của Tào Cường giờ lại càng tệ hơn, nhưng cậu ta cũng chẳng trách được ai.

Chuyện này sau khi được lan truyền, Tào Cường liền trở thành thái giám.

Nhưng như vậy vẫn không thể nào nguôi ngoai hận thù trong lòng tôi.

Bị loại người này vấy bẩn, đúng là sống không bằng chết.

Tôi muốn cậu ta cũng phải nếm trải nỗi đau này!

Tôi dùng nick ảo trà trộn vào một nhóm toàn những kẻ biến thái.

Nội dung bên trong thật sự không thể nhìn nổi.

Tôi kể câu chuyện này như một chuyện mới mẻ.

Bọn họ lại bàn tán về việc Tào Cường vẫn còn trinh.

Chẳng có gì bất ngờ xảy ra, à không, bất ngờ đã xảy ra.

Tào Cường bị mấy gã đàn ông "xử" rồi.

10.

Nghe được chuyện động trời này ngay trước khi lên giường, tôi tỉnh cả ngủ.

Kẻ địch của kẻ địch là bạn.

Bọn họ chỉ cần giả vờ ghét tôi, hùa theo quan điểm của Tào Cường là nhanh chóng được cậu ta tin tưởng.

Thậm chí cậu ta còn dễ dàng kết bạn với những người lạ hoắc lôi kéo cậu ta trên mạng.

Chắc hẳn là bọn họ hận tôi đến mức không thể nhịn được nữa, nóng lòng tìm cách hãm hại tôi.

Đáng tiếc thay.

Gieo gió gặt bão.

Câu này quả thật không sai chút nào.

Tào Cường suy sụp đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.

Cậu ta định nhảy lầu, làm ầm ĩ cả lên.

Giáo viên, học sinh, cả cảnh sát cũng đến.

Giọng Tào Cường the thé “Tang Phi, tôi muốn cô thú nhận với mọi người, tất cả là do cô hại tôi thành ra thế này, cô phải lấy tôi!”

Cố vấn học tập cũng nhanh chóng liên lạc với bố mẹ cậu ta.

Vì đều là người địa phương nên họ đến rất nhanh.

“Sao tao lại sinh ra đứa con bất hiếu như mày chứ! Đúng là thứ nghiệp chướng!”

Bố Tào Cường tức giận tát liên tiếp vào mặt mình.

“Ai là Tang Phi, ai là Tang Phi?

Cứu con trai tôi với, tôi chỉ có mỗi đứa con trai này thôi!”

Mẹ Tào Cường quỳ sụp xuống đất, đấm đùi kêu khóc.

Sau khi Tào Cường chỉ vào tôi trong đám đông, bà liền dập đầu về phía tôi.

“Cô gái, cô làm ơn thương xót, cứu con trai tôi đi! Nhà chúng tôi có tiền, chỉ cần cô đồng ý, ngay lập tức sẽ cho cô mười vạn tệ.

Được không?”

Rất nhiều người nghe thấy liền bật cười.

“Tôi còn tưởng là một trăm vạn chứ! Thiếu mất một số 0 rồi à?”

“Lấy một người đàn ông bất tài như thế, lại còn cực đoan đến mức này, trừ phi cô gái kia bị điên mới đồng ý.”

“Đúng vậy! Cả nhà này đúng là kỳ quặc, quả nhiên là “mẹ nào con nấy” mà!”

Bà ta mặc kệ những lời bàn tán xung quanh, cứ một mực dập đầu.

“Nếu cô không đồng ý ở bên con trai tôi, thì cô chính là kẻ giết người!”

Bà ta vừa dứt lời, ngay cả cảnh sát cũng không nhịn được nữa.

“Bác gái, bác lo lắng cho tính mạng con trai mình là lẽ thường tình, nhưng người còn chưa cứu được, bác đừng có bức chết thêm một mạng người nữa.”

“Mạng người nào cũng đáng quý, mạng của cô gái trẻ này cũng là mạng, sao bác lại có thể ép buộc người ta phải ở bên con trai mình chứ?”

Một thầy giáo đứng bên cạnh cũng lên tiếng khuyên nhủ.

“Vậy phải làm sao, mau cứu con trai tôi xuống đi!”

Bà ta vẫn khóc lóc thảm thiết.

Tôi đứng im lặng, mặt không cảm xúc, lạnh lùng nói: “Chỉ với câu nói kia của bác, cháu có nói gì cũng vô ích. Nếu cháu mở miệng khuyên nhủ, e là cả nhà bác sẽ đổ hết lên đầu cháu.”

“Rồi con trai bác sẽ cứ dăm bữa nửa tháng lại dọa tự tử, ép cháu đến nhà bác làm trâu làm ngựa sao?”

“Hay đây là chiêu trò lừa bán phụ nữ kiểu mới?”

Tôi vừa dứt lời, rất nhiều người xung quanh liền hưởng ứng.

“Đúng đấy! Cứu người là quan trọng, nhưng xem ra nhà này định ăn vạ người ta rồi!”

“Thằng cha kia nhìn là biết không muốn chết, chắc chắn chẳng dám nhảy đâu.”

“Sao không chọn tòa nhà cao hơn chút đi, bị bệnh sợ độ cao tái phát à?”

Danh tiếng mãi xếp sau mạng sống, tôi không phải người cao thượng, cũng chẳng để mình bị ràng buộc bởi đạo đức.

Hôm nay tôi rời đi là điều dĩ nhiên rồi.

Cô bạn hóng hớt là người biết tin nhanh nhất, nghe nói Tào Cường lại làm loạn thêm một tiếng nữa, cuối cùng đói quá chịu không nổi đành bỏ cuộc.

Mọi người nghe chuyện này đều khinh thường ra mặt.

Chu Nhất Tuần cũng sợ hết hồn: "Phi Phi, may mà cậu không đồng ý, cậu thật sáng suốt.”

"Phó Hàn Mặc đi thi đấu ở tỉnh khác, tớ nói với bạn cùng phòng của cậu ấy, cậu ấy bảo tối nay sẽ bay về tìm cậu ngay trong đêm.”

"Chị em mình đúng là gặp được chân ái rồi!"

Hơn một nghìn cây số, anh ấy phải bay về ngay trong đêm sao?

11.

Vì bận xử lý chuyện của Tào Cường, tôi chưa kịp xem điện thoại, giờ mới thấy Phó Hàn Mặc đã nhắn một câu từ tiếng trước: [Chờ anh].

Giờ trời mới bắt đầu tối, anh ấy phải mấy giờ mới đến nơi được?

Bay chuyến giờ đây?

Lòng tôi rối bời, nhưng nghĩ đến việc sắp được gặp anh ấy, tôi lại cảm thấy an tâm hơn.

Bởi vì khoảnh khắc này, tôi thực sự rất sợ hãi.

Sau đó, bất cứ khi nào tan học hay có thời gian rảnh, Phó Hàn Mặc đều không dám để tôi đi một mình.

Nhất định phải có người đi cùng, nếu không anh ấy không yên tâm.

Cả hai chúng tôi đều dự định đi du học, nên chỉ cần gắng thêm một tháng cuối cùng nữa là ổn rồi.

Tin tức du học cũng đã lan ra khắp trường, nghe nói là có suất trao đổi sinh viên.

Không biết Tào Cường đã dò được tung tích của tôi ở đâu, hay là vẫn luôn lén lút theo dõi tôi.

Trong lúc tôi và Chu Nhất Tuần đang mua trà sữa vào thứ hai đầu tuần, cậu ta bất ngờ xông ra định lôi tôi đi.

Tào Cường sợ tôi kêu lên nên định bịt miệng tôi lại.

May mà trong túi áo tôi có bình xịt hơi cay, dĩ nhiên là phải tự vệ trước rồi.

Cậu ta không cản được tay tôi, đó là sai lầm của cậu ta.

Mắt Tào Cường cay xè, cậu ta hét lên một tiếng đau đớn.

Chu Nhất Tuần vừa quay đầu lại thấy, liền vứt cả trà sữa chạy đến cứu tôi.

"Tao không mặc váy là để đề phòng cái loại cặn bã như mày đấy!"

"Buông ra!"

Cô ấy đá cậu ta túi bụi, thậm chí còn cào cả vào mặt.

Tôi cũng tranh thủ túm tóc cậu ta.

"Bắt cóc! Cứu với!"

Tào Cường vừa buông tay, tôi liền hét lớn cầu cứu.

Hai chúng tôi liều mạng chống cự, quyết không để cậu ta được toại nguyện.

May mắn là mọi người xung quanh đều rất tốt bụng. Lúc Tào Cường rút dao ra, có một chị gái lập tức lao vào giúp đỡ.

Cũng có mấy người đàn ông lớn tiếng quát tháo, hòng dọa nạt.

Khi cảnh sát đến nơi, người chúng tôi đã bê bết máu.

Tôi và Chu Nhất Tuần mỗi người bị một nhát dao, nhưng máu trên người Tào Cường còn nhiều hơn.

Trong lúc cậu ta kiệt sức, tôi bẻ tay cậu ta, đâm mạnh con dao vào chính người cậu ta.

Tôi đau, nhưng kẻ thù còn đau hơn.

Sau khi Tào Cường bị bắt, tôi và Chu Nhất Tuần nhìn nhau vừa khóc vừa cười.

Dù có tìm chỗ nương tựa, đề phòng cẩn thận đến đâu thì cũng có lúc rơi vào thế cô lập.

May mà lần này có Chu Nhất Tuần ở bên.

Cô ấy không chỉ là bạn cùng phòng, mà còn là bạn thân của tôi.

“Chu Nhất Tuần, chúng mình cũng là bạn sống chết có nhau rồi.”

“Vậy cậu ra nước ngoài phải nhớ tớ đấy.”

Chu Nhất Tuần hít hít mũi.

“Khỉ thật, không đi nữa!”

“Nước ngoài có gì hay chứ, tớ sợ lần sau có người bắt nạt tớ mà cậu lại không ở đó đấy.”

Cả hai chúng tôi đều ôm vết thương, tập tễnh đứng dậy rồi dìu nhau.

Lau khô nước mắt, cả hai đều không khóc nữa.

Đến bệnh viện xử lý vết thương, khâu lại, dường như chẳng còn thấy đau nữa.

Bởi vì từ nay về sau, cuộc đời của Tang Phi sẽ bước sang một trang mới.

Trước khi Tào Cường bị đưa ra xét xử, bố mẹ cậu ta đã tìm đến xin tôi tha thứ.

Thậm chí còn đưa ra một triệu.

Kể cả việc bị tấn công trên mạng.

Nhưng lần này, tôi sẽ không trốn tránh.

Tôi mở livestream, nói với tất cả những người đang hóng hớt chuyện này.

Bảo vệ quyền lợi của bản thân, bảo vệ chính mình là điều quan trọng nhất.

Bao nhiêu tiền cũng không thể mua được một mạng sống từ cõi chết trở về.

Sinh mệnh là vô giá.

Tôi từ bỏ suất học bổng trao đổi sinh, Phó Hàn Mặc cũng không trách tôi.

Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ mỗi người một ngả, ngày càng xa cách.

Chu Nhất Tuần cũng từng hỏi tôi như vậy: “Thực ra cậu cũng có thể ra nước ngoài thăm cậu ấy. Gặp được một người tốt thật sự không dễ dàng.”

“Là bạn thân, tớ mong cậu hạnh phúc.”

Tôi bật khóc.

“Có lẽ duyên phận đã hết rồi.”

“Tang Phi, lý trí mách bảo anh nên đưa ra lựa chọn đúng đắn, nhưng con tim anh lại nói với anh rằng em ở đâu, nơi đó chính là lựa chọn đúng đắn, vậy nên anh cũng sẽ không đi nữa.”

Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Mãi đến khi Chu Nhất Tuần cười bảo tôi quay lại, tôi mới nhìn rõ bóng người đứng ngược sáng sau lưng, là Phó Hàn Mặc.