Khoan đã, anh ấy thực sự đến nhận người à?
Tôi chỉ đùa một chút thôi, tôi không hề mất trí nhớ thật mà!
6
Đúng lúc này, ngón tay tôi vô tình chạm vào màn hình điện thoại.
Khung chat vừa vặn dừng lại đúng ở dòng tin nhắn:
Trước đây mỗi lần chúng ta gặp nhau đều hôn một cái, lát nữa cũng sẽ có chứ?]
Tôi lập tức trở nên căng thẳng, đầu óc rối như tơ vò.
Chẳng lẽ Thẩm Tự thực sự tin rằng tôi bị mất trí nhớ sao?
Trước đây khi tôi chủ động nhắn tin tán tỉnh, anh ấy luôn thờ ơ không đáp lại.
Bây giờ tưởng tôi mất trí nhớ, đột nhiên lại làm trò này là sao?
Tôi suy nghĩ mãi vẫn không thể giải thích được, liền dứt khoát đăng một bài hỏi ý kiến cư dân mạng.
Ban đầu tôi chỉ ôm tâm lý muốn thử xem sao nhưng không ngờ bài viết vừa đăng không lâu đã thu hút rất nhiều cư dân mạng quan tâm.
[Chủ thớt, chắc chắn người yêu cũ của bạn vẫn còn yêu bạn lắm. Nếu không thì sao ngay khi thấy bạn đăng bài mất trí nhớ, anh ta đã không thể ngồi yên được?]
[Ha ha ha, chủ thớt ơi, người yêu cũ của bạn lúc nhìn thấy bài đăng chắc trời sập xuống đầu luôn rồi. Trong mơ cũng không ngờ bạn lại có đối tượng mới, dỗ dành bản thân mãi mới bình tĩnh lại, sau đó giả vờ làm người yêu của bạn, thậm chí còn không quên nhắc bạn xóa bài đăng. Tôi khóc mất thôi, anh ta yêu bạn nhiều lắm đấy!]
...
Tôi đọc bình luận của mọi người, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Khi yêu tôi qua mạng, Thẩm Tự thực sự là một người bạn trai quả thực là một người bạn trai hoàn hảo, ngoan ngoãn, biết nghe lời, đối xử với tôi cực kỳ tốt.
Chỉ vì một câu đùa vô tình của tôi “Muốn xem ảnh cơ bụng của anh trai”, anh ấy đã khổ luyện kỹ năng chụp ảnh, gửi cho tôi hàng chục bức ảnh cơ bụng thâu đêm.
Biết tôi mắc chứng “đẹp nhưng tự ti”, anh ấy kiên nhẫn khích lệ, an ủi, giúp tôi trở nên tự tin hơn.
Nhưng đó chỉ là khi yêu đương qua mạng.
Sau khi chia tay, anh ấy rõ ràng nhận ra tôi ngay lập tức.
Vậy mà vẫn cố tình giả vờ không quen, lạnh lùng xa cách với tôi.
Dù tôi theo đuổi anh ấy suốt một tháng, anh ấy vẫn thờ ơ với tôi.
Tôi thở dài, có chút bất đắc dĩ giải thích với cư dân mạng.
Không ngờ sau khi nghe tôi kể xong, bọn họ lại càng kích động hơn.
[Chủ thớt ngốc quá! Có bao giờ bạn nghĩ rằng anh ta chỉ sợ mình quá bám người sẽ khiến bạn không thích không? Thực ra mỗi lần bạn nhắn tin, anh ta cười đến nứt cả khóe miệng ấy chứ!”
[Chủ thớt ơi, một người yêu trên mạng ngây thơ đáng yêu như này tìm đâu ra vậy? Rõ ràng nhận ra bạn từ cái nhìn đầu tiên, thế mà còn cố giả vờ không quen, cố tình tỏ ra lạnh lùng. Đến khi thấy bài đăng của bạn thì không diễn nổi nữa. Hu hu hu, kiểu con trai vừa ngây thơ vừa kiêu ngạo này, tôi có thể lừa ba người liền!]
[Thằng nhóc này khôn ra rồi! Biết dùng chiêu lạt mềm buộc chặt luôn cơ đấy.]
[Ha ha ha, ngay cả lý do “trước đây mỗi lần chúng ta gặp nhau đều hôn” cũng có thể bịa ra được, tính toán kỹ lưỡng thế này đến nỗi bàn tính sắp nhảy vào mặt tôi rồi. Kệ đi, anh ta yêu bạn thật đấy!]
Những lời của cư dân mạng khiến tôi dần dần rơi vào trạng thái tự hoài nghi bản thân.
Chẳng lẽ Thẩm Tự thực sự vẫn còn tình cảm với tôi?
7
Để xác nhận xem Thẩm Tự có còn thích tôi hay không, tôi quyết định tạm thời không giải thích rằng bài đăng trên trang cá nhân chỉ là một trò đùa mà cứ để hiểu lầm tiếp tục.
Không do dự, tôi gửi địa chỉ nhà mình cho Thẩm Tự.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Thẩm Tự đã dựa theo địa chỉ nhanh chóng tìm đến.
Có vẻ như anh ấy đến rất vội vàng, mái tóc vốn luôn gọn gàng sạch sẽ giờ phút này có hơi rối.
Hốc mắt anh ấy đỏ hoe, hơi sưng lên giống như vừa mới khóc xong, hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo trước đây của anh ấy.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt anh ấy lập tức đảo quanh, quan sát kỹ lưỡng xung quanh.
Sau khi chắc chắn mình là người đầu tiên đến, anh ấy khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Câu đầu tiên anh ấy nói là:
“Bảo bối, em đã xóa bài đăng trên vòng bạn bè chưa?”
Bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của tôi, anh ấy vội vàng giải thích:
“Anh không có ý gì khác.”
“Thật sự không có ý gì khác.”
“Anh chỉ sợ có người nhìn thấy bài đăng của em rồi giả mạo thân phận của anh thôi.”
Tôi: “...”
Nếu không phải tôi không hề mất trí nhớ, có lẽ tôi đã tin rồi.
Ngay lúc này, tôi dần nhận ra có điều gì đó không ổn.
Thẩm Tự dường như thực sự giống như những gì cư dân mạng nói, anh ấy vẫn còn thích tôi.
8
Tôi nhìn Thẩm Tự ngồi trên sofa, hốc mắt ửng đỏ, trong lòng đã có tính toán.
Cố ý giả vờ không chắc chắn, tôi thử dò xét:
“Anh... thật sự là bạn trai của tôi à?”
Thẩm Tự không thay đổi biểu cảm nhưng những ngón tay thon dài lại vô thức siết chặt thành nắm đấm.
“Đương nhiên rồi, bảo bối.”
Tôi thu hết tất cả phản ứng của anh ấy vào mắt nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục nói:
“Nhưng tại sao tôi lại có cảm giác... bạn trai trong trí nhớ của tôi cao hơn anh một chút, ăn mặc cũng gợi cảm hơn anh một chút? Quan trọng nhất là... hình như cơ bụng cũng lớn hơn anh một chút?”
Sắc mặt Thẩm Tự lập tức trở nên khó coi, môi mím chặt thành một đường thẳng.
Một lúc lâu sau, anh ấy mới khó nhọc mở miệng:
“Bảo bối, chắc là em nhớ nhầm rồi!”
Nói xong câu này, hốc mắt anh ấy lại đỏ hoe, biểu cảm trên mặt dường như sắp vỡ vụn nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Cuối cùng, anh ấy không nhịn được nữa, bịa đại một lý do rồi vội vàng bỏ đi.
Tôi khẽ cau mày, có chút không yên tâm nên lặng lẽ đi theo.
Vừa xuống đến khu chung cư, tôi liền nghe thấy anh ấy đang khóc lóc kể khổ với anh bảo vệ:
“Hu hu hu, anh ơi, bạn gái tôi không còn yêu tôi nữa thì phải làm sao đây?”
“Cô ấy mất trí nhớ rồi mà vẫn nhớ đến dáng vẻ của anh ta! Rốt cuộc anh ta có gì tốt mà lại khiến cô ấy yêu anh ta đến như vậy?”
“Nếu tôi về tập luyện cơ bụng ngay bây giờ, liệu cô ấy có yêu tôi lại không?”
Anh bảo vệ đứng đó, sắc mặt có chút phức tạp, do dự hồi lâu rồi mới cuối cùng cũng lấy hết can đảm mở miệng.
“Chuyện gì cũng phải nghĩ thoáng một chút, có lẽ cậu sẽ gặp được người tốt hơn...”
Anh ấy còn chưa kịp nói hết câu, Thẩm Tự đã lập tức cắt ngang:
“Anh nói đúng, chuyện gì cũng nên nghĩ thoáng ra!”
“Vóc dáng cao lớn thì có ích lợi gì chứ? Ăn mặc quyến rũ thì có tác dụng gì? Cơ bụng đẹp thì có tác dụng gì?”
“Anh ta có ngốc bằng tôi không? Anh ta có nhiều tiền bằng tôi không? Chờ đó, lát nữa trở về tôi sẽ chuyển khoản cho cô ấy! Nếu không thể hấp dẫn cô ấy thì tôi sẽ dùng tiền để giữ cô ấy lại.”
“Không ai hiểu cách yêu cô ấy hơn tôi, cũng không ai chăm sóc cô ấy tốt hơn tôi, đúng không?”
Nói xong, ánh mắt anh ấy đầy mong đợi nhìn về phía anh bảo vệ.
Anh bảo vệ mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.
Còn tôi, người đứng sau nghe toàn bộ cuộc trò chuyện: “…”
Quả nhiên, Thẩm Tự thực sự giống hệt như những gì cư dân mạng đã nói, ở trước mặt tôi thì lúc nào cũng giả vờ tỏ ra lạnh lùng cao ngạo.
Nhưng sau lưng lại là một kẻ si tình động một chút là ấm ức bật khóc.
Chậc! Nếu không phải tôi tôi đang muốn xem thử Thẩm Tự có thể diễn đến bao giờ thì lúc này tôi đã lao ra nói với anh ấy biết, nước mắt đàn ông chính là thuốc kích thích của phụ nữ!
Bộ dạng này của anh ấy đáng yêu hơn cả lúc anh ấy giả vờ lạnh lùng gấp trăm lần!
8
Thẩm Tự dường như thật sự bị lời nói ngày hôm đó của tôi đả kích.
Mấy ngày sau đó, ngày nào anh ấy cũng kiên trì tập luyện, điên cuồng rèn cơ bụng.
Thỉnh thoảng còn dò hỏi xem tôi thích kiểu cơ bụng thế nào, sau đó cố tình gửi ảnh cơ bụng của mình cho tôi xem.
[Ảnh cơ bụng.]
[Ảnh lộ chút cơ bụng.]
[Ảnh siêu hở bạo của cơ bụng.]
Sau khi xác nhận tôi đã xem, anh ấy lập tức nhanh tay thu hồi toàn bộ.
Rồi nhắn tin với giọng điệu đầy trà xanh giải thích với tôi:
]Bảo bối, vừa nãy anh trượt tay, bấm nhầm gửi ảnh thôi.]
[À đúng rồi, cơ bụng trong ảnh anh vừa gửi có phải lớn hơn trong ký ức của em không?]
[Anh không tò mò đâu, thật sự không tò mò, anh chỉ tuỳ tiện hỏi một chút thôi.]
[Với lại mấy ngày nay anh không hề cố tình đi luyện cơ bụng đâu nhé.]
Tôi nhìn màn hình chi chít tin nhắn, có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của Thẩm Tự khi gõ ra những dòng này.
Ha ha ha ha, anh ấy đáng yêu quá!
Nhưng thấy tôi mãi không trả lời, bên kia lại bắt đầu nhắn tin dồn dập:
[Bảo bối, sao không trả lời anh?]
[Chẳng lẽ cơ bụng trong trí nhớ của em còn lớn hơn cái anh vừa gửi sao?]
Đến cuối cùng, anh ấy dường như sắp sụp đổ:
[Không sao đâu, em cứ nói thật đi.]
[Anh không để tâm đâu, thật sự không để tâm đâu.]
Nhưng ngay giây tiếp theo, anh ấy lại tự an ủi chính mình:
[Ha ha ha ha, bảo bối, thật ra anh muốn nói cơ bụng lớn như vậy nhìn chẳng đẹp chút nào!]
Chậc, xem ra anh ấy cũng khá giỏi trong việc tự xoa dịu bản thân.
Nhưng tôi thì lại đang mong chờ khoảnh khắc Thẩm Tự phát hiện ra rằng tôi căn bản không hề mất trí nhớ, mà chỉ là đùa giỡn trên vòng bạn bè mà thôi!
10
Thẩm Tự dường như rất quen với thân phận bạn trai của tôi.
Mỗi sáng, anh ấy đều đặn mang bữa sáng đến cho tôi.
Sau đó, anh ấy tự giác chạy đến nhà tôi lau nhà, giặt quần áo, đổ rác, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả mấy bộ phim truyền hình hấp dẫn cho tôi xem, chu đáo đến mức nạp luôn gói VIP cả năm.
Làm xong hết những việc đó, anh ấy lại lén lút chạy vào nhà vệ sinh gọi điện thoại, nhờ anh em của mình tư vấn.
Tôi tình cờ nghe được.
“Tôi đã đặc biệt đăng ký một lớp học nấu ăn ở Tân Đông Phương, còn đi trung tâm giúp việc học việc suốt một tháng. Bây giờ tôi không chỉ có thể nắm giữ dạ dày của cô ấy mà còn có thể trở thành bảo mẫu riêng của cô ấy.”
“Không ai hiểu cách chăm sóc bảo bối của tôi hơn tôi.”
“Mặc dù bây giờ cô ấy bị mất trí nhớ, không nhớ ra tôi, cũng không biết chuyện trước đây chúng tôi yêu nhau qua mạng nhưng không sao cả.”
“Tôi tin rằng cô ấy nhất định sẽ yêu tôi.”
Tôi: “...”
Bảo sao gần đây tay nghề nấu ăn của anh ấy đột nhiên tiến bộ thần tốc, dọn dẹp nhà cửa cũng chuyên nghiệp đến vậy.
Hóa ra anh ấy còn lén đi làm mấy chuyện này nữa.