Chương 2

‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Mới hẹn hò lần hai, chắc là hết thật rồi nhỉ.

Từ khi đi học đến giờ, tôi chưa từng yêu ai.

Đối với Mạnh Yến Ngôn, tôi càng chẳng tự tin lắm.

Thậm chí còn không biết anh thích gì.

Ngược lại, anh thì vô cùng rõ ràng.

Nước cam, hoa cát tường.

Đều là thứ tôi yêu thích.

Lòng bỗng dâng lên chút mất mát.

Nửa sau bộ phim, tôi cũng không tập trung được nữa.

Khi tan rạp, tôi thẫn thờ bước đi.

Suýt nữa thì hụt chân trên cầu thang.

May mà có Mạnh Yến Ngôn vững vàng đỡ lấy.

“Cẩn thận.”

Nhớ lại ánh mắt nghiêm trọng của anh lúc nãy, tôi đứng vững rồi lập tức rút tay về, giữ khoảng cách.

“Cảm ơn anh Mạnh.”

Tay anh vẫn còn khựng lại giữa không trung.

Còn tôi, đã nhanh chóng rời đi.

5.

Cả hai im lặng suốt chặng đường về.

Tôi cúi đầu chơi game trên điện thoại.

Mạnh Yến Ngôn lái xe rất chậm, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi.

Tôi đoán, chắc là anh đang nghĩ cách từ chối rồi.

Cuối cùng cũng đến nhà tôi.

Anh dừng xe, ngập ngừng nói:

“Kiều Nam, chuyện của chúng ta…”

Mũi tôi cay xè.

Tay tháo dây an toàn định bước xuống.

“Thôi, anh không cần nói nữa, em hiểu rồi.”

Đều là người lớn cả, nói trắng ra thì khó xử lắm.

Chỉ cần ám chỉ thôi là đủ.

Tôi vừa định xuống xe, Mạnh Yến Ngôn bỗng dưng khóa cửa lại.

Anh khó hiểu nhìn tôi:

“Anh còn chưa nói, sao em đã biết rồi?”

“Còn nói gì nữa? Không phải là không hợp sao? Chúng ta vốn không cùng một thế giới, tất nhiên là không hợp rồi—”

“Ai nói chúng ta không hợp?”

Anh đột ngột nắm chặt cổ tay tôi, gấp gáp:

“Kiều Nam, em hiểu lầm anh rồi.”

“Anh muốn hỏi em, có đồng ý chấp nhận làm bạn gái anh không?”

“Anh rất thích em, nếu được, anh còn muốn nhanh chóng kết hôn với em đấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, đầy ngỡ ngàng.

Khóe mắt còn chưa kịp lau khô.

“Nhanh vậy sao?”

Nhìn thấy tôi khóc, anh nhẹ nhàng nhíu mày.

Đưa tay lau nước mắt cho tôi.

“Anh thật kém cỏi, mới lần hẹn thứ hai lại khiến em khóc nữa rồi.”

Giờ đây, chuyện khóc hay không cũng chẳng còn quan trọng.

Vừa rồi anh nói gì cơ, kết hôn?

“Chúng ta… mới hẹn nhau lần thứ hai thôi mà…”

Ngón tay Mạnh Yến Ngôn dừng lại bên má tôi, nhẹ nhàng lướt qua.

“Đúng thế nhỉ, vậy thì chờ đến lần hẹn thứ ba, anh lại cầu hôn, được không?”

Mặt tôi nóng bừng.

Không biết là bị nhiệt độ từ ngón tay anh làm nóng, hay vì câu nói vừa rồi của anh.

Ánh mắt của Mạnh Yến Ngôn quá đỗi nóng bỏng.

Khiến tôi không dám nhìn thẳng vào.

Tôi cúi đầu, giọng như tiếng muỗi kêu.

“Lần sau hẵng nói tiếp, em về nhà trước đây!”

Cửa xe vừa mở, tôi đã vội chạy xuống mà không quay đầu nhìn lại.

6.

“Gì cơ?”

“Anh ấy nói muốn kết hôn với cậu?!”

Tôi trốn trong chăn, hạ giọng:

“Suỵt! Cậu nói nhỏ thôi! Mình chỉ nói với mỗi cậu thôi đấy, mau nghĩ cách giúp mình đi!”

Đường Thu Trì ở đầu dây bên kia cười khẽ một tiếng:

“Mau nói thật đi, anh ấy đã hôn cậu chưa? Hai người tiến triển đến đâu rồi?”

“Đâu có!”

“Bọn mình đến giờ còn chưa chính thức nắm tay lần nào.”

Mạnh Yến Ngôn là kiểu người vẻ ngoài trông lạnh lùng, khó gần.

Nhưng thực ra tâm tư lại rất tinh tế.

Là người quy củ, đoan chính.

Trong rạp chiếu phim, có rất nhiều cặp đôi hôn nhau say đắm.

Nhưng Mạnh Yến Ngôn ngay cả tay tôi cũng chẳng dám nắm.

Chính vì vậy, khi anh ấy bất ngờ đề cập đến chuyện kết hôn, tôi mới khó tin đến thế.

“Thế cậu, có thích anh ấy không?”

Thu Trì bất ngờ hỏi, khiến tôi sững lại.

Hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của Mạnh Yến Ngôn cùng mùi hương dễ chịu trên người anh ấy thoáng hiện trong đầu.

Chỉ cần lại gần một chút thôi, trái tim đã đập loạn nhịp.

Tôi nghĩ, chắc là thích.

Thu Trì cắt ngang suy nghĩ của tôi, lại hỏi tiếp:

“Mà này, cậu thử nghĩ xem, có khi nào anh ấy muốn ăn ké gia sản nhà cậu không?”

Tôi giật mình.

Cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh.

“Sao có thể chứ? Nhà mình cùng lắm cũng chỉ là một gia đình tương đối khá giả thôi! Anh ấy đi một đôi giày cũng có giá hai chục triệu, ăn ké gì ở nhà mình được?”

“Hay là anh ấy có bệnh?”

Góc độ này thì tôi chưa từng nghĩ tới.

Tôi cố gắng hồi tưởng về thân hình của Mạnh Yến Ngôn.

Dù mặc quần áo vẫn thấy rõ, cơ thể anh ấy rất săn chắc.

Eo thon, mông cong.

Vai rộng, chân dài.

Không thể nào có chuyện đó được.

Thu Trì cũng không nghĩ ra cách giải thích.

“Mình nghĩ cậu đừng đoán mò nữa.”

“Nếu cậu thích anh ấy, thì cứ thẳng thắn tiến tới thôi.”

“Có bệnh thì mình tránh trước, còn không có thì coi như kiểm tra trước hôn nhân!”

Tôi đỏ mặt cúp máy của Đường Thu Trì.

Chui vào chăn ngủ một giấc, nhưng nửa đêm lại bị đói mà tỉnh dậy.

Mẹ tôi đi du lịch, không có ở nhà.

Tôi vào bếp tìm được hai quả trứng, định nấu một bát mì.

Đang đứng tựa vào cửa sổ ngáp dài, chợt thấy chiếc xe dưới lầu trông rất quen mắt.

Người đứng tựa bên xe đang hút thuốc kia...

Không phải là Mạnh Yến Ngôn sao?

Tôi hơi do dự, không biết có nên nhắn tin hỏi anh ấy tại sao vẫn chưa về nhà hay không.

Điện thoại bất chợt đổ chuông.

Giọng của Mạnh Yến Ngôn truyền đến từ đầu dây bên kia.

Hơi khàn khàn.

“Sao em lại thức rồi?”

“Sao anh biết?”

Rõ ràng tôi đã lập tức trốn sau rèm cửa rồi mà.

Anh ấy cười nhẹ trong điện thoại.

“Nhìn thấy đèn phòng em sáng.”

Tôi bước ra khỏi rèm, thấy anh ấy ngẩng đầu lên, vẫy tay về phía tôi.

“Mạnh Yến Ngôn, muộn thế này rồi, sao anh còn chưa về nhà?”

Anh ấy im lặng vài giây, rồi khẽ nói:

“Anh về rồi, nhưng không yên tâm nên quay lại xem.”

Tôi nhỏ giọng làu bàu: “Có gì mà không yên tâm chứ…”

Mạnh Yến Ngôn lại nghiêm túc nói:

“Anh sợ em tỉnh dậy, cảm thấy anh không nghiêm túc, sẽ hối hận khi ở bên anh.”

7.

Ngoài trời rất lạnh.

Mạnh Yến Ngôn không mặc một chiếc áo khoác dày nào.

Cũng không biết đã đứng dưới lầu bao lâu.

Tôi mời anh ấy lên nhà ngồi.

Anh từ chối, bảo đã muộn rồi, để hôm khác.

Chúng tôi nói chuyện qua điện thoại một lúc.

Tôi vẫn không yên tâm.

Mở tủ quần áo lấy áo khoác của bố tôi, chạy xuống dưới lầu.

Thấy tôi xuống, Mạnh Yến Ngôn từ xa bước đến.

Tôi nhét chiếc áo khoác vào tay anh ấy.

Đỏ mặt nói:

“Mau mặc vào, đừng để bị cảm.”

“Đây là của bố em, năm nay ông ấy chưa về nhà, áo này mẹ em mới giặt mấy hôm trước—”

Tôi còn chưa nói hết câu, đột nhiên bị anh ấy ôm chặt vào lòng.

“Nam Nam.”

Giọng Mạnh Yến Ngôn, nghe còn càng khàn khàn hơn.

Chắc là ở ngoài trời quá lâu, bị lạnh rồi.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi ôm nhau.

Nói không động lòng chính là nói dối.

Nhưng tôi không muốn anh ấy bị cảm.

“Anh mau vào xe cho ấm đi.”

Tôi đẩy anh ấy ra, ngước lên lại thấy mắt Mạnh Yến Ngôn đỏ hoe.

“Anh, anh khóc gì vậy?”

Mạnh Yến Ngôn cúi đầu cười nhẹ:

“Thấy em chạy về phía anh, thật giống như đang mơ, không chân thật chút nào.”

Tôi bị lời anh ấy nói làm cho ngượng ngùng.

Chủ động nắm lấy tay anh.

“Không thật chỗ nào cơ, em ở ngay đây mà.”

Anh ấy cười, mở cốp xe.

Ánh đèn vàng chiếu xuống, một bó hồng đỏ rực nở rộ trước mắt tôi.

Tôi sững sờ.

Hốc mắt dần nóng lên, định hỏi anh ấy, muộn thế này, anh ấy mua được hoa ở đâu chứ?

Quay lại đã thấy anh quỳ một chân xuống.

Lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn.

Đôi mắt cũng đỏ hoe, nhìn tôi chăm chú.

“Kiều Nam, anh muốn cầu hôn em.”

“Có lẽ em cảm thấy anh quá vội vàng, quá nông nổi.”

“Nhưng trong lòng anh, đã âm thầm tưởng tượng ra khoảnh khắc này hàng ngàn lần rồi.”

“Em đồng ý lấy anh không?”

Tôi đưa tay bịt miệng, cố gắng không bật khóc.

Nghẹn ngào hỏi anh ấy:

“Anh đã chuẩn bị từ bao giờ?”

Là từ lần đầu gặp mặt sao?

Mạnh Yến Ngôn cười nói:

“Điều đó không quan trọng, quan trọng là em đang ở trước mặt anh, và trong mắt em, cũng có anh.”

Chắc là vì trời lạnh quá.

Khi anh ấy đeo nhẫn cho tôi, tay run rẩy không ngừng.

Tôi kéo anh ấy lên xe.

“Anh sắp bị lạnh cóng rồi đấy!”

Trên xe, máy sưởi mở rất cao.

Tôi thậm chí cảm thấy hơi khó thở.

Vừa lên xe, anh liền hôn tôi.

Đầu tiên là chạm nhẹ vào môi.

Giọng khàn khàn, như đang khẽ thì thầm bên tai.

“Anh muốn hôn em. Được không?”

Lúc đó, tôi quả thật cảm thấy hơi khó chịu với sự giữ chừng mực của anh.

Không khí đã đến mức này rồi, sao không trực tiếp hôn luôn?

Tôi gật nhẹ đầu.

Giây tiếp theo, anh giữ lấy cằm tôi, hôn thật sâu.

Nụ hôn của Mạnh Yến Ngôn, hoàn toàn khác với con người anh ấy.

Một người trông có vẻ lạnh lùng.

Sao lại có thể… mãnh liệt đến vậy?

Tôi có đẩy anh ra mấy lần.

Cuối cùng, anh hơi lui lại, trán tựa lên vai tôi, hơi thở dồn dập.

Tôi đưa tay sờ đôi môi tê rần.

Nhỏ giọng trách móc:

“Mạnh Yến Ngôn, anh như thế, đáng sợ lắm…”

Giống như muốn nuốt trọn người ta.

Cơ thể anh cứng lại, tay chống lên ghế, cúi đầu nhìn tôi.

Một lúc lâu sau, anh khẽ thở dài.

“Vậy kết hôn rồi phải làm sao đây?”

Tôi còn chưa kịp trả lời.

Anh lại tự hỏi tự đáp.

“Anh sẽ kiểm soát tốt. Tám centimet…

“Anh sẽ có chừng mực.”

8.

Mạnh Yến Ngôn chọn một ngày thời tiết rất đẹp,

Mang theo đủ loại túi lớn túi nhỏ đến nhà tôi thăm hỏi.

Bố tôi cũng từ nơi khác vội vã trở về.

Vừa nhìn thấy Mạnh Yến Ngôn, mẹ tôi đã rất hài lòng.

Mọi người khách sáo vài câu.

Mạnh Yến Ngôn nhanh chóng vào thẳng vấn đề.

“Chú dì, cháu rất thích Kiều Nam. Nếu hai người đồng ý gả Nam Nam cho cháu, tất cả tài sản dưới tên cháu đều sẽ là của cô ấy.”

“Nếu hai người chỉ có mỗi Kiều Nam là con gái, không nỡ xa cô ấy, cháu cũng có thể ở rể.”

Nói đến đây, anh khẽ mỉm cười.

Ánh mắt từ gương mặt sững sờ của bố mẹ tôi, chuyển xuống sàn nhà.

Anh thấp giọng nói:

“Cháu không có bố mẹ, nếu Nam Nam và cháu kết hôn, tất cả những gì của cháu chắc chắn đều thuộc về cô ấy.”

Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Mạnh Yến Ngôn không có bố mẹ sao?

Ngẫm kỹ lại, dường như suốt thời cấp ba, dù là lên nhận thưởng hay họp phụ huynh, thật sự chưa từng thấy bố mẹ anh xuất hiện.

Tôi nhìn đôi bàn tay đặt trên đầu gối của anh, đang siết chặt thành nắm đấm.

Trong lòng tôi đầy tự trách và đau lòng.

Thật đáng trách, ba năm học cùng lớp, tôi lại chưa bao giờ quan tâm đến bạn học của mình.

Mẹ tôi dường như đã biết trước hoàn cảnh gia đình của anh ấy.

Bà đột ngột vỗ vai Mạnh Yến Ngôn.

“Nhìn con xem, chỉ cần hai đứa thương yêu nhau, sống hòa thuận là được, bậc phụ huynh là bố mẹ cũng không có ý kiến gì.”

“Nam Nam tính tình mềm mỏng, chỉ cần con đối xử tốt với nó, thì chúng ta đều là người một nhà.”

Nói xong, bà huých nhẹ bố tôi.

“À, đúng vậy, người một nhà.”

“Mẹ con đã đồng ý rồi, bố cũng không có ý kiến.”