Chương 3
Chu Châu vẻ mặt như hiểu hết mọi chuyện, nhìn tôi đầy ẩn ý, nói: "Thích cậu ta?"
"Ai?"
"Cái cậu học Thanh Hoa đó." Chu Châu nhún vai.
Tôi giật mình.
Rõ ràng vậy sao? Diễn xuất của tôi tôi tệ đến thế cơ à?
Nhưng sau lần này, tôi cũng không định làm cái trò thuê bạn trai ngớ ngẩn nữa, có lẽ đây là lần cuối cùng gặp mặt Chu Châu.
Vì vậy tôi gật đầu.
Không có ý tiếp tục giấu giếm.
Phải, tôi thích cậu ấy.
"À..." Chu Châu vỗ nhẹ lên tóc tôi, giơ ngón trỏ chỉ vào mình "Vậy anh giúp em theo đuổi cậu ta nhé?"
"?" Tôi chưa kịp phản ứng lại lời đề nghị hào phóng anhcủa anh thì đã lỡ miệng hỏi trước: "Anh bao nhiêu tuổi?"
"Em năm nhất đúng không? Anh hơn em 4 tuổi"
"Ồ..."
Tôi gật đầu.
Chu Châu vẫn đang hớn hở lên kế hoạch "Trước tiên, cần phải khơi gợi lòng ghen tuông của cậu ta đã. Vậy nên hai chúng ta chụp một tấm ảnh đôi, đăng lên vòng bạn bè công khai..."
"Chờ, chờ đã!" Tôi giơ tay ngắt lời anh, "Từ bao giờ em đồng ý để anh giúp em em theo đuổi Ngôn Từ thế? EmEm từ chối!"
Chu Châu nhướng mày, hỏi thẳng "Chụp hay không?"
Cứ như thể anhanh ấy chắc mẩm tôi sẽ không từ chối...
Và sự thật chứng minh, anh đã nắm thóp tôi rồi.
Tôi bắt đầu lung lay.
"...Nhưng Ngôn Từ vốn chẳng có ý gì với em cả."
Tôi cắn môi, kể cho Chu Châu nghe chuyện xảy ra vào kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học.
Chu Châu nghe xong im lặng một lúc, rồi bỗng véo má tôi.
Lại còn khá mạnh nữa chứ.
!
Tôi vội vàng hất tay anh ra, trừng mắt nhìn, vừa xoa má vừa nói "Anh làm gì thế!"
Hơn nữa tôi cũng đâu có thân quen gì với anh ấy đâu?
Chu Châu thản nhiên buông tay.
Cũng không so đo việc tôi vừa đánh mình.
Để ngang tầm nhìn, anh hơi khom người xuống, nhìn tôi với ánh mắt mang theo ý cười, "Hửm, rốt cuộc em có muốn theo đuổi cậu ta không?"
"...Muốn." Có lẽ vì chỉ tâm sự chuyẹn này với mỗi anh nên giờ phút này tôi đặc biệt thành thật.
"Được, vậy thì đến chụp ảnh với anh đây nào."
"Ồ."
14.
Chu Châu kéo tôi ngồi xuống.
Cánh tay anh vòng qua vai tôi, mở camera điện thoại "1, 2, 3, cười..."
Tôi phối hợp nhoẻn miệng cười.
Ảnh chụp xong.
Chu Châu xem xét một chút, rồi bắt bẻ "Cười cứng quá, phải coi anh như bạn trai thật sự chứ, rõ chưa?"
"Được."
Chúng tôi chụp lại một tấm.
Lần này tôi giơ tay làm hình chữ V.
"Chậc."
"Sao nữa?" Tôi khó hiểu.
"Không đẹp."
"... Không chụp nữa, em về trường đây." Chê ai đấy hả?
"Nếu chụp ảnh thì anh sẽ xem xét không lấy 300 tệ lần này."
Tôi bỗng quay phắt lại: "Thật á?"
Chu Châu dựa vào ghế, khóe mắt liếc nhìn tôi, trong mắt ánh lên ý cười, anh gật đầu.
"Nói dối là cún."
"Được!"
Tôi lập tức ngay ngắn ngồi lại.
Vừa có thể thăm dò Ngôn Từ, vừa tiết kiệm được 300 tệ, cớ sao lại không làm!
Hơn nữa... Chu Châu cũng đẹp trai.
Dù sao chuyện giả làm người yêu cũng đã bị bạn cùng phòng biết rồi, thêm một tấm ảnh công khai trên mạng xã hội cũng chẳng sao.
Tôi chỉnh lại quần áo, vuốt tóc.
"Chụp đi."
Chu Châu nhướng mày, cầm điện thoại tiến lại gần.
Tôi vui vẻ nghiêng đầu, giơ tay chữ V.
Ngay trước khoảnh khắc màn hình được nhấn xuống.
Chu Châu ghé sát tai tôi, bỗng đổi ý: "Không lấy 300 nữa, vậy siêu cấp gấp đôi luôn, 1000 tệ nhé?"
"..."
Cún con!!!
30 giây sau, Chu Châu nhìn ảnh chụp trong điện thoại, vui vẻ gật đầu.
Anh ấy chìa ảnh cho tôi xem, giọng điệu cà lơ phất phơ: "Đây mới gọi là đang yêu."
Tôi đứng bên cạnh, liếc qua bức ảnh.
Trong ảnh, tay phải tôi túm lấy cổ áo Chu Châu kéo xuống, mặt thì phồng lên, nhưng trông chẳng hề giận dữ, ngược lại giống như một cặp tình nhân đang đùa giỡn.
Còn Chu Châu thì cười toe toét nhìn vào ống kính, áo trước ngực bị tôi nắm đến nhăn nhúm, một tay vòng qua cổ khoác lên vai tôi.
"Nhìn em cười tươi chưa kìa."
"... Hiện giờ em không muốn nói chuyện với anh."
1000 tệ!
Chặt chém cũng vừa phải thôi chứ!
Điều này khiến tôi không khỏi suy nghĩ về mức độ nghèo khó của Chu Châu...
Ngẫm lại từ đầu đến giờ...
Lần đầu tiên, tôi tóm lấy anh - người đang đeo tai nghe đi bộ ven đường - nhờ giả làm bạn trai…
Chu Châu ngẩn người một chút rồi mỉm cười gật đầu, đồng ý ngay lập tức.
Để chuyển tiền, chúng tôi đương nhiên là phải kết bạn rồi.
Lần thứ hai, tức là ba ngày trước, vì Ngôn Từ dùng bạn gái để chọc tức tôi, tôi bốc đồng quyết định đặt tiệc ăn tối cho bốn người.
Lại tìm đến Chu Châu, thuê anh 300 tệ một ngày.
Ăn uống, gặp mặt, anh đều không cần chi trả một đồng nào.
Càng nghĩ tôi càng thấy kỳ lạ.
Nhìn Chu Châu đang soạn bài đăng lên mạng xã hội: "Anh không lừa em đấy chứ?"
"Anh lừa em thế nào?"
Chu Châu không hề tức giận trước lời chất vấn vừa rồi, vẫn ung dung nhìn tôi.
Ánh mắt anh vô cùng bình tĩnh.
"Ừm..." Tôi nuốt nước miếng, chậm rãi nói ra suy đoán của mình, "Anh, giả danh bạn trai, lừa gạt tài sản của em. Sau đó... để em nợ nần chồng chất, tán gia bại sản."
Tôi nói một hơi dài, còn cố tình dùng giọng điệu rất nghiêm trọng.
Chu Châu vẫn dùng đôi mắt bình thản chằm chằm nhìn tôi.
Bị anh nhìn, tôi bỗng thấy chột dạ.
"Anh..."
"Vậy mà lại bị phát hiện rồi."
Chu Châu nghiêng đầu thở dài.
Hả?!
Tôi mở to mắt, kéo tay anh, "Anh thừa nhận rồi!"
Tôi đưa tay định quay mặt anh lại, kết quả chỉ thấy anh ấy cười đến tận mang tai.
Ánh nắng buổi trưa cũng không rực rỡ bằng Chu Châu lúc này.
Tôi ngơ ngác, "Anh cười cái gì? Bị vạch trần rất tự hào sao?"
"Haha" Chu Châu cười đến mức không đứng thẳng người nổi, "Em thật sự là sinh viên Bắc Kinh à?"
Tôi gật đầu.
"Ngốc quá!"
"... " Dám mắng tôi sao!
Tôi trừng mắt nhìn anh.
Bắt gặp ánh mắt của tôi, Chu Châu miễn cưỡng ngừng cười, ngồi thẳng dậy, kéo tay tôi đặt sang một bên.
Nét mặt anh ấy dần điềm tĩnh, dù ý cười vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
"Được, vậy để anh nói cho rõ."
"Ừm." Tôi nhìn lại anh ta.
"Ai trêu chọc ai trước?"
"Em… tìm anh trước."
"Ai nói muốn chuyển tiền cho anh để giả làm bạn trai lừa anh chàng Thanh Hoa kia?"
"Là… em."
"Ồ." Chu Châu lập tức chiếm thế thượng phong, nhưng cũng không kiêu ngạo, tiếp tục bổ sung, "Anh nói muốn thêm WeChat với em à?"
"Không có." Là tôi muốn thêm WeChat của anh để chuyển tiền.
"Lần thứ hai là anh chủ động tìm?"
"Là… em."
Tôi bỏ ra 300 tệ thuê anh đóng giả bạn trai lần thứ hai.
"Vậy chẳng phải rõ rồi sao, anh không phải kẻ xấu."
"Nhưng mà!"
"Hửm?" Chu Châu nhanh nhảu đáp.
"Nhưng mà anh chủ động chụp ảnh chung với em!"
"Cái này thì đúng là từ anh."
"Hừ hừ." Bị tôi phát hiện ra sơ hở rồi nhé?
Thấy vậy, Chu Châu cũng "hừ" một tiếng, lắc lắc điện thoại trên tay. Màn hình sáng lên, hiển thị giao diện đang soạn bài đăng trên vòng bạn bè.
Vẫn chưa đăng.
Dòng trạng thái ghi là: "Người yêu của tôi".
"Vậy còn đăng không? Không đăng thì anh xóa đấy."
Nói rồi Chu Châu làm bộ định xóa thật.
"Ấy, đợi đã!" Tôi vội vàng túm lấy tay anh, chớp mắt mấy cái, "Thôi được, anh đẹp trai, đăng đi."
Đã biết anh ấy không phải người xấu rồi, và thật ra tôi vẫn muốn theo đuổi được Ngôn Từ…
Chu Châu rút tay về, nhấn nút đăng.
Miệng vẫn lẩm bẩm "Gọi anh đẹp trai gì chứ…"
"Hả? Anh nói gì?"
"Anh nói," Chu Châu bực bội chỉ vào điện thoại của tôi, "Cô em, ảnh gửi cho em rồi, em cũng có thể đăng lên vòng bạn bè đấy."
"Ok!"
Tôi vui vẻ rụt tay lại, soạn bài đăng trên vòng bạn bè.
Đăng.
"Xong!" Tôi hô to.
Sau đó đưa điện thoại của mình lại gần, áp sát vào điện thoại của Chu Châu.
Cùng một dòng trạng thái: "Người yêu của tôi".
Cùng một bức ảnh chụp chung: Tôi nắm áo anh ấy, anh cúi đầu nhìn tôi.
Nhìn một lúc lâu, tự dưng thấy chúng tôi cũng có chút giống cặp đôi thật.
Tôi buột miệng: "Nhìn chúng ta cũng đẹp đôi đấy chứ?"
"Thật à?"
"Ừ." Tôi đáp, vừa ngẩng mặt lên đã bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Chu Châu, sâu như biển cả, cuộn sóng dập dờn.
"Cảm giác..."
"Cái, cái gì?"
Chu Châu khẽ cười, hơi thở phả vào mặt tôi. Vì muốn áp sát điện thoại vào điện thoại của anh, tôi gần như đã ngả cả người lên lưng anh ấy.
Chu Châu lúc này nghiêng đầu nhìn tôi.
Lá cây trong công viên xào xạc, vọng lại từ xa là tiếng nhạc tập thể dục.
Tim tôi bất giác đập nhanh hơn.
"...Hình như… anh bị thiệt rồi."
"?"
Chu Châu lại nghiêng người về phía trước, gần tôi hơn nữa, đến mức chóp mũi hai chúng tôi gần như chạm vào nhau.
Anh khẽ nói: "Chỉ với 1000 tệ mà đã được lan truyền tin đồn tình cảm với một anh chàng như anh, anh đúng là thiệt chết mất."
Giọng điệu như một vị Trạng nguyên bị chèn ép.
"..." Tôi nhắm chặt mắt, lùi phắt ra. "Cút đi!"
"Ồ."
Chu Châu ngoan ngoãn gật đầu.
15.
Tôi và Chu Châu đấu khẩu một lúc.
Mở lại vòng bạn bè, thấy lượt thích và bình luận đã chất cao như núi.
"Thanh Thanh, sao cậu thoát ế nhanh thế! Khao đi, khao đi!"
"Các nam sinh trong khoa lại sắp khóc ròng rồi."
"Bạn trai là ai vậy? Học Bắc Kinh à?"
Ơ?
Đúng rồi nhỉ.
Tôi còn chưa biết Chu Châu học gì nữa.
"Chu Châu, anh học Bắc Kinh à?"
Chu Châu đang cúi đầu lướt điện thoại, thờ ơ đáp: "Nghiên cứu sinh năm nhất Thanh Hoa."
"Ồ…"
Mình trả lời bạn: "Là nghiên cứu sinh Thanh Hoa."
Nghiên cứu sinh Thanh Hoa…
Sao lại có thời gian làm mấy chuyện trẻ con như theo đuổi trúc mã với đứa năm nhất như tôi chứ?
Ngẩn người một lúc, điện thoại tiếp tục nhận được tin nhắn mới.
Là Ngôn Từ.
Cậu ấy trả lời rồi!
Bài đăng này chủ yếu là đăng cho cậu xem mà.
Ngón tay run run bấm vào thông báo, đập vào mắt là một câu ngắn gọn:
Ngôn Từ: Chúc mừng.
"…"
Tôi bĩu môi.
Đưa điện thoại cho Chu Châu xem, hơi chán nản: "Cậu ấy chẳng nói gì thêm cả."
"Ồ." Chu Châu liếc qua rồi lại nhìn đi chỗ khác, đưa điện thoại của mình cho tôi xem, là giao diện bài viết anh ấy vừa đăng.
Bên dưới cũng là một loạt lời chúc mừng và kinh ngạc.
"Cho em xem làm gì? Em có quen bạn của anh đâu."
Chu Châu dùng ngón tay chỉ vào màn hình, nhấn mạnh: "Dòng thứ ba từ dưới lên."
Ừm…
Nhìn theo hướng ngón tay anh ấy
Ngôn Từ: Đối xử tốt với cô ấy.
Tôi dùng điện thoại mở vòng bạn bè của Chu Châu ra.
Chúng tôi tạm thời chỉ có một người bạn chung là Ngôn Từ.
Vì vậy, tôi chỉ có thể thấy bình luận của cậu ấy.
Ngôn Từ: Đối xử tốt với cô ấy nhé.
Chu Châu trả lời: Ừ, nhất định rồi.
"Bọn anh vừa mới kết bạn", Chu Châu tắt điện thoại, lắc lắc rồi nhét vào túi quần.
"..."
Bình luận của Ngôn Từ phía bên tôi không hề lộ liễu, nhưng bên Chu Châu dường như lại có thể cảm nhận được chút cảm xúc...
Điện thoại lại phát ra tiếng "ting ting".
Tôi mở ra.
Là tin nhắn Wechat của Ngôn Từ, liên tiếp mấy tin:
"Có bạn trai rồi, tiền đủ tiêu không?"