📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

"Nếu ngại không muốn xin chú Lâm, tôi sẽ nói giúp cậu."

"Hôm nay chưa nói chuyện với bạn trai cậu, có dịp gặp lại sau nhé."

...

Tôi cười, hỏi cậu ấy: Chu Châu là học trưởng của cậu đấy, cậu không yên tâm về nhân phẩm của học trưởng cùng ngành à?

Ngôn Từ im lặng một lúc.

Cậu ấy trả lời: Không phải.

16.

Còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng tôi đành nuốt vào trong.

Quay sang khen ngợi Chu Châu: "Ngôn Từ nhắn tin cho em, còn lo em không có tiền sinh hoạt!"

"Ừm, tốt lắm."

Tôi đi sang một bên, mỉm cười đọc đi đọc lại tin nhắn của Ngôn Từ.

Ngẫm nghĩ thật kỹ.

Cộng thêm câu trả lời của cậu ấy bên Chu Châu nữa.

Tôi mơ hồ cảm thấy: Chắc cậu ấy hết giận rồi.

Chuyện tôi lén hôn cậu lúc ngủ trưa có lẽ đã được bỏ qua.

Vì mấy lần gặp gần đây, không hiểu sao, tôi và Ngôn Từ cứ như đang đấu khẩu, chẳng thể nào nói chuyện tử tế được.

Tôi lo cậu ấy vẫn còn giận nên chẳng dám nói gì thêm.

Ngôn Từ cũng không chủ động tìm tôi, quan hệ của hai đứa cứ sượng sượng thế nào ấy.

Nhưng sau khi đăng bài viết này lên...

Cảm giác, mọi chuyện đã dịu đi rồi.

Tôi đã bắt đầu âm thầm lên kế hoạch cưa đổ Ngôn Từ.

Nhưng nếu cậu ấy thật sự thích Giang Mỹ Mỹ, thì cùng lắm, đến lúc đó bỏ cuộc thôi...

Bây giờ tôi muốn nghiêm túc theo đuổi người ta.

Tôi không tin.

Là thanh mai chơi với Ngôn Từ gần 20 năm, lại thua kém Giang Mỹ Mỹ, người con gái từ trên trời rơi xuống mới quen cậu ấy chưa được nửa năm!

Nghe khả thi thật.

17.

Thứ Hai, tôi đến lớp Trí tuệ Nhân tạo của Thanh Hoa từ sớm.

Lần trước Ngôn Từ ngồi hàng thứ ba.

Tôi cố tình ngồi ngay cạnh cậu ấy.

Còn xịt chút nước hoa lên cổ tay và sau tai, mặc bộ đồ được chuẩn bị kỹ càng.

Quyết tâm toàn lực chinh phục cậu!

Ngồi ôn bài được mười phút thì Ngôn Từ đã đến.

Cậu ấy thấy tôi ngồi cạnh thì hơi sững người, rồi mỉm cười: "Sớm thế?"

"Ừm." Tôi vén tóc.

Có người ngồi xuống bên cạnh, tôi cảm nhận được cả chiếc ghế hơi lún xuống.

Rồi khuỷu tay tôi và Ngôn Từ vô tình chạm vào nhau.

Mùi hương nam tính bên phải thật nồng nàn.

Tôi hơi căng thẳng, liếm môi.

Đầu óc đang rối bời.

Bỗng có người bước vào lớp, tôi vội vàng tập trung.

"Chào các bạn, tôi là trợ giảng của lớp, đang học Thạc sĩ năm nhất. Mọi người có thể gọi tôi là trợ giảng Chu..."

Trí Ban, viết tắt của "Lớp Trí tuệ Nhân tạo Học đường Thanh Hoa", việc thành lập Trí Ban là một bước đi quan trọng trong chiến lược phát triển tổng thể ngành Trí tuệ Nhân tạo của Đại học Thanh Hoa.

Mà đã làm trợ giảng của Trí Ban thì điểm tích lũy chắc chắn không phải dạng vừa.

Hơn nữa...

Tôi bỗng sững người vì giọng nói quen thuộc của anh chàng trợ giảng họ Chu.

Ngẩng đầu lên nhìn——

Trời ơi, Chu Châu!

Chu Châu đeo kính, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mở khép nói về nội dung buổi học, vẻ mặt điềm tĩnh, hoàn toàn khác với dáng vẻ bông đùa với tôi hôm qua!

Tay anh còn kẹp theo một chiếc máy tính.

Mặc áo sơ mi trắng, quần âu, ống tay áo xắn cao, trông...

Tôi thầm nghĩ: Đúng chất một tên "trai hư" trí thức.

Cùng lúc đó, ngay từ khoảnh khắc anh cất tiếng, các cô nàng trong lớp cũng không khỏi đồng loạt hít sâu một hơi.

Khoác lên mình chiếc áo sơ mi, anh không còn chỉ mang dáng vẻ thiếu niên nữa, mà toát lên vẻ trưởng thành hơn.

"Bạn trai cậu là trợ giảng của lớp à? Không phải anh ấy không học môn này sao?" Giọng Ngôn Từ bất ngờ vang lên bên tai tôi.

Buổi học đầu tiên của Trí Ban, Ngôn Từ hỏi tôi sao Chu Châu không đi cùng, tôi đã quả quyết trả lời: Anh ấy không học môn này!

Nhưng mà.

Sao tôi biết anh ấy là nghiên cứu sinh năm nhất của Thanh Hoa chứ!

Năm nay còn làm trợ giảng của Trí Ban nữa!

Tôi nhất thời cạn lời, chỉ biết cười trừ với Ngôn Từ: "Bọn mình mới quen, nên cũng không rõ..."

"Vậy à."

Ngôn Từ không tỏ ý kiến gì.

18.

Tiết học của giáo sư kết thúc, đầu óc tôi ong ong với đủ loại lý thuyết.

Chuông vừa reo tôi đã gục luôn xuống bàn.

Ngôn Từ vỗ vai tôi: "Sao thế?"

"Không, không sao."

"Vậy tôi đi trước nhé?"

"Hả?" Cậu ấy muốn đi? Tôi lập tức vùng dậy: "Đợi tôi với!"

Tôi vừa bước ra khỏi chỗ ngồi.

Cổ tay đã bị ai đó nắm lại.

Quay đầu lại thì thấy Chu Châu đang nhíu mày nhìn tôi: "Đông người thế này, chạy làm gì?"

"À, em..." Tôi ngó ra ngoài, Ngôn Từ đã ra khỏi cửa rồi.

Nhìn cảnh hàng chục sinh viên chen chúc nhau xuống cầu thang, chắc là không đuổi kịp nữa...

Haiz.

Tôi nói nhỏ với Chu Châu: "Ngôn Từ vừa mới đi ra, em định đuổi theo cậu ấy!"

"Vậy à..."

"Ừm ừm!"

Chu Châu khẽ cười, học theo tôi ghé sát tai lại, cũng hạ giọng xuống mức thấp nhất.

"Tiếc thật đấy, em không đuổi kịp."

Tôi nhăn mặt.

Chu Châu nhướng mày, định nói thêm gì đó thì có mấy bạn học đến xin WeChat của anh ấy.

"Chu Châu, thêm WeChat đi!"

Là một nhóm nữ sinh, lại còn rất xinh đẹp.

Ánh mắt nhìn Chu Châu sáng lấp lánh.

Tôi hiểu ngay.

Thế là tôi vỗ vai anh một cái rõ kêu: "Vậy em về trường trước nhé."

Chu Châu không kịp nói gì.

Mãi đến khi tôi ra khỏi cửa mới nhận được một tin nhắn.

Là Chu Châu gửi đến, bằng tin nhắn thoại.

"Đợi anh ở ngoài, đừng đi đâu cả. Cùng ăn trưa."

Bên phía Chu Châu có vẻ ồn ào, chắc là vẫn còn bị người ta vây quanh trong lớp.

Chỉ cần tưởng tượng ra vẻ mặt bất đắc dĩ của anh ấy.

Tôi đã thấy buồn cười rồi.

Đứng đợi bên ngoài hơi chán, tôi nhớ Chu Châu cũng từng trêu tôi mấy lần, bây giờ...

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Hehe.

Tôi cười ranh mãnh, tay bấm vào nút ghi âm.

Bắt chước một câu đang hot trên mạng.

Gửi thành công!

Mừng thầm trong bụng rồi tắt điện thoại, chờ Chu Châu trả lời.

Chẳng mấy chốc, điện thoại reo lên.

Giọng Chu Châu nghiến răng ken két: "Lâm Thanh, vừa nãy anh bật loa ngoài!!!"

Qua màn hình điện thoại vẫn cảm nhận được cơn giận của anh ấy.

"Phụt." Tôi bật cười trước tin nhắn thoại của này.

Vừa gõ bàn phím vừa cười: "Không phải muốn giúp anh thoát thân nhanh một chút sao, em đói lắm rồi."

Chắc chắn giờ chẳng còn ai dám vây quanh anh ấy nữa.

Trò đùa thành công!

Tôi mở lại đoạn ghi âm vừa gửi.

"Anh ơi, mau đến chơi với em đi nào~~~"

Giọng điệu nũng nịu đến rùng mình.

Nghe lại mà tôi còn nổi da gà.

Rồi lại tưởng tượng cảnh Chu Châu mở đoạn ghi âm này trước mặt mọi người.

Haha, cười chết mất.

Tôi dựa vào tường cười rung cả người.

Tin nhắn của Chu Châu lại đến: "Đói thì ngoan ngoãn đợi đấy, anh đến ngay."

"Okie!" Tôi vui vẻ gửi một sticker hoa hồng.

19.

"Khổ sở" chờ đợi mười phút ngoài cửa, cuối cùng cũng thấy Chu Châu thoát khỏi "fan cuồng".

Anh bước ra.

Tôi tựa người vào tường, tay chống lên lan can, tay chống cằm.

Trêu Chu Châu: "Thầy ơi, có thể nể mặt đi ăn với em một bữa không?"

Chu Châu ngẩn người một giây.

Nhưng trợ giảng học bá quả nhiên khác biệt.

Anh nhanh chóng hoàn hồn, vỗ nhẹ lên đầu tôi: "Vừa hay, lúc ăn cơm thì trả lại thầy 1000 tệ đi."

"Em không có tiền."

"..." Chu Châu liếc nhìn, kéo tay tôi đi về phía nhà ăn "Vậy thì cho nợ trước."

"Có thể không trả không?"

"Có cục cớt."

"Trợ giảng Chu, anh phải làm gương tốt cho thân phận giáo viên của mình chứ."

"?"

Tôi bĩu môi: "Tương lai là nhân vật tầm cỡ trong ngành trí tuệ nhân tạo, không thể nói tục chửi bậy được."

"Ồ" Chu Châu bước nhanh hơn "Trước khi trở thành kỹ sư, anh muốn lấp đầy bụng trước đã. Không được sao, đàn em?"

"Hình như... cũng được."

"Chậc, không phải đói rồi sao? Sao còn nói nhiều thế? Anh mời, được chưa?"

Tôi cười hì hì, chỉ chờ câu này của anh ấy, "Được!"

20.

Tôi theo Chu Châu đến nhà ăn Thanh Hoa.

Dọc đường còn mua một cốc trà sữa, vừa đi vừa uống.

Bữa trưa của tôi vẫn là sườn xào chua ngọt.

Lần trước đi ăn với Ngôn Từ thấy cũng ngon, dì ở nhà ăn Thanh Hoa tay nghề rất đỉnh.

Vừa ăn cơm, tôi vừa tranh thủ nắm bắt cơ hội hiếm hoi được ở riêng với Chu Châu, mở điện thoại cho anh ấy xem đoạn chat mấy hôm nay của mình với Ngôn Từ.

Nội dung không gì ngoài chuyện ăn uống, học hành thường ngày.

Bên cạnh đó, tôi còn hóng được một tin động trời: "Ngôn Từ chia tay với Giang Mỹ Mỹ rồi!!"

Lúc nói câu này, mắt tôi mở to, sáng rực nhìn Chu Châu.

Trời ơi, lúc thấy tin này hiện lên trong khung chat với Ngôn Từ, tôi mừng muốn chết! Tối hôm đó ôm đứa bạn cùng phòng gào thét cả đêm.

Ngôn Từ giải thích qua loa về lý do chia tay, chỉ vỏn vẹn bốn chữ "tính cách không hợp".

Lúc đó tôi nắm chặt điện thoại, cố gắng kìm đôi tay đang run lẩy bẩy, nhắn lại: "Ôi, tiếc thật đó."

"Không sao." Tin nhắn của Ngôn Từ không hề để lộ chút cảm xúc nào.

Thế mà lúc này, khi tôi thông báo tin động trời này cho Chu Châu, anh ấy lại chẳng có phản ứng gì.

Chu Châu chỉ ấn tay tôi, úp điện thoại xuống, dặn: "Ăn cơm trước đã."

"..."

Tôi cúi đầu xới cơm, vẫn chưa từ bỏ ý định: "Chứng tỏ chiến lược 'tuyên bố chủ quyền' trên mạng xã hội của anh có hiệu quả rồi đấy! Tuy chưa chắc Ngôn Từ có ý với em không, nhưng ít nhất bây giờ cậu ấy đang độc thân, em hoàn toàn có thể tấn công."

"Ồ."

"...Vậy còn chiêu nào nữa không? Kiểu giúp em cưa đổ Ngôn Từ nhanh gọn lẹ ấy."

"Lâm Thanh."

"Hả?"

Chu Châu cúi đầu, kéo lấy tay tôi đang đặt trên bàn, xắn tay áo tôi lên.

Đầu ngón tay hơi lạnh của anh ấy chạm vào tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi hơi ngẩn người...

"Em có phải đồ ngốc không? Đến đây lau bàn à?"

Tôi ngập ngừng nhìn áo mình. "A..."

Đã dính dầu mỡ trên mặt bàn rồi.

"Tối nay em về ký túc xá thay áo."

Chu Châu gật đầu. "Ừ."

21.

Tôi luyên thuyên suốt bữa ăn, Chu Châu ăn xong trước tôi.

Anh ấy tựa lưng vào ghế ngồi chờ.

Ngón tay thon dài trắng trẻo gõ nhẹ lên mặt bàn, dáng vẻ ung dung thư thái.

Nhìn anh như vậy, tôi mới nhớ ra vẻ ngạc nhiên của mình khi thấy anh ấy trong giờ học hôm nay.

"Chu Châu, anh làm trợ giảng cho lớp Trí Ban, chắc là hiểu rất rõ về mấy môn này nhỉ?"

"Sao thế?" Chu Châu ngước mắt nhìn tôi.

Ánh mắt anh ấy có chút lãnh đạm.

Tôi nuốt cơm xuống, chắp hai tay như đang vái Phật. "Vậy anh có thể dạy em một chút không? Tiết học vừa rồi em có nhiều chỗ chưa hiểu lắm..."

"Sao em không nhờ Ngôn Từ giảng cho?"

"Nhưng anh làm nghiên cứu sinh rồi, em thấy... Ơ?" Tôi đột nhiên im bặt, đứng phắt dậy.

Bước qua bàn, vô vỗ vai Chu Châu. "Đúng rồi!"

Chu Châu: "?"

"Em hoàn toàn có thể nhờ Ngôn Từ giảng bài, nhân tiện tăng thêm cơ hội gặp mặt. Rồi sau đó, thuận nước đẩy thuyền, nước chảy thành sông, theo đuổi thành công chỉ là chuyện sớm muộn!"

Tôi lải nhải một hồi.

Hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của Chu Châu.

Tự mình nói xong, tôi hỏi Chu Châu: "Anh thấy thế nào?"