‹ Trước Sau ›
Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

Ta nói đùa như thật khiến Cố đại thẩm cười nghiêng ngả, rồi sau đó bà ấy lại dúi cho ta một nắm lạc.

Chẳng mấy chốc, bụng ta đã căng tròn.

Khi A Ngưu về thì ta đang ôm bụng định chào Cố đại thẩm ra về.

Cố đại thẩm cười tít mắt, gọi A Ngưu đưa ta đi.

Trên đường, ta tò mò chạy quanh A Ngưu.

Đây là lần đầu tiên ta thấy huynh ấy mặc quan phục.

Lại còn mang đao nữa chứ.

“A Ngưu! Cho ta xem một chút!”

Ta phấn khích chỉ vào thanh đao đeo bên hông huynh ấy.

Lúc đầu A Ngưu không đồng ý, nhưng ta cứ bám lấy năn nỉ mãi, cuối cùng huynh ấy đành kéo ra một chút cho ta nhìn.

Thấy ta tiến sát lại gần, huynh ấy còn lùi lại một bước rồi nhắc nhở: “Xem thôi, đừng chạm vào, đao này đã được mài bén rồi nên dễ bị thương lắm.”

Lưỡi đao bạc sáng loáng, sắc bén mang theo khí chất uy nghiêm.

Xem xong, ta mãn nguyện trở về nhà.

Vừa mở cửa đã nhìn thấy Bùi Thiệu.

Lúc này đã vào giữa thu, nhưng hắn chỉ khoác một lớp áo mỏng, mái tóc đen rối bời, ngồi thu mình trên bậc thềm, trông như đang ngủ.

“Bùi Thiệu?”

Hắn không hề động đậy.

Ta bước lại gần, cúi xuống nhìn.

Đôi mắt hắn đang nhắm nghiền, chân mày hơi nhíu lại, trông có chút đáng thương.

“Bùi Thiệu, tỉnh dậy nào, sao lại ngủ ở đây?” Ta lay nhẹ vai hắn.

Không ngờ, người trước mặt bỗng ngã xuống đất.

Thế là ta cuống cuồng cả lên.

Bùi Thiệu ngồi ngoài gió quá lâu nên bị cảm và phát sốt.

Ta định chạy ra ngoài gọi đại phu, nhưng cổ tay lại bị hắn nắm chặt không buông.

“Bùi Thiệu!” Ta cố gỡ từng ngón tay của hắn ra, lo lắng hỏi: “Buông ra đi, ta phải đi tìm đại phu.”

“Không.”

“Bùi Thiệu!”

“Không... buông.”

Kéo qua kéo lại một hồi, cuối cùng ta cũng đành bất lực ngồi bệt xuống mép giường, nhìn người đang ôm chặt nửa cánh tay của mình, bất lực muốn khóc.

Rõ ràng hắn đã sốt đến mơ hồ, nhưng sao sức vẫn khỏe như thế chứ?

“Rốt cuộc đệ muốn thế nào mới chịu buông tay?”

Bùi Thiệu gắng gượng ngẩng đầu lên, đôi mắt hé mở, giọng nói yếu ớt: “Không cần đại phu, A Nhan tỷ tỷ hôn ta một cái, bệnh ta sẽ tự khỏi.”

Hả?

Hả?

Khi Bùi Thiệu mới đến đây, lúc đi chơi cùng A Ngưu bị ngã trầy tay, hắn đi về nhà thì ôm chầm lấy ta, tủi thân khóc rất thảm, cứ giơ tay lên kêu đau.

Ta bèn học theo cách mẫu thân từng dỗ ta, hôn lên má hắn một cái rồi an ủi: “Được rồi, được rồi, hôn một cái là hết đau mà.”

Bây giờ thái độ của Bùi Thiệu lại như thế, đột nhiên hắn gọi ta là “A Nhan tỷ tỷ”...

Chẳng lẽ hắn sốt đến ngu ngơ rồi sao?

Ta sờ trán hắn, lo lắng hỏi: “Bùi Thiệu, đệ biết năm nay đệ bao nhiêu tuổi rồi không?”

Đáp lại ta là đôi môi nóng rực bất ngờ phủ xuống.

Chạm vào rồi rời đi.

Nhanh đến mức như chưa từng xảy ra.

Nhưng ngay sau đó, cơn đau nhói ở môi dưới lập tức ập đến.

Ta run run lấy khăn tay ra ấn vào.

Vị trí vừa bị răng của hắn va phải đã rỉ máu…

Mà người gây ra tất cả chuyện này đã ngã trở lại giường, nhắm mắt thiếp đi.

14.

Sau khi Bùi Thiệu tỉnh lại, có vẻ như hắn không nhớ những chuyện đã xảy ra.

Điều này khiến ta thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không, ta thật sự không biết phải đối mặt với hắn thế nào.

Nụ hôn đêm qua quá kỳ lạ.

Dù nó xảy ra khi hắn không tỉnh táo, nhưng vẫn quá mức vượt giới hạn.

“Chỗ này bị sao thế?”

Hắn chạm nhẹ vào vết máu khô trên môi ta.

“Hôm qua lúc ăn cơm, không cẩn thận... cắn phải…”

“Thật sao?”

Hắn rũ mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm đến, nhưng trước khi chạm vào thì dừng lại.

Khoảng cách rất gần, thậm chí ta có thể cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay của hắn.

Ta giật mình, vừa định lùi lại.

Bỗng nhiên Bùi Thiệu bật cười trầm thấp.

“Tỷ đó, ăn uống lúc nào cũng vội vã như thế.”

Lúc hắn ngẩng đầu lên, lại trở về dáng vẻ dịu dàng quen thuộc mà ta vẫn biết.

Bùi Thiệu nhìn ta, ánh mắt trong trẻo giống như ngày xưa.

Hắn không nhớ gì, như vậy là tốt nhất.

Thời gian trôi qua, Bùi Thiệu đã không còn là đệ đệ ngày nào thích kéo tay áo của ta, vừa khóc vừa mách tội A Ngưu đẩy hắn xuống nước.

Hắn đã trưởng thành rồi.

Xuất sắc, tài giỏi, khiêm nhường, là một người mang dáng vẻ của vị tiên hạ phàm.

Từ trước khi hắn thi đỗ tú tài thì đã có rất nhiều nhà đến mai mối.

Hắn đỗ đạt xong thì những lời mai mối đó ngày càng nhiều hơn.

Nhưng tất cả đều bị thái độ lạnh nhạt của Bùi Thiệu dập tắt.

Bùi Thiệu vốn không phải là người tầm thường, hắn là con cá chép sẽ sớm vượt vũ môn.

Trấn Lộc này quá nhỏ, nhỏ đến mức không chứa nổi hoài bão và tương lai của hắn.

Sau này khi hắn đến kinh thành, tự nhiên sẽ có những mối nhân duyên tốt hơn đang chờ đón.

Chuyện đêm qua cứ để nó mãi chôn vùi trong lòng ta, một mình ta giữ kín là được.

15.

Sau khi cha ta trở về từ trấn Phục Linh, mọi thứ lại trở về quỹ đạo bình thường.

Thu đi đông đến.

Năm nay tuyết tới muộn hơn mọi khi, chỉ đến đêm giao thừa, khi ta và cha đang gói sủi cảo thì mới bắt đầu rơi xuống.

Cha ta cười vui vẻ nói tuyết rơi đúng vào dịp này là điềm lành, báo hiệu một năm mùa màng bội thu, năm tới chắc chắn được mùa.

Ta gật đầu đáp “vâng” một tiếng rồi cười tươi gói đồng tiền vào trong sủi cảo.

Hy vọng Bùi Thiệu sẽ ăn được chiếc sủi cảo này, như vậy thì năm sau mọi chuyện đến với hắn đều thuận lợi.

Tết đến, chúc tết nhà này nhà kia là truyền thống lâu đời.

Nhà ta chuẩn bị đầy đủ đường đỏ, hạt dưa, đậu phộng để tiếp đãi khách ghé chơi trong mấy ngày này.

A Ngưu đến từ sáng sớm, cha và Bùi Thiệu đã đi sang nhà Lý phu tử, ta khóa cổng lại, vui vẻ nhảy nhót đi theo A Ngưu đến nhà Cố đại thẩm, khi ra về thì túi của ta đã đầy ắp bánh kẹo.

Ta vỗ vào chiếc túi chiến lợi phẩm rồi quay lại nói với A Ngưu: “Đi, đến nhà tiếp theo nào.”

“Chờ một chút.”

A Ngưu vừa nói vừa xoa vỏ hạt đậu phộng trong tay rồi thổi nhẹ khiến lớp vỏ bay trong nắng.

“A Nhan.” Huynh ấy đưa một nắm đậu phộng trắng trẻo tròn trịa đến trước mặt ta.

Ta tiện tay lấy một hạt cho vào miệng nhai, ngay lập tức mắt ta sáng lên: “Ngon quá, còn ngon hơn đậu phộng rang ở Nhất Phẩm Các, nhà huynh mua ở đâu thế?”

“Ha ha, là nương của ta rang đó.”

Sáng sớm trong con hẻm nhỏ, ta và A Ngưu ngồi xổm bên đường, vừa tắm nắng ăn đậu phộng vừa tận hưởng không khí ấm áp.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mọi thứ thật yên bình.

Đang lúc ta đang cười nói vui vẻ với A Ngưu, còn nói lát nữa đến nhà Tiểu Hoa sẽ uống ít nhất hai bát đường đỏ và ăn bốn miếng bánh vừng thì Chu Thư Lạc bỗng xuất hiện.

“Sở cô nương.”

Y đứng trên cao nhìn ta và A Ngưu, ánh mắt dừng lại trên nắm đậu phộng mà ta đang bóc vỏ, lông mày của y hơi nhíu lại.

“Cô nương đang làm gì thế?”

“Ăn đậu phộng.”

Ta khó hiểu nhìn y.

Đến mức này mà còn không nhận ra sao? Học nhiều quá nên ngớ ngẩn à?

Vốn dĩ ta định lườm y một cái, nhưng hôm nay là Tết, gặp ai cũng phải tươi cười, lời nói ra phải tốt đẹp thì cả năm mới may mắn thuận lợi.

Cho nên khi A Ngưu lịch sự hỏi y: “Ngươi có muốn ăn cùng không?”, thì ta cũng nở nụ cười ấm áp phụ hoa theo: “Đã đến rồi thì cùng ăn chút đi.”

Chu Thư Lạc im lặng hồi lâu rồi vén vạt áo thong thả ngồi xuống, y cúi đầu đa tạ ta và A Ngưu.

“Đa tạ.”

Y không có biểu cảm gì mà chỉ bóc một hạt đậu phộng và bắt đầu ăn.

“...”

A Ngưu và ta nhìn nhau, cả hai đều kinh ngạc.

Không phải chứ.

Chúng ta chỉ thuận miệng mời một câu thôi mà, sao y lại nghiêm túc ăn thật vậy.

16.

Sau khi Chu Thư Lạc đến chúc Tết, niềm hy vọng vừa mới tắt của cha ta lại bùng lên lần nữa.

Sự kiên trì của ông đối với Chu Thư Lạc đã vượt xa sức tưởng tượng của ta.

Nếu không phải vì sợ bị đánh đòn thì thật sự ta muốn bảo ông thay ta gả đến Chu gia luôn cho rồi.

“Các con đừng cứ mãi ở đây nói chuyện với lão già này nữa, người trẻ tuổi thì nên ra ngoài đi dạo, hay đi chợ xem náo nhiệt đi.”

Cha ta cười tươi rói, vừa nói vừa đẩy ta và Chu Thư Lạc ra ngoài cửa, còn dặn dò không được về trước bữa tối.

“Rầm!”

Cửa đóng sầm lại, suýt nữa đập phải mũi của ta.

Trong lúc ta tức giận sắp phá cửa, nam nhân lạnh lùng bên cạnh lên tiếng hỏi ta: “Sở tiểu thư, nàng có muốn đi đâu không?”

Ta bỏ bàn tay đang đấm vào cửa xuống rồi buồn bã đáp: “Không có.”

Nếu như có thể, ta chỉ muốn quay về phòng nằm ngủ thôi.

Chu Thư Lạc dẫn ta đến một quán trà mà y thường xuyên đến.

Quán rất tao nhã, trà cũng rất quý, mỗi ấm trà đã gần một lượng bạc.

Nhưng trà này ta uống không quen, quá đắng, đắng đến nỗi ta phải nhăn mặt.

“Trà này cần phải uống chậm, mặc dù ban đầu sẽ đắng nhưng dư vị lại ngọt.”

Đôi mắt lạnh lùng của nam nhân nhìn ta, giọng nói cũng lạnh lẽo.

Ta lúng túng gật đầu, cho một miếng bánh ngọt vào miệng.

Mỗi khi Chu Thư Lạc nói chuyện, y đều nhìn thẳng vào ta, nhưng ánh mắt của y quá trầm tĩnh, giữa hai hàng lông mày như có đọng tuyết lạnh, chỉ cần nhìn một cái đã khiến ta rùng mình.

May mắn là suốt cả buổi chiều, chúng ta cũng chẳng nói gì nhiều.

Mặc dù y nói nhiều hơn trước, nhưng vẫn lạnh lùng không hề thay đổi.

Uống trà xong thì y ngỏ ý tiễn ta về nhà.

Ta lề mề đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cuối cùng lấy hết can đảm nói ra những gì đã suy nghĩ trong suốt hai canh giờ.

“Chu công tử, cha ta luôn muốn tác hợp cho hai chúng ta, ta tin vào mắt nhìn của cha, cũng nghĩ ngươi là người rất tốt, nhưng ta cảm thấy chúng ta không phù hợp.”

“Ngươi đã đỗ tú tài, tương lai sẽ có vô vàn mối lương duyên tốt đẹp, còn ta chỉ là một người lớn lên ở thôn quê, thật sự ngươi không cần phải lãng phí thời gian vào ta.”

Đột nhiên Chu Thư Lạc ngẩng đầu nhìn ta, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy sự dao động trong ánh mắt của y.

Ta nhìn vào mắt y, lấy một mẩu bạc nhỏ từ trong túi áo ra rồi đặt lên bàn.

“Đa tạ ngươi hôm nay đã dẫn ta đến đây uống trà.”

17.

Chu Thư Lạc đổ bệnh.

Cha ta nói rằng y đã tự nhốt mình trong phòng, không chịu ăn uống, khiến Chu phu nhân lo lắng đến khóc sưng cả mắt.

Nghe xong, ta lặng lẽ cầm bút viết một bức thư.

Dù mối duyên phận này không thành, nhưng ta cũng không muốn y vì vậy mà suy sụp.

Rõ ràng lần đầu gặp nhau, y đã từng là người hào hoa và phong nhã như thế mà.