📖 Vui lòng mở bằng trình duyệt khác

Để đọc truyện mượt mà và không bị lỗi hiển thị, vui lòng mở link này bằng Chrome, Safari hoặc Edge.

Trên Android: Nhấn nút ở góc trên bên phải → chọn "Mở bằng trình duyệt"
✅ Đã copy link! Dán vào Chrome/Safari để đọc.

Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Làm việc cả buổi sáng, đến giờ nghỉ trưa tôi mới lại thấy Lục Hoài Cẩn.

Tôi phát hiện ra, chỉ khi ở gần Lục Hoài Cẩn và Bạch Vi Vi, tôi mới nhìn thấy những dòng phụ đề đó.

Khi ở một mình, hoặc hôm nay làm việc cùng mọi người, tôi không thấy chúng xuất hiện.

Giờ ăn trưa, Bạch Vi Vi ngồi cạnh anh.

Trước đây, tôi luôn mang cơm trưa chen vào giữa hai người họ.

Rồi ân cần chia cho anh phần thịt, dưa muối mà bố mẹ thêm cho tôi, líu lo không ngừng bên tai anh.

Nói những lời mà trong mắt anh là ngây ngô và ngớ ngẩn.

Thỉnh thoảng anh bị tôi chọc cười, tôi lại ngẩn ngơ nhìn anh, rồi cũng ngây ngô cười theo.

Cười bản thân mình thật ngốc.

Mỗi khi như vậy, mọi người trong thôn đều trêu chọc chúng tôi.

Ai cũng nhìn ra tình cảm vụng về mà tôi không thể che giấu.

Nhưng bây giờ, tôi không muốn làm vậy nữa.

Tôi không muốn dây dưa với họ nữa, cũng không muốn nhìn thấy những dòng phụ đề chói mắt kia nữa.

“Ơ kìa, Bảo Châu, hôm nay sao không đến chỗ Tiểu Lục thế? Cãi nhau à?”

Tôi lắc đầu, cười xòa như mọi khi:

“Không có gì đâu, chỉ là tôi nghĩ thông rồi, vẫn là ở cùng các bác gái thoải mái hơn!”

Lục Hoài Cẩn ngẩng đầu nhìn tôi từ xa, ánh mắt lạnh lẽo như sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Tim tôi run lên, quay lưng đi không nhìn anh nữa.

9

Tôi không nói chuyện với Lục Hoài Cẩn.

Khi đi làm, tôi cũng đi cùng mọi người trong thôn, không đến gần nhóm thanh niên trí thức của anh nữa.

Một buổi trưa, tôi về nhà lấy đồ, lúc ra ngoài thì trời bắt đầu mưa.

Mẹ đưa cho tôi một chiếc ô:

“Chiều nay chắc không làm việc được rồi, con đi đón Tiểu Lục về cùng nhé.”

Tôi không muốn, nhưng trời mưa thế này, cũng chẳng còn cách nào khác.

Tôi cầm ô đi được một lúc, mưa càng lúc càng lớn, làm tôi ướt gần hết.

Khi tìm thấy Lục Hoài Cẩn, chiếc ô đã gần như vô dụng.

Vừa thấy tôi, Lục Hoài Cẩn liền quát:

“Cô ra ngoài như thế này à?!”

Tôi giật mình định cãi lại.

Thì thấy anh cởi áo khoác ngoài của mình ra, choàng lên người tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra, bộ quần áo ướt sũng dính chặt vào người, lộ rõ đường cong cơ thể.

Vốn dĩ áo tôi đã chật ở phần ngực, cúc áo lúc nào cũng căng ra.

Quần áo mùa hè mỏng manh, ướt nước nên phần ngực thậm chí còn hơi lộ ra màu da.

Không ít đàn ông trong thôn liếc nhìn tôi.

Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng nắm chặt áo khoác của anh.

Lục Hoài Cẩn ôm eo tôi, kéo tôi vào lòng.

Anh chỉ mặc áo ba lỗ, để lộ cánh tay rắn chắc, gần như che hết người tôi.

Mưa quá lớn, chúng tôi đành phải trú tạm vào một túp lều bên đường.

Nhưng vào trong rồi, Lục Hoài Cẩn vẫn không buông tôi ra.

Tiếng mưa xối xả không át nổi tiếng tim đập thình thịch.

Nước mưa lạnh lẽo không dập tắt được hơi nóng từ cơ thể anh.

Tôi muốn đẩy anh ra, nhưng bị anh ép sát vào tường.

Lục Hoài Cẩn cúi đầu nhìn tôi, những giọt nước mưa lăn dài trên hàng mi, đôi mắt anh sâu thẳm u tối.

Giọng anh khàn đặc hỏi:

“Vương Bảo Châu, từ hôm đó đến giờ, tại sao cô không để ý đến tôi?”

“Cô đối với tôi, chỉ là nhất thời hứng thú, đùa giỡn thôi sao?”

Tôi không ngờ anh lại hỏi như vậy.

Tôi bị anh dồn vào đường cùng, không còn đường nào để trốn.

Trong cơn hoảng loạn, tôi bèn nói đại:

“Đương nhiên là… đùa giỡn thôi, đàn… đàn ông, cũng chỉ có vậy!”

“Anh cũng thế, đã… đã thử rồi, cũng chỉ… chỉ có vậy thôi!”

Lục Hoài Cẩn dường như bị tôi chọc giận.

Cánh tay ôm eo tôi siết chặt hơn, qua lớp vải ướt sũng, những đường cong trên cơ thể tôi càng áp sát vào anh.

Có thứ gì đó nóng rực đang chọc vào người tôi, khiến tôi nóng bừng mặt.

Lục Hoài Cẩn cúi xuống gặm tai tôi, giọng nói khàn khàn:

“Vương Bảo Châu, tôi không tin, nếu không cô thử lại xem.”

Cả người tôi như bốc cháy.

Những ký ức hỗn loạn, ùa về như pháo hoa nổ tung trong đầu.

Tôi đẩy anh ra:

“Lục… Lục Hoài Cẩn, anh… anh là đồ lưu manh!”

Lục Hoài Cẩn giữ chặt tay tôi, yết hầu chuyển động, giọng khàn đặc:

“Vương Bảo Châu, là cô giở trò lưu manh với tôi trước.”

“Cô phải chịu trách nhiệm với tôi.”

Tôi trừng mắt nhìn anh.

Lợi dụng lúc tôi ngây người, anh liền hôn lên môi tôi, chiếc lưỡi cũng nhân cơ hội luồn vào, càn quét hơi thở của tôi, dây dưa không rời.

Tôi bị anh hôn đến nghẹt thở.

Trong tầm mắt mơ hồ, tôi chỉ nhìn thấy hàng lông mày rậm rạp của anh, trong đôi mắt sáng, ánh lên một tia dục vọng nóng bỏng, khiến tôi choáng váng.

Lục Hoài Cẩn cắn nhẹ môi tôi, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Vương Bảo Châu, nếu cô không chịu trách nhiệm, tôi sẽ đi tố cáo.”

10

Tôi bỗng nhiên tỉnh táo.

Máu toàn thân như đông cứng lại.

Nếu anh tố cáo tôi vì chuyện này, thì không chỉ mình tôi mà cả nhà tôi cũng sẽ bị liên lụy.

Không chỉ bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, mà còn có thể bị tống vào tù.

Nghĩ đến những gì phụ đề kia nói, tôi sẽ vì sự trả thù của Lục Hoài Cẩn mà nhà tan cửa nát.

Tôi đẩy mạnh anh ra, giáng cho anh một cái tát thật mạnh.

Chỉ thấy mình đúng là mù mắt mới đi thích một tên vong ân bội nghĩa như vậy.

Đúng là mù quáng!

Cả nhà tôi đối xử với anh tốt như vậy, tôi còn ngốc nghếch thích anh, bị anh và Bạch Vi Vi cười nhạo mà vẫn cứ bám lấy anh.

Cuối cùng, lại bị anh uy hiếp chà đạp như thế này.

Trong lòng tôi chua xót, vừa sợ hãi vừa uất ức, nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi.

“Lục Hoài Cẩn, anh chỉ biết dựa vào việc tôi tốt với anh mà bắt nạt tôi!”

“Chẳng phải chỉ ngủ với nhau một lần thôi sao, anh cũng đâu có thiệt thòi gì, nhất định phải thấy tôi ngồi tù mới vừa lòng à?!”

Lục Hoài Cẩn bị tôi tát đến ngây người.

Trên gương mặt đẹp trai in hằn dấu tay, anh ngơ ngác nhìn tôi, lại còn ra vẻ uất ức.

“Tôi không có ý đó… tố cáo, cùng lắm là nói với bố mẹ cô thôi.”

“Vương Bảo Châu, cô không thể đùa giỡn tôi như vậy.”

Cái gì mà tôi đùa giỡn anh?

Rõ ràng là anh đang đùa giỡn tôi!

11

Lúc này, bên cạnh anh lại hiện lên phụ đề:

[Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy? Có gì mà hội viên cao quý của chúng ta không được xem?]

[Cứu mạng! Sao nam chính lại ở cùng với nữ phụ ác độc kia chứ? Nôn ọe!]

[Nữ phụ ác độc này dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt" không biết có thật sự câu được nam chính không, đừng mà a a a!]

Nhìn thấy những dòng phụ đề này lại xuất hiện, đầy vẻ chán ghét khinh thường.

Như những lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim tôi, đau nhói.

Nhà tôi tuy không giàu có như ở thành phố, nhưng tôi cũng là con gái được bố mẹ cưng chiều từ bé.

Tôi đúng là ngang bướng, ham ăn lười làm, vừa đọc sách là buồn ngủ, chẳng thông minh chút nào.

Nhưng tôi cũng chưa từng làm chuyện gì quá xấu xa.

Mọi người trong thôn rõ ràng cũng rất quý tôi, người đến nhà hỏi cưới cũng không ít.

Tại sao những người viết phụ đề kia lại ghét tôi như vậy?

Chỉ vì tôi bám lấy Lục Hoài Cẩn, còn ép buộc anh sao?

Nhưng khi nghe thấy anh và Bạch Vi Vi đã có hôn ước, tôi đã không còn ý định đó nữa rồi.

Tôi càng nghĩ càng thấy uất ức, nước mắt rơi càng nhiều.

“Lục Hoài Cẩn, tôi biết các người khinh tôi, cười nhạo tôi là nhà quê ngốc nghếch, không thông minh bằng đám thanh niên tri thức các người.”

“Nhưng Vương Bảo Châu tôi, chẳng lẽ là người ti tiện đến vậy sao?”

“Nếu anh nói sớm cho tôi biết anh đã đính hôn với Bạch Vi Vi, thì ngay từ đầu tôi đã không đến trêu chọc anh!”

Lục Hoài Cẩn cứng đờ người.

12

“Sao cô…”

Anh nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện.

“Hôm đó, cô nghe thấy rồi.”

Tôi lau nước mắt.

“Đúng, tôi nghe thấy rồi.”

“Vậy nên, Lục Hoài Cẩn, anh không cần nghĩ cách đuổi tôi đi.”

“Tôi sẽ tránh xa anh, anh cũng đừng nói chuyện với tôi nữa.”

“Tôi không thích anh nữa, cũng không muốn nói chuyện với anh nữa!”

Lục Hoài Cẩn mím môi, nắm chặt tay thành quyền, gân xanh trên mu bàn tay và cánh tay nổi lên rõ rệt.

Phụ đề bên cạnh anh cũng đang chạy:

[Trời đất, đây là tình tiết gì thế này? Nữ phụ không còn bám lấy nữa, đình công rồi?]

[Nữ phụ ác độc này thức tỉnh hệ thống gì à?]

[Nam chính thế này, không phải là mềm lòng rồi chứ?]

[…Chỉ có mình tôi thấy Vương Bảo Châu hơi đáng thương sao? Nghĩ kỹ lại thì cô ấy cũng đâu có làm gì sai, chỉ là mạnh dạn theo đuổi tình yêu thôi, người thật sự giấu giếm hôn ước là nam chính chứ đâu phải cô ấy…]

[Lầu trên mơ à, lúc trước cô ta KY thế nào các người quên hết rồi?]

Những lời bình phẩm này khiến tôi thấy ghê tởm.

Rõ ràng chẳng quen biết tôi, dựa vào đâu mà chỉ trỏ tôi?

Tôi không muốn ở lại đây với Lục Hoài Cẩn và những dòng phụ đề đó thêm một giây phút nào nữa.

Bất chấp cơn mưa xối xả bên ngoài, tôi đẩy cửa chạy thẳng ra ngoài.

13

Tôi vừa về nhà không lâu thì Lục Hoài Cẩn cũng theo tôi về.

Tôi từ nhỏ đã khỏe mạnh, mùa đông cũng ấm áp như cái lò sưởi nhỏ.

Dầm mưa một chút cũng chẳng sao.

Nhưng Lục Hoài Cẩn lại bị ốm.

Vì vậy, mẹ mắng tôi một trận.

“Mẹ bảo con đi đón người, con lại đón thành ra thế này! Ai bảo con về lúc mưa to nhất, sao không đưa Tiểu Lục đi trú mưa trước?”

Tôi cúi gằm mặt ăn cơm, không nói gì.

“Mặt Tiểu Lục làm sao vậy? Con bé này, có cãi nhau cũng không được đánh người ta chứ!”

“Hôm nay mẹ xin nghỉ cho con, con ở nhà chăm sóc Tiểu Lục.”

“Con không!”

Mẹ tôi gõ cho tôi một cái, rồi bỏ đi.

Tôi đành bưng bữa sáng để phần cho Lục Hoài Cẩn vào phòng anh.

Lục Hoài Cẩn sốt mê man, vẫn đang ngủ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi bên cạnh tết vòng tay.

Phụ đề xung quanh anh lại bắt đầu nhảy nhót.

[Hôm qua vừa nói tự đi, hôm nay chẳng phải lại đến rồi sao? Đúng là đồ liếm láp ~]

[Nữ phụ thật sự thay đổi rồi à? Lại không định nhân cơ hội làm gì nam chính?]

[Cười chết mất, cứ như bà nội vừa trông cháu trai vừa đan len, bình yên quá đi!]

Tôi thấy thật phiền.

“Các người có thể đừng nói nữa không?”

[Cô ấy đang nói chuyện với ai vậy?]

[Nam chính đâu có nói gì?]

“Tôi đang nói các người đấy, các người cứ hiện chữ lên, cứ đến gần Lục Hoài Cẩn và Bạch Vi Vi là lại thấy.”

Chữ trên phụ đề từ khó hiểu chuyển sang kinh ngạc tột độ.

[? Chuyện gì vậy? Không lẽ cô ấy đang nói chúng ta?]

[Sao có thể? Cô ấy vậy mà nhìn thấy bình luận?]

Cho đến khi tôi đọc từng chữ một vài dòng phụ đề, những dòng phụ đề này bỗng nhiên bùng nổ!

Vô số dòng phụ đề xuất hiện, chồng chất lên nhau, che kín cả Lục Hoài Cẩn.

14

“Các người đừng nói nữa, nhiều chữ quá, tôi thấy đau đầu quá.”

Tôi cúi đầu tết vòng thêm một lúc rồi mới ngẩng lên.