📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Nghe xong, tôi vừa bực mình vừa buồn cười, cảm thấy anh ấy đặt toàn bộ trọng tâm cuộc sống vào tôi như vậy không hẳn là tốt.

Thế là tôi tìm cơ hội khuyên nhủ: “Thực ra anh không cần ngày nào cũng xoay quanh em đâu, nên đi làm những việc mình thích nữa.”

Vốn dĩ câu nói này không có vấn đề gì.

Nhưng đúng lúc đó, em trai tôi lại đến nhà chơi.

Mà khổ nỗi, Thẩm Tự lại là một kẻ não tàn trong tình yêu, trí tưởng tượng còn phong phú hơn cả tác giả viết truyện máu chó, lúc nào cũng thích tự suy diễn ra đủ thứ tình tiết kịch tính.

Sau khi chạm mắt ba giây, Thẩm Tự là người đầu tiên đỏ hoe mắt.

Anh ấy im lặng vài giây, sau đó ấm ức chất vấn tôi: “Đây chính là lý do em muốn anh rời đi sao?”

Càng nói, anh ấy càng tủi thân.

Nhưng tủi thân thì tủi thân, sao tay anh ta lại đặt lên bụng em trai tôi?

Rồi lại còn vỗ nhẹ lên mông nó nữa?

Tôi và em trai: “...”

Sau khi vỗ xong, Thẩm Tự nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt hoe đỏ, giọng nói nghẹn ngào:

“Cậu ta không có cơ bụng lớn như anh, mông cũng không cong bằng anh. Hơn nữa, em mất trí nhớ lâu vậy rồi mà bây giờ cậu ta mới xuất hiện.”

“Cậu ta rốt cuộc hơn anh chỗ nào? Sao em mất trí nhớ mà vẫn nhớ đến cậu ta?”

Tôi há to miệng, định giải thích rõ ràng với anh ấy rằng tôi không hề mất trí nhớ, bài đăng trên vòng bạn bè chỉ là đùa giỡn, là anh ấy tự hiểu nhầm.

Còn người trước mặt này chỉ là em trai ruột của tôi.

Về việc em trai tôi có chìa khóa nhà, chắc là mẹ tôi đưa cho nó.

Nhưng tôi chưa kịp nói, Thẩm Tự đã cắt ngang lời tôi.

Anh ấy mím chặt môi, cúi đầu, cả người như thể sắp sụp đổ, giọng nghẹn lại.

“Bảo bối, xin lỗi em.”

“Anh đã lợi dụng lúc em mất trí nhớ để lừa em.”

“Thực ra, người đóng giả làm bạn trai em chính là anh.”

“Bây giờ cậu ta đã đến rồi, anh cũng nên rời đi thôi. Em yên tâm, sau này anh sẽ không làm phiền em nữa.”

Nói xong, anh ta loạng choạng rời đi, hoàn toàn không cho tôi cơ hội giải thích.

Tôi nhắn tin WeChat cho anh ấy để giải thích.

Anh ấy thẳng tay chặn tôi luôn.

Chặn đi! Chặn đi!

Ai có thể chặn lại anh ấy chứ, khốn kiếp!

Mà sau khi anh ấy đi rồi, em trai tôi bò lồm cồm trên ghế sofa, vặn vẹo như một con giun, gào lên như phát điên: “Không phải chứ chị, anh ta bị bệnh à?”

11

Một tuần sau đó, Thẩm Tự vẫn chưa bỏ chặn tôi.

Trong khoảng thời gian này, tôi dùng tài khoản phụ kết bạn với anh ấy, kết quả tài khoản phụ cũng bị chặn nốt.

Càng nghĩ tôi càng bực mình chuẩn bị đăng ký tài khoản WeChat thứ năm.

Ngay lúc đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Vừa bắt máy, đầu dây bên kia điện thoại đã vang lên giọng nói vô cùng gấp gáp:

“Chị dâu, cô mau đến đây đi! Thẩm Tự uống nhiều quá, mấy anh em chúng tôi không kéo anh ấy lại được!”

“Nếu cô không đến, chúng tôi thực sự sẽ bị anh ấy giày vò đến chết mất!”

Tôi lập tức dựa theo địa chỉ tìm tới, cuối cùng cũng hiểu tại sao giọng nói bên kia lại khẩn thiết đến vậy.

Nếu là tôi, chắc tôi còn gấp hơn bọn họ!

Trong phòng bao, Thẩm Tự say rượu, khó khống chế hơn cả một con lợn trong dịp Tết.

Còn ba người anh em kia của anh ấy thì...

Một người bị anh ấy xé rách áo, trên cơ bụng còn bị viết một chữ “Nhỏ” thật to.

Một người anh em khác mặc quần tây màu trắng, bị Thẩm Tự cào rách một lỗ to.

Thảm nhất là người còn lại, bị cào đến mức chỉ còn mỗi cái quần lót.

Nhìn thấy tôi đến, mấy người bọn họ như nhìn thấy vị cứu tinh, đồng thanh kêu lên:

“Chị dâu, cuối cùng cô cũng đến rồi! Nếu cô đến trễ chút nữa, cơ bụng của tôi chắc sẽ bị anh ấy cào nát mất!”

“Chị dâu, tôi còn có thể chịu đựng thêm một chút.”

“Hu hu hu, chị dâu, anh ấy nói tôi mặc đồ hở hang, mông lại cong. Nếu cô đến trễ chút nữa, tôi thực sự sẽ phải chạy bộ khoả thân mất!”

Nói xong, bọn họ trực tiếp đẩy tôi đến trước mặt Thẩm Tự.

“Chị dâu, co với Thẩm Tự sống tốt với nhau là quan trọng nhất.”

“Bọn tôi xin rút lui, mà đã rút là rút cả đời!”

Dứt lời, cả đám nhanh như chớp bỏ chạy.

Tôi: “...”

12

Thẩm Tự khi say rượu thật khó đối phó, dỗ dành mãi mà cũng không chịu đi.

Anh ấy ngồi bệt xuống đất ôm chai rượu khóc nức nở, giọng nghẹn ngào: “Hu hu hu, em không cần anh nữa rồi, còn đến làm gì?”

Ánh đèn mờ ảo càng làm anh ấy trông đáng thương hơn, giống như một chú chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ.

Lòng tôi mềm nhũn, kiên nhẫn ngồi xổm xuống giải thích với anh ấy.

“Không có chuyện em không cần anh.”

Đôi mắt đen của anh ấy ngập đầy nước mắt, cắn môi nói:

“Em nói dối, em chê anh bám người, rồi nói chia tay với anh.”

“Chia tay xong, em còn tìm một người bạn trai khác nữa... hu hu hu!”

Thẩm Tự có làn da trắng, lúc khóc trông có một nét mong manh khó tả, cực kỳ đẹp.

Tôi cố đè nén suy nghĩ nực cười trong lòng, giải thích:

“Trước đây chia tay với anh không phải vì em chê anh bám người, mà do khi đó nhà em xảy ra chút biến cố, áp lực quá lớn nên mới nói chia tay. Sau này em đã hối hận nhưng lại không bỏ được sĩ diện.”

“Còn nữa, em chỉ từng yêu một mình anh.”

“Người mà anh nhìn thấy lần trước là em trai em, là em trai ruột.”

“Còn nữa, em cũng không hề bị mất trí nhớ, là anh hiểu lầm rồi. Những gì em đăng trên vòng bạn bè chỉ là đùa giỡn thôi.”

Sau khi nghe lời giải thích của tôi, Thẩm Tự dần dần yên tĩnh lại, chớp mắt một cái rồi có chút lúng túng nắm chặt góc áo, cẩn thận xác nhận lại:

“Bảo bối, em thật sự không bị mất trí nhớ sao?”

Nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, anh ấy như nhận ra điều gì đó, vội vàng giải thích với tôi.

“Bảo bối, trước đây anh thật sự không phải cố ý phớt lờ em đâu. Anh cũng không phải loại người giả vờ giả vờ lạnh lùng giống như trên mạng nói.”

“Lúc em xin WeChat của anh, anh từ chối không phải vì không thích em, mà là sợ em có được quá dễ dàng sẽ không biết trân trọng. Sau này anh đã hối hận.”

“Còn nữa, anh đối với em hờ hững lạnh lùng là vì sợ em nghĩ anh bám người quá.”

Tôi: “...”

Đám cư dân mạng đúng là thần thánh thật, đoán trúng phóc từng câu!

Nói xong, ánh mắt anh ấy lại sáng lên nhìn tôi.

“Bảo bối, lời ngày hôm đó em nói có thể hôn một cái, còn tính không?”

“Anh rất dễ hôn đấy, hay là em thử một chút đi?”

Tôi: ?

Tôi phục rồi, sao đang nói chuyện nghiêm túc mà anh ấy lại lái sang chuyện này rồi?

Còn nữa, tôi là kiểu con gái háo sắc sao?

Ba phút sau, hôn thật.

Có phải háo sắc hay không cũng chẳng quan trọng, quan trọng là dỗ được Thẩm Tự vui vẻ.

Tôi chỉ biết là, trên đường dỗ anh ấy về nhà tôi, cả hai đứa đã hôn đến sưng môi.

Hôn từ phòng khách lên đến giường.

Lúc đang hôn cuồng nhiệt nhất, Thẩm Tự đột nhiên buông tôi ra, ánh mắt long lanh nước, tủi thân mở miệng.

“Bảo bối, anh không có danh phận, không thể hôn nữa.”

Tôi: “...”

Tên trà xanh đáng chết này, tâm cơ của anh ấy đập thẳng vào mặt tôi rồi.

13

Sáng hôm sau, tôi bị tiếng Thẩm Tự đánh thức.

Anh ấy dậy từ sáng sớm, chẳng có chút nào giống dáng vẻ một người vừa say rượu.

Nếu không phải anh ấy làm khổ mấy thằng bạn mình thê thảm như vậy, tôi còn nghi ngờ anh ấy giả vờ say.

Tôi vừa mở cửa ra đã nghe thấy Thẩm Tự đang gọi điện thoại nhóm với mấy người anh em.

Anh ấy dựa vào ghế sofa, điện thoại vừa kết nối anh ấy đã không đợi được mà nói ngay.

“Anh em, tôi tái hợp rồi, tối qua bọn tôi rất hạnh phúc.”

Lời này vừa dứt, đầu dây bên kia nhóm anh em lập tức bùng nổ.

Ngay sau đó, trong điện thoại di động vang lên một tràng mắng chửi kéo dài.

“Thẩm Tự, đồ trà xanh chết tiệt, cậu thì hạnh phúc rồi. Cậu có biết tối qua bạn trai tôi nhìn thấy, tưởng tôi đi ngoại tình, làm ầm lên đòi chia tay với tôi không?”

“Cậu có thảm bằng tôi không? Vợ tôi nhìn thấy cái lỗ trên quần âu của tôi, tưởng tôi là gay. Nửa đêm gọi điện cho bạn thân của cô ấy nói tôi là gay, hỏi xem có nên ly hôn không. Bạn thân cô ấy bảo nếu vợ tôi bỏ, cô ấy cũng bỏ theo. Cứ tiếp tục thế này chắc tôi phát điên mất!”

“So về độ thảm tôi chưa bao giờ thua. Vừa ra khỏi quán bar tôi đã bị chú họ bắt về, nhốt trong xe tra hỏi cả đêm: “Bọn họ có thể, sao tôi lại không thể.” Có trời mới biết tối qua tôi đã trải qua chuyện kinh khủng gì!”

Tôi: “...”

Đời sống tình cảm của đám anh em của anh ấy cũng phong phú thật đấy!

14

Tôi và Thẩm Tự tái hợp xong, mối quan hệ luôn rất ổn định.

Nhưng gần đây anh ấy có chút kỳ lạ.

Trước đây yêu qua mạng anh ấy rất thích chơi game với tôi, bây giờ đột nhiên lại nói với tôi đã bỏ game.

Thế nhưng, mỗi khi tôi ngủ, anh ấy lại lén lút chơi với người khác, mà còn là một cô gái.

Tôi không hề lo lắng Thẩm Tự sẽ ngoại tình, dựa vào hiểu biết của tôi về bộ não yêu đương của anh ấy, trời có sập xuống Thẩm Tự cũng sẽ không phản bội tôi.

Ngược lại, tôi bắt đầu lo lắng cho cô gái đang chơi game cùng Thẩm Tự.

Quả nhiên.

Lúc đầu cô gái đó còn có vẻ kiên nhẫn nhưng đến khi Thẩm Tự lại một lần nữa hiến mười mạng liên tiếp, cuối cùng cô ấy cũng hoàn toàn sụp đổ.

“Không phải chứ Thẩm Tự, kỹ thuật của cậu thế này mà cũng đòi gánh bạn gái à?”

“Đến shipper giao đồ ăn còn không thua nhanh như cậu, một đêm mà kéo tôi từ rank Vương Giả rớt xuống Kim Cương Vĩnh Hằng!”

“Sau này nếu cậu còn kéo tôi chơi game nữa, tôi sẽ cướp bạn gái cậu luôn đấy!”

Thẩm Tự: “...”

Tôi nhìn cảnh này, không nhịn được mà cười ngày càng lớn.

Từ khi yêu đương với anh ấy, tôi vẫn luôn nghĩ.

Thẩm Tự có thể học nấu ăn trong một tháng ở Tân Đông Phương đến mức xuất sắc, còn có thể tốt nghiệp xuất sắc từ trung tâm quản gia, năng lực làm việc cũng cực kỳ mạnh.

Giá trị cảm xúc của anh ấy cũng tràn đầy.

Gần như chẳng có gì anh ấy không làm được.

Thậm chí có lúc tôi còn bắt đầu nghi ngờ bản thân.

Bây giờ cuối cùng cũng tìm ra được một khuyết điểm của anh ấy rồi.

Anh ấy tập luyện game cả tháng, càng luyện càng tệ.

Dường như anh ấy cũng nhận ra điều gì đó, vô thức quay đầu lại.

Kết quả vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi.

Anh ấy lập tức trở nên hoảng loạn, dương như sợ tôi hiểu lầm liền vội vàng giải thích:

“Bảo bối, dạo này anh không phải cố ý không chơi với em đâu. Chỉ là anh sợ lại kéo em từ Vương Giả xuống Kim Cương Vĩnh Hằng nữa thôi.”

Tôi cong môi cười.