Người nói là một phụ nữ mặc váy lụa tím đứng đầu nhóm.
Nghe đồn Tần Quốc Công tham tài háo sắc, trong phủ có vô số di nương, bây giờ nhìn thấy, thật đúng là hùng vĩ.
Ta quay đầu nhìn về phía Tần Nghiễn ở bên cạnh, không ngờ hắn cũng nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, vội vàng chỉ tay về phía phụ thân mình.
“Nương tử đừng hiểu lầm, trong số bọn họ không có ai là của ta, đều là của phụ thân cả!”
Sắc mặt cha chồng lập tức tối sầm lại.
“Tên tiểu tử này, ngay trước mặt con dâu mà nói gì vậy?”
Nhìn thấy phụ thân đứng dậy muốn dạy dỗ mình, Tần Nghiễn vội vàng núp sau lưng ta, nhỏ giọng thì thầm.
“Đúng là thế đấy, cưới vào cửa nhiều như vậy, cũng không sợ mỏi lưng.”
“Nương tử yên tâm, tiểu gia ta giữ mình trong sạch, thân thể vô cùng tốt!”
Đúng là một con công không biết xấu hổ!
Ta không nhịn được thầm mắng trong lòng.
Sau đó, lén liếc mắt đánh giá cha chồng, quầng mắt của ông ấy có chút thâm đen, được lắm, chắc là nhân sâm và nhung hươu đầy đủ rồi.
“Ôi, đây chính là tân nương tử của Thế tử chúng ta à, tướng mạo cũng không thua kém gì Công chúa Hiển Ninh đâu!”
“Đến đây, đây là trâm phỉ thuý, tặng cho con!”
Nói xong, nữ tử mặc xiêm y màu tím mở hộp trong tay đưa cho ta.
Nhìn thấy vậy, sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi, chỉ vào cây trâm trong hộp kinh hãi kêu lên.
“Từ di nương, ngươi lại lấy trộm đồ trong kho riêng của ta!”
Từ di nương vung tay áo, khẽ hừ một tiếng.
“Phu nhân, người nói như vậy là không đúng rồi, lão gia đã giao việc quản gia cho ta, sao có thể gọi là trộm được?”
“Hơn nữa, thiếp thân chỉ lấy một cây trâm cài tóc, làm sao so được với phu nhân phá gia?”
Ta nhíu mày, Quốc công và Thế tử đều ở đây, vậy mà những di nương trong phủ Tần Quốc Công vẫn dám không tôn trọng phu nhân như vậy, xem ra lời đồn quả không sai!
Ta lặng lẽ liếc mắt ra hiệu với Tần Nghiễn, hắn nhíu mày, sau đó quay đầu nhìn về phía Tần Quốc Công.
“Lão đầu, nhanh lên!”
Cha chồng trừng mắt nhìn Tần Nghiễn, sau đó mỉm cười hiền hậu về phía ta.
“Nương tử của Từ An đã vào cửa rồi, Từ thị, đưa thẻ bài cho nàng ấy, sau này Thế tử phu nhân sẽ quản lý mọi chuyện trong phủ Tần Quốc Công chúng ta!”
Ta vội vàng khoát tay từ chối.
“Con dâu mới vào nhà, lạ nước lạ cái, vẫn là làm phiền mẫu thân chịu vất vả thêm chút nữa, giúp đỡ con dâu!”
Mẹ chồng ở bên cạnh vặn khăn tay, muốn nói gì đó lại thôi, Từ di nương thì giống như nghe được một câu chuyện cười, bà ta bật cười ra tiếng.
Tần Nghiễn ghé vào tai ta thì thầm.
“Cầm lấy đi, mẫu thân bà ấy không giỏi quản lý việc nhà đâu!”
Ta vẫn có chút không hiểu, nhưng cha chồng đã trực tiếp đặt thẻ bài bằng ngọc vào trong tay ta.
“Nương tử của Từ An, ta biết con có tài trong việc kinh doanh, từ nay tất cả sản nghiệp dưới danh nghĩa Tần gia đều do con quyết định, không cần phải thông báo cho chúng ta!”
“Nếu trong Tần gia có người gây khó dễ cho con thì cứ việc thi hành gia pháp! Nếu bên ngoài có người cản trở con, cứ nói với Tần Nghiễn, để tên tiểu tử thối đó giúp con đánh bọn chúng!”
5.
Ban đêm, ta vuốt ve tấm thẻ bài bằng ngọc trong tay, sau đó đưa ngón tay chọc chọc vào Tần Nghiễn đang gặm gà quay bên cạnh.
“Để cho ta quản gia, mẫu thân thật sự không có ý kiến gì sao?”
Tần Nghiễn cười lớn.
“Nương tử yên tâm đi, nàng làm quản gia, người vui nhất trong Tần gia chắc chắn là mẫu thân rồi!”
“Mẫu thân ta tính tình dịu dàng, lại hay thương người lung tung, ra ngoài cứ gặp mười tên ăn mày thì mười tên ăn mày đều có thể lấy của bà ấy một lá vàng, hơn nữa, cửa hàng của Tần giả cứ để bà ấy quản, tháng nào cũng sẽ lỗ!”
“Đừng nhìn phụ thân ta cưới nhiều thê thiếp như vậy, trong đó không ít cũng phải nhờ cái lòng tốt quá mức của mẫu thân ta, nữ tử đáng thương trong thiên hạ nhiều lắm, đâu phải cứ động lòng một chút là đưa về trong nhà được!”
“Từ di nương mặc dù tính khí hơi mạnh mẽ, nhưng nếu trước đây không phải bà ấy quản lý, Tần gia đã sớm thu không đủ chi, người vào chật nhà rồi!”
“Nhưng Tần gia vẫn phải có một đương gia chủ mẫu chính thức!”
Nghe đến đây, ta không nhịn được mà hỏi một câu mà đã muốn hỏi từ lâu.
“Vậy nếu như người gả vào đây là Công chúa Hiển Ninh thì sao?”
Tần Nghiễn khựng lại một chút, sau đó cười tự giễu một tiếng.
“Nàng ấy không muốn gả cho ta, ta cũng không muốn cưới nàng ấy, hôn sự của chúng ta vốn là hoàng mệnh khó cãi.”
“Nếu cuối cùng nàng ấy vẫn vào cửa, ta sẽ cùng nàng ấy thỏa thuận ba điều, nước sông không phạm nước giếng!”
“Nàng ấy làm Trưởng Công chúa ngang ngược càn rỡ của nàng ấy, ta vẫn sống cuộc sống tự do vui vẻ của ta, ai mà biết, nàng ấy lại cùng tên ngụy quân tử Tiêu Nhược Hà kia làm ra chuyện hèn hạ thế này!”
Nói đến đây, hắn nhìn về phía ta, trong mắt lần đầu tiên hiện vẻ nghiêm túc.
“Nhưng ta là nam nhân, người chịu thiệt thòi lớn nhất trong chuyện này vẫn là nàng.”
“Tiểu thư Hà gia, mặc dù ta là kẻ bất lương, nhưng nếu nàng không muốn, Tần Nghiễn ta cũng sẽ không ép buộc. Chờ khi mọi chuyện lắng xuống, ta sẽ cho nàng một tờ thư hòa ly, để nàng được tự do!”
“Nếu nàng đồng ý, thì nàng chính là thê tử duy nhất của Tần Nghiễn ta trong suốt cuộc đời này!”
“Dù nàng có suy nghĩ thế nào, sau này, Tần gia chúng ta vẫn sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho nàng và Hà gia! Ta có thể đảm bảo, cho dù có đứng trước Công chúa Hiển Ninh điêu ngoa kia, ta cũng sẽ khiến nàng được ngẩng cao đầu!”
Lúc này thiếu niên trước mặt cau mày lại, trên mặt hiếm khi không còn vẻ cà lơ phất phơ như thường ngày, ánh mắt kiên định còn mang theo chút mong đợi.
Dáng vẻ nghiêm túc này, nhất thời lại khiến cho ta thất thần.
Người đời đều nói phụ tử Tần gia chỉ biết ăn chơi phóng túng, bôi nhọ danh tiếng của Tần Quốc Công, nhưng hôm nay ta lại biết được, không ai tỉnh táo hơn bọn họ.
Tần gia tuyệt đối không thể liều lĩnh trở thành cái gai mà bệ hạ luôn muốn nhổ đi bằng mọi giá được!
Ta thu thẻ bài bằng ngọc lại, đứng dậy, trịnh trọng hành lễ với Tần Nghiễn.
“Thế tử đã nói thẳng như vậy, Nguyên Nguyên cũng sẽ thành thật với ngài. Lần gả nhầm này, Nguyên Nguyên chẳng qua chỉ mất đi một nam nhân mà mình đã nhìn nhầm, nhưng lại càng có được nhiều hơn!”
“Mặc dù Hà gia là Hoàng thương, nhưng dù giàu có đến mấy cũng chỉ là một thương nhân, những việc Công chúa Hiển Ninh đã làm, trong lòng Hoàng thượng chắc chắn biết rõ. Hôm nay trước mặt Hoàng thượng, Thế tử làm ầm ĩ, chính là để Hoàng thượng không thể bao che cho Công chúa Hiển Ninh.”
“Đối với Nguyên Nguyên mà nói, danh hiệu Thư Nghi Huyện chủ, sự áy náy của Hoàng gia và sự bảo vệ của Tần gia, có giá trị hơn nhiều so với tên vong ân phụ nghĩa Trần Thế Mỹ* kia.”
*Trần Thế Mỹ: nhân vật truyền kỳ trong văn học, sau khi đỗ Trạng nguyên bỏ vợ con để làm Phò mã, đại diện cho những người đàn ông bội bạc.
“Huống chi...”
Nói đến đây, ta đánh giá hắn từ đầu đến chân, giọng nói cũng càng lúc càng nhỏ.
“Huống chi, tướng mạo Thế tử còn tuấn tú hơn tên Tiêu Nhược Hà kia nhiều...”
Ta vừa dứt lời, miếng gà quay trong tay Tần Nghiễn rơi xuống đĩa, trên gương mặt dần xuất hiện sắc hồng, khóe miệng không kiềm chế được mà cong lên.
“Đương nhiên, Tiêu Nhược Hà kia làm sao có thể so được với ta? Tiểu gia ta phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, vẫn là nương tử có mắt nhìn! Ha ha...”
Còn có da mặt dày nữa chứ...
Ta lặng lẽ bổ sung trong lòng.
“Về việc hoà ly, ta cũng không phải người cứng nhắc bảo thủ, ta cũng khá hài lòng với Thế tử, sau này chúng ta có thể từ từ phát triển tình cảm trước. Nếu cả hai đều có ý, vậy thì làm một đôi phu thê thật sự, cùng nâng đỡ lẫn nhau!”
“Nhưng nếu trong thời gian này, Thế tử gặp được ý trung nhân thực sự của mình thì...”
“Không có nếu như!”
Tần Nghiễn vội vàng đứng dậy ngắt lời ta.
“Tất cả mọi chuyện đều do nương tử quyết định!”
“Còn nữa, sau này gọi ta là Từ An đi.”
Nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn dần đỏ lên, ta không khỏi cảm thán, quả thật, lời đồn đại chẳng bao giờ đáng tin!
6.
Ba ngày sau về nhà lại mặt, Tần Nghiễn đã đợi sẵn ngoài cổng.
Vừa bước vào cửa chính nhà Hà gia, không để ý đến sự hiện diện của Tần Nghiễn, phụ thân ta liền lao tới, ôm lấy ta suýt chút nữa khóc thành tiếng.
“Cái tên Tiêu Nhược Hà đáng giết ngàn đao kia, lão tử đã sớm nhìn ra hắn không phải người tốt rồi!”
“Nói gì mà đỗ đạt công danh rồi sẽ đường đường chính chính cưới con, ta thấy hắn chính là không muốn làm rể Hà gia nhưng vẫn muốn dùng bạc của Hà gia đấy.”
“Con gái số khổ của ta ơi, sau này phải làm sao đây!”
Ta khẽ kéo góc áo phụ thân để nhắc nhở ông rằng sau lưng vẫn còn có người, không ngờ ông vẫn đắm chìm trong vở kịch của mình, không cách nào thoát ra được.
“Nhạc phụ đại nhân xin đừng lo lắng, sau này còn có tiểu tế đây mà!”
Tần Nghiễn tiến lên phía trước, mạnh mẽ kéo phụ thân ta, sau đó vẻ mặt tươi cười hành lễ với ông.
“Chính vì ngươi nên lão tử mới càng không yên tâm!”
Phụ thân ta lập tức thu lại biểu cảm, phẩy tay áo, hừ lạnh với Tần Nghiễn.
“Hừ, trong khắp kinh thành này, phủ Tần Quốc Công của ngươi chính là bại hoại nhất, thượng bất chính hạ tắc loạn. Ta chỉ có mỗi một đứa con gái bảo bối, vậy mà lại rơi vào ổ sói nhà các ngươi, gả cho một tên công tử ăn chơi như ngươi, ta yên tâm cái gì mà yên tâm!”
“Phụ thân!”
Ta vội vàng ngắt lời ông ấy.
Tần gia dù có ra sao thì cũng là thế gia quý tộc, Tần Nghiễn dù có tồi tệ thế nào thì cũng là Thế tử Tần Quốc Công được Hoàng thượng sủng ái, không phải những người mà một thương gia như Hà gia chúng ta có thể tùy tiện bàn luận!
Không ngờ Tần Nghiễn dường như lại không thèm để ý, hắn ũ rũ dùng quạt xếp vỗ nhẹ vào đầu mình.
“Hóa ra trong mắt người ngoài, tiểu gia ta lại mang cái hình tượng như vậy. Đúng là lời đồn chỉ dựa vào miệng mà thêu dệt!”
Sau đó hắn dang hai tay ra xoay một vòng ngay tại chỗ.
“Nhạc phụ đại nhân, tất cả đều là lời đồn nhảm, ngài nhìn kỹ lại xem, bộ dạng tiểu tế thế này có giống như lời đồn ngài nghe thấy không?”
“Dù phủ Tần Quốc Công có chút đặc biệt, nhưng có thể sửa đổi được mà. Dù có thiếu sót nhưng bù lại biết nghe lời, mấy ngày trước, phụ thân của con đã giao lệnh bài quản gia cho Nguyên Nguyên. Từ nay về sau, Tần gia chúng ta sẽ do Nguyên Nguyên làm chủ!”