Chương 3
Sau này khi ngày càng tiếp xúc nhiều hơn thì hắn lại càng cảm thấy Vương Nhược Thanh rất đặc biệt, nàng ấy chưa từng sợ hãi hay ngưỡng mộ gia thế của hắn, còn rất lương thiện.
Dĩ nhiên trước đó ta chưa từng nghĩ tới một chuyện, đó là khi thành thân rồi, tương lai ta lại phải chuẩn bị tâm lý để nạp thiếp cho phu quân của mình.
Bởi vì rất đơn giản, ta chỉ cần liếc mắt nhìn Hứa Trường Tấn lần đầu tiên thì ta đã biết hắn ta sẽ không bao giờ có ngày đó.
Hắn ta là người dễ đỏ mặt như vậy mà, làm gì có thể thích nổi nhiều cô nương như thế chứ?
8.
Dưới phố chợ, thứ không thiếu nhất chính là miệng lưỡi thế gian.
Ta xuống xe ngựa rồi bước vào trà quán bên cạnh uống một chung trà thì đã nghe rõ mọi chuyện.
Bà chủ của trà quán nói, cô nương của Vương gia vốn định làm thiếp cho một nhà quyền quý, đôi bên đã định sẵn rồi, chỉ chờ đến năm nay là sẽ vào cửa, vốn dĩ mối quan hệ giữa hai người cũng hòa thuận lắm.
Nhưng có lẽ vì hòa thuận quá mà Vương Nhược Thanh lại gặp được chính thất của vị đại quan kia vài lần, cảm thấy nàng ta là một kẻ nhu nhược mềm yếu, thế là nàng ấy sinh lòng tham vọng, muốn làm bình thê*.
(*) Bình thê: Chính thê ngang hàng, dù nhập môn sau nhưng có địa vị ngang với vợ cả.
Lúc đầu Ngụy Tầm cũng đã đồng ý, nhưng không bao lâu thì hắn lại bị tống vào đại lao.
Sau đó không biết vì sao chuyện này lại đổ vỡ, người ta nói hôm đó có kẻ nhìn thấy Ngụy Tầm bước ra từ tửu phường, Vương Nhược Thanh chạy theo sau, vừa chạy vừa mắng: "Ngài làm sao thế hả? Ta chỉ nói nàng ta hai câu mà ngài đã không vui rồi? Vốn dĩ nàng ta chỉ là kẻ thế thân mà ngài tìm cho ta thôi, chẳng phải thế sao? Bây giờ ngài lại đau lòng nàng ta à?"
Ngụy Tầm quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn nàng ấy một cái.
Vương Nhược Thanh chờ thêm hai tháng, cuối cùng lại nghe được tin thiếu phu nhân nhà Ngụy gia bị thương, Ngụy Tầm đi suốt đêm khắp thành tìm mời đại phu.
Cơn giận dâng lên, nàng ấy lập tức bắt đầu thân cận với gã thư sinh vẫn luôn si mê mình.
Nhưng chiêu khích tướng này không có tác dụng, Ngụy Tầm chẳng những không xuất hiện mà thậm chí còn sai người đưa sính lễ và hồi môn đến tửu lầu, mong nàng ấy sớm ngày xuất giá.
Cả hai giằng co suốt một thời gian dài, cuối cùng thì thành ra thế này.
Ta làm thế nào cũng không nghĩ đến chuyện này lại do một tay Ngụy Tầm thúc đẩy.
Ta rời khỏi Vĩnh Hưng Phường, xe ngựa chầm chậm lăn bánh qua phố xá, ta lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu có một sợi dây vô hình đang dần xâu chuỗi lại mọi chuyện.
Đang sắp nghĩ đến điểm mấu chốt thì xe ngựa đột ngột dừng lại.
Bên ngoài, xa phu ấp úng gọi: "Công tử..."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta ngẩng đầu lên thì màn xe bị ai đó vén lên, một nam nhân nhìn ta từ trên xuống dưới, chậm rãi thở dài một hơi rồi trầm mặt nói: "Từ nay về sau không được đi tìm nàng ấy nữa."
Ta nhìn hắn nhưng không nói một lời.
Hình như cơn giận của hắn đã lên đến cực hạn, hắn lại gằn giọng gọi thẳng tên ta: "Lâm Thư!"
"Những lời ta vừa nói với nàng, nàng có nghe vào không?"
9.
Phố xá huyên náo, xung quanh đều là những tiếng nói ồn ào.
Ta nghe thấy tiếng rao hàng, tiếng hài tử khóc, ta ngước mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Ngụy Tầm.
Hắn siết chặt cổ tay ta.
Lực mạnh đến đáng sợ.
Ta vừa định mở miệng thì bên ngoài chợt vang lên một giọng nói cực kỳ quen thuộc lại xen lẫn vài phần bất cần: "Ngụy đại nhân?"
Cơ thể Ngụy Tầm thoáng đông cứng lại.
Hắn do dự nhìn ta một cái, dường như hơi hối hận vì đã chặn ta ở đây.
Hắn buông tay ta ra, cẩn thận buông màn xe xuống.
Ta nghe được cuộc trò chuyện của hai nam nhân bên ngoài xe.
"Người ngồi trong xe ngựa này có phải là vị hồng nhan tri kỷ vẫn chưa danh chính ngôn thuận của Ngụy đại nhân không?"
Giọng điệu của người kia là giọng điệu trêu chọc, rõ ràng cố ý gây sự.
Ngụy Tầm đáp: "Không phải."
Người kia lại cười rồi hỏi tiếp: "Vài hôm trước ta nhờ đại nhân chuyển lời hỏi thăm đến phu nhân nhà ngài, không biết ngài đã chuyển chưa?"
Gương mặt của Ngụy Tầm thoáng chốc tối sầm lại, từng lời từng chữ đều là nghiến rang mà nói ra: "Chưa chuyển."
Bên ngoài lại thì thầm thêm mấy câu, hồi lâu sau thì Ngụy Tầm mới quay trở vào xe.
Ta nghe thấy tiếng vó ngựa chầm chậm xa dần, như khiêu khích lại như trấn an.
Ngụy Tầm im lặng, hắn không nhắc lại chuyện vừa rồi.
Cứ thế mà chúng ta tiếp tục chuyến đi trong bầu không khí ngột ngạt đầy lúng túng.
Ai ngờ, ta đến gặp người trong lòng hắn thì hắn lại đụng phải vị hôn phu cũ của ta, tất cả đều xảy ra trong cùng một ngày.
Nhưng nhờ như vậy mà ta mới chợt hiểu ra một chuyện.
Mấy ngày nay Ngụy Tầm luôn vô tình hay hữu ý ngăn cản ta ra ngoài.
Hễ ta nhắc đến chuyện ra khỏi phủ thì hắn lập tức trở nên khác lạ, luôn viện cớ giữ ta ở lại.
Hóa ra là vì Hứa Trường Tấn đã trở về.
Đến cổng Ngụy phủ, ta không nhìn hắn mà đi thẳng vào trong phủ.
Ngụy Tầm nhìn theo bóng lưng ta rồi đột nhiên lên tiếng: "Ta không muốn nàng đi tìm Vương Nhược Thanh là vì tốt cho nàng."
Ta gật đầu: "Ừm."
Ta không ngốc, vừa rồi ta đã nghĩ thông suốt rồi, ngày hôm đó ta cứ tưởng thích khách đến là nhắm vào Ngụy Tầm, nhưng thực ra bọn chúng đến để giết ta.
Mà kẻ thuê sát thủ chính là Vương Nhược Thanh.
Nghe nói thuê thích khách rất đắt đỏ, nàng ấy lấy đâu ra bạc để mua mạng ta với cái giá đắt như thế.
Chỉ e số bạc ấy chính là do Ngụy Tầm từng dùng để dỗ dành nàng ấy năm xưa.
Chỉ là nàng ấy đã đi sai một nước cờ, hoàn toàn hủy hoại mỹ nhân thanh tao trong lòng Ngụy Tầm.
10.
Tối hôm đó ta đến tìm Ngụy mẫu.
Vừa bước vào cửa, ta còn chưa kịp nói rõ ý định thì bà ấy đã vẫy tay gọi ta: "Đến rồi thì qua đây đi.”
Ta khựng lại một chút rồi bước đến.
Bà ấy nắm chặt tay ta, lấy một xấp giấy bên cạnh đưa vào tay ta: "Cầm lấy."
Ta cúi đầu xuống nhìn, trong đó toàn là ngân phiếu và khế đất.
Tay ta khẽ run lên, ta mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Bà ấy nói: "Hai năm nay, những gì con làm thì ta đều thấy cả, là Tầm nhi có lỗi với con, hôm nay chuyện đã đến nước này thì ta cũng nghe nói rồi, ngày mai chờ thánh chỉ hạ xuống thì con hãy sớm rời đi đi.”
"Nếu không ta có thể buông tay cho con đi nhưng nó chưa chắc đã chịu đâu."
"Nếu ta nhìn không lầm thì chắc là nó đã động lòng với con rồi."
Ta mím chặt môi.
Sau chuyện hôm nay, dù ta có ngốc đến mấy thì cũng phải nhận ra Ngụy Tầm đối xử với ta thực sự không giống bình thường.
Nói đến đây thì Ngụy mẫu thở dài: "Nó mà biết là ta thả con đi, không biết sẽ gây ầm ĩ với ta thế nào nữa."
Ta nắm chặt thứ trong tay, cố nén nước mắt: "Mẫu thân... đa tạ người."
Bà ấy vuốt tóc ta, giọng có chút nghẹn ngào: "Ừm.
"Ta sớm đã coi con như nữ nhi thân sinh của mình rồi, đa tạ cái gì chứ.”
"Nhưng nếu thật muốn đa tạ thì con nên đi đa tạ tên tiểu tử Hứa gia kia đi.”
"Giờ hắn thật sự rất có tiền đồ, thắng liền mấy trận lớn ở Mạc Bắc, một bước lên làm cận thần của Hoàng thượng, được phong vương phong hầu chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."
Lúc này ta mới biết, hóa ra thánh chỉ hòa ly này có liên quan đến Hứa Trường Tấn.
Ban đầu Hoàng đế nể mặt Ngụy Tầm nên vốn định hỏi lại ý của hắn, nhưng đúng lúc đó thì Hứa Trường Tấn vào cung bái kiến, cho nên hắn ta đã tùy tiện nhắc đến chuyện của Ngụy Tầm và Vương Nhược Thanh, một trọng thần mà lại dây dưa không rõ với nữ tử phố chợ khiến Hoàng đế bất mãn, vì thế ngài ấy đã lập tức hạ chỉ.
Ta không thể từ chối, chỉ có thể thối lui một bước, ta nhận một nửa số ngân phiếu, giấu vào tay áo rồi bước qua hành lang, không ngờ lại gặp phải Ngụy Tầm.
Đêm lạnh như nước, hắn cầm đèn đi tới, bộ triều phục gọn gàng màu đen ẩn vào màn đêm, hắn bước trên nền đá xanh, đế giày lướt qua không một tiếng động.
Hắn nhìn thấy ta, trong khoảnh khắc ấy, cả khu vườn như tràn ngập gió xuân lay động nhành liễu.
Chỉ trong một cái chớp mắt, hắn nhìn thẳng vào ta rồi bỗng nhiên bật cười: "Vừa hay ta đang muốn tìm nàng đây.”
"Trời đêm lạnh thế này, sao không ở trong phòng nghỉ ngơi?"
11.
Ta đáp qua loa vài câu, định tránh hắn để đi về phòng nghỉ sớm.
Nghĩ kỹ lại, suốt hơn nửa năm nay, hắn vẫn luôn đối xử với ta như vậy.
Hắn luôn sợ ta mặc không đủ ấm, ngủ không đủ ngon.
Hắn bỏ ra số bạc lớn để mua loại hương liệu tốt nhất tặng cho ta, biết ta muốn học cưỡi ngựa, hắn lập tức tặng cho ta một con bạch mã tuyệt đẹp, kiên nhẫn ở bên cạnh hướng dẫn ta luyện tập.
Mỗi khi hạ triều, hắn đi vòng từ Bắc thành xuống Nam thành chỉ để mua món bánh phu dung mà ta thích nhất rồi lại vòng về, ngày này qua ngày khác, chưa bao giờ nghe hắn than mệt một câu.
Chỉ là khi đó ta chưa từng nghĩ đến điều này, ta cứ ngỡ hắn làm tất cả những chuyện này chỉ vì Vương Nhược Thanh, ta nghĩ hắn sợ sau này ta sẽ đối xử không tốt với nàng ấy.
Nhưng ai ngờ, hóa ra hắn lại thích ta.
Vào khoảnh khắc này đây, sau khi đã hoàn toàn hiểu rõ, lần đầu tiên ta trực tiếp đối diện với hắn.
Lúc sắp lướt qua nhau, Ngụy Tầm bất ngờ kéo tay áo ta lại, ta nghiêng đầu nhìn sang, hắn hơi cúi đầu xuống, ánh mắt của hắn vừa sâu xa vừa mang theo chút ý tứ lấy lòng: "Vài ngày nữa là đến lễ Hoa Triêu, ngày mai ta sẽ xin Hoàng thượng cho nghỉ phép, đưa nàng đến Dương Châu chơi một chuyến có được không?"
Ta hiếm khi đi chơi lễ Hoa Triêu, lần duy nhất đi cũng là đi cùng Hứa Trường Tấn.
Năm đó, chúng ta vừa mới đính hôn, còn chưa quen thuộc nhau lắm.
Ngọn đèn rực rỡ treo trên cao, hắn ta đứng đối diện ta, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại lộ vẻ do dự, nửa ngày không nói được câu nào, cuối cùng hắn ta mới khẽ gọi một tiếng rất dè dặt: "Lâm cô nương."
Nghĩ đến đây, ngân phiếu giấu trong tay áo ta bỗng như nóng lên.
Tôi khẽ mím môi: "Ngày mai đi luôn sao?"
Hắn mỉm cười: "Ừm."
Hắn nhìn thẳng vào ta, ánh mắt dịu dàng chân thành: "Về sau chúng ta sẽ luôn như thế này có được không?"
Ta trầm ngâm một lát rồi nói: "Vậy ngày mai chàng cứ nghỉ phép về muộn một chút đi, ta cần chuẩn bị vài thứ, không muốn để chàng nhìn thấy."
Lần đầu tiên ta nói với hắn những lời như vậy.