Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Tỷ ấy thật sự sợ Bùi Sóc sẽ đánh chết ta, đành phải nhận hết tội lỗi về mình: “Công công, là ta nài nỉ bà bà đưa ta đến nơi dơ bẩn này, vốn dĩ bà bà đã răn dạy ta rồi, nhưng không lay chuyển được, đành phải…”

Bùi Sóc liếc nhìn tỷ ấy, giọng điệu không rõ ràng: “Có thời gian thì đi mời ngự y đến xem thử xương sống của mình đi, ta sợ ngươi trẻ tuổi mà gánh không nổi cái nồi nặng như thế đâu.”

Vài câu ngắn ngủi đã định tội, chặn miệng tỷ tỷ khiến tỷ ấy không thể nói thêm gì nữa.

9.

Quả thật lửa giận của ngài ấy đang cháy bừng bừng.

Ta bảo ngài ấy uống chút nước cho nguôi giận.

Phải nói rằng khi Bùi Sóc nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, đôi mắt cụp xuống với ba phần trắng, đuôi mắt còn có nốt ruồi đen trông rất dữ tợn: “Sao nàng lại ở đây?”

Nhưng ta không hề sợ hãi: “Đương nhiên là chơi rồi.”

“Chứ còn làm gì khác được sao?”

Dĩ nhiên nếu ta muốn nói lời hay ý đẹp thì cũng không thiếu gì, chẳng hạn như: “Ta chỉ muốn lén quay lại kinh thành để nhìn trộm ngài một cái thôi, xem ngài sống có tốt không.”

Nhưng ta khinh thường việc nói dối.

Ai cũng biết khi một người không còn lời nào để nói thì họ sẽ chỉ có thể bật cười.

Quả nhiên Bùi Sóc bị ta chọc tức đến bật cười thành tiếng.

Ngài ấy tức đến nỗi lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể bị cơn giận đè nén rồi bất ngờ ngất đi.

Khi thân thể nặng nề của ngài ấy đổ xuống đã đè lên người ta, ta đỡ lấy, chọc nhẹ vào vai ngài ấy: “Bùi Sóc, ngài sao thế?”

“Bùi Sóc?”

Ngài ấy không có phản ứng.

Tỷ tỷ hỏi: “Thuốc lần này có hiệu quả nhanh vậy sao?”

Ta đắc ý đáp: “Phiên bản cải tiến đấy, ít nhất phải ngủ ba ngày.”

Ta là một độc phụ, hơn nữa còn lớn lên trong đạo quán.

Bề ngoài thì thanh tao như gió xuân dịu nhẹ, nhưng sau lưng thì chẳng ngại thử chì, thử thủy ngân.

Đây cũng không phải lần đầu tiên hai chúng ta gặp truy binh, nhưng lần nào cũng dựa vào thuốc của ta mà thành công hạ gục đối phương để thoát thân.

“Đi thôi.” Ta phủi bụi bẩn không hề tồn tại trên váy áo rồi đưa tay về phía tỷ tỷ: “Đừng đứng ngẩn ra đó nữa.”

10. Góc nhìn của Bùi Sóc:

Bốn phía xung quanh chìm vào bóng đêm, mí mắt như nặng ngàn cân.

Bùi Sóc cố gọi tên Giang Thư Tuyết, bảo nàng đừng đi, nhưng nàng cúi đầu xé rách tà váy, chỉ để lại một mảnh vải trong kẽ tay của ngài.

Khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu ngài ấy chợt hiện lên ký ức về lần đầu gặp Giang Thư Tuyết.

Khi đó, Giang Thư Tuyết còn chưa đến tuổi cập kê, chưa được đưa về Giang gia, vẫn còn là một đạo cô trong đạo quán.

Còn Bùi Sóc là một người thân mang trọng thương được nàng nhặt về.

Câu chuyện mở đầu giống hệt như những quyển thoại bản ba xu tầm thường.

Chỉ khác một điều, ngay khi vừa tỉnh lại, Bùi Sóc đã rút đao kề lên cổ nàng, còn Giang Thư Tuyết thì ngay cả mắt cũng không buồn nâng lên, chỉ cúi đầu giã thuốc.

“Chả trách thoại bản hay nói, nam nhân được nhặt về chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

“Đã biết như vậy, sao ngươi còn nhặt ta về?”

Nàng cười nhạt: “Ngươi yên tâm đi, bởi vì ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.”

Khi ấy, khuôn mặt của Bùi Sóc đầy vết sẹo, kinh mạch đứt đoạn, ngay cả đứng còn không vững.

Nhưng đúng lúc đó, vừa khéo ngài ấy lại phù hợp với yêu cầu của nàng… làm một người thử thuốc.

Giang Thư Tuyết thử thuốc trên người Bùi Sóc, số thuốc đó nhiều không đếm xuể.

Từ mê hương tới thuốc chữa sẹo trên mặt, đến cả phương thuốc điều dưỡng kinh mạch.

Dần dà ngài ấy còn có khả năng kháng lại cả mê hương, mà mối quan hệ giữa ngài ấy và Giang Thư Tuyết cũng không còn đơn giản nữa.

Nghe tin nàng là thứ nữ của Giang gia, sắp được đưa trở về kinh thành thì Bùi Sóc hỏi: “Đưa ta cùng về kinh được không? Ta có thể làm chỗ dựa cho ngươi.”

Giang Thư Tuyết lãnh đạm đáp: “Không được.”

“Ta về kinh là để làm nên nghiệp lớn, ngươi không phải chỗ dựa của ta, cùng lắm chỉ là gánh nặng mà thôi.”

Mặc dù nàng nói như thế nhưng khi rời đi rồi vẫn để lại một tờ giấy, cẩn thận dặn dò ngài ấy nhớ thay thuốc mỡ trên mặt: “Ngày thay ba lần, bảy ngày sau thì tháo băng ra.”

Hiệu quả của thuốc mê lần này không như Giang Thư Tuyết dự tính, Bùi Sóc chỉ ngất đi nửa canh giờ.

Khi tỉnh lại, ngài ấy nhìn thấy Bùi Hoài ở bên cạnh.

Ngài ấy nắm chặt cổ tay hắn, gân xanh nổi rõ, chỉ nói hai câu…

Câu thứ nhất: “Ta đã nhìn thấy Giang Thư Tuyết và Giang Uyển Niên.”

Câu thứ hai: “Phái tất cả binh mã đi tìm.”

Khi nói đến chữ cuối cùng, giáp trụ trên người Bùi Hoài vang lên tiếng lách cách lạnh lẽo, hắn đáp: “Tuân lệnh.”

Ngồi trong gian phòng ở Nam Phong Uyển, ánh mắt Bùi Sóc sắc bén như dao.

Ngài ấy cúi đầu nhìn mảnh vải còn vương hơi ấm trong tay mình, đáy mắt ánh lên vẻ lạnh lùng đáng sợ.

Ngài ấy tuyệt đối không cho phép nàng hết lần này đến lần khác bỏ rơi mình như thế.

11.

Ta không ngờ hiệu quả của thuốc mê với Bùi Sóc lại ngắn đến vậy.

Kinh thành lập tức rơi vào tình trạng giới nghiêm, mọi lối ra vào đều bị kiểm soát nghiêm ngặt.

Tình hình căng như dây đàn.

Ta vẫn tin rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Tỷ tỷ lo lắng: “Thế này không ổn đâu, phải không?”

Ta đáp: “Sao lại không? Ai mà nghĩ được chúng ta trốn về lại Nam Phong Uyển chứ?”

Đúng vậy, chúng ta đã trở lại Nam Phong Uyển, ngồi ngay căn phòng chỉ cách gian khách quý trước đó một bức bình phong.

Mở cửa sổ ra, ta có thể nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn bên ngoài, quân lính đang ráo riết truy lùng.

Bùi Sóc và Bùi Hoài cưỡi ngựa cao lớn đứng song song cạnh nhau, Bùi Hoài bẩm báo: “Phụ thân, cửa thành được lệnh kiểm tra nghiêm ngặt, những nơi khác cũng đã kĩ càng lục soát nhưng không tìm thấy dấu vết của hai người, có phải… người nhìn lầm rồi không?”

Ta chụm tay làm loa, ghé sát tai tỷ tỷ thì thầm: “Ta đã bảo mà, nhất định họ không tìm thấy đâu.”

Tỷ tỷ nhìn ta với ánh mắt tán thưởng.

Nhưng không ngờ…

Bùi Sóc kiên quyết phủ nhận, cương quyết nói: “Không thể nào.”

“Dựa vào sự hiểu biết của ta về Giang Thư Tuyết, rất có khả năng bây giờ nàng ấy đang ở gần đây, thưởng thức cảnh chúng ta mệt mỏi tìm kiếm họ.”

Ngài ấy rất quả quyết, quả quyết đến độ cứ như đang nghe thấy suy nghĩ của ta vậy.

Ta: “?”

Tỷ tỷ: “?”

Đột nhiên, Bùi Sóc phát giác ra điều gì đó, ngài ấy ngẩng đầu lên.

Ngài ấy và ta, một trên một dưới, dù cách nhau về độ cao nhưng ánh mắt lại chuẩn xác không chệch đi đâu mà nhìn thẳng vào nhau.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Ta gượng cười: “…Ha ha, thật trùng hợp.”

Thành thật mà nói thì ta không sao.

Dù sao Bùi Sóc cũng lớn tuổi hơn, tính tình có phần chín chắn trầm ổn hơn.

Ngoại trừ chuyện mỗi khi ta bước ra khỏi cổng viện luôn có thị vệ của Bùi phủ mặc giáp trụ cầm đao ngăn lại: “Xin phu nhân đừng làm khó thuộc hạ, xin hãy quay về.”

Sau khi tìm thấy ta, ngài ấy chỉ nhốt ta trong viện, ngoài ra cũng không làm gì quá đáng.

Nhưng bên phía tỷ tỷ của ta, Bùi Hoài vốn kiêu ngạo bất kham, không biết liệu hắn có nương tay với tỷ ấy hay không…

Ta phải nghĩ cách lẩn trốn khỏi đám thị vệ, đi tìm tỷ tỷ mới được.

Cho nên khi Bùi Sóc hết phiên trực trở về, ta đã chờ ngài ấy ở trong phòng từ lâu.

“Tại sao ngài lại phái người canh chừng ta?” Ta pha một bình trà Vũ Tiên Long Đỉnh được ngự ban vẫn luôn cất giữ trong tư khố của ngài ấy, nhấp một ngụm rồi nói: “Ta không thích bị nhiều người nhìn chằm chằm như thế.”

Bùi Sóc dễ dàng đoán được ý đồ của ta, nét mặt không lộ rõ buồn vui: “Nàng lại định trốn đi à?”

“Không có mà.”

“Ta sẽ không đâu.”

“Làm sao có thể chứ!”

Bùi Sóc chẳng tin nổi nửa lời ta nói, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi ta.

Cho đến khi ta chậm rãi xoay tách trà để nước trà vô tình đổ lên y phục dạ hành của ngài ấy.

Bùi Sóc trầm giọng: “Nàng đang làm gì thế?"

Ngài ấy đã sớm biết ta định làm gì…

Ta kéo cổ áo ngài ấy, buộc ngài ấy cúi người xuống rồi thuần thục đặt lên môi ngài ấy một nụ hôn.

Hôn xong, ánh mắt của ta đầy ẩn ý di chuyển xuống phần áo bị thấm nước trà, nhướng mày cười nhàn nhã: “Bây giờ, ngài còn chắc rằng những thị vệ ngoài kia không làm phiền nữa chứ?”

Gân xanh trên trán Bùi Sóc khẽ giật.

Các đốt ngón tay nắm chặt phát ra tiếng kêu răng rắc, không biết nhờ định lực thế nào mà ngài ấy mới kiềm chế không giáo huấn ta ngay tại chỗ.

Cuối cùng ngài ấy đành cam chịu, nhắm mắt lại ra lệnh với người bên ngoài: “Tất cả lui xuống đi.”

Bóng người ngoài viện tản dần, không khí trong phòng nặng nề căng như dây đàn, Bùi Sóc tháo đai lưng, vứt áo giáp xuống đất phát ra tiếng kim loại lanh lảnh: “Giang Thư Tuyết, nàng đừng hối hận.”

12.

Ta thu hồi lời khen rằng Bùi Sóc trầm ổn, người này một khi đã hành động thì hết sức tàn nhẫn, cuồng nhiệt, chẳng màng sống chết, sau đó thì... quên mất rồi.

Tóm lại, ngày hôm sau toàn thân ta rã rời, gần như phải dựa vào ý chí mà bò ra ngoài.

Chưa bò được bao xa thì một cái bóng cao lớn đã phủ xuống đầu.

Ta quay đầu.

Bùi Sóc đứng gần ngay trước mặt ta, lạnh lùng nói: “Mới sáng sớm mà phu nhân định làm gì thế?”

Ngài ấy bị mù rồi à?

Là cố tình đúng không?

Ta đáp: “Đi thắp hương cho ngài.”

Bùi Sóc không giận, cúi người ôm lấy ta rồi nhấc bổng lên: “Ừm, đa tạ.”

“?”

Cả người ta xốc nảy.

Ta giãy dụa vài cái nhưng Bùi Sóc vốn là võ tướng, sự chống cự của ta chẳng khác nào gãi ngứa.

Ngài ấy đặt ta xuống giường, ta đành buông xuôi: “Được, bây giờ ta lập tức dẫn tỷ tỷ bỏ đi, lần này ta không hòa ly nữa, ta muốn thôi ngài!”

Bùi Sóc bỗng ngừng lại.

Hàng mi dày rủ xuống, bóng đổ chập chờn, khiến nam nhân cao lớn thô kệch này thêm vài phần yếu đuối đáng thương.

“Bùi Hoài dẫn người về nhà là nó không đúng, sao phu nhân lại giận lây sang ta, chẳng hợp lý chút nào cả.”

Ta trợn mắt, quấn chăn quay lưng lại với ngài ấy: “Ngài cũng chẳng đứng đắn hơn là bao.”

Bùi Sóc nghi hoặc: “Lại chuyện gì nữa đây?”

Lại chuyện gì à?

Ngài ấy còn dám giả ngây.

Ta không nhịn nổi lại trợn mắt, lửa giận bốc lên, đạp ngài ấy như thể đang xua một con chó thấy xương là nhào tới: “Ai chẳng biết ngài năm mười hai tuổi đã ôm Bùi Hoài từ chiến trường trở về, trên không nghiêm thì dưới sao nghiêm nổi, còn dám trách nhi tử của ngài dẫn nữ nhân về nhà, không phải có tấm gương tốt là ngài sao?”

Bùi Sóc lại ngẩn người.

Đôi tai của ngài ấy hơi đỏ lên, giọng nói cứng rắn bỗng mềm đi đôi chút: “Nàng là vì chuyện này mà muốn hòa ly với ta sao?”

“… Nàng ghen à?”

Ta vội vàng phủ nhận: “Ta không có!”

Bùi Sóc không nghe, tự mình nhoẻn miệng cười, khóe môi cong lên không thể hạ xuống: “Được được được, nàng không có, nhưng ta vẫn muốn giải thích với nàng…”

“Thực ra Bùi Hoài không phải nhi tử ruột của ta.”

Ánh mắt ta vừa liếc lên đỉnh đầu ngài ấy, không ngờ ngài lại nói tiếp: “Nó là cô nhi của thượng cấp ta năm xưa, phụ thân của nó trước kia có ơn rất lớn với ta, về sau chẳng may tử trận trên chiến trường, sinh mẫu của nó mang thai nó nhưng vì lo nghĩ quá độ mà sau khi sinh đã qua đời.”

Giọng điệu trầm buồn, không giống như đang nói dối, nhưng ta vẫn không nhịn được mà hỏi: “Sao trước giờ chưa từng nghe ngài nói đến?”

Bùi Sóc nghĩ ngợi, nghiêm túc đáp: “Trước giờ nàng chưa từng hỏi.”

“Hơn nữa ta cũng khó lòng tưởng tượng bên ngoài lại đồn ta không có khả năng nam nhân, mà còn có nhi tử từ năm mười hai tuổi.”

Nghe ngài ấy nói cũng có lý.

Ta suy nghĩ kỹ, bị Bùi Sóc thuyết phục: “Lời đồn này quả thực chẳng hợp tình hợp lý gì cả.”

13.

Đã nói đến đây, ta thuận miệng nhắc đến tiểu cô nương yếu đuối đang mang thai năm đó, ta bĩu môi hỏi: “Vậy cô nương mà Bùi Hoài dẫn về thì sao?”

Bùi Sóc đáp: “Cũng là quả phụ.”

Ta: “?”

Không phải chứ, hai phụ tử bọn họ lên chiến trường là để buôn người à?

Sao lại trùng hợp thế này?

“Nếu là quả phụ, sao hắn không mở miệng giải thích rõ ràng?”

Ta là độc phụ tính khí nóng nảy, giờ đây đã khó lòng tin tưởng Bùi Sóc, giọng điệu pha lẫn bực bội, không khách khí hỏi.

Tỷ tỷ ta là tiểu thư danh giá chuẩn mực, chắc chắn sẽ thông cảm và hiểu chuyện.

Bùi Sóc nhẹ nhàng trấn an cảm xúc của ta rồi từ tốn giải thích: “Trước tiên, nó vừa về nhà chỉ nói được một câu đã bị ta dùng gia pháp đánh ngất.”

“Tiếp theo, thân phận của cô nương đó quả thật rất đặc biệt.”

Hóa ra cô nương đó và một vị tướng sĩ dưới quyền Bùi Hoài là thanh mai trúc mã.

Nhưng nhà của vị tướng sĩ đó nghèo khó nên không thể cưới nàng ấy, chỉ đành trơ mắt nhìn nàng ấy bị bán vào kỹ viện.

Sau này vị tướng sĩ đó vì đỡ đao cho Bùi Hoài mà chết.

Trước khi chết, tâm nguyện duy nhất của y là mong Bùi Hoài dùng số tiền lương tích góp bao năm của y để chuộc cô nương đó về.

“Lúc chuộc được nàng ta về, nếu không vì hài nhi trong bụng là con của hắn thì có lẽ nàng ta đã tự sát để tuẫn táng theo hắn rồi.”

Bùi Sóc luồn tay vào mái tóc ta, khẽ xoa đầu ta: “Vậy nên Bùi Hoài không dám nhắc đến chuyện này trước mặt nàng ta, định đến khi kín đáo thì sẽ giải thích với chúng ta.”

Đến đây, mọi hiểu lầm cũng xem như được hóa giải.

Bùi Sóc hỏi ta: “Phu nhân, giờ nàng có thể cho ta một cơ hội không hòa ly nữa không? Bùi mỗ nhất định sẽ lập công chuộc tội.”

Trong lòng đã nguôi ngoai, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn, ta làm bộ làm tịch đáp: “Còn xem ngài biểu hiện thế nào đã.”

Bùi Sóc khẽ cong đôi mày sắc như lưỡi kiếm, trong miệng nhẩm đi nhẩm lại bốn chữ “xem ta biểu hiện”.

Ngay sau đó, ánh mắt của ngài ấy dần trở nên thâm trầm, giọng điệu đầy nguy hiểm: “Bùi mỗ nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.”

Ngày hôm sau tỉnh dậy, binh sĩ canh gác ngoài viện đã rút đi hết.

Ánh nắng mùa hè chói chang rực rỡ.

Bên cạnh giường ta, tỷ tỷ ngồi đó, đang ngủ gà ngủ gật, trông dáng vẻ cũng mệt mỏi chẳng kém gì ta.

Tấm áo lụa mỏng chẳng che nổi những vết hôn đỏ lấm tấm dày đặc trên xương quai xanh trắng ngần của tỷ ấy.

Ta thấu hiểu nên hỏi thẳng: “Tỷ và Bùi Hoài hòa hảo rồi à?”

Mặt của tỷ tỷ thoáng ửng hồng như kẻ lén uống rượu ngon, tỷ ấy nhỏ giọng đáp: “Ừm, hòa rồi.”

“Cảm giác thế nào?”

Ý ta là hỏi tỷ ấy có còn định bỏ trốn nữa không để ta sớm tính kế.

Ai ngờ, tỷ ấy thốt lên một câu khiến một độc phụ như ta cũng phải kinh ngạc: “Có hơi… thích.”

Ta: “?”

Được rồi, ta rút lại ý định chạy trốn.

14.

Sau khi trở về Bùi phủ, cuộc sống dần trở lại như bình thường.

Chỉ là mỗi lần sáng chiều đến thỉnh an, ta đều nhìn thấy hai phụ tử Bùi Hoài, Bùi Sóc giả vờ ngồi hóng mát hay chơi cờ ngoài đình.

Miệng thì buông mấy câu vu vơ đại loại như…

Bùi Sóc: “Nhi tử à, trời này thật trời.”

Bùi Hoài: “Đúng đấy phụ thân, hồ này thật hồ.”

Nhưng người luyện võ có ngũ quan nhạy cảm, tai của hai người họ thì vểnh lên hết cỡ, chú ý từng câu từng chữ trong sân viện của ta.

Vừa khéo nghe thấy ta đang cùng tỷ tỷ vừa cãi cọ vừa mách lẻo, vừa khịa lẫn nhau.

Nói mãi, ta nói khô cả họng, quay sang hỏi tỷ tỷ: “Vậy tỷ có định hòa ly nữa không?”

Tỷ tỷ lắc đầu: “Thôi, không hòa ly nữa.”

Ta gật đầu: “Được, tỷ không hòa ly thì ta cũng không hòa ly.”

Hai người ở cách đó không xa đồng loạt thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn nhau cười, nâng chén cụng ly: “Lại thoát được một kiếp.”

Ăn mừng vì một lần nữa tránh khỏi việc trở thành thành viên của “hội góa vợ”.